loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 18-10-2021

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, xin thầy cho phép con qua chùa Bửu Long để gặp thầy xin chỉ điểm cho con được không ạ

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-10-2021

Câu hỏi:

Kính chào sư ông, con hỏi chỗ này ạ:

TRI KIẾN THANH TỊNH nghĩa là suy nghĩ, tư tưởng - đáp ứng, khởi xuất từ TÁNH BIẾT (VÔ TÂM, VÔ NIỆM)... đúng không ạ?

Sư ông giải ngữ "TRI KIẾN" là gì ạ?

Rảnh nhờ sư ông giải đáp giúp con nhé. Chúc mọi điều tốt lành đến với sư ông ạ. Cám ơn sư ông nhiều

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-10-2021

Câu hỏi:

NAMO SAKYA MUNI BUDDHA!
Con xin chấp tay, cuối đầu đảnh lễ Thầy.
Dạ kính Thầy, hôm nay con viết bài chia sẽ, vì con thấy ra, sau khi Pháp giúp mình trở về với Tánh Biết một cách nhanh nhất thì Tánh Biết lại giúp mình thấy ra Tánh thật của Pháp.
Vậy Tánh thật của Pháp là gì? Đó là Tánh tự nó sẵn có! Tự nó đang là! Tự sinh tự diệt! Tự hợp tự tan!
Với cuộc sống Tài, Sắc, Danh, Thực, Thùy ở ngoài thân thì con vẫn thấy Tham, Sân, Si hiện diện trong con, chỉ có điều, trước khi Tu thì con thỏa mãn cái Tham, xong rồi cái Tham nó diệt, trong quá trình tu tập con vẫn thấy cái Tham nó hiện diện nhưng con không thỏa mãn nó nửa, thì cũng thấy cái Tham nó diệt.
Ngay đó con thấy ra Tham, Sân, Si nó cũng là một Pháp đang vận hành như những Pháp khác, nhưng tại sao có nhiều Pháp đến như vậy? Vì đó chỉ là Tướng giả của Pháp mà thôi. Tài, Sắc, Danh, Thực, Thùy, Được, Mất, Hơn, Thua, Vinh, Nhục... nó là Pháp mà Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi, Tà Kiến cũng là Pháp.
Lúc này con mới nhớ lại và nghiệm ra lời Thầy dạy: "Con không làm gì hết, con chỉ việc thấy ra mà thôi". Lúc nghe những lời này của Thầy con thật sự không hiểu, vì con đang phiền não, phải có một phương pháp tu gì đó, thiền trong bao lâu?, trì chú bao nhiêu biến?, niệm Phật bao nhiêu câu?, lạy Phật bao nhiêu lạy? mới phải, chứ khi không thấy ra, thấy ra là thấy cái gì?
Bây giờ con mới vỡ lẽ thấy ra đây là thấy tánh thật của Pháp chứ đừng thấy tướng giả của Pháp mà bị lừa, bị mê hoặc, bị mê lầm, bị điên đảo, vậy thấy tánh thật của Pháp là thấy tánh tự nó đang là, tự sinh phiền não và cũng tự diệt phiền não luôn chứ bản thân mình không thể nào sinh Pháp và diệt Pháp được đâu, Pháp biến hóa vô thường, vô lượng, vô biên nên mình chỉ cần thấy ra tánh thật của Pháp như thị, như là.
Khi thấy ra, tự Pháp đang là, cũng chính là thấy ra bản thân tự tại vô ngại, tự giác giác tha.
NAMO BUDDHAYA!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-10-2021

Câu hỏi:

Bạch Sư ông, con cảm ơn Sư ông nhiều lắm ạ - con đã tìm đọc rất nhiều vị thầy nhưng chắc sư ông cứu con nhiều nhất đó ạ - giúp con thoát khỏi những mục tiêu phi thường lúc mới bước chân vào đạo.
Sư ông ơi, sư ông giúp con với ạ - con năm nay 16 tuổi! Từ khi biết đến sư ông con đã biết sống thuận pháp, nhẹ nhàng, thảnh thơi, tự tại. Nhưng mấy nay con còn nghi vấn nên con có thử nghiệm một chút!
Con nghĩ mình cứ như vậy thì sao? Phải có mục tiêu gì chứ - Tâm con nó cứ rỗng không miết, khi học thì con học tiếp thu rất nhanh nhưng con lại không có mục tiêu học thật giỏi, nên con thấy không ổn. Con thử nghiệm, tìm tòi, xem nhiều video... con đặt những mục tiêu lý tưởng để thành công, giúp đời,... Con lặp đi lặp lại như thế để nhớ và thúc đẩy con làm việc, con nghĩ vậy là ok rồi - ấy vậy mà trong chớp nhoáng, đầu con nó rỗng không, sạch trơn luôn. Con không biết sao nữa, chứ hồi trước con có mục tiêu thành công, học giỏi dữ dội lắm ạ!
Giờ con phải làm sao ạ, Sư ông giúp con với - con cố lắm rồi mà được một chút là tâm con nó rỗng không, nhẹ nhàng... Con phải học ra sao với tâm này đây ạ! Tâm con nó không cho phép con có mục tiêu, lý tưởng. Con viết hơi dài. Con biết đến sư ông đã lâu - giờ con cũng muốn trình pháp để tỏ lòng tri ân sâu nặng của con với Sư ông - CON CẢM ƠN SƯ ÔNG NHIỀU LẮM Ạ - CON CHÚC SƯ ÔNG LUÔN MẠNH KHOẺ VÀ VUI VẺ Ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-10-2021

Câu hỏi:

Bạch hòa thượng từ bi chỉ dạy cho chúng con được va hiểu rỏ về:
Ngũ ấm ma có phải là chuyên đi phá người tu và đệ tử Phật không?
Có phải ngũ ấm ma là sự ngã mạn, tăng thượng mạn cho là mình đã chứng này kia không?
Mong hòa thượng từ bi khai thị cho chúng con được hiểu rõ.
Thành kính tri ân hòa thượng.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-10-2021

Câu hỏi:

Kính bạch thầy. Hôm nay con có bài thơ này xin tặng thầy, thơ không phải do con làm mà do con nghe được mà ghi lại, nếu việc viết lại thơ có không đúng thể thơ hay lỗi gì xin thầy và những ai đọc được hoan hỷ bỏ qua, con thấy bài thơ này rất hay và chân lý. Nguyên do con tặng thầy là thầy cũng giảng chân lý chỉ rõ sự thật, nhờ bài giảng của thầy mà con thấy ra sự thật mau hơn không bị mê lầm nữa, xin tri ân thầy. Con mong ai đọc được thơ này đều hoan hỷ an lạc.
"Cái thấy xưa nay trên định kiến
Trở thành tập nghiệp thói quen lâu
Chưa nghe chuẩn bị nghe gì đó
Chưa thấy muốn nhìn chuyện cạn xâu
Nghe thấy đã rơi vào vọng thức
Chẳng còn nghe thấy lúc ban đầu
Thử xem không chuẩn bị gì cả
Nghe thấy thường hằng có mất đâu
Đạo thuyền rất tinh tế
Đối sự vật hiện tiền
Khi thấy rõ ràng thấy
Khi nghe thấu suốt liền
Không thêm cũng không bớt
Không vật gì can vào
Biết rõ ràng thực tại
Sanh tử khổ được sao
Nơi sáu căn tiếp duyên
Chúng ta còn vương vấn
Biết rằng rớt lầm mê
Bước đi chẳng tinh tấn
Chân trời của thấy nghe
Khi thinh sắc rơi vào
Thật rõ ràng minh bạch
Nghe thấy chẳng xuyến xao
Khi lao theo phiền não
Quên sự thật chính mình
Trần lao không dứt niệm
Lòng tự thấy tự minh
Khi chúng ta tiếp xúc
Là đã đủ các duyên
Nghe thấy chỉ nghe thấy
Đủ rồi chẳng bớt thêm
Còn ham muốn phải dư thừa
Sự thật mất hãy ráng chừa
Khi biết đủ tâm từ bi
Cứu giúp đời chẳng tiếc chi
Buông xả hết sáu căn đi
Ở cõi thế đâu bận chi
Hay ra sự thật không sanh diệt
Các pháp cũng đồng tự tánh chân
Trăng lội trong hồ không gợn nước
Hoa vàng rộ nở đón chào xuân".
Cám ơn thầy và những ai đã bỏ thời gian quý báo đọc đến đây ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-10-2021

Câu hỏi:

Con xin chào thầy, con vô cùng hoan hỷ và vui sướng vì thấy có những quý Phật tử kể những câu chuyện về cuộc sống riêng của mình rất dài thế mà vẫn được thầy đọc và hồi đáp, vì thế con rất sung sướng và may mắn viết câu hỏi lên đây, mong được thầy đọc vài chữ thôi đã vui rớt nước mắt, vì con đã cách đức Phật hơn 2500 năm vẫn còn cơ may biết thầy. Và xin thầy thông cảm vì kẻ ngu tối si mê nhiều phiền não nên mới viết dài khiến thầy đọc mệt.

Khi con 21 tuổi, nhờ 1 người bạn chỉ dạy tiếp xúc với đạo Phật, siêng năng làm phước, dạy học cho các em bé khó khăn với tâm hoan hỷ suốt hơn 1 năm nên sau thời gian đó đột ngột tâm thức con vui vẻ, bay bổng, hoan hỷ, ngập tràn ánh sáng và tiếng hát, thấy những cảnh đẹp đền đài, lâu đài,... như cõi trời. Sau đó ít lâu tâm con ổn định, mát mẻ, bay bay nhẹ như cục bông nhỏ, thoát những ham thích ăn uống, đói, giận... đương nhiên là con rất thích trạng thái đó! Sau đó con tự nhận ra được cái ngã tham ái trong các trạng thái đó rất là lớn và nó còn làm con lười biếng, suốt ngày chỉ thích ăn 1 bữa no rồi chìm đắm trong đó.

Hiện nay con đã 30 tuổi, trong vòng 8 năm qua, con đi làm kiếm tiền và vì thường xuyên ở trong những cảnh sắc như thế nên con không ham thích lấy chồng, cứ thích bỏ thời gian luyện sao cho vô được cảnh đó, như kiểu LẤY ĐẠO TẠO ĐỜI mà thầy dạy, mối tham luyến ái lớn nhất của con là mẹ con, con vẽ ra kế hoạch mua nhà cửa, hai mẹ con sẽ đầm ấm thật lâu,... nhưng không ngờ thầy ơi, mẹ con mất do covid cách đây 3 tháng, con hiện rất đau khổ, và cũng hiểu ra lời dạy của thầy, NGƯỜI TRÌNH ĐỘ NHƯ THẾ NÀO HỌC BÀI HỌC THẾ ĐÓ, vô thường tới thật là khủng khiếp.
Con hiện vẫn đang chìm đắm trong những cơn cuồng si tham ái mẹ con, vì 2 mẹ con như 2 chị em, như đôi bạn chăm sóc nhau, đêm nằm con vẫn luôn chìm đắm trong cảnh còn mẹ. Mỗi khi con hồi hướng phước cho mẹ, dùng sức ổn định tâm mà phát nguyện cho mẹ sinh về cõi lành, mẹ con đều về kiếm con nói và làm những sở thích 2 mẹ con cùng làm. Có lúc con dùng hết tâm lực, hồi hướng tất cả những phước con từng làm, hồi hướng những cảnh giới xinh đẹp con thấy cho mẹ biết để đi và con nói mẹ hãy đừng quên con vì 2 mẹ con cực kì tham ái nhau, thế là đêm nằm mơ nghe tiếng mẹ, "để mẹ chỉ cho con biết chỗ của mẹ". Sáng dậy là thần khí của con vật vờ, tâm như ko còn trong cái thân xác nữa mà cứ tán loạn đi đâu rất là mệt mỏi nhưng trong lòng thì bùi ngùi, xúc động dâng lên 1 nỗi niềm luyến tiếc vì tình yêu nhất đời mình tan đi như 1 cơn gió
Xin thầy chỉ dạy cho con:
1/ Nếu mẹ con đã tái sinh đến 1 cõi sống khác, trở thành 1 chúng sinh khác, việc hồi hướng phước còn tác dụng không?
2/ Con đã cố chánh niệm thì đau khổ giảm bớt nhưng nỗi đau và sự luyến ái lớn quá, nên con luôn dùng hết sức lực của tâm hồi hướng mọi thứ tốt đẹp con có cho mẹ, và liên tục nằm mơ thấy mẹ yêu, điều đó có tốt không thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-10-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, lúc đầu dù đang nghe pháp thoại và học theo thầy con cứ nghĩ kiếp này chưa xong đâu, sợ không đúng hướng này nọ, chắc đợi một vài kiếp nữa nếu thành tâm sẽ theo học được vị Phật tương lai. Nhưng bây giờ con thấy học theo thầy là đủ rồi, cứ y vậy mà hành thì không sợ lạc đường nữa. Con nghĩ chắc từ từ sẽ càng nhiều người nhận ra như con, nhưng phải có duyên mới được, như ông chồng con là thôi rồi, nói không được, nhưng con tin Pháp sẽ dẫn dắt anh và mọi người tương tự theo một lối khác nào đó. Nghe pháp thoại thầy nói về một người bị bịt mắt trong căn nhà rồi oán thán y như chúng sinh (có con trong đó) oán thán "Đời là bể khổ" sợ hãi mất mát của cuộc đời, sợ bất như ý đòi phải sắp xếp mọi thứ như ý mới hết khổ nhưng như vậy là càng khổ thêm. Chỉ đơn giản bỏ cái khăn che mắt ra là thấy mọi thứ đều có cấu trúc riêng, có vai trò riêng, có vận hành theo hướng hoàn hảo riêng mà cái bản ngã luôn muốn "cải tiến". Niết-bàn thật sự đơn giản trong việc chăm con, muốn con không khóc, bú khỏe, không chịu khổ,... để mình khỏe, mình ngủ ngon, con khỏe mạnh,... luôn muốn theo ý mình và dĩ nhiên thực tế không phải vậy. Vẫn là thận trọng, chú tâm, quan sát cộng thêm nhẫn nại, không đối kháng, sẵn sàng,... Vậy là được dịp học bài tùy duyên thuận pháp, vô ngã vị tha nho nhỏ, tâm thái an lành trong hoàn cảnh như vậy là Niết-bàn rồi, cần gì phải đi tìm nơi nào có vàng ròng có chim thuyết pháp nữa.
Thật sự con cũng không hay ho gì, mỗi lần trình thầy xong là y như rằng có một bài học dữ dội khác thật mới mẻ đến với con, coi con có vượt qua hay không tiếp, con cũng sợ lắm chứ, nhưng thôi nó vẫn là nó thôi, con là con, mong rằng con luôn sáng suốt mà trả Pháp lại cho Pháp là an yên.
Con xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-10-2021

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ. Con là con lớn trong gia đình, từ bé đến giờ khi đã lập gia đình con vẫn luôn thấy mình rất cô đơn. Cô đơn khi bé bố mẹ bận công việc đi làm suốt tự ở nhà chăm em, khi bố mẹ mệt hay bực bội đi làm về con sẽ nghe thấy những lời mắng nhiếc lên con. Con biết như vậy là khẩu nghiệp nhưng không hiểu sao đến giờ 2 chị em con đã trưởng thành bố mẹ con vẫn vậy. Em con thì hay nói kệ đi, nhưng con thấy mình là đứa hay suy nghĩ và hay buồn làm ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của mình. Giờ khi trưởng thành con muốn báo đáp bố mẹ, muốn cuộc sống bố mẹ an nhàn hơn, mua đồ biếu mà bố mẹ lúc nhận lúc không vẫn nhiều khi nói những lời làm con cảm thấy bị tổn thương rồi con khóc tủi thân. Con chỉ muốn mọi người dành tình cảm bên nhau, yêu thương nhau nhiều hơn mà sao khó khăn quá. Nhiều lúc con nghĩ đến những điều tiêu cực ạ. Con rất mong được Thầy chỉ dạy ạ
Con xin cảm ơn Thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-10-2021

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy.
Mấy bữa nay con đang đi tìm công việc mới sau một thời gian nghỉ làm, dịch bệnh khó khăn nên để tìm được một công việc như mình mong muốn không trong thời điểm này thực không dễ Thầy à. Con đã đi phỏng vấn hai nơi và đang đợi kết quả, đúng là khi mình mong muốn một cái gì ở tương lai thì thời gian chờ đợi là địa ngục. Con có mong muốn được đi làm lại nên cứ mong có kết quả nhanh, rồi liên tục mở mail để xem có thư phản hồi chưa, nó làm con bất an Thầy à.
Mấy hôm nay con đọc sách để tìm phương pháp học tiếng Anh sao cho hiệu quả, đọc cái gì cũng thấy hay. Xã hội phát triển, đặc biệt là công nghệ thông tin nên giờ ai cũng muốn làm thầy và dễ làm thầy hay sao ấy. Người ta muốn thể hiện điều hay và muốn trao truyền lại những điều tốt đẹp cho người khác. Đứng trước sự hiểu biết của nhân loại và những kiến thức trong các lĩnh vực mình không biết thì không biết cái nào là tốt xấu nữa Thầy à, vì ai cũng nói mình là tốt và ưu việt hơn.
Con thấy trong lòng có chút trống vắng khó tả nên muốn chia sẻ với Thầy vậy thôi chứ những điều này Thầy đã dạy hết rồi à. Vui, buồn, giận, hờn, yêu, ghét... trong tâm con đều nhận ra Thầy. Con cứ nhẹ nhàng điều chỉnh chứ cũng chẳng mong gì nhiều, đến lúc nào Pháp đến tâm mình ung dung đón nhận là tốt nhất Thầy nhỉ. Con và vợ mỗi lần ai cư xử gì đó không phải phép thì cứ hay trêu nhau "Cháu của Thầy như vậy là không được rồi", lúc đó trong con luôn dâng lên lòng biết ơn đến Thầy.
Con cám ơn vì Thầy đã lắng nghe con chia sẻ và kính chúc Thầy sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »