loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 212 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'buông'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-06-2022

Câu hỏi:

... DÙ TẤT CẢ CÓ SỤP ĐỔ THÌ CŨNG KHÔNG SỤP ĐỔ NHƯ CÁCH MÌNH "CHO LÀ-TƯỞNG LÀ", NÊN CỨ SỐNG TRỌN VẸN "ĐANG LÀ" MÀ VƯỢT QUA

Kính thưa Sư Ông và đạo hữu gửi câu hỏi cho Sư Ông về việc đạo hữu đang gặp khó khăn trong kinh doanh, mọi việc đang trên bờ sụp đổ, bạn hỏi Sư Ông nên “buông” hay nên “kiên nhẫn”. Sư Ông đã trả lời cho bạn một cách tuyệt vời và rất rõ ràng...
Mình có hoàn cảnh tương tự bạn nên xin chia sẻ thêm với bạn để bạn có thêm thông tin, thêm niềm tin vượt bão.
Cũng như bạn, cách đây 10 năm, mình đã rơi vô hoàn cảnh thập tử nhất sinh cho doanh nghiệp mình, nợ nần chồng chất, nhà cửa của mình cầm hết cho ngân hàng. Nguy hại hơn mình đem cả sổ đỏ của cả 6 anh chị em ruột trong nhà mình vì tin tưởng mà cho mình cầm cố làm ăn. Thế mà mình mất khả năng trả nợ. Không những vợ con sẽ ra đường mà các anh chị vốn hiền lành chân chất ở quê vì mình mà mang họa.
Thêm nữa, xã hội đen ngày ngày đến công ty làm áp lực, các chủ nợ có thế lực thì nhờ công an mời mình làm việc hàng ngày. Hoàn cảnh phải nói là chết sướng hơn sống.
Lúc đó mình như bạn: câu hỏi buông hay chiến đấu tiếp?... Buông, tự tử, bỏ trốn, buông hết trách nhiệm để làm lại cuộc khác? Nhiều câu hỏi lắm.
Nhưng bạn ạ, mình hiểu vô cùng trong hoàn cảnh này. Lúc đó mình chưa gặp Sư ông nhưng may sao Pháp cho mình thức tỉnh. “Buông” hay “Chiến tiếp” chỉ là ý chí của bạn và mình, mà cái “ý chí” thì nó không giúp được gì cho bạn và mình lúc này cả. Giống con trâu đã bị buộc vào cái cọc với một sợi dây, bạn muốn thoát ra nhưng càng chạy, càng mệt, đất đai xung quanh càng bị tàn phá hoang tàn, mũi bạn lỡ loét. Càng xấu thêm.
Mình ngồi lại, không làm gì cả. Quan sát lại thân mình, huyết áp tăng, tóc bạc dù mới hơn 30, đề kháng kém, mất ngủ, thể lực yếu ớt vì không tâm trí nào thể dục thể thao.
Quan sát Tâm, thì là một mớ hỗn độn, hay tức giận, lo lắng vô cớ, một cú điện thoại đã giật thót mình, stress triền miên, tâm trí căng thẳng quá trong một thời gian dài, như sợi dây cao su giãn quá lâu ngày hư rồi, bệnh hoạn,… chỉ sống với cái tương lai mà không thiết gì hiện tại!
Tất cả những điều đó là hệ quả của những quyết định, những hành vi sai lầm của mình trong cuộc khởi nghiệp và trong kiếp trước...
Nhưng cho dù ngày mai trời có sụp đi nữa thì hôm nay nó vẫn chưa sụp, mình phải trọn vẹn với việc phải làm hôm nay. Đưa con đi học thì cứ đưa, tiếp đối tác thì cứ tiếp, trọn vẹn, chân thành và cầu thị.
Mọi công việc hàng ngày đến cứ trọn vẹn xử lý, không trốn tránh. Đoạn này nói thì ngắn nhưng khó nhất, lúc đó phải thật buông cái “Tôi” của mình đi thì mới đủ dũng khí để đối mặt mọi tình huống và thật cầu thị.
Nhớ nhe bạn, trọn vẹn với hôm nay và bây giờ. Ngày mai trời có sụp thì hôm nay nó cũng chưa sụp, mà cho dù hôm nay nó sụp thì bây giờ nó vẫn chưa sụp! Nó chưa sụp thì bạn cứ trọn vẹn với việc đang làm, trọn vẹn với cả trái tim, khối óc, và cái thân thể này!
Và cuối cùng, những cái chưa xảy ra sẽ xảy ra theo cách rất khác mà mình tưởng tượng. Có những cái xấu hơn, có những cái tốt hơn rất nhiều. Nhưng tựu chung lại mọi thứ đều ổn thỏa.
Bạn ơi, Pháp mầu nhiệm đến mức, khi thử thách bạn đủ, Pháp sẽ cho bạn một món quà mà khi bạn biết giá trị nó bạn sẽ mừng đến phát khóc.
Mọi việc Pháp sẽ chu toàn cho bạn, hãy trọn vẹn ngay với các công việc đang tới mà bạn “phải làm”, đón nhận chúng với tâm hân hoan đi. Hân hoan với cả nỗi thống khổ, những sỉ nhục, với những chua cay của sự thất bại, hân hoan với bờ vực của sự sống và cái chết của doanh nghiệp, tận hưởng từng phút giây của “cái đau đớn mầu nhiệm này” bạn nhé!
Mà hiện bạn đang có tài sản lớn nhất, đó là bạn có Sư Ông, cộng đồng đạo hữu trên mục Hỏi Đáp này, hơn mình rất nhiều so với 10 năm trước!
Chúc Sư Ông thân tâm an lạc,
Chúc bạn Chân cứng đá mềm!

TRẢ LỜI:

Sādhu lành thay! Đó là một chia sẻ rất thực tế và sống động!
Thầy Viên Minh - trích mục Hỏi & Đáp trungtamhotong.org

Thưa Sư Ông!
Hôm nay vào lúc con cảm thấy cảm thán nhất về hôn nhân đổ vỡ thì con đọc đc bài viết này. Những gì bạn đạo viết cũng đều là chuyện mà con đang trải qua.
Con nghe, con đọc, con biết nhưng vẫn còn chưa buông xả được.
Con phải làm gì thưa sư ông?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-04-2022

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy,
Nhờ ơn thầy khai thị, con thực hành theo Pháp thầy hướng dẫn, con quan sát được sự quân bình trong tâm mình. Khi vô sự, con buông xả ra hết, nhìn cái cây như nó là, không còn cố đi tìm kiếm khái niệm cho nó nữa, có một cảm giác quân bình dễ chịu trong lòng con, không dễ lung lay, không dễ bị tác động. Khi hữu sự, con thấy mình vẫn lo lắng, đôi khi vẫn thấy cơn sân rung lên nhè nhẹ, nhưng thật sự vi diệu là con thấy cảm xúc ấy chỉ thoang thoảng, nhè nhẹ, con quan sát kĩ thêm chút nữa thì cảm xúc ấy biến mất. Cùng là một sự khó khăn trong công việc, trước đây con thấy lo lắng không yên, giờ con cũng không hiểu sao lo lắng biến đi đâu hết, thậm chí con còn không tìm cách "chống" lại nó, chối bỏ nó, nhưng lạ thay, khi con "không làm gì cả" thì sự việc lại được giải quyết một cách êm đẹp, con thấy kì diệu lắm thầy ạ, chắc do con gặp may đúng không thầy. Cũng như trong cuộc sống, khi gặp sự "bất như ý", con không thấy sân nữa, con chỉ thấy đây là bài học pháp gửi tới con, dạy con học cách nhẫn nại, khi con học được nhẫn nại ở sự việc đó rồi thì mọi việc lại êm đẹp, thu được kết quả ngoài mong đợi. Thêm một việc nữa, trước đây con rất không hiểu làm thế nào để thấy thương người mình không ưa, con thấy thật tình chẳng tìm được điểm nào để thương họ hết, con chỉ tìm cách xa lánh họ, ở gần họ nghe họ nói chuyện con cũng thấy khó chịu, nhưng giờ tự nhiên, con không còn nổi sân với họ nữa, con chỉ thấy những gì họ đối tệ với mình là duyên nghiệp của mình, cũng là bài học của chính họ, con thấy cảm thông vì họ chưa đủ duyên để thấy ra, để tu học. Con rất xúc động khi nhìn lại chính mình thầy ạ, con viết đôi dòng lủng củng, mong thầy hiểu cho con.
Kính mong Thầy và các vị Tăng Ni luôn mạnh khỏe, trụ thế lâu dài, khi có cơ hội con vẫn mong được về gặp Thầy (nhiều) lần nữa.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-02-2022

Câu hỏi:

Kính thưa sư ông, con tìm thấy pháp tu có hiệu quả cực kỳ cao là như vầy, khi có vọng tâm thì thận trọng chú tâm quan sát, khi không có vọng tâm thì trở về thanh tịnh không làm gì cả.
Con chúc sư ông có nhiều sức khỏe để chỉ dạy cho chúng con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-11-2021

Câu hỏi:

NAMO SAKYA MUNI BUDDHA!
Con xin chấp tay, cúi đầu đảnh lễ Thầy.
Dạ kính Thầy, hôm nay con viết bài chia sẻ, vì con rất vui thích khi nghe đến đoạn Pháp thoại của Thầy, giúp người đệ tử diệt trừ phiền não khổ sở.
Cuộc hỏi đáp của vị đệ tử và Thầy như sau:
- Thưa Thầy, con tu mà thấy phiền não lăng xăng trong tâm, rất khổ sở.
- Vậy con muốn gì?
- Dạ, con muốn tâm bình yên.
- Ngay cái muốn đó đã làm con khổ sở rồi. Con thấy đám chuồn chuồn bay ngoài kia không?
- Dạ thấy
- Con có khổ sở không?
- Dạ không.
- Đúng rồi, vì con không dính mắc vào đám chuồn chuồn đó, hơn nữa con thấy đám chuồn chuồn đó đâu phải ta, của ta hay tự ngã của ta đâu mà khổ, việc nó bay hay không bay thì kệ chúng nó chứ. Nếu chúng nó bay mà con muốn chúng nó đừng bay mới khổ, thì phiền não cũng vậy, nó bay trong tâm trí thì mặc kệ nó, rồi tự nhiên nó mất thôi.
Nghe đến đoạn này con rất vui thích và nhìn lại chính mình đã tu tập tốt hay chưa? Đôi khi mình đang dính mắc Pháp nhị nguyên mà cứ ngỡ là bất nhị, vì pháp Thầy giảng về Lý thì tột cùng, nhưng về Sự thì tùy căn cơ mỗi người mà tu. Con xin cảm ơn Thầy và đảnh lễ Thầy.
NAMO BUDDHAYA!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2021

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Con xin thành tâm kính đảnh lễ Thầy!
Con xin trình Pháp với những gì con đã trải nghiệm qua.
Con và em là hai người xa lạ, nhân duyên cho chúng con được biết đến nhau và cùng biết đến Đạo Phật, chúng con lại ở trọ gần nhau. Chúng con sống thật lòng với nhau và luôn chia sẽ và cùng nhau tu học, nên tình cảm chị em ngày càng gần gũi hơn. Ban đầu chúng con thực hành chung một thời khoá, cùng một phương pháp, một pháp môn. Thời gian gần đây khi con nghe pháp thoại của Thầy, con lại sự biến chuyển về nhận thức của con rất nhiều, con nhận ra chính mình nhiều hơn, con buông thời khoá của mình, không còn dậy sớm thức khuya để thực hành đúng thời khoá, con không còn tinh tấn nỗ lực để đạt thành một phiên bản tốt hơn. Con biết quan trọng là con phải quan sát rõ biết bản thân mình trong mỗi giây phút. Cái tốt đã có sẵn, chỉ cần buông bỏ những nhận thức và hành vi sai trái thôi. Con có chia sẽ điều này với em, nhưng con cảm nhận em và con như đang lỗi nhịp đập Thầy ạ.
Và rồi con cảm nhận sự thờ ơ, và lạnh lùng của em dành cho con, dù gần nhau nhưng em như đang muốn trốn tránh gặp con. Cho dù con có kết nối nhưng con không hiểu sao em như đang tránh mặt con. Khi cảm xúc đó hiện lên trong con, con đã biết mình đang dính mắc vào em, vào mối quan hệ với người thương. Tâm của con như bị bóp nghẹt và cảm thấy cô đơn vô cùng, con không nói gì và chỉ lẵng lặng quan sát tâm mình diễn biến như thế nào, cảm xúc làm cơ thể con mệt mỏi, con biết đó nhưng con không buông ra được nên chỉ biết quan sát nó diễn biến. Con đã nghĩ mình mạnh mẽ và bao dung cho đến khi chuyện này xảy ra, con ko nói ra nhưng trong tâm con có chút trách em, có chút hờn, có chút giận. Khi tâm này nổi lên con lại thấy trong mình như có hai tâm, một tâm nãy ra những tâm bất thiện với những điều không thiện lành về em, nhưng có một tâm lặng lẽ quan sát những điều đó xảy ra, cho đến lúc, con muốn khóc. Và con đã khóc, nước mắt con tuôn ra. Con khóc vì mình đã thấy ra chính mình rất nhiều sau mỗi câu chuyện. Thấy ra thật ra tình cảm mà mình nghĩ tình thương, con tự hỏi mình thương em hay là thương mình? Tình thương cứ ngỡ trong sáng ấy té ra là cũng không phải tình thương trong sáng hoàn toàn. Thầy nói khi có đau khổ là còn sai. Dạ! con ngẫm lại thấy đúng quá Thầy ạ.
Con đến trước tượng Phật, nhắm mắt ngồi yên lặng một lúc, và hình ảnh Thầy hiện ra trong con, và những lời Thầy giảng, trong lòng con biết ơn đến nhường nào, con đang trải qua những trải nghiệm chân thật ngay trên chính con, con đã thấy bài học về tình yêu thương, về dính mắc, con thấy mình đang nương tựa vào bên ngoài, và tất cả bị cái tôi che đậy, giờ thì con thấy rõ mình hơn rất rất nhiều. Rồi tự dưng con buông được ra, con thấy lòng nhẹ nhàng.
Khi nhìn lại, con thấy như mình vừa được thực hành một bài học rất đáng trân quý.
Dù bao lần trồi sụt nhưng con đã thấy mình sáng tỏ hơn rất nhiều. Con xin tri ân đến Thầy đã cho chúng con những lời dạy thật, những bài Pháp thật quý giá!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-10-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy, hai năm qua con gặp rất nhiều khó khăn trong sự nghiệp kinh doanh, giờ đây mọi việc con đang lèo lái có cảm giác trên bờ vực sụp đỗ. Là người đứng đầu gia đình với sức trẻ con có thể kham nhẫn, để có thể vượt qua nghịch cảnh cho dù nó xấu nhất. Nhưng nhìn lại vợ và các con thì con không đành lòng. Con đang cố gắng từng ngày, vận dụng mọi cách có thể để cứu vãn tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” này. Giờ mỗi ngày con đều hy vọng vào một tương lai tốt đẹp đang chờ con ở phía trước.

Câu chuyện của con là thế. Con muốn hỏi thầy nếu con kiên trì có phải đang mong cầu? Nếu con buông tay có phải con thiếu kiên nhẫn?

Xin thầy cho xin vài lời khuyên. Con nên dùng tâm như thế nào để đối ứng với nghịch cảnh hiện nay ah.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Thầy đã từng nói về minh hạnh túc, có nhận thức đúng thì mới dẫn đến hành động đúng. Nhưng sao con có nhận thức được điều đó là sai, rõ biết là điều đó sai trái ở thực tại nhưng tại sao con vẫn phạm phải, ngay đó con đã thấy ra tác hại của nó nhưng con vẫn phạm phải, rồi khi làm xong con cảm thấy hổ thẹn về việc mình làm. Đó có phải là do con chưa thắng chính mình đúng không thầy, mong thầy từ bi soi sáng cho con, con cám ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-07-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy, khi giác ngộ ra luật nhân duyên, con thấy không có việc gì để làm. Từ đó đến nay con thấy tâm thường có một lực xả thường trực.
Nhưng gần đây con thấy tâm xả này cũng là một loại trói buộc cần vượt qua. Chính nó ngăn che sự trong sáng và làm tâm mất tự do, dù cho con cảm thấy nó có sự tĩnh lặng.
Thưa thầy, đây có phải cái gọi là yếu tố xả trong định hữu sắc, vô sắc thầy thường nhắc tới không thưa thầy?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-06-2021

Câu hỏi:

Kính Thầy,
Vừa nghe xong bài giảng của Thầy con thấy: Người bị mất hẳn trí nhớ (không có Vô Thức nữa). Lúc này mọi hoạt động diễn ra của Hữu Thức không còn được ghi vào trong Vô Thức nữa. Như vậy họ đang sống đúng với pháp, sống trong thực tại (vì khi đó họ chỉ thấy biết hoạt động tự nhiên mà không có cái gì ảo tưởng đã lưu trong Vô Thức khởi lên nữa). Con thấy biết vậy có đúng không mong thầy chỉ cho con.
Con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-04-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Có lần con tác ý trong lành, con thấy 2 bên tai con và trán nóng rực lên, toát mồ hôi, con vẫn sinh hoạt bình thường, đến tầm 7h tối hơi nóng chạy lên đỉnh đầu, buổi tối ngủ, con cảm thấy rõ con trong một không gian khác. Con không sẵn sàng và cũng nghe lời Thầy dạy nên con không mong muốn đón nhận hiện tượng lạ nào thưa Thầy.
Nhiều khi con bình thường, con nghĩ Đạo thôi con cũng thấy hơi nóng rực khu tai và trán. Con kính mong Thầy khai thị giúp con ạ !
Con xin tri ân Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »