loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 231 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'buông'.

Thông báo:

Trong một thời gian dài, mục Hỏi Đáp Phật Pháp của trang web đã nhận được rất nhiều câu hỏi của Phật tử từ khắp nơi gởi đến. Thầy Viên Minh đã trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến vấn đề học Pháp, hành Pháp. Hiện tại mục Hỏi đáp đã có khoảng hơn hai mươi ngàn câu hỏi đáp, trong đó Thầy đã chỉ ra cốt lõi của việc hành đạo, sống Thiền. Do vậy Thầy đã quyết định tạm ngưng mục Hỏi đáp trong một thời gian để có thể chuyên tâm làm các Phật sự cần thiết khác.

Vậy, nếu có nhu cầu, Quý vị có thể sử dụng mục Tìm kiếm bên dưới (gõ từ khoá) hoặc bấm vào các tag đã được gắn theo từng chủ đề để tham khảo các câu Hỏi - Đáp về vấn đề của mình hoặc tương tự.

Sadhu sadhu lành thay!

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 03-09-2022

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con vẫn thường thấy biết thân-tâm-cảnh trong đời sống hàng ngày hơn một năm nay. Con không cần cố gắng gì, cái thấy biết đó rất tự nhiên (trong mọi hoạt động bình thường như ăn cơm, đi chợ, nấu ăn, đọc sách...) con cũng không cần tìm tòi nghe ngóng gì cả mà tự cứ thấy biết thế. Kể từ khi nghe Pháp của Thầy, con hiểu được sống để học các bài học và giác ngộ chính mình, nhưng cũng không đặt nặng khi nào con phải giác ngộ, chỉ cần hàng ngày thấy biết và không hại mình hại người là được rồi.

Trong cuộc sống, con thấy mọi người rất thích được tâm sự và than oán nỗi lòng của họ với con, họ than vãn chỉ để trút được nỗi giận trong họ cho thỏa chứ không hề muốn được cải thiện hay xin lời khuyên gì cả, con luôn biết tất cả những đau khổ ấy là do chính mỗi người tự tạo nên cho mình, nhưng con chỉ có thể nghe và thông cảm, vì có lần con cũng lựa lời khuyên nhưng thực chất họ chỉ muốn con nghe và được than oán tiếp. Trước đây, mỗi khi nghe những tâm sự ấy, con vô cùng đồng cảm và cảm thấy những cảm xúc y hệt người đang kể ra câu chuyện đó với con, mỗi lần nghe xong con đều mệt, buồn lây, giận hộ và sau đó là thấy mình ngớ ngẩn vì cứ tự mang mình ra làm thùng rác để người khác xả các câu chuyện lên mình. Hôm nay, khi chị gái than vãn với con về những đau khổ trong đời chị ấy, con thấy những cơn khó chịu trong lòng lại đến, con cảm nhận được tâm trạng của chị mình. Nhưng bỗng nhiên con nhận ra, con đã ôm tất cả những cảm xúc, nỗi đau, câu chuyện, hoàn cảnh,... của những người xung quanh kể cho mình làm "của mình". Chính vì ôm lấy làm của mình thế, mà không đơn thuần cho nó được đến đi tự nhiên như cơn gió, ôm lấy cảm xúc câu chuyện của chính mình đã khổ, đây con còn tự ôm lấy tất cả những đau đớn của mẹ của anh của chị... để làm của mình thì đúng là quá khổ rồi. Khi con nhận ra như thế bỗng lòng con nhẹ bẫng, con để cho tất cả được đi. Bỗng con hiểu được câu hãy làm tốt việc của mình, đừng xen vào việc của người khác và đừng lo việc của ông trời. Việc của mình chỉ có việc thận trọng chú tâm quan sát và cái gì đến để nó đến, cái gì đi để nó đi thôi. Con đã nghe Pháp của thầy rất nhiều, đến hôm nay con đã hiểu được và thấy được phần nào về việc một cái bản ngã ảo tưởng cứ ôm lấy tất cả mọi thứ và cho nó là của mình, do mình, vì mình như thế nào; không chỉ là tiền bạc, địa vị, danh tiếng, thân thể, sức khỏe,... ngay cả ôm lấy những cảm xúc, những tư tưởng,... cũng tự làm khổ mình, hại mình, và chẳng cần thiết đến thế, tự con thấy cái gì đến cứ nhiệt tình làm, cái gì đi mà buông ra được thì nhẹ cái đấy; con vẫn đang trên con đường học, thấy biết và buông thầy ạ.
Con đã từng đến thăm thầy ở chùa Bửu Long, con đã được thầy chỉ cho thế nào là trọn vẹn thấy biết, được ngồi uống trà cùng thầy và các sư. Hôm nay con viết những dòng này, vì con xúc động khi nhận ra thêm 1 điều, ngày nào con cũng nhận ra những điều nhỏ bé và vỡ ra buông đi khi thấy biết chính mình thầy ạ. Con nghĩ khi hành theo Pháp thầy khai thị, chính là sự cúng dường lớn nhất đối với một người thầy mà con kính trọng. Con kính chúc thầy sức khỏe và thành kính cảm ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2022

Câu hỏi:

... DÙ TẤT CẢ CÓ SỤP ĐỔ THÌ CŨNG KHÔNG SỤP ĐỔ NHƯ CÁCH MÌNH "CHO LÀ-TƯỞNG LÀ", NÊN CỨ SỐNG TRỌN VẸN "ĐANG LÀ" MÀ VƯỢT QUA

Kính thưa Sư Ông và đạo hữu gửi câu hỏi cho Sư Ông về việc đạo hữu đang gặp khó khăn trong kinh doanh, mọi việc đang trên bờ sụp đổ, bạn hỏi Sư Ông nên “buông” hay nên “kiên nhẫn”. Sư Ông đã trả lời cho bạn một cách tuyệt vời và rất rõ ràng...
Mình có hoàn cảnh tương tự bạn nên xin chia sẻ thêm với bạn để bạn có thêm thông tin, thêm niềm tin vượt bão.
Cũng như bạn, cách đây 10 năm, mình đã rơi vô hoàn cảnh thập tử nhất sinh cho doanh nghiệp mình, nợ nần chồng chất, nhà cửa của mình cầm hết cho ngân hàng. Nguy hại hơn mình đem cả sổ đỏ của cả 6 anh chị em ruột trong nhà mình vì tin tưởng mà cho mình cầm cố làm ăn. Thế mà mình mất khả năng trả nợ. Không những vợ con sẽ ra đường mà các anh chị vốn hiền lành chân chất ở quê vì mình mà mang họa.
Thêm nữa, xã hội đen ngày ngày đến công ty làm áp lực, các chủ nợ có thế lực thì nhờ công an mời mình làm việc hàng ngày. Hoàn cảnh phải nói là chết sướng hơn sống.
Lúc đó mình như bạn: câu hỏi buông hay chiến đấu tiếp?... Buông, tự tử, bỏ trốn, buông hết trách nhiệm để làm lại cuộc khác? Nhiều câu hỏi lắm.
Nhưng bạn ạ, mình hiểu vô cùng trong hoàn cảnh này. Lúc đó mình chưa gặp Sư ông nhưng may sao Pháp cho mình thức tỉnh. “Buông” hay “Chiến tiếp” chỉ là ý chí của bạn và mình, mà cái “ý chí” thì nó không giúp được gì cho bạn và mình lúc này cả. Giống con trâu đã bị buộc vào cái cọc với một sợi dây, bạn muốn thoát ra nhưng càng chạy, càng mệt, đất đai xung quanh càng bị tàn phá hoang tàn, mũi bạn lỡ loét. Càng xấu thêm.
Mình ngồi lại, không làm gì cả. Quan sát lại thân mình, huyết áp tăng, tóc bạc dù mới hơn 30, đề kháng kém, mất ngủ, thể lực yếu ớt vì không tâm trí nào thể dục thể thao.
Quan sát Tâm, thì là một mớ hỗn độn, hay tức giận, lo lắng vô cớ, một cú điện thoại đã giật thót mình, stress triền miên, tâm trí căng thẳng quá trong một thời gian dài, như sợi dây cao su giãn quá lâu ngày hư rồi, bệnh hoạn,… chỉ sống với cái tương lai mà không thiết gì hiện tại!
Tất cả những điều đó là hệ quả của những quyết định, những hành vi sai lầm của mình trong cuộc khởi nghiệp và trong kiếp trước...
Nhưng cho dù ngày mai trời có sụp đi nữa thì hôm nay nó vẫn chưa sụp, mình phải trọn vẹn với việc phải làm hôm nay. Đưa con đi học thì cứ đưa, tiếp đối tác thì cứ tiếp, trọn vẹn, chân thành và cầu thị.
Mọi công việc hàng ngày đến cứ trọn vẹn xử lý, không trốn tránh. Đoạn này nói thì ngắn nhưng khó nhất, lúc đó phải thật buông cái “Tôi” của mình đi thì mới đủ dũng khí để đối mặt mọi tình huống và thật cầu thị.
Nhớ nhe bạn, trọn vẹn với hôm nay và bây giờ. Ngày mai trời có sụp thì hôm nay nó cũng chưa sụp, mà cho dù hôm nay nó sụp thì bây giờ nó vẫn chưa sụp! Nó chưa sụp thì bạn cứ trọn vẹn với việc đang làm, trọn vẹn với cả trái tim, khối óc, và cái thân thể này!
Và cuối cùng, những cái chưa xảy ra sẽ xảy ra theo cách rất khác mà mình tưởng tượng. Có những cái xấu hơn, có những cái tốt hơn rất nhiều. Nhưng tựu chung lại mọi thứ đều ổn thỏa.
Bạn ơi, Pháp mầu nhiệm đến mức, khi thử thách bạn đủ, Pháp sẽ cho bạn một món quà mà khi bạn biết giá trị nó bạn sẽ mừng đến phát khóc.
Mọi việc Pháp sẽ chu toàn cho bạn, hãy trọn vẹn ngay với các công việc đang tới mà bạn “phải làm”, đón nhận chúng với tâm hân hoan đi. Hân hoan với cả nỗi thống khổ, những sỉ nhục, với những chua cay của sự thất bại, hân hoan với bờ vực của sự sống và cái chết của doanh nghiệp, tận hưởng từng phút giây của “cái đau đớn mầu nhiệm này” bạn nhé!
Mà hiện bạn đang có tài sản lớn nhất, đó là bạn có Sư Ông, cộng đồng đạo hữu trên mục Hỏi Đáp này, hơn mình rất nhiều so với 10 năm trước!
Chúc Sư Ông thân tâm an lạc,
Chúc bạn Chân cứng đá mềm!

TRẢ LỜI:

Sādhu lành thay! Đó là một chia sẻ rất thực tế và sống động!
Thầy Viên Minh - trích mục Hỏi & Đáp trungtamhotong.org

Thưa Sư Ông!
Hôm nay vào lúc con cảm thấy cảm thán nhất về hôn nhân đổ vỡ thì con đọc đc bài viết này. Những gì bạn đạo viết cũng đều là chuyện mà con đang trải qua.
Con nghe, con đọc, con biết nhưng vẫn còn chưa buông xả được.
Con phải làm gì thưa sư ông?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-04-2022

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy,
Nhờ ơn thầy khai thị, con thực hành theo Pháp thầy hướng dẫn, con quan sát được sự quân bình trong tâm mình. Khi vô sự, con buông xả ra hết, nhìn cái cây như nó là, không còn cố đi tìm kiếm khái niệm cho nó nữa, có một cảm giác quân bình dễ chịu trong lòng con, không dễ lung lay, không dễ bị tác động. Khi hữu sự, con thấy mình vẫn lo lắng, đôi khi vẫn thấy cơn sân rung lên nhè nhẹ, nhưng thật sự vi diệu là con thấy cảm xúc ấy chỉ thoang thoảng, nhè nhẹ, con quan sát kĩ thêm chút nữa thì cảm xúc ấy biến mất. Cùng là một sự khó khăn trong công việc, trước đây con thấy lo lắng không yên, giờ con cũng không hiểu sao lo lắng biến đi đâu hết, thậm chí con còn không tìm cách "chống" lại nó, chối bỏ nó, nhưng lạ thay, khi con "không làm gì cả" thì sự việc lại được giải quyết một cách êm đẹp, con thấy kì diệu lắm thầy ạ, chắc do con gặp may đúng không thầy. Cũng như trong cuộc sống, khi gặp sự "bất như ý", con không thấy sân nữa, con chỉ thấy đây là bài học pháp gửi tới con, dạy con học cách nhẫn nại, khi con học được nhẫn nại ở sự việc đó rồi thì mọi việc lại êm đẹp, thu được kết quả ngoài mong đợi. Thêm một việc nữa, trước đây con rất không hiểu làm thế nào để thấy thương người mình không ưa, con thấy thật tình chẳng tìm được điểm nào để thương họ hết, con chỉ tìm cách xa lánh họ, ở gần họ nghe họ nói chuyện con cũng thấy khó chịu, nhưng giờ tự nhiên, con không còn nổi sân với họ nữa, con chỉ thấy những gì họ đối tệ với mình là duyên nghiệp của mình, cũng là bài học của chính họ, con thấy cảm thông vì họ chưa đủ duyên để thấy ra, để tu học. Con rất xúc động khi nhìn lại chính mình thầy ạ, con viết đôi dòng lủng củng, mong thầy hiểu cho con.
Kính mong Thầy và các vị Tăng Ni luôn mạnh khỏe, trụ thế lâu dài, khi có cơ hội con vẫn mong được về gặp Thầy (nhiều) lần nữa.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-04-2022

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy,
Bữa qua con đang đi xe máy, đèo trẻ con đi học, đầu óc con lang thang theo những suy nghĩ, con chợt nhận ra là mình đang đeo đuổi những ý nghĩ ấy. Khi chợt nhận ra thế thì dòng suy nghĩ miên man ngưng lại. Một ý nghĩ loé lên trong con: “Mình vừa buông ra; nhưng hình như mình đang dò dò hoặc đang mong cầu thấy một cái gì đó thì phải.” Khi thấy như thế con mới chợt hiểu được ý Thầy nói buông ra đã là chánh niệm tỉnh giác rồi, không phải buông ra để chánh niệm, không phải buông ra để quan sát. Buông ra thì chánh niệm khắc tự ứng và tánh biết khắc tự thấy một cách tự nhiên. Điều này có lẽ là điểm cốt lõi để có thể hành thiền theo cách vô chiêu Thầy chỉ dạy.
Con thấy vậy có phải không ạ?
Con kính trình Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-04-2022

Câu hỏi:

Thưa thầy, cho con hỏi làm sao để buông bỏ một người mình từng rất yêu thương ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-04-2022

Câu hỏi:

Thưa thầy, phải chăng càng thực hành niệm thân thọ tâm pháp, thì pháp đến càng nhiều để thử thách mình, hay do trước đây mình vô minh nên không nhận thấy pháp đến đi? Pháp càng đến bản ngã con càng trỗi dậy. Khi thực hành thiền tuệ thế này, con nhận ra đôi khi bản thân càng thông minh thì càng dở, vì càng thông minh thì càng ngạo mạn, pháp đến thì cái tôi càng bị dập tơi tả đến lúc không còn một mảnh. Đến một lúc biết rằng bản thân không thể làm chủ được thứ gì nữa, thì chỉ còn cách buông ra. Từ "buông" này liệu là từ bỏ vật việc BÊN NGOÀI không làm, hay vẫn chăm chỉ cần mẫn, biết khó vẫn làm, nhưng trong sự trải nghiệm đó cần kiên nhẫn, lắng nghe cảm thọ cảm giác khó chịu, thấy nó và buông bỏ những cơn sóng "BÊN TRONG" hở thầy. Con nghe thầy nói "buông ra", ba con cũng từng dặn con rằng mệt quá thì buông ra. Đến tận bây giờ khi thực hành một thời gian, con vẫn chưa hiểu chữ "buông" này thưa thầy. Con không giỏi thuật ngữ kinh điển, chỉ biết hỏi những điều ngu ngơ trong chính cái kẹt của đời sống mình với vốn ngôn ngữ có phần hạn hẹp, con mong thầy thông cảm cho sự ngu ngơ của con thầy nhé.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-03-2022

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Hoà thượng và chư Tăng.
Bạch Hoà thượng. Từ khi nghe lời dạy "thư giãn, buông xả" của thầy, con đã thay đổi cách thực hành thiền của con và thu được nhiều lợi ích. Bây giờ con thấy cuộc sống rất vui vẻ, thoải mái, phong thái của con thư giãn, nhẹ nhàng chứ không kiểm soát cứng nhắc, căng thẳng như trước.
Nếu không gặp được lời dạy của Hoà thượng thì chắc con vẫn căng thẳng, mệt mỏi mãi.
Con xin thành kính tri ân Hoà thượng.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-03-2022

Câu hỏi:

Bạch thầy xin thầy chỉ dạy và khai thông cho con, thời gian gần đây con bị gia đình làm phiền não mà con biết nguyên nhân cũng 1 phần do con. Con cố gắng thu xếp cho êm đẹp vậy mà đi làm về đến nhà con thấy nặng nề quá, con biết như vậy là tự trói buộc mình nên con đã buông bỏ những phiền não đó và tu tập cái đang là như thầy chỉ dạy, nhưng sao con vẫn cảm nhận là chưa buông được. Nhờ thầy khai thông cho con, con xin tri ân thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-03-2022

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Con đang trải qua 1 sự chuyển đổi lớn. Con thay đổi công việc đã gắn bó nhiều năm sang 1 công việc khác. Mặc dù mọi việc dường như đều thu xếp ổn thỏa, con vẫn cảm thấy rất buồn phải chuyển đổi việc và không chắc chắn về tương lai. Qua quan sát cả nỗi buồn lẫn sự lo lắng đó, con nhận ra tâm thật vô thường và thật khổ khi chấp vào tâm. Khổ thật Thầy ạ. Con cũng muốn buông tâm xuống, không chấp tâm là mình nữa. Nhưng con lại cảm thấy rất mông lung và chới với. Chấp tâm đã thành thói quen. Con nhớ lời Thầy dạy là thận trọng chú tâm quan sát ngay trong mỗi hành động trong từng giây phút. Nhưng ngay trong việc thận trọng chú tâm quan sát đó con vẫn cảm thấy rất đau, rất khổ. Đôi lúc cảm thấy kiệt sức. Đôi lúc cảm thấy mình không thể làm được gì, chỉ muốn ngủ để quên mọi sự. Con xin Thầy cho con lời khuyên.
Con tạ ơn Thầy.
Kim Thái

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-03-2022

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông!
Con có một kinh nghiệm cũng lâu rồi trong việc tu học muốn trình lên cho Sư Ông ạ. Có nhiều lần con vác nước lên dốc, mới đầu vác thì cứ đắn đo, phân tích thấy mệt nhưng khi con buông ra, mềm yếu trở lại, cứ vác thôi thì nó khoẻ, nhẹ nhàng, thoải mái. Trong cuộc sống và lúc hành thiền cũng thế, con thường mềm yếu, thả lỏng hết, chẳng đắn đó, suy xét, nỗ lực gì hết thì lại bình an, nhẹ nhàng, dẻo dai, ngồi lâu dài hơn, dường như cái thấy biết lại được rõ ràng, trọn vẹn hơn, đặc biệt trong lúc ngồi thiền, có khi hôn trầm, phóng tâm này nọ đến con cứ thản nhiên, không chống cự gì cả, hoà mình với nó thì nó yếu dần và mất đi mà con thấy rất khoẻ, tỉnh táo (ngày trước con phải khởi tâm tiêu diệt, phản ứng, quán tưởng này nọ đôi khi nó cũng hết nhưng xong thì con kiệt sức, có sự bất an), con giống người đã chết ấy, càng chết đi, càng mềm yếu, càng buông lỏng thì con càng thấy bình an, nhận biết tốt hơn, con không biết tại sao như thế ạ?
Con có nhớ rằng có ai nói: "MỀM YẾU LÀ CÁI DỤNG CỦA ĐẠO". Hay con đọc trên mạng thấy có nguyên lý cái cốc, chỗ rỗng mới là dụng, rỗng càng nhiều thì đựng được càng nhiều... Giống như cái bản ngã càng yếu đi thì cái thấy biết tự nhiên càng mạnh phải không ạ?
Xin sư ông khai thị cho con thêm để con có thái độ đúng đắn và niềm tin hơn trong tu học ạ. Con xin tri ân Sư Ông.

Xem Câu Trả Lời »