loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1326 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 26-05-2021

Câu hỏi:

Mô Phật! Kính bạch Thầy cho con được hỏi ạ:
Sáng suốt rõ biết mình là tính chất của tâm thanh tịnh chứ không phải kim chỉ nam để đến tâm thanh tịnh, phải không ạ?
Vì nếu không hiểu đúng nguyên lý, hành sẽ mệt vì vẫn ở trong ý đồ bản ngã.
Con cảm ơn Thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-05-2021

Câu hỏi:

Con xin thành tâm đảnh lễ Sư Ông!
Con xin chia sẻ câu chuyện chính bản thân con. Cha con là người nghiện rượu, mẹ con đã mất sớm, hiện nay con đang sống chung nhà với Cha con. Lúc trước chưa biết tu, con thường hay chống lại Cha con vì bản tánh con rất hung dữ, không sợ bất kỳ ai. Sau này khi con nghe Pháp Sư Viên Minh, biết cách tu thấy ra sự thật sân hận đó chính là cái khổ nên con buông thái độ con xuống. Khi cơn sân đến con thấy rất khó chịu, cảm giác thân rất khó chịu giống như con muốn ngừng thở. Bắt đầu con thận trọng chú tâm quan sát cơn sân, khi nó tăng lên thì con thấy nó tăng lên, khi nó diệt đi thì con thấy nó diệt đi và khi nó mất đi thì thì con thấy nó mất đi.
Con cứ thực hành như vậy sau một thời gian rất dài, con nhận thấy cần phải đối diện với Khổ và thấy ra nguyên nhân của khổ thì ngay đó mới diệt được khổ. Cũng tại đây là hạnh phúc và khổ đau cũng ngay tại đây và bây giờ như nó đang là.
Bây giờ khi Cha con uống rượu say về, Ông la mắng con cỡ nào con cũng chấp nhận hết vả đồng thời con rất cám ơn Ông, nhờ Ông mà con thấy ra Pháp đang vận hành như thế nào và bây giờ con đã đầu hàng Pháp và trả Pháp về lại cho Pháp. Pháp chính là vị Thầy đã dạy con không biết bao nhiêu bài học giác ngộ trong cuộc đời này. Không tìm kiếm đâu xa, cuộc đời chính là trường Thiền vĩ đại nhất. Khi Ông la mắng con xong, con thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra và con còn quỳ xuống lạy Ông ba lạy và nói rằng: "Lỗi là do ở nơi tôi, tôi lạy Ông để Ông tha thứ cho tôi." Từ đó trong con xuất hiện tình yêu thương vô cùng rộng lớn, con thương yêu cha con vô cùng, không phải riêng một mình Cha con, mà là một tình yêu với tất cả chúng sinh muôn loài.
Đây là câu chuyện của con, thật ra con không muốn kể với ai, nhưng nghĩ lại mình chia sẻ với mọi người biết đâu sẽ giúp ai đó Thấy ra sự Thật giống như mình và chia sẻ này cũng có thể giúp đỡ nhiều người thoát khỏi Khổ giống như con.
Sadhu! Sadhu! Sadhu!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-05-2021

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Từ ngày nghe được những lời Thầy dạy, con thường thấy lòng mình nhẹ nhàng và an vui lắm... Con xin thành kính tri ân Thầy ạ.
Trước kia, con có giai đoạn gần như trầm cảm: sợ sệt, xấu hổ, che đậy, giấu diếm sai lầm của mình; những sai lầm đó con còn đổ lỗi cho người khác; con còn xem sai lầm đó là mảng đen kí ức, điều tồi tệ trong đời con... Nhưng từ khi nghe Thầy dạy "mọi thứ đến với mình đều dạy cho mình bài học", con dần dần thấy nhẹ nhàng hơn. Con ngẫm lại, thấy thật sự sai lầm đó đã dạy cho con nhiều bài học. Con không còn trách người, không còn trách chính con, bớt đi lo lắng sợ hãi, và sau này, nếu gặp lại bài học đó một lần nữa, con tin rằng mình sẽ biết điều chỉnh, hành xử khác ngày xưa.
Ngoài sai lầm đó đã gây đau khổ cho con, thì từ trước tới giờ con thấy cuộc sống mình khá bình yên. Ngày đầu tiên con nghe Thầy dạy rằng, đau khổ giúp người ta giác ngộ. Ngày đó, con từng mong cuộc đời xô đẩy con vào khó khăn đi, đau khổ nhiều đi, để mau thấy ra sự thật, ai biểu êm đềm quá chi, (lúc đó, tâm tham con đang vận hành phải không Thầy?) Bên cạnh đó, con lại thắc mắc: là do thái độ con đúng, nên mọi sự đến với con, con đều thấy ít đau khổ; hay là tâm con còn si mê, chưa nhận ra cái khổ của sự việc đến đi? Mà giờ thì con không còn mong cầu đau khổ hay thắc mắc nữa rồi. Con nghe lời Thầy dạy, trọn vẹn học bài học của mình, bài học dễ cũng học, khó cũng học, ít cũng học, nhiều cũng học. Cuộc sống cho mình bài học nào, con xin nguyện học trọn vẹn bài học đó. Như vậy, có đúng không Thầy?
Mà Thầy ơi, con vẫn tự thấy mình là đứa học trò trung bình kém, vì con không thực sự trọn vẹn trở về thực tại... Nên mấy hôm trà đạo hay hôm nào được đảnh lễ Thầy, con không biết hỏi gì... Có phải tự nhận mình kém cỏi, sợ sệt đó, cũng là bản ngã phải không Thầy? Con chỉ thấy mình an vui khi được nghe Thầy giảng, khi được đến chùa, được quét lá tưới cây, hay vô thư viện... Con biết ơn Thầy, biết ơn các Sư, biết ơn tất cả.
Con thành kính tri ân Thầy,
Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-05-2021

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Con xin thành kính đảnh lễ và tạ ơn Sư ÔNG.
Sư Ông ơi! Hôm nay con lại được tiếp tục nhận ra một điều tuyệt vời quá Sư Ông ạ, lúc trước con rất hay tìm kiếm trên mạng và đọc mục hỏi đáp của Sư Ông về chủ đề "vô thường, khổ, và vô ngã" nhưng thực tình con không hiểu được ạ, song lúc đó con suy nghĩ "giờ chưa hiểu thì biết là chưa hiểu" cái dòng suy nghĩ đó cứ thế theo con từ ngày này sang ngày khác rất nhẹ nhàng, mà không muốn hoặc cần sự mau chóng để hiểu, cứ vậy mà con đọc đi đọc lại bài của Sư Ông nói về chủ đề ấy, kết hợp với những kiến thức ở vài trang web nữa ạ, đọc 1 lần chưa hiểu thì con biết 1 lần chưa hiểu, cứ thế lần 2,3,4... Rồi bỗng ngày hôm nay, con tiếp tục đọc lại nữa, với hôm nay con cũng bị bệnh nhẹ, cái đột nhiên con hiểu bật ra, lúc đó cảm thấy hoan hỉ vô cùng, vô cùng luôn Sư Ông ạ. Lúc đó cảm giác như tâm con phấn chấn chẳng còn chấp cái gì, nó nhẹ tênh và rạng ngời rất vui vẻ, và đặc biệt là các cụm từ "muốn phải là, mong sẽ là" nó không còn bị vướng trong suy nghĩ của con nữa. Con vui quá Sư Ông ạ, mà mỗi lần con giác ngộ ra hay hiểu ra được 1 vấn đề gì thì con lại rất thích được chia sẽ lại với Sư Ông. Qua bao nhiêu bài học con càng nhận thấy thêm là Pháp có tính chất trái tim cảm nhận, rất hay, lúc mình ghét cái gì thì Pháp lại cứng rắn cho mình bài học để mình học được cách chấp nhân, kiên nhẫn, và bao dung, nhưng đôi lúc rất từ bi nhẹ nhàng giúp tạo hoàn cảnh để mình giác ngộ ra bài học. Quả thật Pháp rất tuyệt vời, tuyệt vời Sư Ông ạ!
Con xin thành kính đảnh lễ và tạ ơn Pháp rất nhiều.
Con thành kính mong sức khỏe ổn định sẽ đến với Sư Ông và Sư phụ cùng với những Sư cô ở chùa Tịnh An Lan Nhã nơi con hay lui tới để học đạo ạ.
Con thành kính đảnh lễ và tạ ơn.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-05-2021

Câu hỏi:

Càng chiêm nghiệm về cuộc sống con thấy những lời thầy luôn từ chân lý mà ra! Tuyệt hay. Cuộc sống là khổ đau nhưng khi thấy ra khổ đau chính là hạnh phúc. Mọi ràng buộc cũng chính là tự do. Mọi thứ của cuộc sống luôn ở đó thật tuyệt vời. Kính thầy luôn mạnh khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-05-2021

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Con xin thành kính đảnh lễ và tạ ơn Sư Ông.
Sư ông ơi! Qua 1 lần dám mạnh dạn nói ra cái con muốn nói, không nói ra là lòng nó bức rức khó chịu, tim cứ đập nhanh, máu cứ nóng lên, lúc đó con đã không chấp không nghĩ nhiều quá về nhân quả, mà con cứ nói thẳng ra điều con suy nghĩ, xong rồi kết hợp với việc chiêm nghiệm những sự mình nói, chú ý câu chữ người ta đối thoại với mình thì con lại thấy con học ra được nhiều bài học lắm Sư ông ạ, mà học nhanh hơn, nhiều hơn luôn ạ. Sau đó thì con lại có cảm giác nên sửa đổi tính tình sai trái của mình một cách thôi thúc rốt ráo hơn hẳn ạ, chứ lúc trước con có nghe qua lời dạy nhưng con vẫn chưa thấm ,chưa tự mình thôi thúc rốt ráo được ạ. Giờ con mới thấy ý nghĩa với câu Sư Ông dạy chúng con: "Có 1 nguyên lý rất lạ, thích gì, muốn gì thì cứ làm, quan trọng là phải biết mình đang làm gì, để tự chiêm nghiệm bài học cần thấy ra."
Thật lòng giờ thì con thấy Pháp vô cùng hay và vô cùng tuyệt vời Sư Ông ạ.
Con nguyện Sư Ông có sức khỏe ổn định, và con cũng nguyện con có sức khỏe cơ bản để có thể kiên nhẫn từng bước học ra những điều hay từ Pháp để có thể thấy rõ vô thường, khổ và vô ngã, để từ đó có thể sống một cách vị tha thật tự nhiên.
Con xin cảm ơn Sư Ông và vô cùng cảm ơn Pháp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-05-2021

Câu hỏi:

Bạch Sư Ông!
Sư Ông khai thị giúp con, xem con hiểu thế này đúng không ạ.
Con thấy cái gì cũng đúng cả. Mình có tham muốn biết rõ đối tượng là cái gì. Điều đó đúng! Mình ko biết rõ đối tượng là cái gì nên mới Sân si, Sân si đúng! Càng sân si càng lao vào tìm hiểu xem nó là cái gì, cũng đúng luôn. Nhưng điều đó đúng với bản năng, vì càng sân si thì càng ko biết, càng không biết thì càng muốn biết, càng muốn biết thì càng lao tới như thiêu thân. Trong khi Đức Bản Sư dạy: Quay về soi chiếu bản tâm, muốn biết rõ đối tượng khi và chỉ khi không còn trạng thái, tâm trạng với đối tượng.
Con tự ý, tự suy diễn lời Đức Bản Sư dạy như thế có đúng ko ạ?
Nếu tự ý luận lời dạy Đức Bản Sư có gì sai cho con được sám hối và nhận tội ạ.
Thành kính tri ân Sư Ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-05-2021

Câu hỏi:

(Kính thưa Thầy - suốt tuần qua con sống trong hạnh phúc, vì Thầy đã trả lời con với lời chúc mừng con đã bắt đầu thấy pháp khi con chia sẻ và trình pháp qua 4 câu ghi nhận trạng thái tâm rỗng lặng của con lúc đi qua Bãi Vịt trong buổi chiều thu đi thể dục quanh bờ hồ ở Canberra, Úc Châu. Con cũng cảm ơn Thầy đã sửa vài từ cho bài viết hoàn chỉnh hơn quá nhiều. Hôm nay con mạn phép trình pháp nữa, con mong Thầy từ bi đọc cho con. Con thành kính cảm ơn Thầy trân quý của con).

Kính Bạch Thầy,
Con thành kính cảm ơn Thầy đã cho con lời khuyến khích rất là quan trọng cho con trên con đường con đang đi sau gần 4 năm nghe lời giảng của Thầy hằng ngày; đó là sau rất nhiều năm (từ tháng 3, 1993) con đã miệt mài nghe băng pháp thoại của nhiều vị thầy và đã cố "tinh tấn" trao dồi kiến thức Phật Giáo cho sở tri và sở đắc của mình để phát triển cái tiểu ngã của con thành đại ngã, chắc cũng như bao nhiêu Phật tử tại gia lúc bấy giờ. Ở đầu thập niên 1990, không có YouTube và cả internet, mấy ai có duyên được nghe pháp thoại của Thầy trực tiếp.

Như Thầy đã dạy, như vậy là con đến với giáo pháp của Thầy rất đúng lúc theo vận hành hoàn hảo của pháp. Con bắt đầu hiểu pháp, thấy ra để học những bài học pháp dạy riêng cho con để điều chỉnh nhận thức và hành vi của con.

Đây là lần thứ ba con viết cho mục hỏi đáp. Lần thứ nhất, hơn một năm trước, Thầy không trả lời. Lần thứ hai, tuần trước, Thầy trả lời trong vòng 90 phút, có thể sớm hơn!

Hôm nay, con viết để thành kính cảm ơn Thầy đã hiểu thấu câu hỏi của con lúc đó. Con buồn khi Thầy không trả lời, dĩ nhiên. Nhờ vậy, con có cơ hội chiêm nghiệm cái pháp đó như nó đang là, dĩ nhiên con cũng đã vô minh muốn nó phải là... Quá trình trải nghiệm đó cho con thấy rõ cái tác ý và động lực cho câu hỏi đó là hoàn toàn trong quỹ đạo của bản ngã của con: khoe kiến thức của con (theo tưởng tri, thức tri) và chất vấn (vì chấp) vài điểm trong một bài giảng của Thầy con vừa nghe, con muốn làm giàu thêm cho sở tri & sở đắc của con. 

Qua sự không trả lời đó con thấy được Thầy đã khai thị rất vi tế và sâu sắc cho con; Thầy đã giúp con bào mòn từ từ cái sở tri chướng của con. Thầy đã cho con trải nghiệm một trong nhiều lời dạy cốt lõi của Thầy là dù có Sắc (ý thức tiếp xúc với câu hỏi bị bỏ rơi), Thọ (ưu), nhưng nếu Tưởng không bị lặn hụp trong quỹ đạo của cái ta ảo tưởng, thì tâm mình cũng có thể tránh vận hành qua Hành & Thức của ngũ uẩn. Con thành kính mong Thầy chỉ cho con cái đúng sai của nhận thức nầy.

Con thành kính tri ân Thầy đã tạo duyên cho con chiêm nghiệm và thấy ra thêm phần nào hành trình bản ngã của mình - một trong muôn hình vạn trạng của bản ngã mà cái tánh biết lắm khi phải bó tay Thầy ạ.
Con thành kính cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-05-2021

Câu hỏi:

Thưa Thầy!
Sắp tròn 1 năm con bái vọng Thầy để học đạo.
Ngày ấy con ở Thái Bình, con hứa sau 1 năm sẽ nói gì đó với người thân, bạn bè.
Nay con kính trình Thầy điều con muốn nói!
Xin Thầy chỉ dạy cho con!
BIẾT SÁM HỐI là đã học được bài học của mình!
Con người ở đâu cũng phải tuân thủ những quy định của thế gian: Hiến pháp, pháp luật, đạo đức, phong tục, đạo vợ chồng, đạo cha con, đạo thầy trò ... . Với người theo đạo thì ngoài quy định trên, còn phải thực hiện những lời răn dạy của tôn giáo mình. Ví dụ: đạo Phật, đạo Thiên Chúa, đạo Hồi...
Nhân loại khát khao tìm cầu hạnh phúc... nhưng cuộc đời có hai mặt: Sướng – khổ, hơn – thua, thành – bại, được – mất. Tìm cầu cái tốt phải lấy cả cái xấu! Tám pháp thế gian này là bài học giác ngộ của loài người, ai cũng phải trải qua!
Người chăm chỉ học hành, thì lao vào cuộc sống, làm đúng, làm sai đều rút ra bài học, cứ thế trải nghiệm, dần dần học được bài học của mình. Đây là người trí thiện!
Người không có mong cầu, không có sai phạm là bậc Thánh Nhân!
Người không đón nhận cơ hội hay thử thách, hoặc không thừa nhận sai lầm, là người đã từ chối bài học của mình, thì sẽ phải học bài học khác khó khăn hơn. Đây là loại người vô minh, ngu ác!
Nhiều người phạm lỗi, sám hối rồi vẫn tái phạm! Tại vì họ không rút ra được bài học cho mình nên vẫn phải học tiếp, bài học mới có thể sẽ cay đắng hơn!
Con người có bản tánh duyên nghiệp, trình độ căn cơ riêng của mình. Nhận thức và hành vi của mỗi người chính là cách ứng xử với cuộc sống của người ấy, và là sự thật, là chân lý đối với họ! Vì thế con người thường tự tin, cho mình là đúng nên thường bảo thủ!
Khi nhận ra sự thật này, sẽ dễ dàng chấp nhận mình và chấp nhận người khác, sẽ không nhìn thấy cái sai của những người xung quanh, sẽ thấy mỗi người luôn đúng với bản chất, nghiệp báo, nhân quả của họ!
- Vậy thì, người thiện lương và kẻ xấu ác cũng đều đúng à?
- Dưới góc nhìn tục đế, với những quy định của thế gian, thì sự phân biệt đúng – sai, thiện – ác rất rõ ràng! Kẻ xấu ác là sai, xấu! Người thiện lương là đúng, tốt!
- Nhưng dưới góc nhìn chân đế thì không có sai, tất cả đều đúng, đúng với chính người đó, đúng với nhân quả nghiệp báo của họ, vì đây là sự vận hành của pháp, của mỗi người, không ai có thể can thiệp vào sự vận hành ấy, trừ khi, chính con người đó tự thay đổi nhận thức và hành vi, thay đổi cách ứng xử với cuộc sống, sẽ học được bài học của mình.
Những người chưa học được bài học ấy, thì phải tiếp tục học, nên dân ta có câu: “Ngựa quen đường cũ!” hay “Non sông dễ đổi, bản tánh khó dời!”...
Đức Phật không dạy đệ tử làm thay đổi người khác mà Ngài khuyên:
“Không kết giao kẻ ngu/ Thân cận người thiện trí/ Kính lễ bậc đáng lễ/ Là phúc lành cao thượng!”
Những ai hiểu lời Phật, hiểu sự vận hành của pháp, sẽ không đòi hỏi sự thay đổi của kẻ xấu ác, của người xung quanh!
- Vậy, những con người bất thiện làm sao thay đổi được?
- Khi đủ duyên, hoặc được thiện trí thức chỉ bảo, hoặc tự nhận ra, họ sẽ phân biệt rõ thiện-ác, tốt-xấu, đúng-sai, sẽ nhận ra lỗi lầm, sẽ sám hối, sẽ thay đổi nhận thức, hành vi và cách ứng xử với cuộc sống!(giống như quả trứng hay cái kén, tự nó bung ra thì thành cuộc sống mới! Người khác tác động vào thì hoặc giết chết nó, hoặc biến nó thành tàn phế!)
Sau đó, họ không chỉ trở thành người tốt, mà còn có thể trở thành thánh nhân!
- Tại sao có nhiều người đã sám hối, nhưng cuộc đời vẫn không thay đổi?
- Tại vì họ chưa học được bài học của mình, chưa nhận ra sự thật, chưa nhận ra chân lý nên không thực tâm sám hối, không biết cách sám hối!
Nếu đã học được bài học của mình về một vấn đề nào đó, thì sẽ tự biết cách sám hối, để không quay lại con đường tội lỗi:
1- Phải dừng ngay những việc làm sai! Dứt khoát không làm việc ấy nữa!
2- Phải bước ra khỏi con đường sai trái để không bị dòng người trên đường ấy cuốn theo, bằng cách: nói ra và thừa nhận những lỗi lầm của mình!
3- Phải rút ra bài học của mình, bằng cách: nhìn kỹ lại những sai lầm, tìm ra mọi nguyên nhân đã dẫn đến sai lầm ấy!
4- Phải chân thật đoạn tuyệt với những nguyên nhân đã tìm ra, bằng cách: “Quay đầu là bờ!” Đi ngược 180 độ với những nguyên nhân ấy!
Những người làm được như vậy, nghĩa là đã học được bài học của mình, đã thực tâm sám hối, sẽ thận trọng mọi lúc, mọi nơi, sẽ chú tâm quan sát trước mọi hoàn cảnh để không bao giờ bước chân vào “con đường xưa em đi”.
Sự chỉ bảo của thiện tri thức hay phản ứng của cộng đồng (dư luận trong cộng đồng) cũng là sự vận hành của pháp!
Người nào biết tiếp thu, biết chiếu soi lại chính mình, biết quay về với chính mình là người có duyên, sẽ nhanh học được bài học, sẽ mau chóng thành công!
Kính tri ân Thầy!
Con: Tâm Bổn Nguyên

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-05-2021

Câu hỏi:

Con chào thầy,
Hôm vừa rồi con bị mẹ rầy thì tuy là tâm con không có ý phản kháng nhưng cơ thể con thì muốn ngã qụy xuống. Tuy có một sự hối hận dâng trào lên nhưng con quay vào bên trong thì có một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Cái tĩnh lặng này khiến con thấy mọi trạng thái bên ngoài và cử chỉ là vô nghĩa. Mặc dù lúc đó con bị hạ đường huyết và gần như muốn té xuống, nhưng con lại rất bình tĩnh. Và sau đó lúc nào con trở về thì có một sự trống rỗng dù ở trạng thái nào. Gần như cái trống rỗng này cho dù con có làm gì thì cũng không làm lung lay được. Cái thấy này của con có đúng không ạ?

Xem Câu Trả Lời »