loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1461 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-10-2021

Câu hỏi:

Bạch thầy,
Hiện tại con đã hết câu hỏi vì thầy đã dạy con nguyên lý để khi không có thầy con cũng có thể tìm câu trả lời.
Đây là điều bất ngờ và cũng là phúc lành lớn của con. Con không biết nói gì hơn ngoài sự kính trọng và biết ơn thầy.
Kính thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-10-2021

Câu hỏi:

Thầy ơi, đôi khi buông xuống, chấp nhận những yếu kém và bất toàn của bản thân thật dễ chịu ạ. Còn hơn gồng mình vươn lên những hoàn hảo, cho dù là những điều thiện, mà ở đó có khi chỉ là những ảo tưởng của Bản ngã.
Kính xin Thầy soi sáng!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-10-2021

Câu hỏi:

Thưa Sư Ông!
Trong một lần trình Pháp trước (tháng 1 năm nay), Sư Ông có khuyến khích con rằng: ”con đã có thể tự trả lời các câu hỏi của con rồi, hãy khám phá tự do, đừng lệ thuộc Sư Ông hay Phật, vì giác ngộ là con đường hoàn toàn sáng tạo”. Được sự khích lệ của Sư Ông, con hoàn toàn yên tâm, hết băn khoăn và mang “gươm báu” vào hành trình của đời mình. Chẳng cần phải thay đổi lộ trình, còn gì phải sợ hãi nữa khi “gươm báu Thầy đã trao tay”?
Đúng là hành trình mấy tháng nay trở nên đầy thú vị, “nguyên liệu” để tu, để Thiền dồi dào khắp nơi, tại sao phải rúc đầu co vòi vô định, thậm chí tại sao phải xuất gia. Con đường đời đầy bài học giác ngộ mà cả những chuyện nhỏ xíu kì cục cũng học giác ngộ được, kể ra thì nó đến buồn cười, nhưng con cũng kể với Sư Ông và các đồng đạo như một bài Report để mọi người có thêm góc nhìn về tu học ạ!
Vợ dọn cơm lên thiếu trái ớt là toàn bộ giáo lý của Phật được giảng giải rõ ràng: Vì thèm ớt (Tham) nên không hài lòng với vợ (Sân) thế là đứng dậy đi kiếm ớt hoặc tỏ thái độ hoặc nói lời hơi trách móc (Si). Nhận thấy toàn bộ quá trình đó và dừng nó lại ngay, bật cười thú vị là Tứ Đế và Giới Định Tuệ hiện đủ. Nếu không thấy tới đó là có khi trùng trùng duyên khởi, sanh tử luân hồi lớp lớp ngay.
Nhưng nếu không có cái duyên thiếu trá ớt đó thì sao Tham Sân Si có mặt được? Mà Tham Sân Si không có mặt thì sao con thấy được Tứ Đế, làm sao thấy toàn bộ giáo lý Phật, làm sao nhận ra được Niết-bàn có ngay lúc đó? Thật là Bất khả tư nghì!
Ngày xưa đứa nhân viên nhắn tin trả lời lại cộc lốc ngắn ngủi, thì “khổ đế” nổi lên ngay, “Tưởng” đủ thứ, tưởng nó thay lòng đổi dạ, chắc kiếm được việc khác ở đâu nên giờ hết “sợ Sếp”. Khi nhận ra nó đang có việc bất khả kháng nên mới nhắn cộc lốc vậy thì “Diệt Đế” Niết-bàn ngay.
Rồi từ chuyện “nhỏ” đó con nghĩ về những cái đã trải qua của đời mình. Trong công việc, nay đối tác này mai đối tác nọ, sáng nhân viên gây lỗi, chiều khách hàng than phiền gây áp lực, tai nạn xảy ra với doanh nghiệp, đủ thứ chuyện trên đời. Nghe dông nghe bão sấm chớp đùng đùng riết quen, nên tâm trở nên giờ bình thản khi nghe “sấm chớp”.
Rồi khi chịu oan ức, khổ sở, bị làm nhục bởi người rất thân của mình, ngay lập tức thấy đau thắt ngực, khó thở, tay run rẩy, nói lắp bắp, vụng về đi thanh minh, thanh nga, trái tim tưởng như rớm máu nhưng khi quay lại “trọn vẹn với cảm thọ đau đớn đó” sau tầm 2-3 tiếng đồng hồ lắng dịu lại, cũng bật cười.
Nếu không quăng tấm thân này vào đời sao học được bài học? Rõ ràng bài học giác ngộ là bài học sáng tạo không cùng, không có khuôn khổ, mỗi người, mỗi số phận có một bài học hết sức rõ ràng riêng, “quả” nếu có “đắc” thì cũng như những chiếc Cup, rất khác nhau, nhưng cái nào cũng vinh quang và cùng bản chất, đó là trí tuệ, là đạo đức, là đoạn diệt, là Niết-bàn. Không khác được!
Con thấy xung quanh con, có những người, chưa bao giờ nghe Pháp, nhưng họ đủ trải nghiệm cuộc sống như vậy, lên voi xuống chó họ cũng vững vàng, bị đâm sau lưng họ vẫn không quá đau, những người này chính là Bahiya, chỉ cần đủ cơ duyên, nghe một câu họ sẽ giác ngộ!
Con “report” bài học của con đến Sư Ông với lòng biết ơn vô hạn! Mong Sư Ông hãy mỉm cười trước sự “ngô nghê” của những câu hỏi, những bài trình của chúng con! Chúc Sư Ông luôn khỏe mạnh ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-10-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, khi thấy một sự vật sự việc, trong đầu liền tạo ra một kịch bản ảo, đó chính là bản ngã. Còn khi đối cảnh, nói tự ứng, nghĩ tự ứng mà không qua một đạo diễn nào phía sau thúc đẩy, không có cái máy nhai đi nhai lại cái mình vừa nghe vừa nói vừa thấy là chánh ngữ, chánh tư duy. Đạo diễn, máy nói đó cũng chính là bản ngã.
Con xin trình thầy. Nếu có gì sai mong thầy chỉ bảo. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-10-2021

Câu hỏi:

Bạch thầy,
Lại là con đây. Hôm nay mới hơn 10 ngày, qua khai thị của thầy, con thấy chỉ cần giữ giới và chánh niệm tỉnh giác là đủ. Con thấy không cần phải đọc thêm sách nữa, có chăng là đọc cho vui. Con thấy điều này có vẻ hơi ngạo mạn nhưng bản chất của pháp là như vậy nên không khác được.
Kính thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2021

Câu hỏi:

Con Kính Xin Đảnh Lễ Sư Ông!
Con đường tu học nghĩ cũng lạ Sư Ông nhỉ.
Thì ra con thấy trong bài kinh Đức Phật thuyết mà con nghe chư Tăng tụng hàng ngày cũng bao gồm hết tam tạng kinh điển rồi.
Hãy trở về mà thấy không qua thời gian. Ngay nơi Thân Thọ Tâm Pháp mỗi người. Thì ra là bao lâu nay mình đã ở trong cái không gian đó rồi. Cái không gian đó Đức Phật gọi là Vô Vi trống không vắng lặng tịch tịnh nó bao trùm tất cả đó cũng chính là Niết bàn. Khi mình khởi niệm đi tìm thì vô tình lại rời xa cái không gian đó. Nhưng khi mình trở về trọn vẹn trong sáng với cái thực tại đang là thì mình lại bắt gặp được cái không gian vắng lặng bao trùm đó. Chỉ có vậy thôi. Thật là may mắn cho con khi thấy ra được điều gì thì có Sư Ông để chia sẻ.
Con xin tri ân Sư Ông thật nhiều.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mau Ni Phật!


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2021

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Kính bạch thầy: “Không sinh, không diệt, không có, không không, không tới, không lui, không một, không khác“… Trở về, trọn vẹn, tỉnh thức thì vạn pháp đều có mặt ở ngay đây và bây giờ, chẳng có gì phải vội vã cố gắng để trở thành gì. Cứ an nhiên tự tại mà sống tuỳ duyên thuận pháp, học hết các bài học mà mình cần phải học, không còn vướng mắc vào thời gian hay không gian. Thực tại là nhân nhưng cũng sẽ là quả tốt nếu ta luôn biết soi sáng lại chính mình. Tất cả những người, những cảnh vật hay những gì ta đã từng gặp dù là trực tiếp hay gián tiếp cũng đều là nhân duyên tiền kiếp của ta…
Hôm nay con xin trình bày tóm tắt những gì con thấy được với thầy! Xin thầy từ bi chỉ dạy thêm cho con ạ!
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2021

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Con xin kính đảnh lễ Thầy!
Con xin trình pháp với Thầy về những cái thấy biết hiện tại của con, có điều gì sai lệch, con kính Thầy chỉ rõ thêm cho con.
Thầy ơi, Khi nghe Thầy giảng về “Trường đời là lò luyện để giúp chúng ta học ra bài học” thế là mỗi khi mọi chuyện đến với con, như thân bệnh, con luôn tự đặt câu hỏi, con đã học ra bài học của mình chưa? Con quay về thấy mình còn quá hời hợt, buông lung, và dãi đãi. Con nhắc nhở mình sẽ luôn rõ biết mình trong mọi việc thì tánh biết sẽ cho con thấy ra. “Định tĩnh, sáng suốt, nhưng phải trong lành” con hiểu khi quan sát mọi chuyện rõ biết nhưng với một tâm thực sự trong sáng, cái biết đó phải có sự trải nghiệm rõ biết thực sự nơi chính mình, không qua lý thuyết, kinh nghiệm, khái niệm, không xen lẫn cái tôi của mìnhh.
Cái đau đến với con, con không còn loay hoay tìm biện pháp để trấn an, vì khi con đi tìm biện pháp thì con đã đánh mất cái an trong ngay giây phút đó, biết vậy tâm con đã bớt lăng xăng, bớt đi những sợ hãi. Con mĩm cười, biết mình chỉ làm mỗi việc là quan sát nó thôi, quan sát thật trong sáng, thì mọi chuyện tánh biết sẽ chỉ đường cho con.
Cuộc đời nhìn đâu cũng là khổ, chị của con rất khoẻ mạnh, hiền lành, nhưng cũng khổ vì chồng nợ nần; còn con, chồng con yêu thương con nhưng con lại có khổ về thân về sức khoẻ, mỗi người đến cuộc đời đều phải học bài học của mình, nghĩ vậy rồi con thấy tâm con không còn lo sợ nữa, rốt cuộc mục đích sống của đời người để thấy ra sự thật thì tâm còn lo sợ điều gì nữa.
Mỗi người và mỗi thời điểm sẽ khác nhau nên con cũng học cách đón nhận mọi chuyện đến đi một cách bình tĩnh ở trong tâm.
Con xin tri ân đến Thầy. Cảm ơn Thầy đã luôn lắng nghe và khai sáng cho chúng con trên con đường học Đạo.
Đà Nẵng. 2/10/2021.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-10-2021

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con xin chia sẻ thầy điều mà con mới thấy ra ạ.
Ba con đánh từ nhỏ và rất nhiều lần bắt con phải làm theo ý ông ấy, cho nên tới giờ, con rất ghét ổng vì cái tính đó, nhưng con nhận ra người ba hiện tại không phải là người con ghét, người con ghét “là cái ổng trong quá khứ”, đó là sản phẩm của cái trí, nó thu thập thông tin từ quá khứ và xuất ra như vậy, giống hệt như cái máy tính. Cái trí của con bị điều kiện nặng nề bởi quá khứ, nó che mờ thực tại vốn đã đổi thay rất nhiều.
Khi nhận ra cái trí của mình như vậy, trong con vừa có cảm giác buồn, vừa có cảm giác vui, buồn vì thực tại thật phũ phàng nhưng vui vì nhìn đã thấy ra bệnh của mình. Giờ cứ sao con thấy đó thôi Thầy ạ, con nghĩ càng dụng tâm thay đổi thì càng mệt, không cần cố xua tan bóng tối mà chỉ cần thắp lên ánh sáng là được, rồi tự nhiên mọi thứ sẽ đâu vào đấy.
Con thấy ra như vậy Thầy ạ.
Con kính thầy, chúc thầy thường mạnh khỏe ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-10-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy!
Năm nay con 19 tuổi, đợt này do dịch bệnh nên con ở nhà trong 5 tháng nay, lại có cơ duyên nghe và hiểu pháp của thầy. Con có nghe thầy giảng là mỗi người cần phải trải nghiệm để thấy ra bài học giác ngộ cho chính mình. Ban đầu con cứ nghĩ trải nghiệm phải ra đời, lăn lộn, đủ thứ này kia, phải to lớn lắm thầy ạ. Xong tối nọ con ngồi buông thư yên lặng thì con lại thấy trong mỗi giây phút trôi qua đã là sự trải nghiệm tuyệt vời nếu mình biết sống trọn vẹn, tỉnh thức. Khi mình khởi lên ý niệm được trải nghiệm thì đã đánh mất sự trải nghiệm tuyệt vời thầy nhỉ. Thưa thầy con thấy vậy có đúng không ạ?

Xem Câu Trả Lời »