loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1563 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 04-08-2022

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư Ông,
Cho phép con được chia sẻ với bạn hỏi về đúng/sai, tốt/xấu, thiện/ác, tất cả các pháp là hoàn hảo hay không.
Chỉ có thể qua thực chứng với trải nghiệm thực tại nơi tâm mới thấy ra, không thể qua ngôn từ và lời nói hay lý thuyết mà có thể thấy biết được thực tánh hoàn hảo của Pháp.
Con xin chia sẻ cái thấy qua 1 hiện tượng rất bình thường mỗi ngày vào tháng này đó là những cơn mưa, hàng chiều đều có mưa, cơn mưa bản thân chúng chắc chắn không thể có tốt xấu đúng sai, chỉ có cái bản ngã mới cho là đúng sai, vui buồn mà thôi, khi ướt đẫm sau cơn mưa cuối một ngày làm việc thì không ai có thể vui, tâm có sân thì biết ngay đó là sân.
Nhưng sáng hôm sau một buổi sáng mát rượi có ai còn phàn nàn về cơn mưa cuối chiều qua nữa đâu, tâm chỉ có hỷ lạc, ngay đó thấy tâm có hỷ lạc. Vậy cơn mưa đó bản chất của nó là đúng hay sai, tốt hay xấu không có thể nghĩ bàn.
Chỉ có tâm mình biết được thực tại đó là Pháp hoàn hảo mà thôi.
Pháp thật nhiệm màu.
Con biết ơn sư Ông đã chỉ ra cho chúng con được con đường Pháp màu nhiệm này.
Con TTG

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2022

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Sư Ông!
Con có đọc câu hỏi của bạn hỏi về tham ăn nhiều và tham xem video giải trí thì con đúng là cũng có bị 2 điều này.
Lúc đầu con ăn rất nhiều, xem cũng rất nhiều.
Nhưng một thời gian sau con phát hiện là con bị mệt mỏi bởi 2 điều này.
Sau đó con tự nhủ là từ nay sẽ ăn ít lại và không xem nữa, nhưng đó là con nghĩ vậy thôi chứ ăn vẫn cứ ăn, xem vẫn cứ xem, con rất khó chịu khi không từ bỏ được chúng.
Tiếp theo con vẫn cứ ăn tiếp, lúc này trong khi ăn con cảm thấy rất ngon, ăn no rồi con vẫn ngồi lại ăn thêm. Ăn xong con thấy no quá khó chịu, buồn ngủ, phải đi ngủ liền. Nó cứ tiếp diễn như vậy, sau con lại thấy lúc ăn thì ngon nhưng vừa nghỉ ăn là hết lạc liền, rồi ngủ hoài, mọi thứ khác không làm được cuộc sống gặp thêm nhiều vấn đề nữa.
Vậy là cái ăn của con tự nhiên giảm từ từ.

Về xem thì con xem miết, cái nào cũng hay, ai ai cũng hay. Con còn nghĩ thêm xem rồi mình sẽ học hỏi được nhiều thứ nữa.
Nhưng khi đối diện thực tế mới bị vỡ lẽ là mình không làm được như mình nghĩ.
Con cũng không thể bỏ xem ngay được, con bây giờ phải đi xem xét lại nội dung xem. Loại ra những trò vặt không thực sự lợi ích, tìm kiếm nội dung phù hợp với chính mình (vì xem cái nào với con mà không gây tham muốn, mong để có được, là tạm ổn).
Khi xem được video lợi lạc rồi thì khi xem lại những video trước kia tự nhiên thấy nhàm chán, không muốn xem.
Trên đây là trải nghiệm cá nhân của con.
Kính mong Sư Ông từ bi chỉ dạy thêm.
Con thành tâm kính xin Sư Ông trụ thế dài lâu, vì khi có Sư Ông đã là một niềm an vui rất lớn cho chúng con rồi.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-07-2022

Câu hỏi:

Thầy ơi,
Con đang vẽ một bức tranh sơn dầu về vẻ đẹp của đời sống và ngoài kia trời đang mưa... Đêm qua con nghe một bài pháp thoại, ngủ thật say, rồi sáng thức dậy, hoà vào cuộc sống với tâm hồn rỗng rang, tươi mới, như cơn mưa gột sạch bụi bám trên cửa kính. Con cảm nhận rõ mình yêu thích mọi điều nhưng chẳng khao khát sở hữu điều gì, sự hiện diện của mọi thứ trong cuộc sống là đã quá đẹp rồi. Khi ấy, con hiểu được thế nào là tương giao, thế nào là tình yêu. Và vẻ đẹp của tương giao lẫn tình yêu chính là không ràng buộc, không chiếm giữ thành của riêng mình. Sự hiện diện của ai đó, của điều gì đó là món quà rồi, như bông hoa đẹp bên đường đủ làm khách bộ hành mỉm cười, rung động, thầm biết ơn vì bông hoa đã ở đó.

Thư đã dài và lớp sơn đã khô, con chào thầy con đi vẽ tiếp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-06-2022

Câu hỏi:

Thầy ơi! Con đã thấy ra rồi, con đã thấy ra đau tự nhiên, đau do nghiệp và khổ do ảo tưởng, con thấy ra ảo tưởng ấy che lấp đi tánh biết, thấy ảo tưởng ngăn cản sự vận hành các Pháp đang là. Qua bài giảng Pháp của Thầy con đã nhớ nhận thức đúng bản chất của sự vật hiện tượng, bản chất không thực sự có cái “Ta” và đột nhiên lúc này con thấy, thật vì diệu, con chưa từng thấy nhẹ nhàng thế này, vạn sự y như nó đang là thế, không có khái niệm, không có “Ta” nào cả. Con thành tâm cảm tạ ơn Thầy! Sau đây con cần sống nhiệt thành với cái thấy biết này! Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-05-2022

Câu hỏi:

Bạch sư ông
Con là cậu thanh niên 19 tuổi đã gửi câu hỏi cho sư ông ngày 13/5/2022 về chủ để ái dục mà con gặp phải, nhận được câu trả lời của sư ông, con suy ngẫm và tự con trải nghiệm, con dần nhận ra mọi vấn đề xuất phát từ cái ta ảo tưởng bên trong con. Con trở lại cuộc sống, hoạt động bình thường và vẫn thận trọng-chú tâm-quan sát để con thấu hiểu và nhìn lại chính mình.

Nay lễ Vesak con chúc sư ông và chư tăng, Phật tử bình an, sức khoẻ.

Sáng sớm con bắt đầu thức dậy và vệ sinh cá nhân, ăn uống, rồi rửa chén, theo con trải nghiệm ngay lúc thực tại này thì nếu không có sự thận trọng và chú tâm, thì con sẽ rửa chén không sạch, có thể bị dính dầu mỡ và chất bẩn, hoặc trượt tay làm rơi chén bát, hay khi con cắt tem để trang trí xe thì nếu không có 3 yếu tố sư ông dạy con sẽ làm hỏng nó đi, và những lúc như vậy tâm con tự động chú tâm mà không có cái ta nào cả, nó vẫn hiện lên những suy nghĩ do cái ảo tưởng mà chính con tạo, con thấy hết thảy, ban đầu tâm con lúc làm việc vẫn tạp niệm, lát sau con nhận ra tức khắc và trở lại thực tại mà không có bản ngã nào, và con không động, không sân chút nào, khi con rửa tay con vẫn biết cảm thọ mát của nước, các đồ vật con xúc chạm, hay ngồi con biết con ngồi, con biết mọi thứ xung quanh và không tưởng tượng gì cả. Hay lúc này đây con đang bấm điện thoại để gửi câu hỏi về cho sư ông, con vẫn biết con đang làm gì.

Mọi hoạt động từ thân tâm con đều biết, có khi con buông lung phóng dật, để tâm chạy tán loạn, nhưng sau đó con nhận ra mình đang đánh mất thực tại thì lập tức quay về lại, tự tâm con làm chứ con không tác động gì, chỉ thấy thôi ạ.

Bạch sư ông trải nghiệm của con là thế đó ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-04-2022

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con xin trình bày những trải nghiệm của bản thân trong việc quan sát thân tâm của mình ạ
Con vừa mới kết hôn, khi ở nhà chồng, sau mỗi bữa ăn con đều rửa chén, dù là ít thôi nhưng khi một mình cặm cụi rửa chén, mỗi lần lại khác nhau: buổi sáng con rửa với sự thoải mái cùng suy nghĩ: rửa ít vầy vừa dễ rửa vừa gọn gàng; đến trưa con rửa chén lại có suy nghĩ: sao chồng mình không phụ mình ta; đến buổi tối con lại không còn thoải mái trọn vẹn trong việc rửa chén nữa, mà có suy nghĩ muốn chồng mình cùng rửa, có sự so đo tính toán thiệt hơn trong đó.
Lúc đầu con thấy công việc rửa chén cứ lặp đi lặp lại như nhau, thật là nhàm chán, nhưng khi nhìn lại con lại thấy mỗi lúc lại có những suy nghĩ khác nhau như vậy, con lại thấy thật thú vị, đâu có nhàm chán đâu, nhàm chán là do mình không nhận ra được những suy nghĩ đó đang diễn ra, cũng như không trọn vẹn tỉnh thức ngay chính hành động đó thôi. Mới vừa rồi con còn thấy việc rửa chén thật nặng nề, nhưng tự nhiên nhận ra điều đó, con lại như được buông xả ra vậy, thoải mái nhẹ nhàng.
Đó là trải nghiệm trong đời sống thường nhật của mình thôi, con xin trình thầy ạ, nếu không đúng chủ đề xin thầy bỏ qua cho con ạ
Thưa thầy, con chỉ nghe những pháp thoại của thầy online thôi nhưng những lời dạy của thầy như sợi dây thừng kéo con ra khỏi bãi cát lún, con thật sự biết ơn rất nhiều! Cầu nguyện cho thầy nhiều sức khoẻ và bình an.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-02-2022

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ thầy ạ!
Con có một số cảm nhận về căn cơ trí tuệ và căn cơ đức tin muốn trình thầy ạ.
Con biết căn cơ của con là căn cơ trí tuệ. Nhược điểm của của căn cơ trí tuệ là dễ sinh ngã mạn, hay nghi ngờ, phản bác, khi nào thực thấy, thực chứng mới tin. Cùng với sự thực thấy, thực chứng thì Đức tin cũng sinh khởi.
Con tiếp xúc với những Phật tử căn cơ Đức tin thì con học tập được ở họ rất nhiều. Họ có niềm tin vững chắc vào nghiệp quả, Phước báu. Nhược điểm là dễ chấp hình thức, tông phái, hay vì Phước mà làm hơn là thực thấy. Họ thích cúng dường, luôn cố gắng làm lành, lánh ác, tuỳ hỉ để có Phước báu. Họ luôn tận dụng mọi cơ hội để có Phước báu nên sẵn sàng giúp đỡ người khác và ngày càng trở nên nhẫn nại, kham nhẫn, từ bi. Từ đó trí tuệ cũng khởi sinh.
Mỗi người có một căn cơ trình độ khác nhau nên sẽ phù hợp với các cách tiếp cận khác nhau, với các vị thầy khác nhau.
Trước nay con thường tu tập một mình, ít tiếp xúc các Phật tử khác. Nay được tiếp xúc và hiểu hơn về mọi người, học tập được nhiều điều lòng con rất hoan hỉ nên muốn trình thầy, con mong được thầy chỉ dạy thêm ạ!
Nam-mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-02-2022

Câu hỏi:

Con kính bạch trên Sư Ông,

Con tiếp tục đọc Khai Thị Thực Tại đến đoạn Đức Phật thuyết pháp, có những vị Phạm Thiên chấp Sắc Ái, Vô Sắc Ái không chịu đến nghe. Dù con không phải người trong cuộc, nhưng qua trải nghiệm trạng thái tâm và sự trưởng thành nơi con và người khác, con lần nữa xin xác nhận sự việc được nêu là có thật ạ.

Cũng trong một video thuyết pháp, Sư Ông có nói, đại khái là các cảnh giới hữu hình, vô hình là tương ứng với các trạng thái tâm nơi mình. Dường như dù cõi Phạm Thiên, Chư Thiên,... xa xôi đến mấy nhưng có thể được hiểu phần nào qua đời sống hiện tại. Vậy phải chăng hai câu "Nhất thiết duy tâm tạo" và "Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu" là cùng một nguyên lý ạ?

Nguyện Sư Ông trụ thế dài lâu, thân tâm thường an lạc!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-01-2022

Câu hỏi:

Con kính bạch trên Sư Ông,
Con đang đọc lại sách "Khai thị thực tại". Con thấy rằng dường như cái gọi là "phấn đấu để đạt được Đại Ngã" nó không chỉ có ở một số vị đạo sĩ thời xưa, mà còn ứng với việc mải miết theo đuổi các mẫu người thành công hoàn hảo theo quan niệm xã hội, kinh tế, các kiểu tích lũy kiến thức, sách vở xuất phát từ việc đòi hỏi bản thân một cách thiếu hiểu biết, hoặc thậm chí là các lý tưởng cực thiện nữa. Nơi con và những người khác, đã có những khi biết chuyện này chuyện nọ (kể cả các trạng thái an lạc tâm hồn) thì hay lắm, vậy mà khi đụng chuyện bất bình, "phi hữu ái" trồi lên cái là rơi vào mô típ hành xử "vô thức" ngay! Đâu có biết rằng ngay cả việc chạy theo các loại lý tưởng (dù có là lý tưởng từ bi hay vị tha gì đi nữa) là do tham ái điều động và trong hữu ái đã có mầm mống phi hữu ái rồi. Cho nên qua học hỏi và trải nghiệm thì con tin rằng chuyện ngày xưa có một số vị chư Thiên bị đọa xuống các đọa xứ là có thật ạ!
Mong Sư Ông trụ thế dài lâu!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-01-2022

Câu hỏi:

Thưa Sư Ông, con được Sư Ông khuyến khích là đã thấy ra được, Sư Ông khuyến khích rằng con đã có thể tự trả lời mọi câu hỏi của mình và hãy khám phá một cách hoàn toàn tự do, đừng lệ thuộc vào bất kỳ ai dù là Phật hay sư ông. Giác ngộ là con đường hoàn toàn sáng tạo.
Vậy mà trong cuộc sống trải nghiệm bon chen này - con vẫn yếu hèn quá Sư Ông ơi!
Khi chuyện bất như ý xảy ra con mới nhớ trở về trọn vẹn, còn khi có những niềm vui, những sự phấn khởi con lại quên mà vui thích với các niềm vui và sự phấn khởi đó. Lúc vui, lúc phấn khởi đó con vẫn ý thức được mình đang vui, đang phấn khởi, mình đang “tham”, đang chọn tốt bỏ xấu, tự nhủ rằng: “Cái Ngã ơi, cái Tôi ơi sao mày khôn thế!”, nhưng trong sâu thẳm cái Tôi nào đó (mà không phải con) nó vẫn cứ nắm giữ lấy cái vui, muốn bỏ cái buồn - để rồi niềm vui đi theo sự sinh diệt thì lại tới nỗi buồn.

Hôm qua, vợ con có một sự hiểu lầm con nghiêm trọng, quy kết con điều mà một ngàn phần trăm con không có, xúc phạm con nặng nề, dùng những từ không hề nên có của một người vợ đối với một người chồng, vậy thôi mà con không vượt qua được, cả đêm suy nghĩ về những lời đó không ngủ được. Rồi cứ quay về, trọn vẹn với cơn giận, nỗi buồn, mà đến sáng nay con vẫn nhắn tin cho vợ con những lời đáp trả, những miếng tự vệ, những phản công trong lời nói.

Con Sám hối với sư Ông – con kính đảnh lễ Sư Ông vì lòng từ bi mà hàng ngày luôn nhắc nhở tụi con hãy thường thận trọng chú tâm quan sát, trở về trọn vẹn,….

Hôm nay con cũng hiểu hơn bao giờ là tại sao lúc lâm chung di ngôn Đức Phật không phải là một câu gì cao siêu mà nhắc lại là hãy thường tinh tấn.

Khi đã thấy Đạo, mọi chuyện đã xong, mục đích của cuộc đời đã hoàn thành - phận sự chỉ còn là Tinh tấn (luôn nhớ trở về, trọn vẹn với thực tại đang diễn ra này), chỉ vậy thôi mà sao con làm không được, thật hèn yếu!
Con xin sám hối với Sư Ông!

Xem Câu Trả Lời »