loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1496 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 07-02-2012

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, nhờ thầy chỉ dạy, con nhận ra ngay cả với một khái niệm như "an nhiên" thì thật ra cũng chỉ như muôn vàn những khái niệm hay định danh, định tính mà con người dự phóng, tầm cầu và khao khát có được. Thì ra không phải mong được an nhiên, tỉnh bơ với mọi sự mà là phải thấy ra được mọi sự như chính nó đang là. Đỏ tới thấy đỏ, xanh tới thấy xanh, chỉ y nguyên như vậy mà không hề thêm bớt hay tô vẽ mong chờ. Và cũng như vậy, hãy sáng suốt nhìn nhận và tỉnh thức với ngay trong thực tại ấy thôi. <p>
Dạ năm Thìn, con không cầu được bay cao như rồng, con chỉ nhận rõ trong mỗi bước chân đều là mỗi bước trọn vẹn trên mặt đất này. Hoàn toàn. <p>
Con xin đa tạ thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-02-2012

Câu hỏi:

Kinh thưa thầy!
Càng ngày con càng chắc chắn về những điều con thấy ra. Nhìn mọi thứ (các pháp) đến và đi TRONG IM LẶNG, và mọi thứ đến trong cuộc sống đều là bài học quý giá, tất cả lời nói bên ngoài không phải là tự thân sự thật. Đây chính là chìa khóa mà con dùng để tháo gỡ những gút mắc hàng ngày, mỗi lần vấn đề được sáng tỏ con rất biết ơn thầy!
Ngày xưa con thích hành thiền lắm, nhưng giờ lại thấy nó chẳng lợi ích gì nhiều ngoài việc điều khí điều tức của một phép dưỡng sinh. Thưa thầy con xin trình pháp để thầy ấn chứng cho. Bạch thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-01-2012

Câu hỏi:

Kinh nghiệm là một cách để học hỏi và tiến bộ chứ Thầy? Con đạp lên trên vỏ chuối, con té, lần sau thấy vỏ chuối con tránh ra, thế là tốt chứ?
Kinh nghiệm, chiêm nghiệm, thể nghiệm và chứng nghiệm khác nhau thế nào thưa Thầy. Xin cho con ví dụ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2012

Câu hỏi:

Bạch thầy, kính tri ân thầy đã nhiều năm dạy dỗ chúng con vô vàn điều Trí Tuệ. Thưa thầy, con thường quan sát sự thực hành của mình cùng với những trải nghiệm trong tiến trình đó. Nếu có điều gì mới, lạ, không hỏi ai được thì con thường tạm để đó, không vội kết luận đúng sai, tiếp tục theo dõi các yếu tố giúp cho việc thực hành được tốt, rồi chiêm nghiệm. Vì con nghĩ kinh nghiệm có đúng, thì cũng chỉ đúng tại thời điểm đó. Như vậy có được không ạ. Kính xin thầy bi mẫn chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-01-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, thỉnh thoảng trong khi đi bộ, hay ngồi buông xả con có cảm giác như không gian mênh mông vô tận và như bị mất hút vào khoảng không chẳng thấy thân đâu nên con sợ chết thì ngay đó con lại trở về trạng thái bình thường. Như vậy có phải con bị mất chánh niệm và đang mơ màng điều gì không ạ. Kính Thầy từ bi giảng giải cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-12-2011

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, đầu tiên con kính chúc thầy nhiều sức khỏe trong chuyến hoằng pháp tại Úc. <p>
Con mong thầy sớm về để con lại được gặp thầy nghe pháp và tạ ơn thầy. Thầy quả có lòng từ bi và tình thương vô hạn. Con thật không biết làm sao diễn tả hết lòng biết ơn của con đối với thầy. Được gặp bậc thiện tri thức như thầy thật là một phước báu cho con. <p>
Hôm thầy gần đi Úc, mặc dù bận rộn vì phải tiếp nhiều người nhưng thầy vẫn từ bi dành cho con cả buổi chiều để giảng pháp cho con. Con vẫn nhớ như in từng lời thầy, thầy ạ. Con bảo con thiền định theo Yoga đã lâu nhưng gia đình con ít được yên vui. Mỗi lần có bất đồng với chồng là con thu mình trong trạng thái định, con cảm thấy bản thân con rất an ổn và không có nhu cầu làm hòa, chồng có giận thì giận, con chẳng quan tâm. Thầy nói con nhiều định mà thiếu tuệ. Thầy bảo tu kiểu như con thì chỉ có mình con an ổn còn những người xung quanh không được lợi lạc mà còn đau khổ. Thầy bảo pháp từ chồng từ con của con mang đến con không chịu học mà con lo đi tìm đi lựa pháp khác để học. Rồi thầy dạy về bài học mũi tên. Khi đã lỡ bắn mũi tên ra rồi thì ta chỉ nên theo dõi mũi tên rơi xuống mà không nên nỗ lực tìm cách lấy lại mũi tên vì như vậy sẽ tạo ra động lực mới, mà có động lực là có cái ta tạo tác, có khổ đau... và còn nhiều điều khác nữa... Chỉ có một buổi chiều mà con như đã được học với thầy từ nhiều đời nhiều kiếp, mọi thứ trong con cứ bừng sáng lên, không còn góc khuất nào mà không được ánh sáng minh triết của thầy soi vào. Lúc con chào thầy ra về mặc dù thầy có đông khách thầy vẫn còn dặn theo: con nên nhớ việc giữ gìn gia đình là quan trọng. Ôi, sao thầy có thể chu đáo đến vậy! Thầy lo bao nhiêu là việc lớn, thầy lo giảng pháp cho bao người mà thầy còn để ý và quan tâm đến từng hoàn cảnh như con. Con thật quá xúc động. <p>
Cũng may là con đã đọc được nhiều từ trang web của thầy nên mọi điều thầy nói con đều thông suốt cả. Đến nay đã gần một tháng, nghe lời thầy con không còn tầm cầu trong thiền định, con đã dần học từng bài học mà đời sống hàng ngày mang lại bằng sự thận trọng chú tâm quan sát. Cũng ông chồng mà con đã sống mười lăm năm nay ngày nào cũng cảm thấy bức bối nhưng sao nay lại thầy bình thường, dễ chịu. Khi có đủ hiện trú thì tình yêu tự nhiên cũng lớn dần. Cũng những đứa con nhưng bây giờ mỗi lần ôm hôn lại cảm thấy tình yêu mênh mông hơn, sâu sắc hơn. Con đã thấy ra rồi thầy ạ. Ngày xưa lúc con mới học Yoga con bảo nếu gặp Yoga trước con sẽ không lấy chồng. Rồi khi nghiên cứu Phật pháp con lại bảo nếu con gặp Phật pháp trước con sẽ không học Yoga. Nhưng bây giờ thì con đã hiểu: mọi thứ đều có lí do riêng để tồn tại. Một khi đã chín mùi thì duyên sẽ tới. Và thưa thầy đối với con thiện duyên đã tới khi con gặp thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-11-2011

Câu hỏi:

Thưa thầy, đọc tất cả thư hỏi của các bạn và trả lời của thầy con hiểu và thấy mình cũng có được những điều thầy dạy trong câu trả lời. Nhưng để viết hoặc nói ra thì con không thể. Vậy con có hoặc đã vào được pháp của thầy chưa? Vì quả thật con không có từ gì để nói, mong thầy chỉ dạy cho con. Con thành tâm tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-10-2011

Câu hỏi:

Kính lễ Thầy.
Mỗi buổi tối con đều mở máy đọc những câu Thầy trả lời cho các bạn Đạo khắp nơi như con hàng ngày làm việc. Con hàng ngày làm việc cho người & với người cũng lặng lẽ & nhiệt tình không hề mỏi mệt như con nghe & học Pháp của Thầy. <p>
Tâm con không còn ước mơ chi cả vì chân trời trước con mở rộng quá, nó không bờ bến thì con lấy chi để mà mơ ước.
Hình như ngay cả sáng suốt định tĩnh trong lành mà mình không cố gắng đặt ra, không đi tìm, thì lại là một sự sống hài hòa tự nhiên mà chắc từ muôn kiếp trước con quên nó.<p>
Con kính trình Thầy và xin được lời dạy bảo.<p>
Nam Mô Phật Pháp Tăng.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-10-2011

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con rất hoan hỷ khi thấy rằng Trang Web này ngày càng có nhiều người truy cập và chia sẽ các vấn đề trong quá trình tu tập. Bản thân con cũng đã và đang giới thiệu trang web cho nhiều người khi có duyên. "Tùy duyên thuận pháp" nghe dễ hiểu nhưng ứng dụng trong đời sống thực tế không hề đơn giản. Con nghe đi nghe lại các bài giảng của Thầy và hình như dần dần con hiểu ra và đang thực hành không biết có đúng không, nên con xin chia sẻ và xin Thấy chỉ dạy. <p>
Con lấy chuẩn mực là trạng thái "TÂM AN" khi đang sống và làm mọi việc để xem mình có động loạn, mong cầu, hay là đang tùy duyên để mà điều chỉnh thái độ kịp thời. Thí dụ con đang lái xe đi đâu đó có việc quan trọng, nhưng đã bị trễ giờ. Nếu TÂM con phát sinh lo lắng, hay tăng tốc độ xe... để bù giờ chẳng hạn thì con liền tự nhắc mình rằng: có sao đâu, trễ thì trễ; thậm chí có thể gây ra hậu quả gì đó thì đó CŨNG LÀ PHÁP; việc mình cần làm là nên lái xe trong trạng thái TÂM BÌNH AN, THƯ THÁI, với thái độ định tĩnh. Và thực tế khi con điều chỉnh thái độ như vậy thì con cảm thấy rất dễ chịu và không còn phải động loạn nữa. Kể cả khi còn gặp những chuyện phức tạp trong công việc thì con cũng thường tập điều chỉnh thái độ như vậy. Và khi đó PHÁP đến thế nào thì TÂM con vẫn bình an. Và thường thì mọi việc (PHÁP) lại diễn tiến theo chiều hướng thuận hơn. Có lẽ đúng là "PHÁP HỘ TRÌ NGƯỜI TRÌ PHÁP". <p>
Con thực hành như vậy có hợp lẽ Tùy duyên thuận pháp không, xin Thầy hoan hỷ chỉ dạy. Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-10-2011

Câu hỏi:

Dạ con thưa Thầy,

Con vẫn thường xuyên theo dõi mục hỏi đáp, con xin chân thành đa tạ Thầy đã luôn kiên nhẫn lắng nghe và giảng giải một cách không mệt mỏi cho tất cả các Phật tử có mong muốn tìm hiểu về Đạo. Dạ nhân đây con xin có chút chia sẻ.<p>

Ai cũng biết đã là người Phật tử, đi theo con đường Đức Phật đã chỉ bày thì phải luôn lấy trí tuệ sáng suốt làm đầu. Và phải tự tin để biết tự mình thắp đuốc lên mà đi, còn những trợ duyên bên ngoài chỉ là phụ. Không thể giải thoát nếu chỉ dựa dẫm vào tha lực, dù đó là Đức Phật.<p>

Giáo pháp có hay, có đẹp thì cũng phải tỉnh thức mà lắng nghe và soi xét, chứ không đề cao tâng bốc vì làm vậy vô tình hạ thấp giáo pháp.<p>

Giáo pháp cũng không phải là trạng thái an lạc, hoan hỉ để thân tâm mình tận hưởng. Còn an lạc, còn tận hưởng là còn nuôi dưỡng cái bản ngã vốn đã quá to rồi. Cứ an nhiên mà thấy pháp như thực là vậy, không tìm cầu điều gì, không trông chờ giải thoát đâu xa. Không gì cả mới là tất cả. Tất cả là an nhiên, an nhiên là tất cả.<p>

Dạ con nghĩ đã nói vậy là sai rồi, con chỉ muốn được chút chia sẻ với anh chị em đồng Đạo như một cách để cùng nhau đi trên con đường đã được chỉ dẫn, với sáng suốt, định tĩnh và trong lành.

Dạ không sai không khác. Dạ là vậy.
Dạ con đa tạ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »