loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1498 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 21-08-2021

Câu hỏi:

Thưa Sư ông
Hiện giờ con đang kinh nghiệm trạng thái rất lạ từ trước. Trong trạng thái tâm rỗng rang lặng lẽ trong sáng, xuất hiện một vùng tâm như hư không vắng bặt mọi ý niệm, hoàn toàn cách ly với bên ngoài, một sự tĩnh lặng tuyệt đối như hư không - không bất cứ điều gì chạm tới được. Xung quanh mọi việc con rõ biết tất cả, vẫn sinh hoạt bình thường, tâm con vẫn suy nghĩ và tâm như hư không ấy vẫn còn đó. Khi con tĩnh lặng chú ý vào trạng thái đó, nó rộng ra, tiếng của hư không rõ hơn, con vẫn rõ biết mọi việc bên ngoài dù con đang đi đứng nằm ngồi, tâm con không bị rung chuyển bởi mọi sự, một ý niệm khởi lên con liền rõ biết và con nhận thấy chúng tách biệt với vùng hư không con đang ở. Ở trong đây con kinh nghiệm trạng thái vô ngã (như con đọc trên web), và tánh biết chói sáng (con đọc trên web) - con hiểu và dường như thực chứng (con thấy vậy theo chủ quan của con thôi) những lời sư ông dạy - bình thường tâm là đạo,... Cảm giác vô cảm trước mọi vấn đề. Con không biết phải hỏi sư ông điều gì nữa, con chỉ biết nó vậy thôi. Con cảm ơn sư ông (nghe pháp của sư ông con vui lắm ạ)

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-08-2021

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Con kính bạch Thầy.
Con xin trình với Thầy nhân duyên mà con được đến với pháp của Thầy :
Cách đây vài năm con có một giấc mơ kỳ lạ là khi con vừa ra khỏi nhà bỗng căn nhà con đang ở đổ sập xuống. Lúc đó con rất sợ hãi, con liền chạy sang nhà người bạn con nhưng con không thấy ngôi nhà của bạn con mà thay vào đó là Thánh tượng Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni to lớn và sáng rực. Con liền chạy qua nhà người bạn khác nhưng cũng không thấy ngôi nhà của bạn con mà thay vào đó là Thánh tượng của Đức Di Lặc Bồ Tát cũng to lớn và sáng rực. Con vẫn còn sợ hãi liền chạy vội về nhà nhưng vừa về đến đầu đường thì có hàng rào xi măng, trên hàng rào có một búp sen ngăn không cho con về nhà, lạ lùng là con cố lách qua thì hàng rào càng lớn ra ngăn không cho con qua.

Thưa Thầy. Con đã đi tham quan nhiều Chùa nhưng chưa thấy có hàng rào xi măng có búp sen nào giống vậy. Nhờ hội đủ duyên lành “Vô tình” con lên mạng thấy bài thuyết pháp của Thầy xem xong con rất thích vì có những khúc mắc lâu nay mà con đã được giải đáp hoàn toàn làm con như bừng sáng ra. Trong gần 6 tháng trời lúc nào rãnh con lại xem những video mà Thầy thuyết, con đã nghiền ngẫm và hành theo nguyên lý của Thầy chỉ dạy và trong 1 lần ngồi Thiền con buông bỏ hết mọi ngôn từ, mọi ý đồ của bản ngã, với tâm sáng suốt con trực nhận ra rằng đây đích thật là con đường trung đạo mà Đức Phật đã chỉ dạy cho chúng sanh “Chỉ có pháp hiện tại, Tuệ quán chính là đây”.

Thưa Thầy. Vì bố mẹ con được chôn ở Phúc An Viên gần Tổ Đình Bửu Long nên cách đây vài tháng sau khi ghé thắp nhang cho bố mẹ con, con quyết định ghé viếng Chùa Bửu Long. Thật bất ngờ khi con nhìn thấy hàng rào xi măng có búp sen ở trên bao quanh hồ Sen trước Chánh Điện của Chùa giống y chang trong giấc mơ của con. Con chợt vỡ òa vì vui sướng và thầm nghĩ rằng : “Đây chính là nơi mà con cần phải tu tập để tâm con được dứt trừ luân hồi sinh tử”. Con xin kính đảnh lễ Thầy.

Thưa Thầy. Đúng như lời Thầy dạy, khi con để cái Biết nằm riêng lẽ quan sát tâm thì con cảm nhận được cái Ta đang quan sát. Con “hòa lẫn” cái Biết vào trong tâm và trọn vẹn “như nó đang là” thì diệu kỳ thay con thấy sự sáng suốt và tĩnh lặng của tâm nhưng con không chấp vào và tiếp tục trọn vẹn tâm “như nó đang là”. Một lát thì con cảm nhận không chỉ tâm mà cả thân con đều trong suốt nhưng con cũng buông luôn cái cảm giác này (vì nghĩ đây là ảo tưởng) để trở lại quán thân, thọ, tâm, pháp một cách nhẹ nhàng nhất, tự nhiên nhất. Và khi cái Biết dường như bao trùm lên thân, thọ, tâm, pháp con cũng đồng cảm nhận được sự thở (Sự nhẹ nhàng phồng lên, xẹp xuống của bụng). Con kính xin Thầy Từ Bi chỉ dạy cái Thấy như vậy có đúng tự nhiên không ạ? Con kính đảnh lễ Thầy.

P/S: Mỗi khi tâm con thất niệm, con liền đọc “Thần chú” của Thầy: “Như nó đang là” thì tâm con liền quay về “Tại đây và bây giờ”. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-08-2021

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con có 2 điều xin phép được trình pháp với Thầy, xin Thầy dạy con thêm:
1. Con có chê bai thành quả của một người từng làm hại con (có người khác gửi con xem). Sau khi chê xong, con có chút ân hận. Con nhìn kỹ lại mình, con thấy: đẹp hay không đẹp có thể bày tỏ. Chê bai lại là chỗ để bản ngã ngoi lên. Nó ngoi lên thì thiện trí tuột xuống. Suy ra, lâu dài mình cũng như người ta. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Đừng trách tại sao bị người ta xấu với mình nữa. Tại mình hết. Luân hồi ở đây. Con thầm cảm ơn lỗi sai này Thầy ạ!
2. Hôm qua lên mxh con thấy có người thoá mạ PGNT rất đáng sợ. Con nghĩ, nếu Phật ở đây, chắc cũng nghe chửi vì người ta không tin. Phật bỏ hết danh tướng rồi nên đã trống không. Chửi Phật thì Phật cũng chẳng buồn. Giờ Phật nhập Niết Bàn rồi, vẫn trống không. Người đời sau cứ tranh cãi về những thứ Phật đã bỏ rồi. Vô ích. Rồi con thấy mọi thứ đều do mình tự đặt, tự khổ. Mấy cái đó toàn là gọi tạm. Con thấy sự trống không bao trùm. Phật vào Niết Bàn, nên ở đâu con cũng thấy Phật. Lần đầu tiên trong đời nhìn lên hình Phật, con thấy gần như trống rỗng không có sự tín ngưỡng. Chỉ có kính phục. "Nó như nó là" ngay bây giờ thật sự có ý nghĩa. Con thầm cảm ơn người chửi đó nhiều! Hy vọng họ sẽ học được bài học của chính mình.
Con có kể chồng con nghe, bạn ấy nói như vầy: "em cứ hình dung, 2 người tranh cãi như họ đang nhào bột. Chuyện không có gì, bắt đầu thêm thắt, thành một cục to. Nhiều người khác thấy vậy lại tiếp tay nhào nữa. Càng nhiều người thì cục bột càng to, dính hết người này với người kia, thành một cục cứng ngắt. Vô bổ".
Gần được 15 ngày con giữ Bát quan trai, con đỡ phải dằn vặt giới luật rất rất nhiều. Quan sát tâm là chủ yếu. Còn lại không hề có gì cầu kì lễ mễ như người ta tưởng. Khó lắm nhưng con thấy chất lượng sống "healthy" hơn hồi xưa nhiều.
Con còn nhỏ dại, có chi sai xin Thầy từ bi dạy dỗ. Xin hồi hướng sự mạnh khoẻ mà con có được nhờ giữ giới và hiểu kinh đến Thầy và các vị. Nguyện Thầy và các vị cũng luôn được mạnh khoẻ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-08-2021

Câu hỏi:

Kính thưa sư ông
Con chúc sức khỏe đến sư ông
Khi giác ngộ rồi thì mình vẫn sống bình thường vậy thôi, vẫn có những mục tiêu hoài bão của cuộc sống, vẫn có đam mê sở thích nhưng biết soi sáng để biết cái gì lợi mình lợi người cái gì ko hại mình hại người và ko còn chấp trước dính mắc vào chúng, vẫn hồn nhiên sáng tạo cuộc đời của mình và học hỏi từ những trải nghiệm đó ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-08-2021

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy. Thực tại hiện tiền không ngã và pháp, chỉ là sự hiện hữu, mà vạn vật tự rõ như chính nó, cả luôn chính xác thân và tư tưởng trong con, không có người rõ và vật bị rõ. Như vậy thì cả vũ trụ này chỉ là “Tri“. Con thấy nó như vậy. Nhờ thầy correct con nếu cái thấy của con không đúng. Con thành tâm đảnh lễ đến Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-08-2021

Câu hỏi:

Thưa Thầy
Trong bất kì một nỗi khổ nào, chỉ có thể vượt lên khi đi đến tận cùng nỗi khổ, cảm nhận, nhìn rõ nó.
Rồi một lúc bất chợt nhận ra, chẳng có gì là khổ đau hay hạnh phúc theo cách ta từng cho là. Chỉ khi thực nhìn ra như vậy thì ta mới thôi không đi tìm "hạnh phúc" nữa. Nên cái gọi là "khổ" đó, nó là cần thiết, và một ngày nào đó, ta sẽ thấy biết ơn tất cả.
Con nhận ra điều này thưa Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-08-2021

Câu hỏi:

Lời đầu con kính chúc Sư nhiều sức khoẻ. Con kính trình pháp. Cách đây 5 tháng, trong lúc nấu cơm chiều, con đi từ bếp băng qua khoảng sân ra vườn hái vài cọng ngò. Lúc đi như vậy con thấy như không gian đó là một phiên bản khác, rất rõ ràng và hoàn toàn tịch tịnh. Đây là lần đầu con cảm nhận được vô ngã là gì. Nhưng điều đó chỉ diễn ra trong hơn chục bước chân sau đó thì không gian về lại như trước. Trong đầu con khởi lên suy nghĩ “tồn tại bao nhiêu năm mà chỉ thật sống có vài bước chân”. Tối đó con đã muốn trình Sư, nhưng lại thôi vì muốn trải nghiệm thêm. Từ đó đến nay, con chưa gặp lại khoảnh khắc tương tự. Con thấy ra giây phút thấy biết rõ ràng đó diễn ra khi hoàn toàn vô tâm và không còn cái ta đang quan sát. Sau đó con tiếp tục thực hành theo nguyên lý cốt lõi Sư chỉ dạy “thận trọng, chú tâm, quan sát” trong mọi sinh hoạt, “sáng suốt, định tĩnh, trong lành” và luôn quay về soi sáng chính ngay nơi thân tâm. Con kính mong Sư chỉ dạy thêm và kính tri ân.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-08-2021

Câu hỏi:

Dạ, bạch Thầy.
Sự vận hành của Pháp chính xác và hoàn hảo đến một hạt bụi cũng không bay ra ngoài.
Ví như một người có tính cần cù, chịu khó, gọn gàng ngăn nắp, thì anh ấy sẽ quét rác ngay khi vừa làm xong việc nên lúc nào nhà cũng sạch sẽ thoáng mát, và luôn thấy an vui trong công việc.
Ngược lại, một người có tính lười nhác, bừa bộn thì cứ bày rác khắp nơi không dọn, vài ngày hay cả tuần mới don một lần nên nhà cửa lúc nào cũng dơ bẩn, với anh ta việc dọn rác là một cực hình.
Con xin đảnh lễ tạ ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-08-2021

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông,
Nhân duyên lành khi con đến quy y tại chùa Bửu Long, con được gặp và được Sư Ông khai thị. Sau buổi nói chuyện đó, con có chép lại lời dạy của Sư Ông, trong đó có 4 điều in đậm trong trí nhớ của con, đó là:

1. […] “Tin vào sự vận hành pháp, cho đến khi thấy rõ sự thật con sẽ chấp nhận mọi sự đến đi một cách vô ngại.”

2. “Trí tuệ là sao? Là thấy biết mọi sự mọi vật như nó là, không phải muốn diệt cái này, muốn lấy cái kia. Ví dụ, mùa xuân dù mát mẻ đâu có giữ lại được, mùa hạ tuy nóng nực cũng đâu có đuổi đi được, đó là sự vận hành như vậy. Nhưng nếu người nào chịu được mùa xuân, chịu được mùa hạ, chịu được mùa thu, chịu được mùa đông, thì người đó mới có thể an nhiên tự tại.”

3. “Con đừng đặt mục đích đời sống trên thành hay bại, được hay mất, hơn hay thua, mà qua những thăng trầm, vui khổ đó con học được điều gì. Học mới là chính, nhưng học được gì là quan trọng nhất trong những bài học ở đời? Đó chính là trải qua được mất, hơn thua, thành bại, vui khổ mà tâm vẫn bình tĩnh, sáng suốt, thanh tịnh trong sáng”

4. “Nương tựa chính mình là gì? Nội dung của mỗi người chính là nhận thức và hành vi của người đó. Bây giờ con như thế nào tuỳ thuộc vào nhận thức và hành vi của con. Vậy để có thể điều chỉnh nhận thức và hành vi cho đúng tốt cần phải thường quan sát lại chính mình”

Sau này, mỗi khi gặp vấn đề trong công việc và cuộc sống, con đều lấy những lời dạy trên ra đọc và ngẫm nghĩ. Con thấy sao mà đúng quá, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Nay con xin chia sẻ với mọi người vì con nghĩ trong thời gian đại dịch, mọi người ai cũng có thể gặp ít nhiều khó khăn, trở ngại.
Nếu có gì sai sót xin Sư Ông chỉnh sửa giúp con. Con xin đảnh lễ Sư Ông, kính chúc Sư Ông và quý chư Tăng, quý Tu nữ thật nhiều sức khoẻ ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-08-2021

Câu hỏi:

Thưa Thầy kính mến, lâu rồi hôm nay con mới viết thư gửi Thầy. Hơn một tháng trước con đang khoẻ bỗng nhiên ngã lăn quay ra giữa nhà tưởng chết được. Con có học Y nhưng cũng không kịp nghĩ gì mà chỉ quan sát được thân con như đang không còn cử động được, hơi thở chậm nhưng mạch con lúc nhanh lúc chậm, con không thể nuốt xuống được nên cứ như bị bịt chỗ cuống họng... và con thấy con rất bình tĩnh không hề có một cảm giác lo sợ dù thấy hình như con sắp chết. Con vẫn chỉ quan sát mọi sự đang diễn ra cứ như xem phim mà không hề phản ứng. Con thấy cả vợ con con đỡ con dậy mà con không thể ngồi được... Thế rồi con dần dần hồi lại. Con đoán là con bị co thắt mạch não đột ngột và con điều trị theo hướng đó nên dần bình phục để hôm nay viết thư này gửi Thầy.
Thầy ơi, có phải là con được may mắn gặp Thầy chỉ dạy và con học thận trọng chú tâm quan sát bấy lâu nay mà trong giây phút sinh tử cận kề kia con vẫn thấy bình thản chỉ quan sát không hề luống cuống lo sợ?
Con xin cúi đầu đảnh lễ Thầy với lòng biết ơn vô bờ bến. Viết tới đây con thấy mắt mình nhoè đi.
Con Phan Anh

Xem Câu Trả Lời »