loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 478 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'thơ'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 15-11-2014

Câu hỏi:

Dạ thưa sư ông. <p>
Cách đây 10 hôm bên cạnh nhà con có đám cưới, ca hát loa đài ầm ĩ, lúc đó con thấy khó chịu lắm, nhớ lời sư ông dạy cái ta với khó chịu, cứ trọn vẹn với đang là thì làm gì có ngã mà khó chịu, thế là con mỉm cười ứng dụng theo, tùy thuận nó nghe với tâm bình thản, đôi khi thoáng một chút vui với nó, vậy rồi con ngủ lúc nào không hay. <p>
Từ hôm đó tới giờ con thật dễ dàng cho tất cả những thứ gọi là bất bình, bất mãn, bất như ý mà không cần dụng công lấy hay bỏ, chỉ thấy như nó đang là. Đôi khi con tự mỉm cười với mình rằng khỏi cần tu không cầu chứng, buông cái ta bản ngã ra là xong. Giờ con như thoát ra được những lối tu chế định, vì cái gì có tướng đều có vế đối lập, cứ nghe sư ông dạy cái đang là con hoan hỉ lắm, chỉ cần buông cái ta ảo tưởng ra thì ngay đó có đủ tự tánh giới định tuệ. Con sung sướng khi hiểu ra rằng: yêu thương giúp đỡ tất cả mọi người mà không thấy mình yêu thương giúp đỡ ai cả, vì không có bản ngã xen vào thì pháp nó đang là vậy thôi, thấy ta làm thì sẽ có ngày kể công, phân biệt và khen chê. Sư ông dạy đúng quá, lúc bình thường có gì đâu mà tu, khi đụng việc gì tự mình biết rất rõ là mình đã tu hay sửa được tí nào chưa. Cứ lấy tham, sân, si, yêu, giận, hờn, ghét, muốn mà đo lường, các pháp vốn thanh tịnh không làm ai khổ bao giờ, khổ là do nơi người chấp mỗi ngày, giờ thực nghiệm con lại thấy mình biết ra một tí thấy cuộc đời thật an lành sư ông ạ. <p>
Từng giây từng phút con đều tri ân sư ông.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-11-2014

Câu hỏi:

Con kính bạch sư ông.
Con xin nghe theo lời sư ông chỉ dạy. Con cảm ơn sư ông nhiều lắm!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-09-2014

Câu hỏi:

Kính đảnh lễ Thầy, <p>
Thưa Thầy, kính xin Thầy cho phép con gửi tặng đạo hữu Diệu An Bình Phước vài lời: <p>

Liên hương đâu ở xa bùn <p>
Nước hồ sạch quá, hoa run rẩy tàn <p>
Rễ vùi sâu dưới đất tanh <p>
Cành vươn trong gió, hương lành toả lan <p>

Tại nơi bất tịnh, bon chen <p>
Mới hay nghịch cảnh trui rèn nhẫn kham <p>
Sống trong đau khổ chất chồng <p>
Nội tâm an tịnh, sen hồng khác chi! <p>

Xin được tán thán, lành thay! <p>

Kinh mong Thầy luôn khoẻ và con xin được cúi đầu đảnh lễ dưới chân Thầy!


Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-09-2014

Câu hỏi:

Mô Phật con kính chào thầy ạ. Con là Diệu An Bình Phước. <p>
Thưa thầy 14 giờ chiều ngày 12 tháng 6 năm 2014 (AL), con tìm về tổ đình Bửu Long. Được gặp thầy lúc đó con hỏi thầy rất nhiều và được thầy từ bi chỉ dạy, thời gian đó con rất muốn đi xuất gia vì không thích sự ràng buộc của gia đình, thầy đã tận tình chỉ cho con hiểu, nếu né ràng buộc này lại gặp ràng buộc khác, tu là không chạy trốn mà là "tự tại giữa khổ đau, ung dung trong ràng buộc". Xuất là xuất tham, sân, si gia, xuất phiền não gia, xuất những thế tục của con người đặt ra, xuất tam giới gia. Đó là ý nghĩa của sự xuất gia. <p>

Chào thầy ra về lòng con xúc động nghẹn ngào. Từ đó tới nay con luôn ứng dụng thực hành theo, tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, thận trọng chú tâm quan sát, không dời nghe tiếng lòng mình, tiếng cũng nghe không tiếng con cũng nghe, con thấy thân, tâm, cảnh luôn chặt chẽ khắng khít với nhau mà không làm trở ngại cho nhau. <p>

Thưa thầy, não của con bị nhiễm ký sinh trùng, chỉ số bình thường cho phép là 130 UI/ml. Kết quả xét nghiệm của con là 1280 UI/ml, vậy là lên gấp 10 lần cho phép. Bác sĩ khuyên con không được sử dụng thần kinh trung ương trong lúc điều trị vì trong não con 20 nốt tổn thương. Con có tánh đam mê kinh sách, thích tìm hiểu về giáo lý Phật, nên con vừa uống thuốc vừa học, vừa nghe thầy giảng và hành theo. Mỗi ngày con đều có nhẹ nhàng và an lành. <p>

Thưa thầy, trên con đường tu tập, nếu con không gặp được minh sư thì người bị nhiễm ký sinh trùng như con không bao giờ tu được, vì con người có mỗi các đầu để tỉnh táo thì lại bị đau mất rồi, tất cả các phương tiện chế định đều khiến bị căng thẳng thần kinh cả. Thật may mắn trong đời này con gặp chánh pháp, học hành chánh pháp cho nên kí sinh trùng hoành hành là chuyện của nó, về phần con tu học con chỉ cần xem tâm trạng ứng mọi lúc mọi nơi. <p>

Khi nghe thầy giảng: "Con người sinh ra không phải để thay đổi vạn pháp mà là để thay đổi thái độ", con tư duy suy ngẫm ngay câu đó và thực hành theo, luôn định tĩnh trong lành và sáng suốt thì sẽ không thọc gậy bánh xe pháp, những gì tạo tác đã qua đều được hóa giải hết. Niệm chết là con đường thật dễ tu, vì niệm chết nên luôn tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, tu sửa tất cả mà không thấy mình tu sửa gì cả, buông xả những lăng xăng tạo tác mà không thấy mình buông xả gì cả, trở về ngay nơi thực tại trọn vẹn pháp như nó đang là, không có sự nỗ lực hay dụng công, tức khắc tánh rỗng lặng trong sáng tự nhiên chiếu soi một cách trung thực đó gọi là thiền, là tiến trình khám phá nội tâm sâu thẳm tùy sự trở về non hay sâu, ngay đó trạng thái hỉ lạc có cùng. <p>

Đúng vậy thưa thầy, ánh sáng phủ khắp không gian và thời gian, không tìm đâu ra đầu mối quá khứ, hiện tại hay tương lai, kết thúc hay khởi đầu, dường như như bất động, từ vô thỉ vô chung mãi mãi vẫn là vậy, đó là thực tánh pháp, không phải quả sở chứng để ôm chấp. Vọng thì thực tánh ẩn, không vọng thì thực tánh hiển bày, từng giây phút mà con thực nghiệm liên tục, trong con thốt nhẹ rằng, thầy dạy đúng quá thầy ơi! Không ai có thể lấy hay bỏ được cái gì, nó không thực mà cũng không hư, trọn vẹn với đang là thì ngay đó, những gì xưa kia Đức Phật nói ra, những văn tự ngôn thuyết mà những bậc cao tăng thạc đức viết lại, những tư tưởng bát nhã ba-la-mật mà ngày nay thầy đang giảng nói nghe không thấy Trời Trời Phật Phật gì cả mà bao nhiêu bộ tạng kinh điển đều gói gọn trong pháp thoại của thầy như nó đang là. Li văn, li ngôn, tức khắc sẽ thấy liền, biết liền tại đây ngay bây giờ. Không, vô tướng, vô tác, vô cầu, buông hết ý niệm phân biệt năng sở đó ra... <p>
Vâng, thưa thầy, thật là bất khả tư nghì (vô minh thực tánh tức Phật tánh, ảo hóa không thân tức pháp thân). Thưa thầy, thư này con viết hơi dài vì con mới phát hiện thêm một bệnh nữa là đa u, thân con đang hoại một cách nhanh chóng, đó là chuyện của pháp, con nhường quyền cho pháp, chân lý từ muôn thủa, con đã ngưng uống thuốc và thật là hoan hỉ trọn vẹn với đang là "duyên khởi từ không trở về không". Pháp vốn tự nhiên rất hoàn hảo muôn đời như nó vẫn là, giờ đây hoàn cảnh và môi trường, bệnh tật, dù nghịch duyên cỡ nào, với con, nơi thân thọ tâm pháp đều là xuân bất tận! <p>
Viết đến đây nước mắt con cứ trào ra, con khó có thể dùng lời để diễn tả, con cảm nghe vừa sung sướng vừa ngậm ngùi, nao nao, man mát trong lòng, vừa khởi niệm tri ân đức Phật, tri ân Thầy, cám ơn tất cả các duyên tận đáy lòng thâm sâu vô lượng.


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-08-2014

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, <p>
Con thường vào mục "Hỏi Đáp Phật Pháp" để học hỏi vì rất sinh động và gần gũi, dễ hiểu. Con có đọc được câu hỏi của một quý đạo hữu hôm 23/8/2014 về vấn đề "cô đơn" và đề nghị Thầy giảng bài pháp về sự “Cô Đơn” cũng như đề cập đến ý định viết cuốn sách về “xây dựng môi trường tu học”. Thầy đã trả lời về nguyên lý rất rõ ràng, khúc chiết cho "hai loại cô đơn: Cô đơn hữu ngã và cô đơn vô ngã". <p>
Con cũng có cơ duyên đọc được một cuốn sách về vấn đề mà quý đạo hữu đã hỏi nên mạn phép đóng góp ở đây. Đó là cuốn "Sống chung an lạc – phương cách xây dựng tăng thân", con mua đã lâu ở ngoài nhà sách. Trong đó nêu lên tầm quan trọng của Tăng thân (Sangha) và có đề cập đến vấn đề "cô đơn" trong tăng đoàn của Phật thông qua Kinh Tư Lượng có trong tạng Pali lẫn trong Hán tạng. Trong tạng Pali, kinh nằm ở trong Trung Bộ (Majjhimanikaya, 15) mang tên là Kinh Anumana, kinh tương đương ở Hán tạng là kinh Tỳ Khưu Thỉnh. <p>
Việc xây dựng tăng thân dựa trên Luật Tạng và những nguyên tắc sống chung an lạc trong tăng đoàn của Phật ngày xưa. Sách cũng đề xuất cách xây dựng "tăng thân" ở gia đình để có được sự an lạc. <p>
Hiện con có bản in trên giấy cũng như bản bằng tập tin PDF của cuốn sách này, vì thế nếu quý đạo hữu cần con có thể cho mượn hay gửi bản PDF (bản này có thể tìm trên mạng). <p>
Con xin đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-08-2014

Câu hỏi:

Con cám ơn Thầy! Câu nói "Ý THỨC CHẤP SAO TÌM THẤY NGỌC" là lời của một vị Thầy đã dạy cho con trong một giấc mơ (rất tiếc con không thấy rõ dung nhan của người) sau lần đầu tiên con đến đảnh lễ chư Phật tại Thiền Viện Trúc Lâm Yên Tử cách đây khoảng 07 năm. Đây cũng là khoảng thời gian con tuyệt vọng nhất (cái tuyệt vọng này thường trực trong tâm hành hạ con từng giây từng phút, mặc dù con có một điều kiện vật chất có thể nói là khá giả, có bố mẹ, anh chị thương yêu, vợ đẹp con ngoan và một công việc ổn định, có thể nói là con không thiếu gì cả) nhưng trong tâm con như luôn sống trong địa ngục. Từ đó con không ngừng cố gắng và nỗ lực vượt qua những tra tấn hành hạ của vọng tưởng nhưng dường như không có tác dụng. Có những lúc con như cảm thấy mình đang lang thang trong sa mạc, không định hướng và không người giúp đỡ. Cho đến vài ngày vừa qua con quyết định không làm gì cả và nghỉ ngơi... thì con đã thấy được điều mà Thầy khai sáng, như vậy con đang đi đúng hướng. Giờ đây con chỉ cần sống được với tánh biết đó mọi lúc và mọi nơi nữa thôi phải không thầy? Mặc dù con biết làm được như vậy là rất khó khăn, vì vậy xin thầy hoan hỷ từ bi giúp đỡ con làm được điều đó. Con đội ơn Thầy, Cám ơn Người đã nhẫn nại lắng nghe. Kính chúc sức khỏe Thầy và mong lắm sự hồi đáp dạy dỗ của Người.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-05-2014

Câu hỏi:

KỆ TRÌNH THẦY <p>

Vô cớ sinh ra giữa cõi đời <p>
Sanh già bệnh lão có gì vui <p>
Cuộc đời chấm dứt là cảnh tử <p>
Biệt ly, ly biệt hỡi người ơi <p>
Sau cái chết là gì, gì nhỉ? <p>
Thân xác này rồi sẽ hoại tiêu đi <p>
Nếu còn hồn, hồn sẽ đi đâu chớ <p>
Cuộc thế gian vui ít khỗ nhiều <p>
Giận buồn thương ghét…có bấy nhiêu <p>
Thân tứ đại khi vầy khi khác <p>
Hết bệnh này rồi đến bệnh kia <p>
Chưa kể đến thiên tai địa ách... <p>
Ngẫm thân mình rồi nghĩ đến người <p>
Chẳng khác gì lũ gà trong bội <p>
Làm thế nào để thoát thân ra? <p>
Tìm trong cõi thế có ai vượt thoát <p>
Khỏi khổ đau sinh tử luân hồi <p>
Ngày xưa nghe nói có ngài Thích Ca <p>
Nhưng trong thời này, có ai như vậy <p>
Tỷ tỷ người biết kiếm đâu ra <p>
Kinh sách luận đọc suốt đời không hết <p>
Đừng nói gì sáng suốt chọn ra <p>
Một phương cách để thoát ra cảnh khổ <p>
Ngước nhìn vũ trụ bao la <p>
Cầu Ơn Trên giúp con lời giải đáp <p>
Mặc khác đọc kinh, hỏi bạn, tầm thầy <p>
Rồi thêm quán xét ngày ngày <p>
Thấy có chút mối manh, manh mối <p>
Xin bày tỏ và cúi xin lời khai ngộ <p>
Ai khổ đau? Ai hạnh phúc đây? <p>
Thân biến đổi từng giây từng phút <p>
Cùng một lúc tế bào sinh diệt <p>
Từng giây qua thân xác lại qua <p>
Tâm biến đổi buồn thương giận ghét… <p>
Có lúc nào cố định đâu mà <p>
Cảnh bên ngoài từ nhỏ đến to <p>
Từ nguyên tử cho đến thiên hà <p>
Mỗi sát na đều là di chuyển <p>
Thân, Tâm, Cảnh mỗi giây mỗi mới! <p>
Vạn sự vật như tuồng ảo hoá <p>
Khổ đau, hạnh phúc tựa bọt xà phòng <p>
Xuất hiện rồi biến đổi lại mất đi <p>
Cái mới cứ thay nhau tiếp diễn <p>
Thật không thể tắm hai lần trên một dòng sông! <p>
Mọi cảnh vật, tình huống vốn vô tình <p>
Chỉ thành vấn đề khi xen vào tư kiến! <p>
Do ảo hoá mà không đặng thất <p>
Trong chỗ tối tăm thấy sợi dây là rắn <p>
Hoặc thấy đó là sợi chuyền vàng <p>
Rồi từ đó nghĩ sai, làm không đúng <p>
Người dụng pháp tu cũng giống như vầy <p>
Thiền Tịnh Mật như gãi ngứa ngoài giày <p>
Vậy trường hợp này thì phải làm sao??? <p>
Tôi trộm nghĩ chỉ cần XEM KỸ <p>
Để mình lúc nào cũng BIẾT RÕ <p>
Biết rõ thân tâm cảnh vô thường <p>
Biết rõ mình vốn là tánh GIÁC <p>
Cũng còn gọi tánh Nghe hay tánh Biết <p>
Chỗ gọi Chơn Tâm, bản lai diện mục vậy mà <p>
Cái vốn thường hằng chẳng sinh chẳng diệt <p>
Không quán, chẳng tưởng, không hành <p>
Không tu, không đắc, không gì vướng mắc <p>
Chỉ XEM KỸ, BIẾT RÕ, thì GIẢI THOÁT <p>
Nhưng chỉ là kiến giải thường tình <p>
Chưa thực sự bước vào cổng Đạo <p>
Có lẽ phải cần “ hành thâm ” hơn nữa <p>
Con thành tâm cúi đầu khấn nguyện <p>
Khi nào tìm lại được Bản tâm <p>
Đem hết sức mình âm thầm gỡ rối <p>
Cho kẻ hữu duyên còn trong bóng tối <p>
Tìm lại được viên ngọc quên trong chéo áo của mình <p>
Từ trước đến giờ chưa từng làm thơ <p>
Nay viết kệ trình thầy ra mắt <p>
Và xin được cảm ơn Ơn Trên đã dẫn lối soi đường <p>

Kính chúc thầy dồi dào sức khỏe. Hải.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-04-2014

Câu hỏi:

Kính chào Sư!
Xin Sư cho con hỏi một vấn đề! <p>
Con hiện tại đang bị mất phương hướng của cuộc sống. Con cảm thấy rất cô đơn, nhàm chán cuộc đời. Đôi khi lại chán ghét bản thân. Và con cũng không biết mình muốn gì, cần gì!
Hiện tại con không biết: mình sống để làm gì?
Và đâu là mục đích của cuộc đời này?

Nếu được Sư hoan hỷ giải đáp, con xin cảm ơn Sư rất nhiều!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-03-2014

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ. <p>
Thưa thầy tình hình mấy hôm ngồi thiền con có những trải nghiệm mong thầy chỉ giúp cho con. <p>
Thưa thầy hiện tại cứ khi nào con ngồi là cái tâm con lắng đọng, những tư tưởng do tạp khí sinh con đều cảm nhận được và biết rõ mình không có dính vào và chỉ quan sát thôi, lúc đó con cảm nhận khí điền đầy bộ não của con, làm con cảm giác lâng lâng, và có những lúc đầu của con chia làm 2 nửa, lúc quan sát nửa đầu bên phải thì cảm giác như không có khí ở đó, còn 1 nửa đầu bên trái của con cảm giác như đầy khí, lúc đó con im re chỉ biết quan sát thôi ạ, nhưng đến giai đoạn hơn nửa tiếng trôi qua bắt đầu con cảm giác như là mình bị bật ra khỏi trạng thái như vậy và trở lại trạng thái bình thường. Sau đó cái đau chân của con hiện ra, con lại điềm tĩnh quan sát cái đau đó, nhưng quả thật cái đau khi mà con bị bật ra thì con không tài nào quan sát với cái tâm yên được. Và con cứ đau nên con xả chân đau ra 2 phút và sau đó con lại ngồi tiếp, cứ như vậy khoảng 3 lần liên tục và mỗi lần ngồi lại như vậy thì tâm con cũng yên trở lại. <p>
Thưa thầy giải thích cho con hiện tượng như vậy là như thế nào ạ. Con cảm ơn thầy ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-03-2014

Câu hỏi:

Kính Thầy. Con đọc bài thơ của Thầy, có câu: <p>
Đâu cũng là biển cả <p>
Sao phai nhọc công chèo? <p>
"A ha, đâu không là biển cả <p>
Ngại chi ta chẳng chèo?" <p>
Như vậy có phải con đã khởi niệm tham muốn có được phải không thưa Thầy? Điều này con vụng về như mới tập chèo thuyền, mong Thầy chỉ dẫn. Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »