loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 554 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'thơ'.

Thông báo:

Trong một thời gian dài, mục Hỏi Đáp Phật Pháp của trang web đã nhận được rất nhiều câu hỏi của Phật tử từ khắp nơi gởi đến. Thầy Viên Minh đã trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến vấn đề học Pháp, hành Pháp. Hiện tại mục Hỏi đáp đã có khoảng hơn hai mươi ngàn câu hỏi đáp, trong đó Thầy đã chỉ ra cốt lõi của việc hành đạo, sống Thiền. Do vậy Thầy đã quyết định tạm ngưng mục Hỏi đáp trong một thời gian để có thể chuyên tâm làm các Phật sự cần thiết khác.

Vậy, nếu có nhu cầu, Quý vị có thể sử dụng mục Tìm kiếm bên dưới (gõ từ khoá) hoặc bấm vào các tag đã được gắn theo từng chủ đề để tham khảo các câu Hỏi - Đáp về vấn đề của mình hoặc tương tự.

Sadhu sadhu lành thay!

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 01-10-2015

Câu hỏi:

Thầy ơi! Hôm nay con không có gì để hỏi cả con chỉ tâm sự với Thầy 1 chút mà thôi. Vì ba con đang bị bịnh gout rất nặng giờ chỉ nằm 1 chỗ mà không đi được, rất đau, con thấy rất thương ba con và con biết giờ đây ba con đang phải trả nghiệp của mình mà con không biết phải làm gì để giúp đỡ cho ba bớt đau đớn, ngoài việc 2 chị em con thay phiên nhau chăm sóc cho ba về thuốc men, ăn uống và vệ sinh. Chúng con cố gắng để chăm sóc cho ba mà thôi, còn việc đau đớn này chúng con không thể gánh dùm cho ba được, nếu được thay thế con xin gánh vác cho ba con chịu cái đau này (con biết sự mong muốn nay chỉ là ảo tưởng mà thôi). Con nghĩ đây cũng là cơ hội để chúng con báo hiếu cho ba, bù đắp lại phần nào ba con đã chăm sóc cho chúng con khi chúng con còn nhỏ. <p>

Nhiều lúc con cũng muốn nói ra những gì mà con đã trải nghiệm cho ba con nghe nhưng thật đáng tiếc là ba con lại không có niềm tin mạnh trong Phật pháp, con cũng đành bó tay để nhìn ba đang trả nghiệp riêng của mình. Con biết tất cả chúng sanh ai cũng đều phải trải qua con đường sanh già bịnh chết, từ đó mới học ra được bài học sự vô thường khổ và vô ngã. <p>

Con xin nói thật với Thầy ngày đầu tiên khi chăm sóc ba con phải đổ phân của ba con rất là gớm với những mùi tanh rất khó chịu, nhưng dần dần nhờ vậy mà con học được những bài học quán tưởng từ ngũ uẩn uẩn này, ngũ uẩn này không có gì để mình nương tựa và bám víu vào hết, ngũ uẩn này thật là nhờm gớm làm sao, thấy bên ngoài láng bóng nhưng bên trong thật là ô nhiễm hôi thối vô cùng. Vì thương ba và báo hiếu cho ba nên con không còn e ngại vấn đề đó nữa, con cứ quán tưởng mà làm cho ba con, giờ con cứ làm với tâm từ bi, con nghĩ đây cũng là cơ hội cho con phát huy tâm từ bi và tính nhẫn nại của mình. <p>

Trải qua hơn 2 tuần lễ giờ đây con không còn tính ích kỉ cho riêng mình nữa, con đang giúp ba con với tâm đầy thương xót dành cho ba. Hàng đêm con cũng cố gắng nguyện cầu cho ba mau mau khỏe mạnh (con không biết điều này có được không. Nhưng con cũng cố gắng làm mong sao cho ba giảm bớt sự đau đớn của thể xác). Thầy ơi! Con mãi mãi không bao giờ quên lời dạy của Thầy. Con luôn luôn giữ chánh niệm trong mọi hoạt động hàng ngày. Mới đầu con thấy ba con như vậy con cũng thấy lo sợ nhưng dần dần con tự tháo gở những mối thắt cột đó cho thân tâm mình được nhẹ nhàng để có sức mà lo cho ba, từ đó con rút ra thêm bài học, mình làm bất cứ chuyện gì thì phải làm với 1 tâm xả hoàn toàn thì mình mới thấy được sự nhẹ nhàng và thoải mái. Dạ con xin cám ơn Thầy đã nghe con tâm sự. Con kính chúc Thầy luôn luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-09-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, đêm nay trong khi con ngồi buông xả thì con có 1 nhận thức rằng con cũng không biết có đúng không mong Thầy soi sáng cho con. Đó là tại sao mình cứ bị phiền não lôi cuốn tâm mình chạy theo dòng chảy của nó hoài là chính do mình thiếu sự tỉnh thức sáng suốt để nhận biết nó. Khi mình đủ sáng suốt tỉnh thức để nhận biết các pháp đến rồi đi mà mình vẫn trọn vẹn thấy rõ các phiền não khởi sanh lên thì ngay lập tức các phiền não sẽ tự diệt mà mình không còn bị lôi cuốn theo dòng chảy của phiền não đó. Vì đêm nay con thử nghiệm trong lúc ngồi buông xả qua 2 trải nghiệm như sau: <p>
1- Khi con không còn chánh niệm tỉnh thức, bị phiền não khởi sanh lên thì tâm con liền trôi theo phiền não ấy rất dài và không có điểm dừng lại. <p>
2- Khi con chánh niệm tỉnh thức lại thì phiền não khởi sanh lên con đều thấy và nhận biết rất rõ ràng như ánh sáng ban ngày thì ngay tức khắc tự động nó diệt mà con không hề khởi tâm hay tư tưởng muốn diệt, con thấy sự sanh và sự diệt rất rõ ràng và tự nhiên vô cùng. <p>
Từ đó cho thấy câu nói "luôn luôn chánh niệm và tỉnh giác" là hoàn toàn đúng. Con xin cám ơn thầy và con xin chúc Thầy sớm khỏe mạnh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-09-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Trước khi hội kiến với Thầy và Sư Thúc tại Úc, con xin trình pháp cùng Thầy qua các câu thơ mà con đã thấy ra khi nghe pháp thoại về "chấp ngã và chấp pháp" dù rằng trước đây con chưa biết làm thơ: <p>
"Tưởng rằng có sở đắc <p>
Nào hay càng cột thắt <p>
Và còn muốn giữ bắt <p>
Thì làm sao dịu tắt" <p>

Sáng nghe Thầy giảng đạo <p>
Xưa nay hiểu tào lao <p>
Có một chút cống cao <p>
Tưởng rằng đã được Đạo. <p>
Nào ngờ còn lao xao <p>
Đứng ngoài cửa hàng rào <p>

Nhờ một lời nguyện khấn <p>
Thầy truyền cho Tâm ấn <p>
Nay rất là tinh tấn <p>
Luôn nhìn vào Tâm Thân <p>
Kính chúc Thầy được sức khỏe khương an để con còn tu học với Thầy trong 7 ngày như con hằng ước nguyện.
Con, HH.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-09-2015

Câu hỏi:

Thầy kính, <p>

Từ hôm con dọn qua ngôi nhà mới này, trong lòng con có một cảm giác xa lạ với chồng con lắm Thầy. Tuy vợ chồng con vẫn đối xử với nhau bình thường, nhưng con cảm giác con chỉ là con, anh chỉ là anh. Anh không phải là người chồng giống khi xưa của con. Không phải chỉ với chồng con, mà hình như anh chị em hay mẹ hoặc con của con, con cũng có cảm giác như thế. Con vẫn sống và làm việc bình thường không suy nghĩ gì thì tương giao bình thường. Còn nếu nghĩ đến thì có cảm giác chạnh lòng vì bản thân con và tất cả người thân của con đều có thay đổi thái độ. Đôi khi tâm hồn con cảm thấy trống trải vô cùng. Con chỉ cảm nhận trọn vẹn cảm giác đó như thế mà thôi. Nó đến và đi như thế đó. Con xin chia sẻ với Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-09-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy con hay tin Thầy không được khỏe, con cảm thấy xót thương. Con biết dù có hiểu vấn đề nhưng để trình bày thì không phải ai cũng nói được như tất cả những đều Thầy chỉ bày hầu như đã quá đầy đủ chỉ cần lắng nghe lại và mỗi người tự trải nghiệm trong cuộc đời của mình để thực chứng nữa thôi.
Thầy đã một đời lao nhọc khai thị cho chúng con, kính mong Thầy gìn giữ sức khỏe vì sự trụ thế của Thầy là tấm gương sáng cho chúng con noi theo.
Con NT

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-09-2015

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy! <p>
Thưa Thầy, con hiểu “Như thị” chính là “Tại đây, bây giờ, như nó đang là” phải không Thầy? Cũng như chỉ từ Thầy con mới học được một pháp môn “Như Thực” vì qua đó con đã “Học như thực và hành cũng như thực” Thầy ạ! Với con học Phật cũng vô cùng đơn giản như khi mình “Sống với Cái Thực” vậy thôi. <p>
“Vạn pháp đến - đi thật tuyệt vời. <p>
Tuỳ Duyên biến hiện đấy người ơi! <p>
Không Có, không Không cũng là thế. <p>
Rằng hiểu rồi con sẽ nên Người." <p>
Và như rằng con chỉ thật sự “nên Người” kể từ cái ngày con "sống với cái thực" đấy Thầy ạ! <p>
Con kính chúc Thầy luôn mạnh khoẻ!
Con, HT.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-09-2015

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy! <p>
Thưa Thầy, con hiểu rồi! “Cuộc đời là Vị Thầy”, cũng như con đã hiểu “Cuộc đời này chính là Trường Thiền Vĩ Đại Nhất” và con học Phật cũng vô cùng đơn giản như những lời dạy của Thầy, để rồi trong con không chỉ “Cảm ơn Thầy” mà con xin “Cảm ơn Tất Cả”! <p>

Bài thơ của Thầy viết thật hay và với con đó chính là “Tất Cả!” <p>
“Không tất cả, con sống trong tất cả <p>
Mở tâm hồn trải rộng khắp bao la. <p>
Dù tất cả hay không là gì cả <p>
Đời vẫn là như thị mãi thế thôi!” <p>
Con kính đảnh lễ Thầy!
Con, HT.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-09-2015

Câu hỏi:

Thầy kính, <p>
Con đã nhận được câu trả lời của Thầy – một Câu Trả Lời Thật Sự từ một Người Thầy Thật Sự! Con cảm ơn Thầy nhiều lắm!
Con, HT

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-09-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Con là con gà con vẫn đang gõ vỏ để ra ngoài ánh sáng đây ạ. Hôm nay con xin được trình pháp. <p>
Con đi lại chủ yếu bằng bus. Trạm gần nhà cũng gần bến xe miền Đông nên "chả có gì vui khi chờ bus. Chỗ đó luôn ồn ào và nhiều chuyện tức cười", tâm con luôn nói vậy (mà con cho "nó" nói đúng). Sáng nọ, khi đang chờ bus, một anh xe ôm tới hỏi con đi đâu để anh chở. Thường là con không thích các anh xe ôm vì "nếu đi thì người ta đã hỏi, ai chẳng biết anh là xe ôm". Nhưng bữa đó, ý nghĩ "Ồ, anh này cũng đang mưu sinh như mình thôi" đến với con và con không thấy khó chịu mà thích thú quan sát xem anh ta có mời được ai đi xe mình không. Dù dáng vẻ lam lũ của anh thật đối nghịch với khung cảnh văn phòng nơi con làm việc nhưng con thấy anh ta với con chả khác gì trong cuộc mưu sinh đầy mệt nhọc, triền miên bao năm qua. Tự nhiên con thấy một niềm vui trong lòng, hướng sang những người khác đang chờ xe, con thấy cả một cuộc sống đang sống động trước mặt mình. Lên xe, con vẫn thấy niềm vui này. Con tự hỏi "Không hiểu cái này là cái gì?" và, thưa Thầy, con đã "thấy" thế nào là sự quan sát tự nhiên. Trước đây, nhìn ai con cũng "tặng"cho người ta một bộ mặt mà chắc gì họ như vậy, bác tóc bạc kia chắc mắc bệnh "hiểm nghèo" vì bác thường xuống bệnh viện ung bướu và thế là con thấy bác "khắc khổ, lo âu", bữa đó con không thấy như vậy chỉ là một người đàn bà lớn tuổi, ốm ốm; "rồi mấy người nhà quê thật tức cười, cứ ngồi ăn bánh mì để lỡ xe mình qua rồi nhốn nháo" bữa đó con thật cũng bình thường thôi, đói thì phải ăn, lỡ xe này thì ta nhắc chừng giùm họ chuyến tới... Con vỡ lẽ thì ra "tư kiến, thành kiến, định kiến" gớm thật, chúng ăn cắp niềm vui sống của con bao lâu nay. Và khi chúng "tự rơi rụng"(con dùng từ này vì con thấy tự nó rớt chứ con không dụng ý) thì niềm vui, sự cảm thông vốn có bên trong tự hiển lộ, nào có cần cố gắng gì đâu. Lòng con tràn ngập sự biết ơn Tam bảo. Nếu con không biết con đường này thật cuộc đời con còn nhiều khổ đau (mà do con tự nghĩ ra thôi). <p>
Con xin cám ơn Thầy đã cho con câu thần chú "Chỉ quan sát thôi không phân tích, suy luận, đánh giá như trong khoa học đâu". Thật không dễ, rất không dễ để có được sự quan sát thuần túy này nhưng vỏ trứng vẫn đang nứt vì gà con vẫn kiên trì gõ, thưa Thầy. <p>
Con thành kính đảnh lễ Thầy.
Cầu mong Hồng ân Tam bảo luôn hộ trì cho tất cả chúng sanh được an vui và giải thoát.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-09-2015

Câu hỏi:

Thầy kính, <p>
Hôm qua con nghe pháp thoại giảng về mối quan hệ tự nhiên con lại muốn trình pháp với Thầy và các bạn gần xa. Cám ơn Thầy đã chỉ ra cho con thấy rằng con đã đặt mối quan hệ vào nhiều người và nhiều vật quá. Chính vì thế mà khi một lời nói hay một hành động nào của con hay của ai cũng có thể làm con nặng nề rồi. Qua những sự nhận biết như thế con mới hiểu đạo mà Thầy khai thị hay giảng giải không chỉ nói suông theo lý thuyết mà nó chỉ thẳng ngay nơi thân tâm cảnh mỗi người. Con không biết điều gì đã và sẽ xảy ra, con chỉ cần sống soi chiếu lại chính mình, khi đi, khi nằm, khi ăn, khi nói chuyện, khi nhìn vật gì, khi nghe gì? Mình đang buồn bực gì? đang nặng nề vì chấp hay dính mắc vào gì? đang nhẹ nhàng không dính mắc ra sao? Rồi cứ hết việc này đến thứ kia đi, đến đi liên tục. Cuộc sống trôi trải và đáng yêu làm sao đó Thầy ạ. Nó không còn đáng yêu theo những gì con ưa thích con mong muốn, mà nó đáng yêu như chính nó đang là. Ngay cả đáng yêu khi con bực mình khó chịu vì lúc đó con biết con ra sao. Không tìm hiểu mà tự nhiên con biết được con đang thọ khổ thế nào? Nguyên nhân là gì? Và con phải thoát khổ bằng cách nào? Cũng giống như nếu được nhẹ nhàng không dính mắc thì thôi, còn lở như không thận trọng lại đặt mối quan hệ hoặc dính mắc nặng nề, thì cũng biết mà buông nó ra. Cũng giống như nhặt nó lên và đặt nó xuống vậy thôi. Chỉ cần soi chiếu minh bạch trắng ra trắng đen ra đen thôi thì mọi thứ đều làm việc rất vô ngã vô tư thầy nhỉ?<p>

Một lần nữa con xin cảm ơn Thầy, con hứa sẽ sống soi sáng mình để đền ơn công ơn Thầy tận tình chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »