loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 550 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'thơ'.

Thông báo:

Trong một thời gian dài, mục Hỏi Đáp Phật Pháp của trang web đã nhận được rất nhiều câu hỏi của Phật tử từ khắp nơi gởi đến. Thầy Viên Minh đã trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến vấn đề học Pháp, hành Pháp. Hiện tại mục Hỏi đáp đã có khoảng hơn hai mươi ngàn câu hỏi đáp, trong đó Thầy đã chỉ ra cốt lõi của việc hành đạo, sống Thiền. Do vậy Thầy đã quyết định tạm ngưng mục Hỏi đáp trong một thời gian để có thể chuyên tâm làm các Phật sự cần thiết khác.

Vậy, nếu có nhu cầu, Quý vị có thể sử dụng mục Tìm kiếm bên dưới (gõ từ khoá) hoặc bấm vào các tag đã được gắn theo từng chủ đề để tham khảo các câu Hỏi - Đáp về vấn đề của mình hoặc tương tự.

Sadhu sadhu lành thay!

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 06-02-2015

Câu hỏi:

Con kính lễ Thầy! Thuở nhỏ con hay quán sát thấy từ thân tâm cho đến tất cả các pháp cái gì có hình tướng dù là vật nhỏ nhất như phân tử, điện tử... tất cả đều duyên hợp mà có chứ không có vật thể nào tự nó sanh ra cả, cho nên con chấp nhận lý duyên sinh của Phật dạy thật chính xác mà cái gì duyên sinh đều như mộng như huyễn, con biết rất rõ. <p>

Nhưng khi đụng tới bản ngã là con bị sốc, đây có phải là câu sanh ngã chấp không Thầy? Con muốn cái gì cũng thuận theo bản ngã của con chính vì thế mà con bị phiền não hoài. Bây giờ nhờ Thầy dạy con SỐNG TÙY DUYÊN THUẬN PHÁP, VÔ NGÃ VỊ THA, rồi lại phối hợp với trí Bát Nhã thấy các pháp là huyễn mộng, con cảm thấy an lạc vô cùng Thầy ạ! Con có làm một bài kệ năm xưa, con muốn trình lên cúng dường Thầy nhân dịp mùa xuân sắp đến: <p?

Lục căn xưa nay hằng thanh tịnh<p>
Chỉ do mê tâm nhiễm các pháp<p>
Năng sở vốn không tâm vô niệm<p>
Mỗi niệm hiện tiền thấy Như Lai. <p>
Con kính lễ Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-01-2015

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy. <p>
Mỗi lần đọc câu trả lời của Thầy cho những câu hỏi con rất cảm phục Thầy. Con cũng thấy vui vui là thử trả lời xem mình hiểu về vấn đề đó như thế nào thì thấy không xa ý Thầy lắm. Con thấy mỗi người rơi vào những buộc ràng đau khổ khác nhau. Riêng con cho đến bây giờ sao con thấy con dễ vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, không biết là do phước nghiệp hay do trí tuệ tự nhiên. Nhiều việc người ta không tin nổi con có thể kham nhẫn nhưng con lại chẳng thấy mình kham nhẫn gì cả. Cái gì phải làm thì con làm, cái gì phải chịu thì con chịu vậy thôi, tự nhiên như vậy mà chẳng thấy phiền hà gì hết nhưng đâu phải con không có cảm giác hay tình cảm gì, thỉnh thoảng lại thấy yêu đời và thương đời nữa mới ngộ! Con không biết dùng từ văn chương nhiều nhưng dạo này con lại thích làm thơ. Con trình Thầy bài thơ mới của con Thầy thấy chưa đúng chỗ nào thì Thầy chỉ cho con. <p>
Từ thửơ bao giờ ta có Ta <p>
Để cho lặn lội chốn ta bà. <p>
Một phen dứt hẳn tình muôn kiếp. <p>
Mới biết rằng Ta chỉ mộng hoa! <p>
Con kính thăm Thầy. Con TN.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-01-2015

Câu hỏi:

Con xin cung kính đảnh lễ Thầy! Lúc nào có thể, con cũng vào trang WEB này để suy ngẫm tìm cái lý dẫn đường cho con Thầy ạ. Thầy ơi, đọc giả MT có tâm sự hay quá! Con xin được họa theo dòng tâm sự của MT, Thầy ạ: <p>

Tự tại như thể mây bay <p>
Gió thổi tùy gió, lành thay... mây lành <p>
Mây bay, tự tại, vô thanh!<p>
Thuận theo pháp tánh, viên thành Tâm NHƯ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-01-2015

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, <p>
Từ phương xa con Kính thăm sức khỏe Thầy được nhiều an khang. Nhân có thông tin Thầy sẽ sang Mỹ vào tháng 4 và 5 năm nay, chúng con vô cùng hoan hỷ. Trong niềm hân hoan vô vàn đó, con xin dâng Thầy bài thơ ngũ ngôn để bày tỏ lòng tri ân của chúng con, cùng những suy nghĩ của con trong thời gian 2 năm qua đã nghe pháp của Thầy, nếu có điều chi sơ sót xin Thầy từ bi chỉ giáo. <p>

Thầy tôi <p>
Thầy tôi ngoài bảy mươi <p>
đặc biệt có nụ cười <p>
nụ cười bậc giác ngộ <p>
không quản ngại tuổi già <p>
bôn ba dặm đường xa <p>
Thầy truyền trao chánh Pháp <p>
khai thị cho chúng ta <p>
"Tất cả các sự vật <p>
hiện tượng pháp thế gian <p>
đều là một quá trình <p>
tiến hóa của chính nó <p>
không tốt xấu, đúng sai <p>
chỉ là từ cái sai <p>
mới hiển lộ cái đúng <p>
là trùng trùng duyên sinh <p>
là trùng trùng duyên diệt <p>
Có cái biết vô ngã <p>
không thông qua kiến tri <p>
không lý luận tục đế <p>
luôn tồn tại trong ta <p>
đó chính là cái biết <p>
của pháp nó đang là <p>
qui an vào hiện tại <p>
đừng ảo vọng tương lai <p>
không hoài niệm quá khứ <p>
là trở về cái tâm <p>
rỗng rang và trong sáng <p>
chính là bình thường tâm <p>
nhưng hãy nhớ cho rằng <p>
vạn pháp luôn trôi chảy <p>
ngay trong phút hiện tại <p>
không có hoa đã tàn <p>
mà là hoa mới tàn <p>
không có ta đã già <p>
mà là ta mới già <p>
chìm đắm vào hiện tại <p>
là định của tứ thiền <p>
đi ngược với kim ngôn <p>
của Thế tôn đã dạy <p>
Như lai không dừng lại <p>
Như lai không bước tới <p>
Như lai thoát bộc lưu <p>
Thấu rõ lý duyên sinh <p>
trong vũ trụ vận trình <p>
không việc gì xảy ra <p>
mà vô duyên vô cớ <p>
duyên còn tất sẽ sinh <p>
duyên đoạn tất sẽ diệt <p>
đừng quan tâm thắc mắc <p>
quá nhiều đến nghiệp quả <p>
hay kiếp này kiếp sau <p>
điều phải làm cho mau <p>
là trở về cái biết <p>
rỗng rang và tinh khiết <p>
là cái biết vô tâm <p>
dù còn có duyên sinh <p>
nhất định cũng không lầm <p>
sẽ sinh vào cõi thiện" <p>

Canada Jan 16 2015

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-01-2015

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! <p>
Giờ này con ngồi viết thư trình pháp gửi thầy mà lòng con với bao cảm xúc. Thưa thầy mấy tháng nay trong sự tương giao con có một người bạn người chị, chúng con chỉ nhìn thấy nhau qua hinh ảnh vi ở cách nhau rất xa, tuy xa ma thấy gần gũi biết bao. Mấy tháng nay chị ấy thường xuyên hỏi thăm sức khỏe của con và muốn chia sẻ về tài thí giúp con chữa bệnh. Đã mấy lần con định nhận lời nhưng rồi con lại thôi, vì con biết người bạn đời của chị ấy cũng bị bệnh. <p>

Tối hôm qua con đã nhận lời chị ấy và đã đưa địa chỉ để chị gửi tiền, nhưng rồi ngay sau đó con cảm nhận cảnh tượng anh ấy đau ốm mà chị đang chăm sóc, tình yêu thương của chị bao trùm khắp pháp giới trong đó có con. Lúc đó con gần như khóc nức nở mấy phút sau mà vẫn không kìm được, con phải trở về để nhìn thẳng cái khóc đó, vậy mà một lúc mới hết khóc được. Lúc đó con thầm gọi: "Chị ơi, em xin đón nhận tấm lòng bi mẫn từ chị nơi xa xôi. Chỉ nhận tấm lòng thôi, duyên nghiệp của em như vậy nó là như vậy, trốn chạy nghiệp báo nhân quả đó cũng là một thứ tham. Sanh già bệnh chết là chân lí, chị là tấm gương sáng mà em mãi noi theo. Tại đây ngay bây giờ em sẽ học tiếp bài học của chính mình. <p>

Thưa thầy, khi khởi niệm đó lòng con thấy an lành vô cùng, một lần nữa con lại nhận ra rằng, bằng lòng với tất cả những gì mình đang có, buông hết những ý niệm năng sở đó ra thì ngay đó là giải thoát. Từng giây từng phút con thầm tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-01-2015

Câu hỏi:

Kính đảnh lễ Thầy,

Tối nay con vừa được Ba của con từ, không coi là con và không cho kêu bằng Ba nữa. Vì rằng con tỏ rõ thái độ bất hợp tác theo ý muốn của ông, muốn con tác động mọi cách đến đứa em 13t, bắt nó phải chấp nhận và thương vợ sau của ông ấy (nó chỉ muốn gặp riêng ba của con chứ không muốn cùng sinh hoạt với cô này).
Những điều sai trái, lén lút mà ông ấy đã làm khi có mặt nó và cùng trải với sự đau khổ của mẹ sau khi ly dị đã in sâu vào nhận thức của nó, đưa đến thái độ này.

Con không thể can thiệp vào nhân duyên trực tiếp của họ nên từ chối làm hơn điều cần làm trong sự khuyên bảo em mình.

Khi đọc những dòng chữ vừa mỉa mai, vừa khinh miệt và kết án của ba mình, con có vài phút chạnh lòng và sống thật trọn vẹn với những cảm xúc, cảm giác ấy. Thật tuyệt vời Thầy ơi ! Món quà khổ đau này vô cùng ý nghĩa !

Trải nghiệm chẳng phải ở nơi đâu xa xôi phải không Thầy ! Nhớ lại trước đây, con có thể dùng lực đè cái ưu phiền này xuống, và nhảy thót vào xả thọ, coi như tự trấn an mình. Sau đó lại lấy ra gặm nhấm từ từ. Bây giờ thì trọn vẹn ngắm nhìn, dòng cảm xúc đến rồi đi, rồi chẳng là gì cả, chỉ vậy thôi.

Kính dâng lên Thầy vài dòng thơ trình pháp :

Tưởng rằng đến để có nhau
Ai ngờ cùng học sắc màu chia ly.
Phải từ chập chững vỡ lòng
Học ra sinh diệt, học vòng hợp tan.

Người mang khổ đến giúp ta
Hiểu về nhân quả, thấy ra oan cừu
Xưa vay nay trả chẳng sai
Chữ tình là nợ, miệt mài khổ ưu ...

Tìm cầu ắt hẳn bôn ba
Hướng vào trệ tịch, hướng ra ưu phiền
Gốc tham mong muốn tựu thành
Chừng nào mới mọc lên cành vô ưu ?

Nơi ưu soi rõ là ưu
Có sao thấy vậy chẳng lưu nữa lời
Cảm ơn nghịch cảnh ưu phiền
Mới hay vô thủ đang liền kề bên !

Chánh Pháp hộ trì người hành Pháp
Đau Khổ đồng hành kẻ Vô Minh
Thấy ra Nhân Quả khi đang khổ
Thôi hết gieo nhân, dứt ưu sầu !

Con kính vấn an sức khoẻ Thầy !
Con,



Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-01-2015

Câu hỏi:

Con kính đảnh lể Thầy. <p>
Hôm nay con đi dạo dưới ánh nắng mùa đông bỗng ngẫu hứng làm mấy câu thơ xin trình Thầy: <p>
"Khi xưa tưởng Đạo khác Đời <p>
Hôm nay chợt hiểu Đạo Đời như nhau <p>
Dụng tâm phân biệt thấp cao <p>
Công phu như thể đổ vào bộc lưu". <p>
Con kính thăm thầy nhiều.
Con TN

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2014

Câu hỏi:

Bạch thầy! Để tỏ lòng biết ơn Thầy con kính tặng Thầy bốn câu thơ. và cũng là câu hỏi của con, con thấy như vậy có đúng không bạch thầy: <p>
Danh sắc như là đám mây bay <p>
Ta đứng còn mây cứ bay hoài <p>
Thực tại thế gian là như vậy <p>
Quét lòng cho sạch để ngắm mây

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-11-2014

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, cách đây mấy hôm, do một duyên khiến con khóc, nước mắt cứ chảy dài, câu nói của thầy ẩn hiện trong con là do lúc trước con hay nuốt nước mắt vào trong vô thức, nay gặp duyên nó trổ ra, thế là nước mắt con cứ chảy rồi con cho nó chảy, trọn vẹn với nó được một lúc là con loay hoay, tính toán, thêm bớt, lấy bỏ, bỗng nhiên con nhớ được lời thầy (lấy ngã để buông xả và xả ngã là hai vấn đề khác nhau, phải chánh niệm tỉnh giác để nhận ra). Vâng đúng rồi, con đang loay hoay tìm cách buông xả, khi tánh biết thấy ra lòng con nhẹ nhàng rỗng rang trong sáng, lúc đó con mỉm cười thấy ra tên chủ ngục vô minh, nó đã lừa con thật là vi tế. <p>

Thưa thầy, những ý con hiểu, con xin phép được nói ra, nếu thiếu sót chỗ nào, xin thầy dạy thêm cho con. Trong kinh Phổ Môn quyển nhật tụng mà lúc trước con vẫn tụng, có đoạn "gió đông đi biển chìm thuyền/ Niệm danh Bồ-tát sóng tan hết liền", giờ con mới hiểu niệm này là niệm giác, nhờ nghe tiếng lòng mà con đã thoát ra được. Thì ra quán âm bồ tát chính là quán tiếng lòng, gió đông chỉ là những tác duyên, nước biển đó chính là nước mắt chúng sanh, con đã bị thủy đại nhấn chìm. Con thật là vô minh, chính mình đã hại mình. Pháp đã nhắc con rằng khóc như vậy rất tổn hại cho thần-ý-khí-hình, tứ đại bất điều hòa là do nơi mình, một lần nữa con thực niệm lời thầy dạy cho một Phật tử ở xa điện thoại về đang khóc nức nở, không được thầy vỗ về mà thầy còn khuyên: "khóc đi con, khóc nữa đi con, rồi pháp sẽ đạy cho con tự biết cách điều chỉnh". <p>

Vâng thưa thầy, đúng là vậy, chỉ có tự mình mới thấy ra chính mình mà thôi. Cũng liền lúc đó, con mới có thể hiểu được lời thầy dạy, chỉ có giải thoát trong sự tương giao, vâng đây chính là sự tương giao giữa thân-tâm-cảnh. Những lời thầy dạy nghe qua rất bình thường và giản dị, nhưng vời vợi thẳm sâu. Từng giây phút chiêm nghiệm, con tỏ rõ lời thầy. Trên con đường tu tập, lúc nào cũng êm ả, phẳng lặng thì con ngã mạn biết chừng nào, đừng vẽ rắn thêm chân nữa, cứ đáng lẽ, sẽ là, phải là,... hoài thì toàn là khổ đau, mỗi một lần vấp là một lần con vững chãi thêm thầy ạ. <p>
Cho tới giờ này, con tĩnh lặng mà suy ngẫm thầy dạy không hư dối, vạn pháp vô thường biến chuyển là chân lý, trở về trọn vẹn tỉnh thức với đang là, tại đây và bây giờ, buông hết những ảo tưởng lăng xăng tạo tác ra thì ngay đó là giải thoát, không cần phải thêm hay bớt gì cả. <p>
Con thành kính đảnh lễ tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-11-2014

Câu hỏi:

Dạ thưa sư ông. <p>
Cách đây 10 hôm bên cạnh nhà con có đám cưới, ca hát loa đài ầm ĩ, lúc đó con thấy khó chịu lắm, nhớ lời sư ông dạy cái ta với khó chịu, cứ trọn vẹn với đang là thì làm gì có ngã mà khó chịu, thế là con mỉm cười ứng dụng theo, tùy thuận nó nghe với tâm bình thản, đôi khi thoáng một chút vui với nó, vậy rồi con ngủ lúc nào không hay. <p>
Từ hôm đó tới giờ con thật dễ dàng cho tất cả những thứ gọi là bất bình, bất mãn, bất như ý mà không cần dụng công lấy hay bỏ, chỉ thấy như nó đang là. Đôi khi con tự mỉm cười với mình rằng khỏi cần tu không cầu chứng, buông cái ta bản ngã ra là xong. Giờ con như thoát ra được những lối tu chế định, vì cái gì có tướng đều có vế đối lập, cứ nghe sư ông dạy cái đang là con hoan hỉ lắm, chỉ cần buông cái ta ảo tưởng ra thì ngay đó có đủ tự tánh giới định tuệ. Con sung sướng khi hiểu ra rằng: yêu thương giúp đỡ tất cả mọi người mà không thấy mình yêu thương giúp đỡ ai cả, vì không có bản ngã xen vào thì pháp nó đang là vậy thôi, thấy ta làm thì sẽ có ngày kể công, phân biệt và khen chê. Sư ông dạy đúng quá, lúc bình thường có gì đâu mà tu, khi đụng việc gì tự mình biết rất rõ là mình đã tu hay sửa được tí nào chưa. Cứ lấy tham, sân, si, yêu, giận, hờn, ghét, muốn mà đo lường, các pháp vốn thanh tịnh không làm ai khổ bao giờ, khổ là do nơi người chấp mỗi ngày, giờ thực nghiệm con lại thấy mình biết ra một tí thấy cuộc đời thật an lành sư ông ạ. <p>
Từng giây từng phút con đều tri ân sư ông.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »