loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 42 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'hiếu thảo'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 07-08-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Tại sao con lại không có tình cảm yêu thương ba mình trong khi đó con biết ba thương con, nhưng con cảm giác tình thương ấy rất hạn chế. Giữa ba và mẹ con thì khác xa một trời một vực. Ba con không biết đối nhân xử thế (nhiều khi đi mua đồ với ba con rất ngượng bởi tính cách khó khăn và làm mất lòng người khác), thiếu tâm lý, đối xử không tốt với ông bà nội. Còn mẹ con thì rất hiền dịu, sáng suốt, yêu thương con cái hết mực, mẹ con là tấm gương sáng nhất đời con.
Con phải làm gì đây Thầy? Không lẽ con khuyên ông, nhưng mà con thấy khó quá, đáng lẽ ông là ba thì phải dạy lẽ phải nhưng ông thường nói nhiều điều nghịch. Và khi ông dạy lẽ phải thì bản thân ông lại không làm!
Giờ con chẳng biết làm sao, con thấy chán ngán thiệt Thầy ơi!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-10-2015

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! <p>
Lời đầu tiên cho con kính thầy sức khỏe ạ. Thầy ơi, con là 1 đứa con theo định nghĩa là bất hiếu. Từ nhỏ con đã ghét mẹ con vì bà luôn dành tình cảm nhiều hơn cho em trai con, bà luôn bắt buộc con làm mọi thứ theo ý bà. Theo ký ức của con từ nhỏ con đã ghét mẹ và mỗi lần mẹ đánh con, con luôn rủa mẹ chết đi. <p>
Mẹ con cực khổ nuôi nấng con nhưng nuôi theo 1 kiểu áp đặt và không cho con quyền tự do nào cả. Lúc đi học đại học xa nhà con sống tự do hơn nhiều, con có thể làm mọi thứ theo ý của mình. <p>
Con vẫn yêu mẹ con, mỗi lần nghĩ tới mẹ, con lại khóc vì con biết mẹ là bà mẹ tuyệt vời hy sinh vì con cái. Điều con không thể chịu đựng mẹ con là suy nghĩ áp đặt của mẹ, mẹ cho rằng mẹ luôn luôn đúng. <p>

Giờ đây con cũng đã là mẹ, con hiểu được nỗi đau khi sinh và nuôi con. Nhưng không hiểu sao mỗi khi mẹ áp đặt con, con lại nguyền rủa mẹ con. Tội lỗi con đầy mình đúng không thầy? Con biết rằng ác ý trong tâm chưa nói ra cũng đã là nghiệp. Con không hiểu vì sao đối với mẹ con vừa yêu vừa ghét. Nhiều khi con nghĩ kiếp này con chấp nhận chết sớm hơn để bù lại tuổi thọ hay sức khỏe cho mẹ con, giống như trả nợ vậy. <p>

Con đã từng chấp nê, để ý và ghét những ai làm con không hài lòng hay làm hại con. Nhưng giờ đây con không ghét những người đó nữa. Vì sao người ngoài con còn không ghét vậy mà con lại ghét người sinh ra chính con?
Con vừa yêu vừa ghét bà. Tính khí mẹ con thì cố chấp, giữa quyền lợi của con và em trai bà luôn chọn em trai con. Bây giờ con có con rồi mà con còn không có quyền với con của con. <p>

Con thấy những lúc con sống xa mẹ con yêu mẹ và mong mẹ khỏe mạnh. Nhưng lúc sống gần thì có vấn đề nặng.
Con không biết phải làm sao nữa. Con nghĩ con như vậy thì nghiệp con sẽ còn nhiều nhiều nữa nhưng con không sao dừng lại. Nhiều khi con nghĩ quẩn, chết cho rồi, trả mẹ lại mạng sống này cho rồi!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-10-2015

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy. Con hoan hỷ khi vừa đọc xong câu trả lời của Thầy cho một bạn Đạo: <p>
Khi phụng sự: hết lòng <p>
Khi vô sự: tâm không <p>
Vừa làm tròn hiếu đạo<p>
Vừa sống thiền thong dong.<p>

Hoàn cảnh của người ấy cũng hơi giống con. Nhưng thay vì chăm sóc ba mẹ con lại đang chăm sóc cho ông chồng: Con cũng ứng dụng được điều này. Người bạn thì trả hiếu còn con thì chỉ học Pháp thôi. <p>
Con xin cảm ơn Thầy và kính chúc sức khỏe đến Thầy. Kính Thầy.
Con TN

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-10-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy hoan hỉ cho con được hỏi 1 câu là, giờ đây cha mẹ con đều bệnh cả, bổn phận con là lo trọn vẹn cho cha mẹ (con không dám nói trọn vẹn 100%), tùy vào khả năng của con. Sau khi lo cho cha mẹ xong thì con buông xả hoàn toàn không để tâm con phải bị dính mắc vào đối tượng bên ngoài (có nghĩa là con không thấy buồn phiền về cái đau của cha mẹ), vì con thấy cái đau đớn đó là sự thật mà ai cũng phải trải qua. Con thấy cha mẹ luôn luôn than phiền về cái đau của mình, nghe thì con vẫn nghe nhưng không để tâm nhiều về những lời ấy, như vậy là con có đúng không thưa Thầy? Vì con nghĩ nếu con xen vô thì tâm con trở nên phiền não và dính mắc trong hiện tại của đối tượng bên ngoài, con nói như thế không có nghĩa là con vô cảm. Những gì cha mẹ không tự làm được thì con cố gắng giúp đỡ như vệ sinh, chở đi bác sĩ, thoa dầu, dọn cơm nước..., con luôn làm với tâm đầy hoan hỉ gọi là 1 phần nhỏ đền đáp công ơn cha mẹ. Nhưng vì con chưa phân biệt được tỏ tường trong việc để tâm mình bị dính mắc vào đối tượng bên ngoài. Qua trải nghiệm con thấy tâm bị dính mắc vào quá khứ, hiện tại, tương lai và đối tượng bên ngoài thì trở nên bất an và rất khổ. Nhiều khi con muốn dùng 3 từ "không quan tâm" nhưng con sợ không đúng, vì con vẫn lo cho cha mẹ hết lòng. Nhưng lo xong con trở về tánh không để cho thân tâm được nghĩ ngơi vô sự. Con không biết làm vậy có đúng không, xin Thầy soi sáng dùm con vì con sợ mình vô tình sơ ý 1 chút sẽ rơi vào tội bất hiếu. Con nghĩ nếu mình cứ ngồi phiền muộn về căn bệnh của cha mẹ thì cũng không giải quyết được gì. Đôi lúc con cũng bị trách oan nhưng con chỉ nghĩ vì căn bệnh hoành hành mà cha mẹ khó kìm nổi tâm sân nên con cũng nín thinh để cha mẹ xả hết cho nhẹ nhõm. Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy, lại thêm 1 cơ hội đến cho con nữa rồi! Con đang lo chăm sóc ba con dường như bị liệt không đi đứng được thì 2 ngày nay lại tới mẹ con cũng bị đau chân không tự đi được nên con phải kèm cho mẹ đi. Con nghĩ đây lại là cơ hội cho con được trọn vẹn phụng dưỡng mẹ, là cơ hội cho con đền đáp công mẹ đã sanh thành nuôi dưỡng con, con không thấy mình khổ mà con rất hoan hỉ đón nhận các pháp đến như 1 món quà dành cho con. <p>

Má con thì rất giỏi Thầy ơi! Tuy đau nhưng má con rất hoan hỉ và mỉm cười trên cái đau như nó là. Má con nói, đây là cơ hội để má con trải nghiệm cái sanh già bệnh chết. Nhờ má con hành thiền rất nhiều và con cũng thường nói cho má con nghe về những nguyên lý trải nghiệm trên con mà giờ đây má con đã dần dần hiểu được thế nào là thiền trong chính cuộc sống thực tại. Má con đã thay đổi rất nhiều, má con cũng hiểu ra sự vô thường khổ và vô ngã của ngũ uẩn này. <p>

Thấy má con như vậy con vui lắm Thầy ơi! Tuy đau nhưng gương mặt của má con rất sáng, luôn mở nụ cười trên môi. Có lần con hỏi, "má có sợ chết không" má con trả lời "chết thì chết có gì đâu mà phải sợ, ai cũng đi đến con đường này mà thôi". <p>

Ngược lại thì ba con không hề biết chút gì về những bài học từ bản thân của mình cả, ba thì rất sợ chết và những khi cái đau hoành hành thân xác, mỗi lần đau là tâm trở nên hốt hoảng kêu hết người này người kia để phụ giúp. Con không trách móc gì ba con cả ngược lại con thấy thương ba nhiều hơn, gần đất xa trời mà không hiểu 1 chút gì về chính mình cả. Mỗi lần con nói đạo cho ba nghe thì ba lại nói, "tao nghe mầy nói tao thấy nhức đầu và khó chịu thêm", từ đó con không nói nữa. Con thấy ba không có duyên với Phật pháp con cũng đành bó tay thưa Thầy. Giờ con cứ để tự nhiên, con hy vọng cái đau đớn này sẽ dần giúp ba con tự học được bài học vô thường, khổ, vô ngã mà tỉnh ngộ. <p>

Riêng con vẫn cố gắng tự tu trong đạo hiếu, vừa báo hiếu mà vừa tu cho chính mình. Con sẽ cố gắng làm hết sức mình cho cha mẹ trong khả năng của con là con vui rồi. Tiền bạc thì con không có, con chỉ có sức lực để phụng dưỡng cha mẹ mà thôi. Thầy ơi, con thật sự vô cùng biết ơn Thầy nhiều lắm! Nhờ có Thầy mà con có được ngày hôm nay. Nếu cách đây 1 năm con nghĩ con sẽ không làm được những chuyện như vậy đâu. Nhờ thấy ra được chính mình con đã thay đổi bản thân rất nhiều trong cuộc sống này. Con xin gửi đến Thầy lòng biết ơn sâu sắc của con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-10-2015

Câu hỏi:

Thầy ơi! Hôm nay con không có gì để hỏi cả con chỉ tâm sự với Thầy 1 chút mà thôi. Vì ba con đang bị bịnh gout rất nặng giờ chỉ nằm 1 chỗ mà không đi được, rất đau, con thấy rất thương ba con và con biết giờ đây ba con đang phải trả nghiệp của mình mà con không biết phải làm gì để giúp đỡ cho ba bớt đau đớn, ngoài việc 2 chị em con thay phiên nhau chăm sóc cho ba về thuốc men, ăn uống và vệ sinh. Chúng con cố gắng để chăm sóc cho ba mà thôi, còn việc đau đớn này chúng con không thể gánh dùm cho ba được, nếu được thay thế con xin gánh vác cho ba con chịu cái đau này (con biết sự mong muốn nay chỉ là ảo tưởng mà thôi). Con nghĩ đây cũng là cơ hội để chúng con báo hiếu cho ba, bù đắp lại phần nào ba con đã chăm sóc cho chúng con khi chúng con còn nhỏ. <p>

Nhiều lúc con cũng muốn nói ra những gì mà con đã trải nghiệm cho ba con nghe nhưng thật đáng tiếc là ba con lại không có niềm tin mạnh trong Phật pháp, con cũng đành bó tay để nhìn ba đang trả nghiệp riêng của mình. Con biết tất cả chúng sanh ai cũng đều phải trải qua con đường sanh già bịnh chết, từ đó mới học ra được bài học sự vô thường khổ và vô ngã. <p>

Con xin nói thật với Thầy ngày đầu tiên khi chăm sóc ba con phải đổ phân của ba con rất là gớm với những mùi tanh rất khó chịu, nhưng dần dần nhờ vậy mà con học được những bài học quán tưởng từ ngũ uẩn uẩn này, ngũ uẩn này không có gì để mình nương tựa và bám víu vào hết, ngũ uẩn này thật là nhờm gớm làm sao, thấy bên ngoài láng bóng nhưng bên trong thật là ô nhiễm hôi thối vô cùng. Vì thương ba và báo hiếu cho ba nên con không còn e ngại vấn đề đó nữa, con cứ quán tưởng mà làm cho ba con, giờ con cứ làm với tâm từ bi, con nghĩ đây cũng là cơ hội cho con phát huy tâm từ bi và tính nhẫn nại của mình. <p>

Trải qua hơn 2 tuần lễ giờ đây con không còn tính ích kỉ cho riêng mình nữa, con đang giúp ba con với tâm đầy thương xót dành cho ba. Hàng đêm con cũng cố gắng nguyện cầu cho ba mau mau khỏe mạnh (con không biết điều này có được không. Nhưng con cũng cố gắng làm mong sao cho ba giảm bớt sự đau đớn của thể xác). Thầy ơi! Con mãi mãi không bao giờ quên lời dạy của Thầy. Con luôn luôn giữ chánh niệm trong mọi hoạt động hàng ngày. Mới đầu con thấy ba con như vậy con cũng thấy lo sợ nhưng dần dần con tự tháo gở những mối thắt cột đó cho thân tâm mình được nhẹ nhàng để có sức mà lo cho ba, từ đó con rút ra thêm bài học, mình làm bất cứ chuyện gì thì phải làm với 1 tâm xả hoàn toàn thì mình mới thấy được sự nhẹ nhàng và thoải mái. Dạ con xin cám ơn Thầy đã nghe con tâm sự. Con kính chúc Thầy luôn luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-09-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>

Con lại viết thêm một lá thư cho Thầy để xin một lời khuyên. Con là một Phật tử, mới biết về Phật pháp và quy y khoảng 5 tháng nay thôi. Con có duyên lành nghe nhiều bài Pháp của Thầy, chính những điều Thầy dạy lại trùng khớp với những chiêm nghiệm sống góp nhặt từ tuổi thơ khốn khó và cuộc sống nhiều biến động mà con đã trải qua. Và thế là từ những lời thầy dạy, con đã hiểu và điều chỉnh nhận thức của mình như thế nào để trọn vẹn hơn từng ngày.<p>

Thưa Thầy, con có một hoàn cảnh đặc biệt, ba mẹ con nợ nần từ khi con còn bé cho đến trưởng thành, con đã tự vươn lên, thoát khỏi hoàn cảnh khốn khó của gia đình, tốt nghiệp đại học và có một công việc ổn định trong một công ty nước ngoài. Nợ nần của ba mẹ con nguyên nhân chính là do vay nóng để làm ăn và làm ăn thất bại, tính chủ quan, cả tin và thích làm ăn lớn... Con đã giúp ba mẹ trả nợ số tiền lớn nhiều lần, vay ngân hàng trả 1 lần, rồi lần hai là tiền lương tích góp được, rồi vay tiền ở bên ngoài giúp nhưng cuối cùng người trả cũng lại là con. Trả hết lần này lại vay lần khác, rất nhiều lần như vậy, đến lần mới nhất này số nợ quá lớn và bây giờ con không còn khả năng giúp nữa. Có cho ba mẹ 5 triệu 1 tháng thì cũng chỉ trả được tiền lãi vay thôi. Hiện giờ thì con trích lương và cho ba mẹ tiêu xài, ăn uống hàng tuần (không dám đưa hàng tháng vì lại trả lãi vay rồi không có tiền sinh hoạt). Đó là một vòng lẩn quẩn không lối thoát dù con đã khuyên hết lời. Bây giờ nếu con muốn giúp ba mẹ lần cuối cùng thì chỉ vay ngân hàng để trả nợ rồi dùng lương hàng tháng của con trả trong vòng 5 năm nhưng rồi chắc chắn ba mẹ sẽ vay nóng tiếp vì họ rất liều lĩnh trong làm ăn. Một số bà con trong dòng họ khuyên con đừng để cho ba mẹ con ỷ lại vào con. Nhìn thấy ba mẹ con rất xót, giúp thì quá liều lĩnh vì con còn có gia đình nhỏ của con, có chồng, có con nhỏ còn phải lo tương lai, rồi ba mẹ con khi bệnh hoạn... <p>

Giờ ba mẹ con chẳng có tiền và tài sản gì cả, con là trụ cột trong nhà. Không giúp thì cảm giác bất hiếu con cũng bị phiền não. Nhiều lúc nghĩ rằng chắc mình nợ ba mẹ từ kiếp trước, nên thôi gánh luôn cái nợ này để trả xong cho rồi, lúc thì nghĩ rằng, để cho ba mẹ phải học ra bài học và chịu trách nhiệm với chính việc làm của mình. Nhưng thầy ơi, đã mấy mươi năm rồi ba mẹ con cứ lên xuống trong nợ, lúc làm ăn được thì tiêu xài phung phí, không tiết kiệm, lúc hết tiền là vay mượn, thế thì làm sao họ học ra bài học đó thưa Thầy! Nếu con cứ để yên món nợ đó và chỉ đảm bảo nhu cầu sống của ba mẹ thì con có nhẫn tâm, có sống tùy duyên, thuận Pháp không? Dù biết tất cả phiền não đều do ràng buộc của những mối quan hệ nhưng cuộc sống vốn là tổ hợp của những mối quan hệ! <p>

Con cám ơn Phật pháp, cám ơn Thầy vì đã cho con cái nhìn mới về những bất hạnh, nghịch cảnh trong cuộc sống. Vì đúng là mình không thể thay đổi cuộc đời mà chỉ có thay đổi thái độ sống trong cuộc đời thôi. <p>
Con cám ơn Thầy, con chúc Thầy sức khỏe và an lạc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-08-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Nhân dịp con về Bửu Long tham dự lễ Vu Lan, được nghe Thầy giảng pháp, lòng con thấy biết ơn vô hạn. Bấy lâu nay con vẫn theo dõi những câu hòi thầy trả lời cho các đạo hữu và đã hiểu được phần nào nguyên lý sống thiền do thầy chỉ dạy. Nhược điểm của con ít chịu nhẫn nại với pháp, nhất là đối với pháp nghịch, bản ngã luôn tìm cách chống đối, vẫn biết là pháp đến dù thuận hay nghịch đều giúp mình giác ngộ ra sự thật nhưng con vẫn tin rằng rồi có một ngày bản ngã sẽ đầu hàng pháp, trả pháp lại với bản nguyên của nó. Có bài thơ con ngẫu hứng viết dâng tặng Thầy: <p>


Sau một năm con trở lại Bửu Long <p>
Lòng vẫn dâng lên nhiều điều khắc khoải <p>
Cội ô ma vẫn ra đầy trĩu quả <p>
Vươn với đời xanh ngát tận trời cao <p><p>

Vẫn dáng xưa, từ tốn thuở nào <p>
Giọng nói ấy cho lòng con ấm lại <p>
Đã bao năm đi qua đời lặng lẽ <p>
Bước chân người trên sỏi đá cằn khô <p><p>

Biết bao lần chìm đắm trong khổ đau <p>
Con nhớ mãi những lời Thầy chỉ dạy <p>
Pháp đến đi con hãy nhẫn nại <p>
Rồi một ngày con sẽ thấy ra <p>
Dù ở đâu trong cõi ta bà <p>
Vẫn thanh khiết như hoa sen trong bùn đất. <p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-08-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy, hôm nay con thật sự hoan hỉ vô cùng. Do con nói đạo từ từ cho ba con nghe, tự nhiên sáng nay ba của con phát tâm hoan hỉ mua đồ nhờ chị con đem lên chùa để bát. Vì ba con già đi không đến chùa được nên nhờ người khác để bát dùm. Con thật sự rất vui vì ba con cũng dần dần tỉnh ngộ ra và biết làm phước. Con vui quá nên trình với Thầy. Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-08-2015

Câu hỏi:

Thưa thầy. Con là một người xuất gia. Gia đình khổ quá cần giúp đỡ. Trong hoàn cảnh này con có thể gửi tiền về giúp đỡ gia đình được không? Nếu không thì cần phải làm gì? Kính mong thầy hướng dẫn.

Xem Câu Trả Lời »