loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 57 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'ba-la-mật'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 16-07-2015

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, lúc con đang thiền hành vào một buổi sáng, tâm lúc ấy rất là trống vắng (rỗng lặng), bất chợt trong đầu con lóe lên chữ VÔ SANH PHÁP NHẪN. Xin Thầy hoan hỷ giải thích cho con hiểu đó là pháp gì, có phải là nhẫn nại ba-la-mật không? Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-05-2015

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy.
Con có điều thắc mắc sau đây về bố thí cúng dường, xin Thầy dạy cho con được rõ. <p>
1/ Theo trong kinh khi cúng dường chư Tăng thì sau khi dâng vật cúng dường lên phải để các Sư chứng nhận cho rồi các Sư đọc kệ chúc phúc cho thì tới phần hồi hướng, với tâm và vật cúng hoàn toàn trong sạch trước, trong khi, và sau khi cúng dường thì được xem là viên mãn, con hiểu như vậy có đúng không? <p>

2/ Tuy nhiên trong kinh khác thì lại nói cúng dường cao thượng là không phân biệt người cúng, người nhận và vật cúng, nên có người không muốn có nhiều nghi lễ rườm rà, chỉ mong sao cho các Sư đơn giản để cơm canh không nguội lạnh, và cho như vậy là cúng dường thanh tịnh vì tâm không mong cầu, như vậy có đúng không thưa Thầy? Xin Thầy dạy cho con được rõ. <p>

3/ Trong trường hợp sau khi cúng dường mình có thể về nhà thắp nhang hồi hướng lại cho ông bà tổ tiên chưa siêu thoát và người khuất mặt trong nhà, có được không thưa Thầy, hay là phải ngay lúc đang cúng dường? <p>
Kính xin Thầy chỉ dạy cho chúng con để chúng con làm đúng. Chúng con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-07-2014

Câu hỏi:

K&iacute;nh thưa sư &ocirc;ng, trong kinh B&aacute;t-nh&atilde; ba-la-mật, c&oacute; c&acirc;u: &quot;Qu&aacute;n Tự Tại Bồ T&aacute;t h&agrave;nh th&acirc;m B&aacute;t-nh&atilde; ba-la-mật-đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai kh&ocirc;ng, độ nhứt thiết khổ &aacute;ch&quot;, con chưa hiểu r&otilde; nghĩa v&agrave; c&aacute;ch tu dựa v&agrave;o c&acirc;u tr&ecirc;n. K&iacute;nh xin sư &ocirc;ng chỉ dạy cho con. Ch&uacute;c sư &ocirc;ng được khoẻ mạnh.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-05-2014

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy. <p>

Dạ thưa Thầy, con có người bạn cùng sở ở bên Mỹ có đứa con trai vừa tự tử sau 1 năm bị một tai nạn xe hơi tông khi đang đi xe đạp. Lý do tự tử là vì cháu trai đó cảm thấy mang lại nhiều sự khổ sở cực nhọc cho cha mẹ (về mặt tâm lý chứ không phải là tiền bạc). Con muốn có vài lời khuyên đến người đồng nghiệp của con (đạo Chúa nhưng cũng như đa số người Mỹ chẳng khác vô thần), cũng như những bạn trẻ khác đang trên đường nghĩ quẩn, nhưng con không biết dùng lời dạy Phật pháp nào là có hiệu quả nhất trong trường hợp này. Con xin Thầy chỉ lối cho chúng con. <p>

Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-05-2014

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. Kính bạch Thầy, <p>
Mỗi lần đọc kệ của Thầy, con nghe tâm con trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát, mát mẻ, trong sáng một cách lạ lùng.
Sáng nay được đọc bài thơ “Xuất Gia, Xuất Giá” Thầy trả lời cho một bạn Đạo, con thiệt thấm lắm, nhưng trong 2 câu Kệ: “Đừng chờ nhập thế mới công phu” và “Giác liền ngay đó độ Xuân Thu” con không hiểu rõ nghĩa của chữ “nhập thế” và “độ Xuân Thu”, con thỉnh Thầy giải thích cho con, con cám ơn Thầy. <p>
Con xin được chép lại bài Kệ dưới đây: <p>

Xuất gia, xuất giá cũng đều tu <p>
Không tùy thuận pháp khác chi mù <p>
Chớ đợi xuất gia rồi hạ thủ <p>
Đừng chờ nhập thế mới công phu! <p>

Hiện tại chẳng am tường thật giả <p>
Tương lai sao thấy rõ cương nhu <p>
Đâu đâu cũng chỉ thân tâm cảnh <p>
Giác liền ngay đó độ Xuân Thu. <p>

Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-04-2014

Câu hỏi:

Thầy kính mến! Con có chút điều muốn hỏi thầy ạ. <p>
Một thời gian thực hành Pháp với nguyên lý của thầy, con học hỏi từ cuộc sống, mọi thứ diễn ra quanh mình, hiểu rõ mình và mọi người xung quanh hơn, cuộc sống vốn thay đổi và nhiều đổi thay, chẳng thể đem một phương pháp cụ thể nào mà để áp dụng khuôn mẫu khô cằn, mà chỉ có thể xem nó như một bài học qua đó thầy dậy con điều chỉnh nhận thức và hành vi. Mỗi việc xảy ra, mỗi khó khăn con cảm thấy như đang dạy con, giúp con hiểu rõ cuộc sống, biết cảm thông và trưởng thành hơn. <p>

Khi rảnh rỗi con ngồi thư giãn và thấy thật nhẹ nhàng, tâm con yên lặng mà không cố gắng gì cả. Có lần con đi bộ, cảm giác khi không có cái tôi thật lạ thầy ạ, nó đẹp mà thụ động. Nhiều người bạn đạo quanh con, hay tham gia các khóa thiền rồi nói về các tầng thiền, nhưng con mỗi khi ngồi thiền con thấy ngại làm sao ấy, vì thấy con cứ tìm kiếm điều gì mà mình chưa biết, con thấy khi chưa hiểu rõ chính mình để tự điều chỉnh nhận thức và hành vi, mà cứ đi tìm cái gì chưa biết, có lẽ như thầy nói, gỡ chỉ rối mà không biết mối gỡ ở đâu vậy. Con chỉ có thắc mắc, liệu các bậc Thánh ngày xưa thành đạo cũng qua tu tập, rèn luyện vậy sao, nhiều Ngài chỉ nghe một bài Pháp rồi ngộ, vậy phải chăng có một sự thay đổi trực tiếp lên tâm của các vị ấy ạ? Hay là các vị đã trải qua nhiều ba-la-mật, điều chỉnh nhận thức và hành vi qua nhiều kiếp sống, đến lúc đó như nhân duyên đủ và giác ngộ ạ. Con cảm ơn thầy nhiều lắm ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-03-2014

Câu hỏi:

Thưa Thầy,

con xin cám ơn Thầy đã trả lời câu hỏi cho con.<p>

Ngoài ra trong đời sống hàng ngày con nhận thấy có những tình huống lạ, có những người con đối xử tốt với họ từ đầu đến cuối, còn họ thì không tốt với con từ đầu đến cuối. Đôi khi con cũng nản lòng không muốn giao lưu nữa, nhưng họ lại xin lỗi, và con lại tha thứ và tiếp tục giúp họ, nhưng rồi họ lại hại con như những lần trước, bỏ thì không được, tiếp tục thì nó cứ vậy hoài. Cuối cùng con cũng không biết phải làm sao. Ý con nói là con có thể hỏi Thầy những câu như vậy được không? <p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-03-2014

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, <p>
Con xin thành kính tri ân lời khai thị của thầy. Thưa thầy, con thấy tư tưởng quả là rất xảo quyệt, cứ luôn luôn giăng bẫy mà chỉ cần thiếu chánh niệm một chút thôi là sập bẫy ngay lập tức. Con thấy từ bản thân con ngoài chấp có, chấp không ra, còn cả chấp vào cái "không chấp" nữa. Về hoàn cảnh sống của bản thân, con nay đã không còn ý đối kháng và lý tưởng hóa nó theo một hình mẫu trong tư tưởng rồi lăng xăng tạo tác để phải thấy mình khổ hơn trong mỗi giây của thực tại nữa. Vì con trân trọng mọi bài học đến với con, con nghĩ điều gì cũng có lý do của nó mà khi con chưa học ra được bài học của mình thì chưa thể khiến cho hoàn cảnh thay đổi được và chưa học ra thì cũng đừng vô ích mà đi tìm hiểu cái lý do tại sao lại phải nó xuất hiện mà không phải là thế này hoặc thế kia. Vì hoàn cảnh bên ngoài chính là sự phản ánh hay tương ưng với trình độ nhận thức tâm linh của con ngay trong hiện tại. Thưa thầy về điều này con nghĩ như vậy có phù hợp với lý nhân quả không ạ? <p>

Cái khổ chính của con là khó chịu với bản thân vì mình hiểu mà không buông được. Con nghĩ con đang rơi vào chấp cái "không chấp" và cho là phải "buông" mới an lạc được. Ví dụ như khi con đọc kinh, sách hoặc nghe lời quý thầy giảng, con phát hiện ra một điều tâm đắc rồi "thủ" nó luôn, biến nó thành một phương châm sống. Nhưng dù điều con hiểu từ quý thầy có hay cách mấy đi nữa, nó cũng không ở lâu với con. Khi trong sự tập trung hay thanh tịnh con sống được với điều đó nhưng khi cảnh đến, theo tập khí con lại phản ứng. (Đến đây tự nhiên con chợt nhận ra nói cách khác có lẽ con không tìm sự lý tưởng hóa trong đời để thoát ra mà lại tìm trong đạo chăng? Có lẽ tư tưởng con đã hoạt động quá nhiều?) <p>
Thưa thầy, con biết là con vẫn còn chấp lý, kẹt lý chứ chưa sống được. Xin thầy từ bi chỉ giúp con đường vào. (Con nghĩ chắc con gặp thầy chắc thầy hét cho con 1 tiếng hay đánh cho con vài hèo cũng nên, để con bặt luôn cái tư tưởng tìm đường vào này!!!)

Thưa thầy với tình trạng của con bây giờ, con nên phát triễn thiền định để tư tưởng được ổn định hơn (như niệm Phật hay ngồi thiền) hay chấp nhận những mâu thuẫn này, chịu điên với nó một thời gian rồi mới học được cách buông thực sự ạ? (Trước đây con có niệm Phật nhưng dần dần con thấy đó là sự đè nén và gia tăng căng thẳng khi sức đè nén yếu đi). Thưa thầy, có phải khi tư tưởng bị đẩy lên đến mức đỉnh điểm của sự tạo tác mà vẫn thấy là nó bất lực trên con đường giải thoát thì nó mới chịu im bặt và thôi bép xép không ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-02-2014

Câu hỏi:

Con xin cúi đầu đảnh lể Thầy, <p>
Con có duyên được biết bài Kinh Bát Nhã từ lúc nhỏ khi nghe Mẹ con tụng hằng ngày. Lớn lên qua tìm hiểu thì con được biết bài Kinh lưu truyền ở VN do ngài Huyền Trang dịch năm 649 C.N. Sau một thời gian thì con khám phá ra rằng tụng đọc kinh là để qua đó thông suốt ý nghĩa lời Phật dạy mà thể hiện trong cuộc sống hằng ngày. Cho nên con mong Thầy chỉ rõ những nhận thức sai lầm qua cái hiểu biết của con. Con cứ lưỡng lự không muốn gửi lá thư này vì sợ làm mất thời gian của Thầy, mặt khác con nghĩ là nếu Thầy còn đây mình không hỏi thì còn đợi đến lúc nào nữa. Con xin bày tỏ lòng biết ơn & kính chúc sức khỏe Thầy. <p>

Quán (= quan sát với tâm rỗng lặng trong sáng); Tự Tại (= ngay nơi chính mình) Bồ Tát (người thấy Pháp, và sống thuận Pháp - Chân Lý, Cái Thật); hành thâm bát-nhã ba-la-mật-đa (= sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha đúng Đạo Đế: Giới Định Tuệ, Bát Chánh Đạo, 10 ba-la-mật...); chiếu kiến ngũ uẩn (= Tập Đế), giai không (= Diệt Đế) độ nhất thiết khổ ách (= Khổ Đế). Bài pháp đầu tiên về Tứ Diệu Đế. <p>

Sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị (= ngũ uẩn bị chi phối bởi luật vô thường, sinh diệt, do nhân duyên kết hợp... nên có mà không không mà có nhưng tánh biết thì luôn sẵn có mọi lúc mọi nơi, không sinh không diệt)vì vậy: <p>

Thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung vô sắc, vô thọ tưởng hành thức. Vô nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, vô sắc thanh hương vị xúc pháp, vô nhãn giới nãi chí vô ý thức giới. (= các pháp vốn tự nó đã thanh tịnh nên khi tâm thanh tịnh thì thấy các pháp cũng thanh tịnh). Bài pháp thứ nhì về Vô Ngã tướng. <p>

Vô vô minh, diệc vô vô minh tận, nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận. Vô khổ, tập, diệt, đạo. (= Trong thực chứng vô ngã thì không có vô minh, không có vô minh thì không có 12 nhân duyên = không có 4 Diệu đế). <p>

Vô trí diệc vô đắc, dĩ vô sở đắc cố Bồ đề tát đõa y Bát nhã Ba la mật đa cố, tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết bàn. (= thông suốt các pháp vô thường - vô ngã - niết bàn nên vô thủ trước niết bàn) <p>

Tam thế chư Phật, y Bát nhã Ba la mật đa cố, đắc A nậu đa la Tam miệu Tam bồ đề. Cố tri Bát nhã Ba la mật đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư (= Chư Phật ba đời nương theo 10 ba-la-mật thành tựu Chánh Đẳng Giác là điều chân thật) <p>

Cố thuyết Bát nhã Ba la mật đa chú, tức thuyết chú viết: "Gate Gate Paragate Parasamgate Bodhi Svaha"
(Buông, buông, buông bản ngã, thấy ra Pháp, Chân Lý, Cái Thật... như nó đang là ở ngay trước mắt...)

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2013

Câu hỏi:

Kính lễ Thầy, sau một thời gian quan sát thân tâm, con đã phát hiện ra nhiều thứ về nó. Mới hôm trước con thấy vui vui vì bắt đầu thấy tham ái và sân với cái nhìn trọn vẹn và tự nhiên hơn (giảm bớt sự cố gắng nhìn trong đó), nhưng hôm nay đến công ty thì tâm cứ nhảy loạn xạ, những câu chữ cứ chực trào ra ngoài. Con cứ nhìn mà chẳng biết phải làm sao.<p>

Có một câu hỏi mà con cứ băn khoăn mãi, tự mình suy nghĩ không ra: Đó là một người phải gieo duyên gì mới gặp được Chánh Pháp và nhận được sự khai thị đúng đắn thưa Thầy.<p>

Đức Phật trải qua nhiều kiếp thực hành các ba-la-mật, nhưng con nghĩ không phải ai cũng hiểu hết ý nghĩa của ba-la-mật, và không dễ để trở thành một vị Phật Chánh Đẳng Giác và một vị Độc Giác. Con cũng nghĩ là một người phải trải qua nhiều khổ đau, cái ngã mới bớt dần vọng chấp thì sẽ dần biết buông xả. Nên một số người dù gặp Đức Phật trực tiếp nhưng căn cơ chưa tới thì đành chịu. Nhưng các vị Thầy của Đức Phật, con nghĩ họ là những người có trình độ tâm linh cao, lại chết trước khi Đức Phật chuyển pháp luân và không có cơ hội nghe Pháp. (Mà các vị này đắc thiền cao vậy, sau khi hết tuổi thọ ở các cõi đó, lại có nguy cơ đọa vào các cõi thấp - theo như con đã nghe giảng).<p>

Quan sát thân tâm giúp con bớt khổ đau, nhưng sao mà khó giải thích điều này với những người khác. Con là người ít ganh đua, vậy mà một niệm bất thiện khởi lên, là con thấy nó chi phối suy nghĩ rất dai dẳng, thật kinh khủng. Con chỉ muốn hỏi vậy để nếu con có thể làm được điều gì đó. Xin Thầy từ bi giảng thêm giúp con.<p>

Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »