loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 30 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'thấy tức là buông'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 28-11-2020

Câu hỏi:

Thầy ơi, con cũng "thấy" mà càng thấy càng thất vọng, bệnh tật càng nặng thêm. Chắc con thấy sai rồi phải không Thầy? Kính chúc Thầy sức khỏe và an lạc. Con cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-11-2020

Câu hỏi:

Kính thầy, con hay bị hoảng sợ giật mình giật thót tim khi đi xe ngoài đường có cảm giác như họ quẹt, tông vô mình. Rồi khi ngủ nửa đêm mơ thót tim rồi thức, hay con của con đi mua đồ lâu quá chưa về là con lại sợ này nọ.
Có phải con vẫn còn dính mắc vào sự sợ chết và không nỡ xa con của con vì vẫn nghĩ con của ta mà không muốn rời xa nó. Con phải làm sao thưa thầy?
Con xin thành kính tri ân thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2020

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy!
Con nghe pháp thoại và hiểu ra cách tu tập như này, Thầy xem con đã hiểu đúng chưa ạ: Mình cứ để tâm mình tự nhiên, không đưa ra bất cứ một ý đồ nào cả (kể cả là ý nghĩ “cái mình đang thấy chỉ là ảo ảnh”). Ý nghĩ hay đối tượng nào xuất hiện trong tâm mình đều tự nhiên xuất hiện; mình chỉ cần nhìn thấy nó thôi. Tinh tấn không phải là cố mà nhìn cho thấy nó là ảo tưởng, cố mà quan sát để phát hiện ra ảo tưởng. Tinh tấn là khi làm gì cứ làm việc đó thôi, những suy nghĩ miên man tự nhiên đến cuốn mình đi, mình bị trôi theo rồi bất chợt mình nhận ra mình đang bị cuốn trôi thì mình lựa chọn quay về hiện tại của mình (mình đang ở đâu, đang làm gì, thân đang ra sao, tâm thế nào... chỉ cần một trong những thứ ấy là đủ). Còn khi không làm gì mình thả lỏng thân và tâm; không có một ý đồ gì cả kể cả là quan sát hay nghỉ ngơi, chỉ đơn giản là thả lỏng; có thể từng đợt sóng suy nghĩ lại tới, một lúc mình chợt nhận ra mình lại lựa chọn quay về cái thực tại (mình đang thở, mình đang ngồi hay nằm...). Cứ lựa chọn quay về như vậy nhiều dần lên thì mức độ trọn vẹn với thực tại của mình sẽ thay đổi, từ đó cái nhìn cũng sáng rõ hơn.
Con hiểu vậy đã đúng chưa ạ?
Con xin cảm ơn Thầy nhiều.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-11-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Thầy cho con hỏi ạ. Bản thân con khi muốn thay đổi một điều gì đó tốt như tính cách hay suy nghĩ, thì một thời gian sau con có cảm nhận là mình có thay đổi. Nhưng thời gian về sau nữa con thật sự cảm nhận được rõ rệt những tính cách xấu hay suy nghĩ không tốt của con vẫn còn ở đâu đó bên trong sâu con người của con. Như con cảm nhận là chỉ thay đổi ở "bề ngoài" nhưng sâu bên tận gốc thì chưa hết ạ. Con rất buồn và đôi lúc khó chịu bản thân mình. Con cũng tự cố gắng quán chiếu nhưng kết quả vẫn không cải thiện.

Như việc con muốn giúp đỡ mọi người, con không muốn nhận lại bất cứ thứ gì như mọi người hay nói là "phước hữu lậu". Nhưng mỗi lần con làm được 1 việc thiện thì tâm của con cứ khiến con nghĩ về việc đó hoài. Con biết đó là xấu, đó là mưu cầu phước hữu lậu nhưng con không thể ngăn tâm mình suy nghĩ lại được. Vì con rất sợ bản thân mình rơi vào trường hợp làm phước để nhận phước.

Con xin Thầy cho con 1 lời khuyên để cải thiện dứt điểm ngọn rễ gốc này được không ạ. Con xin tri ân và kính chúc Thầy thật nhiều sức khoẻ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-07-2020

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,

Con muốn hỏi rằng làm thế nào để mình có thể hiểu bản thân và yêu bản thân mình từ bên trong, ngay cả khi không có những lớp áo giáp và vỏ bọc mình tạo ra bên ngoài như các mối quan hệ, danh vọng, công việc, tình cảm... Nếu như không có những thứ đó, mình là ai trên đời và làm thế nào để cảm thấy bình an tự tại trong tâm ạ?

Con cũng muốn hỏi thế nào thì được coi là buông bỏ ạ? Nếu như mình bỏ hết cả mục tiêu định hướng khi quá khó khăn thì đó có phải là buông bỏ không ạ?

Con cám ơn sư thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-06-2020

Câu hỏi:

Dạ con xin đảnh lễ thầy.
Thưa thầy. Nhiều khi trong cuộc sống con có nhiều công việc cần phải làm chứ không phải rảnh rỗi gì, nhưng không hiểu sao tập khí gì đó cứ lôi cuốn con đi làm những việc không cần thiết. Ví dụ như thay vì ngồi vào bàn làm việc, con lại cuốn đi đọc tin tức báo chí, xem phim ảnh giải trí, hoặc chơi game hoặc thậm chí là thủ dâm. Con thấy tập khí từ lúc nó sinh lên cho tới lúc nó diệt đi, nhưng chỉ cảm nhận nó, không hề có ý định chống lại hay xuôi theo nó gì cả, mà rốt cuộc nó vẫn nhiều lần lôi con đi để thực hiện bằng được những mong muốn cho tới khi chán, khi mệt mỏi mới thôi. Tại sao tập khí lại hoạt động mạnh mẽ như vậy thưa thầy, con dù không tham vọng chấm dứt nó để giác ngộ giải thoát gì, tuy nhiên nó cứ lôi hoài như vậy rất tổn hại sức khỏe và công việc con, còn có khi ảnh hưởng tới người thân xung quanh nữa nên con rất bối rối và phải gửi câu hỏi này hầu mong thầy khai thị thêm ạ. Con xin cảm ơn thầy nhiều.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-02-2020

Câu hỏi:

Mô Phật. Thưa thầy, nhiều lúc con cứ buồn bực, nguyên nhân chủ yếu con gặp nhiều ấm ức trong lòng. Một phần không được theo ý mình, phần khác bị nói móc hoặc vu oan. Thưa thầy, bị đè nén nhiều ấm ức bực dọc như vậy, con vần cảm nhận nhưng mới chỉ được một ít mà chưa trọn vẹn được hết mức nên sân hận vẫn luôn hiện diện trong con. Thưa thầy làm sao con thật sự cảm nhận, hóa giải và buông được cái tôi, chấp nhận một cách bình thản ạ? Con cám ơn thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-11-2019

Câu hỏi:

Con thưa sư ông. Con nghe pháp của sư ông có nghe nói cứ để pháp tự vận hành, không thêm bớt lấy bỏ, chỉ quan sát nó như nó đang là để thấy ra thực tánh của pháp. Nhưng mới đây con nghĩ hình như mình hiểu sai ý sư ông nên con đang hành sai.

Con vốn là người tham sân đầy dẫy, lại có nhiều thói quen xấu đã trở thành tập quán thì như con nghiện vậy, đến cơn là lại phát tác không cách nào kìm chế. Con học Phật pháp cũng mong dẹp bỏ thói hư tật xấu đã ăn vào máu đó. Nhưng càng kìm chế thì nó chỉ được lúc mình phát tâm mạnh, nhưng rồi cũng lại đâu vào đấy. Con nghe sư ông giảng muốn xuất ly khỏi một pháp phải thấy được pháp đó sinh, thấy được vị ngọt, thấy được sự đau khổ và thấy đc pháp đó diệt thì mới hoàn toàn xuất ly. Nhưng hình như cái bản ngã ưa làm điều tham lam sân giận của con nó vốn không muốn bị dẹp bỏ nên nó khiến con nghĩ rằng hãy cứ để tham sân như nó đang là. Đừng dẹp bỏ. Vì nếu cố dẹp cũng chỉ là một bản ngã dẹp bỏ một bản ngã thôi. Thế nên con cứ kệ bảo rằng để xem tham nó như nào. Sân nó như nào. Nó sinh diệt ra sao. Nhưng mà lúc tham lúc sân thì con lại ko đủ tỉnh táo mà trọn vẹn với nó. Mà đa phần là con chìm đắm trong nó. Con chỉ thấy được lúc bản ngã xúi dục con lúc tạo tác điều xấu, và có ý cứ làm rồi quan sát nó lúc đó diễn biến như nào, (con nghĩ giai đoạn này liệu có phải là cái sự ma mãnh của bản ngã muốn tạo tác nên nó mới muốn con nghĩ thế để quyết định làm xấu) và khi làm thì con vẫn biết sai, nhưng vì tham vì sân và vì muốn thế nên con cứ làm, lúc xong rồi con cũng cảm thấy ray rứt và ko biết mình có hiểu sai ý sư ông ko. Vì con làm xong cũng không biết thực tánh pháp gì cả, cũng biết nó sinh, cũng biết là mình đang thỏa mãn cái ham muốn tham sân đó, cũng biết là nó sai, cũng thấy cảm giác lúc nó diệt, nhưng hình như nó vẫn chỉ trên ngôn ngữ và kiến thức, hoặc nó chưa đủ mạnh để con xuất ly được. Con thấy việc sân thì con có giảm hơn thật rõ ràng. Nhưng cái sự tham lam thì do nó vẫn còn nhiều vị ngọt và con chưa nhìn thấy sự nguy hại nhiều nên con khó xả ly cái tham hơn phải không sư ông?
Xin sư ông cho con lời dạy thấu đáo để con hiểu đúng là hành đúng ạ. Con cảm ơn sư ông nhiều. Và chúc sư ông mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-05-2019

Câu hỏi:

Mô Phật! Con Kính Đảnh Lễ Thầy ạ!
Con chúc Thầy có thật nhiều sức khoẻ và chuyến Hoằng Pháp được thành tựu viên mãn ạ!
Thưa Thầy đến tối nay con mới thật sự hiểu ý nghĩa câu chuyện vì sao Phật trao bông sen cho ngài Đại Ca Diếp. Con được nghe câu chuyện này đã lâu rồi, từ những ngày con mới biết đến Đạo Phật ạ. Con không nhớ chi tiết, con chỉ nhớ rằng có một buổi nào đó, trước các vị tỳ kheo, Phật đưa tay cầm một bông hoa sen lên. Các vị tỷ kheo khác còn thắc mắc chưa hiểu ý Phật như nào thì riêng ngài Đại Ca Diếp chỉ mỉm cười và được Phật trao bông hoa sen. Lần đầu con nghe thì đúng là con chẳng hiểu gì cả. Sau này nhiều lần con cũng thử suy ngẫm nhưng cũng vẫn chả hiểu gì. Tại sao ngài Ca Diếp lại cười? Tại sao Phật lại giơ bông sen?... Nhưng hôm nay thì con hiểu là ngài Ca Diếp cười vì ngài chỉ “thấy” Phật đưa bông hoa sen lên với một tâm trong sáng không thắc mắc gì giống như câu “trong thấy chỉ thấy” có phải không Thầy ạ?
Con biết và nghe Pháp Thầy giảng hơn một tháng nay rồi. Lần đầu con nghe, thật sự là con... vỡ ngay ạ. Tâm con được soi sáng và con hiểu những lời Thầy chỉ để con được thấy ra vấn đề. Nhưng con thực hành vẫn còn rất kém. Phần lớn con bị cuốn đi mất tiêu. Con vẫn còn loay hoay để buông, để chánh niệm, để thấy ra con. Tâm con vẫn còn nhiều trì trệ. Có mấy lần con có nhiều thắc mắc viết ra để gửi hỏi Thầy, nhưng con lại không gửi nữa. Vì con hiểu là cứ biết như vậy đi, đủ thời gian thì khắc đâu vào đấy, đủ nắng thì hoa sẽ nở Thầy nhỉ! Con đang hoan hỷ lắm! Con tin vào Pháp, vào Thầy, vào Phật ạ! Và con xin cảm ơn Pháp, cảm ơn Thầy, cảm ơn Phật, cảm ơn tất cả ạ!
Con kính chào Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-02-2019

Câu hỏi:

Kính đảnh lễ Sư Ông. Đầu xuân con kính chúc Sư Ông thật nhiều sức khoẻ, thân tâm thường an lạc! Thưa Sư Ông, nhờ những lời dạy bảo của Sư Ông mà con đã thấy được nhiều lợi lạc. Tâm con vẫn còn nhiều phiền não khổ đau và con vẫn lặng lẽ quan sát. Qua một thời gian con nghỉ ngơi bớt công việc và tĩnh tâm, con được an lạc rất nhiều. Bây giờ con tích cực làm việc hơn để xem thử tâm mình ra sao thì lại nhiều chướng ngại kéo đến, con thấy con còn nhiều thiếu sót trong tu tập của con. Có những lúc con đã nổi tham sân si nhưng cũng may là con thấy được nên nó không tác oai tác quái quá mức. Con thấy có vẻ con thực hành không có mấy tiến bộ vẫn còn động tâm nhiều khi hữu sự, tuy con vẫn biết, vẫn quan sát nhưng mọi thứ vẫn cứ sinh diệt không ngừng nghỉ, hết chuyện này lại đến chuyện khác. Bản ngã bị tổn thương và đau khổ nhưng sao con cứ ôm chấp mãi bản ngã đó. Con vẫn chưa buông nó ra được. Thưa Sư Ông xin hãy cho con lời khuyên ạ

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »