loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 229 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Thiền Minh Sát - Vipassanā'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 18-06-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy.
Cho con xin trình pháp mà con đã trải nghiệm trong hôm nay như sau:
Đó là căn bệnh đầy hơi chướng bụng của con, bệnh này đã theo con 1 năm nay mặc dù con đã dày công điều trị nhưng không hết. Con vẫn đang uống thuốc nhưng bệnh không thuyên giảm, con nghĩ mình sẽ sống chung với nó nên thôi mặc kệ nó. Nhưng tự nhiên trong ngày hôm nay tâm con lại khởi sanh lên bất an và lo sợ (lo sợ cảm giác khó thở). Mặc dù con quan sát thì con thấy sự thở tương đối bình thường, nó chỉ hơi khó thở 1 chút vì bụng căng cứng quá. Từ sáng tới chiều con tiếp tục quan sát sự bất an ấy, tự nhiên tới tối nay trong đầu con tự nói "quyết không sợ hãi nữa" tự nhiên tâm con trở nên nhẹ nhàng thanh thoát 1 cách lạ thường, cơ thể con nó rần rần như có 1 luồng điện đang chạy từ đầu xuống ngực và 2 cánh tay. Con vẫn theo dõi những diễn biến đang khởi sanh trên thân tâm con và mọi lo âu sợ hãi chúng biến đi đâu mất tiêu luôn, con thấy rất ngộ nghĩnh. Đôi khi con muốn tìm hiểu đó là gì nhưng con nhớ Thầy dạy không cần tìm hiểu nó mà chỉ "Thấy" là được nên con tiếp tục quay về để thấy chúng. Nhiều khi con nghĩ bệnh cũng giúp mình quay về nhìn kỹ chính mình hơn để thấy được Pháp nhiều hơn.
Con xin trình sự thấy của con ngày hôm nay. Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2016

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy.
Thưa Thầy gần đây con thấy có nhiều đạo hữu hỏi về Thiền. Hôm nay con xin trình pháp với Thầy về Thiền Minh Sát.
Thuật ngữ Thiền Minh Sát thực ra chỉ là một từ ngữ, khái niệm. Thiền Minh Sát không phải là một loại Thiền để đem so sánh với Thiền Định hay thiền nào khác rồi lựa chọn để hành.

Một người nếu sống thực đúng thì đời sống người đó chính là sống Thiền Minh Sát. Thuật ngữ Thiền Minh Sát nhiều lắm chỉ nói lên đời sống của một người biết sống với sự thật. Một người không biết gì về Thiền Minh Sát vẫn có thể giác ngộ. Một người lựa chọn Thiền Minh Sát như một pháp môn tu tập thì chưa chắc giác ngộ được sự thật.

Cốt lõi của Thiền Minh Sát là phát huy tánh biết chứ không phải rèn luyện tánh biết. Tánh biết phát huy đến mức nào thì thấy sự thật ở mức đó. Phát huy tánh biết bao hàm: Giới – Định – Tuệ, cho nên khi biết niệm thân, thọ, tâm thì sẽ bắt đầu thấy ra trói buộc giữa thân tâm với đối cảnh bên ngoài (niệm pháp).

Niệm pháp bao hàm tất cả niệm thân, thọ, tâm, pháp. Niệm Pháp là chuyển hóa mối quan hệ về với sự tương giao. Khi động thì Thận trọng - Chú tâm - Quan sát là bước đầu đề một hành giả ngay chính nơi đời sống của mình phát hiện ra chính mình mà không tách bạch mình ra khỏi đời sống này để tìm phương pháp giải thoát hoàn hảo (bất khả thi). Khi tĩnh thì buông xả thư giãn (ngồi thiền là một hoạt động của buông xả thư giãn). Khi tánh biết được thắp sáng thì thường biết mình (niệm thân, thọ, tâm, pháp) và thấy ra trói buộc, biết sử dụng tâm (chánh tư duy).

Con chỉ mới thấy tới đây thôi thưa Thầy. Con cảm ơn Thầy đã nhiều lần khai thị cho con.
Con Trí Chơn.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-06-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy.
Các oai nghi chính như đi, đứng, nằm, ngồi hoặc các oai nghi như co tay, duỗi tay, gắp thức ăn, nhai, nuốt... trước khi thực hiện mỗi hành động có cần phải ghi nhận ý muốn tác ý trong tâm rồi mới thực hiện hành động đó không ạ? Hay cứ thực hiện hành động tự nhiên mà không cần quan sát ý khởi lên trước khi thực hiện một hành động ạ?
Trong khi đi kinh hành, ta thấy có cái tâm đang quán sát và sự đi đang diễn ra một cách tự nhiên. Có khác với cách đi chú ý tới bước chân từng giai đoạn dở, bước, đạp để thấy đặc tính của tứ đại như nặng, nhẹ, chuyển động hay sự sanh diệt vô thường... không ạ? Tuệ giác đạt được của mỗi một cách đi này là gì ạ, có khác nhau không ạ?
Con cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-06-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy kính mến!
Trải qua thời gian thực hành theo lời Thầy chỉ dạy, con muốn chia sẻ pháp hành mà con đã trải nghiệm ngay tại thân thọ tâm pháp này cùng với các bạn đồng hành tu tập thiền Vipassana như sau:

Thận trọng chú tâm quan sát, thư giãn buông xả, tùy duyên thuận pháp là những yếu tố cơ bản cho mọi hành giả đang tiến hành thực tập thiền Vipassana.
Khi tiến hành quan sát thân tâm của mình khởi sanh lên như thế nào thì cứ thấy như vậy (không can thiệp hay thêm bớt gì cả), cứ thấy tự nhiên vô tâm. Nếu sự thấy không tự nhiên mà cố gắng để thấy thì ngay lập tức có sự phản ứng trên thân làm cho bạn mệt mỏi và căng thẳng, đó là dấu hiệu báo sự thấy của mình sai thì ngay lập tức nên thay đổi lại thái độ.
Không nên sợ phiền não khởi sanh vì chính nhờ có phiền não mới giúp tánh biết soi sáng hơn. Khi tham thì cứ thấy tham, khi sân cứ thấy sân, khi phóng dật thấy phóng dật, bất an lo âu thì cứ thấy bất an lo âu, tất cả chỉ thấy thôi. Không nên khởi tâm loại trừ chúng nếu loại trừ chúng thì cũng không được vì đó chính là trò chơi trốn tìm của bản ngã.
Khi chúng ta thấy rõ và hiểu được tướng dụng của chúng thì chúng tự nhiên sẽ diệt mà chúng ta không cần khởi tâm diệt trừ chúng đó chính là điều kì diệu của pháp.
Chúng ta thường khổ vì muốn loại trừ những gì không thích và muốn lấy những gì chúng ta thích nên mới sanh khổ. Vì thích hay không thích đều là khổ cả.
Trong trường hợp thân bệnh thì sao?
Khi thân bệnh chúng ta cũng nên kiên nhẫn và nhẫn nại với cái bệnh vì đó là định luật vô thường mà ai cũng phải trải qua. Khi bệnh thì cứ thấy thân đang thọ khổ. Khi bệnh chúng ta thường xen tưởng vào nhiều quá nên làm cho tâm trở nên bấn loạn nên sinh ra khổ, chúng ta tưởng hết bệnh này bệnh kia cho nó như thế này thế kia nên tự mình làm cho tâm trở nên bất an và lo sợ nên sinh ra khổ. Nếu chúng ta chỉ coi cái bệnh như nó đang là thì không khổ mà tâm vẫn an lạc. Vì chúng ta cũng khởi tâm muốn loại bỏ nó cho mau mau nên sinh ra khổ mà không chịu nhẫn nại xem nó sinh diệt ra sao.
Khi xúc chạm việc đời chúng ta chỉ cần điều chỉnh lại cái nghe cái thấy cho trung thực thì sẽ không khổ bằng cách nghe như thực thấy như thực xúc như thực.
Giai đoạn đầu chúng ta cảm thấy rất khó thực hành vì khi nghe những lời không hay chúng ta liền khởi tâm sân hận bực bội, khi tâm như thế nào chúng ta cứ thấy như thế rồi dần dần pháp sẽ tự điều chỉnh lại mà không cần chúng ta điều chỉnh đó là sự kì diệu của pháp.

Đây là những gì con đã thực hành mà thấy được con muốn tóm tắt lại để cho các bạn dễ thực hành hơn.
Có gì sai mong Thầy hoan hỉ cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-06-2016

Câu hỏi:

Bạch Thầy,
Sau một thời gian con nghe pháp của Thầy. Hiện tại tình trạng của con như sau, kính mong Thầy giải đáp giúp con ạ.
Con thấy rất nhiều người học Thiền chỉ để cố loại bỏ tâm tham. Ví dụ như cố loại bỏ ham muốn tiền, danh vọng...
Tuy nhiên hiện tại con thấy thực sự không cần phải loại bỏ. Không nên dùng chữ muốn, mà nên dùng chữ hướng tới. Ví dụ trong cuộc sống, hướng tới điều gì thì cứ hướng tới, miễn là không vướng mắc là được. Nghĩa là có cũng được mà không có cũng không sao, nhưng nói như thế cũng không phải là buông xuôi. Mà là trọn vẹn từng phút dây để hướng tới điều đó.
Kính mong thầy giải đáp giúp con là ý kiến của con như vậy đã phù hợp chưa ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-06-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, xin Thầy cho con hỏi:
Khi con nhìn thấy một cảnh tượng bất công, con lên tiếng phản kháng, một người bạn con bảo: nếu bạn nhìn với cái nhìn như thị, với tâm không phân biệt, bạn sẽ thấy bình thường, bạn sẽ không thấy là ác nếu bạn trong sáng từ trong tâm. Con thì nghĩ bạn ấy đã hiểu nhầm, con nghĩ chữ "không" ở đây phải hiểu là không có thái độ giận dữ, thù hằn với cái ác, nhưng vẫn phải thấy cái ác là cái ác, đó mới là thấy như thị. Khi mình thấy cái ác mà không giận dữ, thù hận nó, thì mình có thể lên tiếng hoặc hành động diệt trừ cái ác một cách hiệu quả hơn. Thưa thầy cho con hỏi, con nghĩ như vậy có đúng với lời Phật, lời thầy dạy không?

Trong trường hợp thấy điều bất công như vậy, nhiều người sẽ lựa chọn không can thiệp, không lên tiếng, để cho sự việc diễn ra như Pháp đang thị hiện, để mọi người học ra bài học của mình. Con biết chọn cách trở về với chính mình, chỉ học ra bài học của mình đã là việc không dễ dàng. Vậy nhưng thưa Thầy, nếu con chọn dấn thân, bỏ công sức để làm cái ác dần mất đi, miễn là con làm điều đó không vì cái tôi tham vọng gì hết, và làm trong sự tỉnh táo, không giận dữ, oán hận cái ác, thì đó cũng vẫn là lựa chọn đúng phải không Thầy?
Con kính tri ơn Thầy. Kính mong Thầy thật nhiều sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-05-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, mấy hôm nay con không còn ép buộc tâm mình, phải trốn chạy sự thật, phải tạo cảm giác ảo là không buồn. Con đã nhận ra sự thất vọng, sự đau khổ, không có gì là hạnh phúc mãi mãi khi con thấy mọi thứ chuyển biến từng ngày, mỗi lần tâm con gợi lên cảm giác buồn, con nghĩ: "tôi đang buồn", chỉ 1 lúc sau cảm giác đó tan biến. Cảm giác đau khổ khởi lên, con nghi đến: "tôi đang đau khổ", con lặp đi lặp lại câu nói 1 lúc sau cảm giác đó cũng không còn nữa. Thưa thầy, con thực hiện như vậy là đúng hay sai? Xin thầy chỉ dạy thêm cho con, con cảm ơn Thầy, con chúc Thầy luôn có sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-05-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy, con đang bắt đầu nghiên cứu Thiền Minh Sát. Dựa trên những gì con hiểu, con tự đưa ra một số lý giải như sau. Mong thầy giúp con kiểm chứng hoặc chỉnh sửa lại những quan điểm chưa đúng. <p>

1. Thiền Minh Sát là phương pháp giúp Tâm Ý Thức quan sát, phân loại và ghi nhận lại trạng thái của tâm. <p>

2. Khởi điểm tu tập, hành giả có thể sẽ bắt đầu từ việc quan sát, phân loại và ghi nhận chuyển động của hơi thở, hoặc toàn thân - đây là quá trình "đồng bộ hóa" giữa thân và tâm. Đến khi "đồng bộ hóa" diễn ra hoàn toàn tức là thân tâm nhất như. <p>

3. Khi tu tập lên một cấp độ cao hơn, hành giả có thể quan sát, phân loại và ghi nhận sự biết cảnh của tâm khởi qua ngũ môn - đây là quá trình "đồng bộ hóa" giữa thức và tâm. Đến khi "đồng bộ hóa" diễn ra hoàn toàn tức là thức tâm nhất như. <p>

4. Ở cấp độ cao nhất, hành giả sẽ quan sát, phân loại và ghi nhận được tất cả các đối tượng của tâm khởi qua ý môn. <p>

Vậy nếu theo những gì con hiểu ở trên là đúng, thì quá trình thanh lọc tâm khi hành Thiền Minh Sát sẽ diễn ra vào lúc nào? Vì đây chỉ là quan sát, phân loại, ghi nhận. Bởi vì chắc chắn sẽ phải có thanh lọc, loại bỏ, hành giả mới có thể tiến bộ, dần dần đắc sơ thiền, nhị thiền, tam thiền...? <p>

Trên đây là những suy nghĩ và thắc mắc của con. Mong thầy chỉ dẫn và làm sáng tỏ giúp ạ. Cảm ơn thầy rất nhiều.



Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-05-2016

Câu hỏi:

Bạch Thầy!
Con cảm ơn Thầy đã cho con câu trả lời. <p>
Đến chỗ này con thấy mình thật tối tăm. Lý trí thì lý luận, lúc nào cũng lý do, có vẻ như là thông minh và ổn ào nhưng thực sự chỉ đưa đến rắc rối phiền não. Lúc đầu con chưa thấy gì, con cứ để nó biểu hiện dần dần rồi đến những ngày qua, con mới thấy bản thân mình trong công việc thật là phức tạp, lý trí quá nhiều, đôi khi con thấy mình cũng ghê gớm, rồi con thấy do con mong muốn mà khổ, tháo gỡ bao nhiêu cũng chưa hết, có lẽ con trói buộc nhiều quá. Con nói về người khác thì rất sắc sảo nhưng bản thân mình thì chưa giải quyết được. Con xin cảm ơn Thầy đã dạy cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-05-2016

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. <p>
Thưa thầy hôm nay con xin trình pháp về đề tài: Cái nhìn tổng quan về cuộc đời. <p>
Cuộc đời có thực và ảo. Khi chưa thấy ra sự thật, cuộc sống của con là cuộc sống ảo bị chi phối bởi 8 pháp thế gian. Vì vô minh ái dục nên tự trói buộc mình và tự tạo ra phiền nảo khổ đau. Trước đây con luôn thắc mắc không biết phải đi con đường nào vì những thành bại trong cuộc đời rõ ràng không đem đến hạnh phúc. Bây giờ con đã rõ ràng hướng đi con xin trình bày như sau: <p>
Hướng đi của cuộc đời là hướng đi đúng theo vận hành của pháp là trở về với sự thật, vì không nhận ra sự thật nên mới tạo tác sai lầm mong cầu hạnh phúc thế gian. Cái gì chưa đạt được thì mong muốn đạt được. Không đạt được theo ý muốn thì đau khổ. Đạt được rồi thì chán. Còn tiến trình thực hiện mong cầu toàn là những gán ghép khái niệm, phán đoán mơ hồ, căng thẳng, bắt an, lo sợ, kể cả những ham thích đạt được cái này cái nọ cũng là nguyên nhân của cái khổ cận kề. <p>
Sau một thời gian học đạo từ thầy con nhận ra được sự thật ở khắp mọi nơi mà cụ thể là ở thân, thọ, tâm, pháp. Con tạm chia sự thật hiện hữu trên 2 đối tượng, một là sự thật trên thân, thọ, tâm này và hai là sự thật ngoài thân, thọ, tâm này đó là pháp. Phát hiện sự thật nơi thân, thọ, tâm thì là trở về với thực tại thân, thọ, tâm. Phát hiện sự thật nơi pháp là phát hiện ra sự tương giao và mối quan hệ. Tuy phân chia như vậy nhưng cuối cùng rồi cũng chỉ còn lại là nội tâm thanh tĩnh thấy rõ các pháp. Trong đó nội tâm thanh tĩnh thì tất yếu sẽ thấy rõ các pháp, nhưng nội tâm thanh tĩnh là một tiến trình khám phá ra thái độ nhận thức của tâm đối với thân, thọ, tâm, pháp này. Đối với thân, thọ thì trọn vẹn như nó đang là, đối với tâm thì sáng suốt, định tĩnh, trong lành, đối với pháp thì không thêm bớt, không khái niệm hóa thực tại và không biết pháp bằng những khái niệm. quan điểm, thành kiến, tưởng tượng. <p>
Cuối cùng con xin tóm lại việc thấy LÝ của con: Một nội tâm thanh tĩnh trong sáng thấy các pháp như nó đang là thì đó là đang sống trong sự thật. <p>
Con xin cám ơn Thầy trong 2 ngày thứ 7, chủ nhật vừa qua con đã được trực tiếp nghe Thầy thuyết pháp. Con. Trí Chơn.

Xem Câu Trả Lời »