loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 32 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'hữu vi hữu ngã & vô vi vô ngã'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 10-05-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, đầu thư con chúc Thầy sức khỏe dồi dào.
Hôm nay con có một suy nghĩ rằng, trong câu: "Từ bi hỷ xả vô ngã vị tha", đó là trên lý. Còn về sự, nếu chúng con không thấy ra bản ngã thì làm sao biết hành với tâm vô ngã vị tha được? Kính xin Thầy khai thị cho con.
Thành kính tri ân Thầy.
Con TDH.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-05-2021

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy! Thầy thường dạy là thấy các pháp như nó đang là theo con hiểu ở đây là thấy mọi thứ vận hành theo quy luật duyên sinh rồi diệt mà bản thân không chạy theo nó và không bị ràng buộc vào bất kì pháp hữu vi nào ở đời như vậy là bản thân vị đó có thể tự do giữa các hành xứ đúng không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-05-2021

Câu hỏi:

Dạ con kính chào Thầy,

Kính xin Thầy hoan hỉ khai thị thắc mắc sau ạ:

Khi con 1 mình, dù cái thân đang làm gì hay ở đâu, thì con cũng trọn vẹn với cái đang là: ví dụ ngắm 1 bông hoa thì chỉ thấy nó rất rõ ràng như chính nó đang là và không khởi bất cứ niệm nào, chẳng hạn như hoa gì, màu gì,... Và con vẫn sống trong cái Tâm lặng lẽ thanh tịnh, sáng suốt đó. Tuy nhiên, khi có 1 sự kiện nào đó: ví dụ như 1 em bé đang cười to lên rất vui vẻ... thì con cũng cười lên vui vẻ tự nhiên như vậy... hoặc khi đi ngang gặp 1 ai đó đang cần giúp thì con liền giúp tuỳ theo phương tiện... nhưng sau đó lại trở về thanh tịnh rỗng rang... thắc mắc của con là: vậy thì lúc tâm con khởi lên sự vui cười với em bé, con có phải là đã rời khỏi cái tâm như như bất động và chạy theo vui buồn bên ngoài không ạ? Vì con nghe rằng tâm chạy theo cảnh bên ngoài rồi vui buồn thương ghét là luân hồi sinh tử... nhưng con nhận biết rằng nếu lúc nào cũng “thấy chỉ là thấy... nghe chỉ là nghe”... nhưng vẫn vô niệm thì chẳng khác nào mình “vô tâm” với mọi người và với các Pháp ạ? Nghe 1 câu chuyện vui mà “nghe chỉ là cái nghe“... thì nó có gì không đúng cho lắm... còn nếu còn cười lên... thì lại là “tâm khởi niệm” chạy ra bên ngoài... Con đang bị kẹt ở đây... kính mong Thầy giúp con ạ.

Chúng con kính chúc Thầy thân khỏe tâm an ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-04-2021

Câu hỏi:

Dạ bạch Thầy, con có 1 số điểm thắc mắc cần hỏi:
1. Vấn đề của con muốn hỏi về Tứ diệu đế. Có phải ngay cả ý muốn diệt khổ cũng đã là Khổ rồi không ạ? Và khi con hoàn toàn rỗng lặng trong sáng ngay tại đó, ngay lúc đó Tứ diệu đế đã ở sẵn nơi con rồi?
2. Khi con nghe Thầy giảng hoặc con đọc sách thường thì con chú tâm lắng nghe hoặc đọc chữ trong sách mặc dù con nghe hay thấy con vẫn có tâm rỗng lặng trong sáng thì con thấy và nghe rất rõ và cũng chỉ có thấy với nghe thôi không còn gì nữa cả thì con cảm giác bản ngã không còn nữa, vì con nhìn rõ vào bản ngã và thấy không có bản ngã nữa. Nhưng cái thấy này của con chưa hoàn chỉnh và vững chắc tại con quan sát thì con thấy khi con làm việc ở nơi vắng vẻ như với đồ vật dụng cụ thì con hoàn toàn không có ảo tưởng bản ngã. Nhưng khi có 1 người nào đó làm việc chung hay gần con thì ảo tưởng bản ngã nó khởi lung tung lên khiến cho con chạy theo bản ngã đó. Xin thầy chỉ rõ cho con, con nên làm thế nào với việc này ạ? Con nên làm sao hay tập giữ cái thấy vô ngã với mọi người không? tại vì khi con xem sách của ngài Achan Chah thì ngài dạy về cái thấy vô ngã là: "chỉ xem họ là cục đất thôi, ta cũng là cục đất, ai đời cục đất mà lại đi giận cục đất bao giờ?!" Xin thầy cho con ý kiến ạ?
Con xin đảnh lễ và tri ân Thầy từ bi chỉ dạy. Sadhu sadhu sadhu!!! Lành thay

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-01-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Con mặc dù đã cảm nhận được vào tánh biết, nhưng con vẫn chưa vị tha kiểu vô ngã được, nếu những việc con làm tốt mà vẫn mang hướng của bản ngã, miễn không hại ai thì vẫn được đúng không ạ?
Xin cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-11-2020

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Lúc con hành thiền, con hay niệm những tâm xuất hiện thì con thấy đầu mình bị cứng lại. Con cảm thấy hơi căng thẳng khi đó, con có nên niệm tiếp không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-10-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy cho con hỏi 2 điều:
1. Con đọc Bát nhã tâm kinh thầy giảng thấy có nói pháp hữu vi và vô vi (Niết-bàn) đều vô ngã, nhưng con hiểu pháp hữu vi do duyên sinh thì vô ngã nhưng Niết-bàn không do duyên sinh mà cũng vô ngã xin thầy giảng giải dùm con ý nghĩa pháp vô vi (Niết-bàn) là vô ngã.
2. Về vấn đề bản tâm thanh tịnh theo chỗ hiểu của con thì tâm này vốn tự như vậy, chỉ việc ứng dụng nó mà tu hành, không nên nói chân tâm là cái tâm chân thật của ta bởi nếu nói chân tâm này là ta thì lại lạc và chấp ngã. Không biết như vậy có đúng không?
Kính mong thầy soi sáng.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-09-2020

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư ông.
Sư ông cho con hỏi sự khác nhau của mỗi trường hợp sau là như thế nào .
1) khi Hữu sự với khi Đối cảnh
2) Khi Vô sự với khi Vô Tâm

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-12-2019

Câu hỏi:

Thưa sư ông hôm nay lúc con ngồi thiền theo dõi hơi thở, được một lúc con thả lỏng ra không tập trung vào sự phồng xẹp nữa thì bỗng thấy mọi thứ trong sáng rõ ràng cảm giác giống như khi có nước vào tai, tai mình bị ù rồi tự nhiên màng nước trong tai ra vỡ ra nên mình đột nhiên nghe rõ ràng sáng suốt vậy. Lúc đó con không cần tập trung gì mà vẫn thấy hơi thở và đang vẫn cảm nhận được mọi thứ, chỉ có cái thấy thôi, nhưng chỉ được một chút thời gian ngắn thì con lại khởi tâm vui thì nó lại mất, con nghĩ lúc đó là lúc cái thấy tự nhiên phải không ạ. Hay con lại rơi vào cái gì mà không biết. Xin sư ông khai thị cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch sư ông.
Sư ông cho con chia sẻ với bạn đặt câu hỏi là có phải bạn ấy tu càng ngày càng kém vì dễ khóc dễ cười và bạn ấy cho rằng trọn vẹn với khóc cười như thế là đúng hay sai.
Con xin phép chia sẻ 1 chút với sư ông và bạn ấy và cũng mong sư ông giải đáp cho con rõ. Do đạo Phật của mình có quá nhiều danh từ và khi con đặt câu hỏi, con luôn hạn chế sử dụng các danh từ quen thuộc mà sư ông giảng, vì như thế sẽ làm sư ông hiểu lầm câu hỏi, có thể từ đó sư ông nghĩ con đã hiểu hoàn toàn nhưng thực tế con chỉ hiểu 1 phần, nó chưa trọn vẹn như sư ông nói và đây cũng là mấu chốt mà các Phật tử hay hành sai. Các danh từ của sư ông nói nó bao hàm rất nhiều cái kèm theo như câu: "như lý tác ý", thực tế ở cuộc sống có rất nhiều "lý" và khi ta chưa hiểu hết cái bản ngã thì coi chừng cái tác ý sẽ sinh ra cái lý khác mà bản ngã đã hướng đi. Việc bạn dễ khóc, dễ cười xem ra bạn đã không hiểu bản chất sự việc thật trọn vẹn, bạn chưa hiểu thật sự cái tôi của mình, và cái hành vô ngã của bạn chưa thấu triệt... nên khi "lý" đến bạn hành trên cái tôi (ngã) của mình nên bạn mới dễ cười, dễ khóc là vậy. Nếu ai đó đã nói bạn tu "kém" thì bạn nên cám ơn và tìm cách hỏi xem có phải như mình nói với bạn không nhé.
Mình nghe pháp rất nhiều, hành miên mật không ngừng. Hầu như các thầy điều nói phương pháp, duy chỉ có sư ông đây nói về nguyên lý, cái mà không ai nói được. Phải nói là sư ông cho con biết 1 sự thật mà trong lòng con luôn thấy nhưng chưa tìm được ai đồng cảm, duy nhất chỉ có sư ông cho con 1 cái nhìn toàn diện, tâm con vững chắc tự tin, vì có những cái con hiểu nhưng không có danh từ "gán" vào cái mà con hiểu. Khi nghe sư ông giảng con mới biết cái hiểu đó là từ gì, ví dụ câu hỏi hôm trước của con, con dùng từ "công tâm", "phân tích" thoạt nghe ai cũng cho là lý trí phân tích, nhưng thực tế nó tương thích với câu chánh niệm tỉnh giác (thấy như thật) nhìn công tâm là nhìn như thật, trên cơ sở chánh niệm của tâm.
Bác sĩ có 2 dạng là bác sĩ nội khoa và ngoại khoa. Khám bệnh thì cần bs nội khoa, nhưng có 1 số bịnh phải cần được mổ xẻ thì bác sĩ ngoại khoa sẽ ra tay. Tâm mình cũng vậy, khi chưa đạt đến chỗ tịch tỉnh như các quý sư thì cũng cần các thầy dạy phương pháp và chúng ta phải hành cho miên mật, phần nào thuần thục thì ta buông và sống trọn vẹn như sư ông đã dạy, phần nào chưa thì phải "mổ xẻ" và hành, cứ như thế đến khi nào "trọn vẹn" mới thôi. Mà theo con nghĩ 2 chữ trọn vẹn này mà "hành" cũng vài a-tăng-kỳ kiếp chứ hổng phải vài kiếp đâu!
Không biết con nói vậy có đúng không, mong sư ông rộng lượng chỉ dạy cho con biết ạ. Con cám ơn sư ông nhiều lắm. Kính chúc sư ông sức khỏe và bình an.
Con.

Xem Câu Trả Lời »