loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 40 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tà kiến, thường kiến, đoạn kiến'.

Thông báo:

Trong một thời gian dài, mục Hỏi Đáp Phật Pháp của trang web đã nhận được rất nhiều câu hỏi của Phật tử từ khắp nơi gởi đến. Thầy Viên Minh đã trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến vấn đề học Pháp, hành Pháp. Hiện tại mục Hỏi đáp đã có khoảng hơn hai mươi ngàn câu hỏi đáp, trong đó Thầy đã chỉ ra cốt lõi của việc hành đạo, sống Thiền. Do vậy Thầy đã quyết định tạm ngưng mục Hỏi đáp trong một thời gian để có thể chuyên tâm làm các Phật sự cần thiết khác.

Vậy, nếu có nhu cầu, Quý vị có thể sử dụng mục Tìm kiếm bên dưới (gõ từ khoá) hoặc bấm vào các tag đã được gắn theo từng chủ đề để tham khảo các câu Hỏi - Đáp về vấn đề của mình hoặc tương tự.

Sadhu sadhu lành thay!

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 27-06-2016

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy!
Xin Thầy giảng cho con hiểu rõ hơn câu kinh này: "Phật nói: Các pháp sanh ra duy tâm biến hiện. Tâm là cái thể của tất cả thế giới vi trần, của mọi nguyên nhân và kết quả…" (Lời Phật nói với Ngài A Nan trong đoạn đối thoại về tâm).
Con cám ơn Thầy. Chúc Thầy nhiều sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-01-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy con xin được hỏi. <p>
1. Khi mắt nhìn sắc, đủ duyên thấy có hình ảnh khởi lên. Ý thức khởi lên biết thấy hình ảnh và khởi lên niệm đây là hình ảnh gì. Xin Thầy chỉ cho con hỏi đâu là tánh thấy không do duyên sinh? <p>

2. Con thấy có hai tiến trình. Một tiến trình đủ duyên thì biết hình ảnh ở mắt khởi lên, không cần có ý niệm. Và một tiến trình ý thức khởi lên hướng về hình ảnh nhận xét có hình ảnh và hình ảnh đó là gì. Thưa Thầy con thấy như vậy có đúng không? <p>
3. Trước đây con cố gắng quan sát hay chọn lựa đối tượng nên thấy mệt và không tự nhiên nay con hiểu được lời dạy của Thầy, con chỉ ngồi xuống thư giãn và có niệm thì nó liền tự biết, có cảm thọ trên thân liền tự biết, không có gì sanh khởi thì liền tự biết toàn sự thở ra vô. Vì để tự nhiên như vậy nên mới thấy được cái gì sanh khởi thì tự biết không phải ta cố ý biết mà biết. Con cảm nhận được hai chữ Vô Ngã hơn. Thưa Thầy con hiểu như vậy đúng với lời dạy của Thầy chưa và xin Thầy cho con những chỉ dẫn thêm trong sự thực tập này. <p>
Con xin thành kính tri ân, đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-02-2015

Câu hỏi:

Con kính lễ Thầy! Người sống có lý tưởng có rơi vào thường kiến và đoạn kiến không Thầy? Con xin kính lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-10-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! <p>
Hôm nay con đọc được câu hỏi của đạo hữu hỏi về cảm xúc đối với loài cây cỏ. Về vấn đề này con cũng có một thắc mắc xin chia sẻ với đạo hữu và kính xin Thầy chỉ dạy. <p>
Trước đây, khi hái lá rau con cảm thấy mình đau, khi nhìn nhựa chảy ở cành do mình gây ra con cảm thấy mình chảy máu. Con đã rất sợ cảm xúc này và theo dõi nó, suy nghĩ về nó. Sau đó con nghĩ, “Nếu con người không ăn rau củ, động vật không ăn cây cỏ thì làm sao để sống? Như vậy thì sự sống trên trái đất này sẽ ra sao nhỉ? Có lẽ đó là quy luật, tuy hơi khắc nghiệt nhưng cũng không thể vượt qua nó được”. Rồi cảm giác này cứ nhẹ dần, khoảng 3 năm thì mất. Con không biết mình suy nghĩ có đúng không? Nhưng bây giờ trong lòng con vẫn còn một chút “không nỡ”, nhưng nếu cần thì con vẫn có thể làm một cách bình thản. <p>

Kính Thưa Thầy! Trong quá trình tu tập con nhận thấy nếu như con thực hành và hiểu được một pháp môn nào đó thì ngay lập tức con không thể dùng nó được nữa. Như vậy thì khi một pháp nào đó khởi lên trong tâm, ta chỉ cần nhìn nó và hiểu nó cho thấu đáo thì nó sẽ tự diệt nhanh hơn là chỉ nhìn nó đúng không ạ? <p>
Kính xin Thầy hoan hỉ chỉ dạy, con cung kính đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-10-2013

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con xin Thầy chỉ dạy cho con. Trong tứ oai nghi và những lúc làm việc, con luôn có niệm biết. Cái biết này hầu như lúc nào cũng sáng trong Thầy ạ. cái biết này không phải cái biết của tâm thức mà là cái biết của tự tánh thanh tịnh thưa Thầy. Đó là theo chỗ hiểu của con. Những lúc ngồi thiền, con cũng chỉ duy trì niệm biết thôi, mặc kệ những gì xảy đến cho thân hay ngoài thân. Và dĩ nhiên khi niệm biết có mặt thì không một niệm nào khác xen vào. Bạch Thầy, cứ như thế con hành trì trong suốt thời thiền, có đúng không ạ? Con mong Thầy hướng dẫn cho con. Con kính chúc Thầy luôn khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-09-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Sư, con có 1 vướng mắc xin Sư gỡ giúp con! <p>
Trong Kinh có dạy, A-la-hán là bậc không còn tái sinh lại nữa. Theo lời dạy này rất dễ làm cho người đọc hiểu rằng đích đến cuối cùng của sự giải thoát là mất đi hay chết đi vĩnh viễn, vì không còn tái sinh, luân hồi? Mà như vậy thì có rơi vào đoạn kiến hay thường kiến không? <p>
Vậy phải hiểu lời dạy đó như thế nào để không rơi vào tà kiến?
Kính cám ơn Sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-04-2013

Câu hỏi:

Con may mắn đọc được công án: con chó của Ngài Triệu Châu. Lúc đó con không hiểu vì sao ngài Triệu Châu lại nói con chó không có Phật tánh (vô), trong khi đức Phật lại nói rằng tất cả hữu tình đều có Phật tánh. Nhưng suy nghĩ lại con giật mình vì thấy chẳng khác. Dù là người chăng nữa, bị vô minh che mờ mà tạo nghiệp thì cũng là nhân làm vô minh dày thêm, che khuất Phật tánh. Vậy dù có Phật tánh mà không nhận ra thì cũng như không có (vô).<p>
Nghĩ về chữ "vô" trong công án của Ngài Triệu Châu thì chữ "vô" không phải đối lập với "hữu" mà chính là vô phân biệt. Chìa khóa của công án này có phải hướng đến phá bỏ chấp ngã, xem giữa có và không, hữu hình và vô hình... đều chẳng khác? Giống như khi đối diện giữa cái sống và cái chết thì đều bình đẵng như nhau, không tham ái cũng không chán ghét bên nào. Đó chính là Phật tánh, là chữ "vô" mà Ngài Triệu Châu ám chỉ? Xin bạch Hòa thượng hoan hỷ chỉ dạy cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-06-2012

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, xin thầy giải thích rõ hơn thế nào là tà kiến, thế nào là thường kiến, thế nào là đoạn kiến? Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2010

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. 1. Theo con nhận thức được, pháp Thầy chỉ dạy luôn nhấn mạnh vào Tánh Thấy vốn đã sẵn có, đầy đủ nơi mỗi người. Cốt lõi của việc tu tập là buông bỏ cái bản ngã ảo tưởng che lấp để Tánh Thấy soi chiếu trọn vẹn dòng chảy của pháp. Tướng dụng cũng do tùy thời, tùy duyên mà tùy ứng từ tánh thấy, trực tiếp ngay trên mỗi pháp. Con có một điều thắc mắc: Chỗ Tánh Thấy này, nếu hiểu chệch đi một chút sẽ trở thành cái Đại Ngã của Bàlamôn giáo, dễ rơi vào Thường Kiến mà Đức Phật đã phê phán. Con chỉ cảm nhận được mà không biết diễn đạt ra sao ạ. Kính xin thầy giải nghi cho con.
2. Trong cuộc sống của con, khi con ứng dụng sáng suốt định tĩnh trong lành để sống trực tiếp trên pháp, con nhận thấy cuộc sống của mình là một vai diễn trong một vở kịch lớn, và nhiều lúc con thấy ngột ngạt khi phải đóng một vai diễn quá sức. Con nghĩ ý muốn thoát ra khỏi vai diễn đó cũng là bản ngã, mà cuộc sống là vậy không thể nào thoát ra khỏi nó nên con làm theo lời Thầy dạy, nhẫn nại với vai diễn của mình để học ra bài học giác ngộ. Nhưng con vẫn có cảm giác rằng, nếu mình được đóng một vai diễn hợp với mình, hợp với khả năng, hợp với tính cách của mình thì mình sẽ dễ dàng học ra hơn, ít bì gò bó ức chế hơn. Có phải như vậy không thầy? Khi nhận thức ra điều đó, nếu con chủ động đi tìm một vai diễn khác (dù chưa biết cái đó có hợp với mình không), và dám chấp nhận sự thành bại của một vai diễn mới để tiếp tục bài học giác ngộ thì có phải là hành động của vô minh ái dục không thưa Thầy? Con kính chúc Thầy luôn khỏe mạnh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-10-2010

Câu hỏi:

Thưa thầy, làm thế nào để chữa được cái bệnh tham kiến thức ạ? Thuần túy nghe người khác chỉ trích bệnh sách vở không làm con biến mất đam mê với kiến thức. Nếu con có thể nói thành thật nhất thì khi con thấy trống trải con thường tìm đến sách báo, thông tin. Liệu có một khả năng cho con có thể chấm dứt ham thích kiến thức đến từ người khác và tự làm ánh sáng cho chính mình?

Xem Câu Trả Lời »