loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 330 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bản ngã & đại ngã'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 10-04-2022

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư Ông,
Con chúc sư Ông và toàn thể các sư thân tâm luôn an lạc, mạnh khoẻ.
Con có vài thắc mắc về câu nói của Osho, khi ông nói rằng Bản Ngã như trái chín trên cành, nếu không có bản ngã thì có gì để bỏ đi, phải phát triển bản Ngã thành đại ngã và khi đó như trái đã chín nó sẽ tự buông bỏ, chính bản Ngã sẽ tự tiêu hoại khi nó hiểu hết được rằng ko có bản Ngã nào để đạt được cả, nhưng con đường đến buông bỏ là phải đi qua việc phát triển bản Ngã.
Con thấy đây cũng chính là con đường đó, có phải khi nhìn thấy bản Ngã nó đạt đến cực độ thì mình lập tức buông ra, trạng thái này chuyển sang hoàn toàn buông xả.
Con kính xin sư Ông chỉ dạy cho con ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-10-2021

Câu hỏi:

NAMO SAKYA MUNI BUDDHA!
Con xin chấp tay, cúi đầu đảnh lễ Thầy.
Dạ kính Thầy, hôm nay con viết bài chia sẻ với thái độ hạnh phúc, vui sướng. Bài viết trước con có nói đến Pháp trắc nghiệm, thách thức đức tin đến tột cùng, khi đó con đứng giữa ranh giới hoặc là trở về bản ngã cũ, hai là tiếp tục với tánh biết. Sau lần đó con suy nghĩ hoài, không lẽ Pháp ngăn cản mình trở về với tánh biết hay sao? Nhưng cho đến ngày hôm nay con mới thấy ra là Pháp đang giúp mình trở về với tánh biết một cách nhanh nhất có thể, vì con liên tưởng đến hình ảnh những chú gà con hay những chú bướm phải phá vỡ lớp vỏ đang bao lấy mình để ra với thế giới rộng lớn bên ngoài.
Ngay đó con thấy ra rằng, thì ra Pháp đang giúp mình phá vỡ những lớp vỏ bản ngã mà vì vô minh nên mới tự bọc lấy tầng tầng, lớp lớp như vậy. Khi chúng ta được một thành quả nhất định, thì lại đắm chìm trong lớp vỏ thành quả đó, nhưng khi Pháp phá đi lớp vỏ thành quả đó thì mình lại đắm chìm trong lớp vỏ mất mát khác. Vì Pháp, vừa phá đi lớp vỏ được, và phá luôn lớp vỏ mất của bản ngã, nên ngay đó mới là trung đạo, không được mà cũng không mất, khi không còn lớp vỏ nào của bản ngã thì tánh biết hiển bày, sáng suốt, định tĩnh, trong lành.
Con cảm ơn Thầy nhiều lắm, lúc này con mới thật sự hiểu câu nói của Thầy, Pháp tu giúp mình là đây, Pháp đang giúp mình trở về với tánh biết một cách nhanh nhất có thể, nhưng vì chúng con vô minh, không thấy được điều này nên hết năm lần bảy lượt Pháp phá đi bản ngã nào thì mình lại tạo bản ngã khác nên trầm luân hoài trong biển khổ là vậy, nói trầm luân trong biển khổ nhưng con nghỉ trầm luân trong biển ngã thì đúng hơn, vì còn ngã là còn khổ.
NAMO BUDDHĀYA!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-10-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, khi thấy một sự vật sự việc, trong đầu liền tạo ra một kịch bản ảo, đó chính là bản ngã. Còn khi đối cảnh, nói tự ứng, nghĩ tự ứng mà không qua một đạo diễn nào phía sau thúc đẩy, không có cái máy nhai đi nhai lại cái mình vừa nghe vừa nói vừa thấy là chánh ngữ, chánh tư duy. Đạo diễn, máy nói đó cũng chính là bản ngã.
Con xin trình thầy. Nếu có gì sai mong thầy chỉ bảo. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-10-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy, con có cùng một thắc mắc như một bạn hỏi ở phía dưới là tại sao thầy có thể nhẫn nại trả lời nhiều câu hỏi đến vậy. Rất nhiều câu hỏi siêu dài, nội dung nhiều, một ngày không biết bao vấn đề. Sau khi con đọc câu trả lời của bạn thì con có hiểu ra tại sao thầy có nhẫn nại nhưng bản thân con lại không có được điều đó.
Về mặt lý thuyết con đang hiểu tất cả chúng sinh đều chung một nguồn gốc, cách biểu hiện ra khác nhau thôi. Con biết điều này cũng mấy năm rồi, nhưng con lại chưa bao giờ thấy ra điều đó, có phải con vẫn mang một một cái tôi bản ngã đi theo nên con không thấy ra mình với người khác là một không ạ? Và con cũng cảm thấy mình thiếu bao dung với nhiều người gây phiền phức với mình. Xin thầy có thể chỉ bảo cho con làm sao để thấy mình với tất cả mọi thứ đều chung một nguồn gốc ạ? Khi con thận trọng chú tâm quan sát thì khi ấy không có bản ngã nhưng khi ấy con cũng không thấy mình và mọi vật là một. Con không biết câu hỏi của mình có phải sở tri sở đắc, mong muốn đạt được trải nghiệm muốn thấy ra mình là một không nữa. Kính mong thầy có thể soi sáng cho con ạ. Con xin cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-09-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy, khi thực hành sống trọn vẹn với thực tại, con nhận ra mỗi sắc tướng và âm thanh đều là sự thật của riêng nó. Có một điều con luôn tự hỏi và chiêm nghiệm là có vẻ như mắt con không hề thấy, tai con không hề nghe mà chỉ có pháp đến và đi. Nhưng nếu con không có mặt ở đây thì làm sao biết pháp đến và đi được? Đây có phải là tâm pháp không hai, là tính bất nhị không thưa thầy? Mong thầy khai thị.
Cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-09-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Cái Bản Ngã của một tỷ phú, một lãnh đạo cao cấp, một sĩ quan... có khác cái bản ngã của một người nghèo, một nhân viên thường, một binh nhì không ạ? Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-09-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con lại có thêm thắc mắc mong được thầy chỉ dạy giùm con ạ. Con đang hiểu nông cạn như thế này không rõ đúng sai đến đâu: Mỗi người khi sinh ra liền xuất hiện một bản ngã (mà ta hay gọi là cái ta ảo tưởng) giống như trung tâm ảo trong vùng không gian ý thức của người đó. Bản ngã này ngày càng dày lên thêm theo những kinh nghiệm mà người đó góp nhặt theo thời gian sống. Người giác ngộ là người nhận ra sự chi phối của cái bản ngã này tới nhận thức, hành động của họ và khi nhận ra rồi họ không còn bị bản ngã cuốn đi nữa. Tức là người giác ngộ vẫn có những điều mong muốn/không mong muốn của họ nhưng không bị bản ngã đẩy những muốn/không muốn đó thành nỗi khổ của người đó có phải không ạ? Con đang chập chững học hỏi Phật pháp nhưng nhiều khi cảm thấy cô đơn vì không chia sẻ được với bạn bè người thân về những điều con quan tâm. Con rất mong được thầy chỉ dạy thêm ạ. Con cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-09-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, hôm nay con lại trải qua cảm xúc tiêu cực không kiểm soát được, dù còn để lại cái mệt nơi cơ thể nhưng con đã tổng hợp được một cái chung cho những cái cảm xúc này.
Đó là khi con thấy mình làm đúng và người khác tấn công mình, buộc cho cái mình làm là sai, và mình phải chịu hậu quả. Bản ngã con không phục, như một chiến binh, khi thấy kẻ thù tấn công, con đã tấn công trước và kẻ đó gục ngã. Nhưng sau đó chính con bị đâm thẳng vào tim bởi sự sân hận của chính mình. Đó là nguyên nhân của rối loạn cảm xúc và trầm cảm của con. Tâm lượng con còn nhỏ hẹp quá, chỉ biết nỗi đau khổ của bản thân mà không màng nỗi đau của tha nhân nên những cái tấn công này luôn phát huy tác dụng.
Con xin mang lòng biết ơn đến Tam Bảo và thầy đã phát huy cho con năng lượng bình an để sinh ra cháu bé an toàn.
Con cầu mong sự vô minh sân hận của cái bản ngã đảo điên sẽ không vượt qua mặt con nữa.
Con xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-08-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, trong quá trình con thực hành chánh niệm - tỉnh giác theo sự chỉ dạy của thầy, con cảm thấy trút được những gánh nặng rất lớn trước đây. Tự nhiên, mọi việc sáng tỏ dần dần mà con không hề chủ định. Trước đó, con thuộc dạng có bản ngã rất cao vì nghành nghề con làm có liên quan đến nghệ thuật, xây dựng. Sau thì con hiểu được lời thầy, buông dần xuống và tự tìm cho mình cái 'thấy biết' phù hợp với nghề nghiệp của mình, tránh sa đà quá vào tranh chấp, vọng tưởng và sân si. Con muốn thưa với thầy, trong nghệ thuật muốn khác biệt thường phải có bản ngã, làm kiến trúc mà không có bản ngã, cái tôi thì nó rất nhạt nhòa, nhưng không khéo thì lại vướng mắc vào chính hào quang nó tạo ra. Con xin ý kiến của thầy, nếu con vẫn làm nghề với bản ngã ấy nhưng con chỉ cần thấy, biết nó và dừng đúng lúc để tránh tạo ra các hành vi xấu, như vậy có phải là đúng pháp không thưa thầy? Bởi vì ranh giới chỗ này, rất mong manh, nhiều khi con rất dễ đắm chìm trong cái tôi nghệ thuật ấy ạ. Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-07-2021

Câu hỏi:

Kính thưa sư Ông!
Tạo hóa sinh ra con người. Con người tạo ra bản ngã. Bản ngã có phải là tự nhiên không ạ? Sư Ông cho con một ví dụ bản ngã là ảo tưởng. Con cám ơn sư Ông.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »