loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 597 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tinh tấn chánh niệm tỉnh giác'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 10-07-2011

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, con đang rất cần một lời chỉ dẫn của Thầy. Trước nay con vẫn luôn tìm hiểu về Phật Pháp, nhưng chỉ dừng ở mức "thấy" Phật Pháp có lý mà thôi. Nhưng cách đây không lâu, trong một lần con suy tưởng về sự Chết và sự Sống, về cái Bản Ngã (do con có tìm hiểu Phật Pháp nên con cũng có thường xuyên suy tưởng nhũng khái niệm này) thì đột nhiên con cảm giác như mình đã hiểu ra trên mặt lý trí về Tứ Đế. Nói như vậy vì từ khi ấy con nhìn đâu cũng thấy khổ. Ngay cả khi con tự ép mình đọc những sách trước nay con thấy hay, xem những phim trước nay khiến con vui thì con vẫn thấy khổ, một cảm xúc vẫn vui mà vẫn khổ con không thể giải thích nổi. Rồi sau đó một đoạn thời gian thì gần như loại trừ lúc ngủ hoặc lúc nào con ép mình không suy nghĩ gì cả, ngoài ra thì lúc nào con cũng chỉ thấy khổ. Vào lúc ấy con chỉ muốn vứt hết tất cả, chỉ muốn đến ngay một ngôi chùa để quy y, chỉ muốn được giải thoát khỏi nỗi đau khổ và sợ hãi này. Rồi sau đó một thời gian nữa thì mọi chuyện trở nên "đỡ" hơn. Có lẽ là do đoạn thời gian khổ kia khiến đầu óc con kiệt quệ chăng, giờ tuy con nhìn đâu vẫn thấy khổ, nhưng chỉ là khổ trên nhận thức thôi, còn "cảm xúc" khổ thì không nhiều. Bây giờ cảm xúc chủ yếu của con là một loại cảm xúc như buông xuôi, như không có cảm xúc mà con không thể giải thích được. Con chỉ biết là bây giờ dù con làm gì đi nữa thì cũng sẽ có cảm xúc vui vui buồn buồn mơ hồ không rõ. Có những khi con muốn suy tưởng thêm về Phật Pháp, nhưng không được. Bổ sung thêm kiến thức về Phật Pháp thì con làm dễ dàng, bây giờ thì con đã nắm trên mặt tri thức gần đủ các Pháp cơ bản nhất rồi. Vô Thường, Khổ, Vô Ngã, Tứ Thánh Đế, Bát Chính Đạo, Duyên khởi, Nghiệp, Tam Độc, Luân Hồi, Tam Giới, Niết bàn, những khác biệt cơ bản giữa Phật giáo Thượng Toạ Bộ và Phật Giáo Đại Thừa... con đều có thể "giảng giải" cho những người chưa biết được. Nhưng thực sự "suy tưởng" như trước kia con vẫn làm thì bây giờ con không làm nổi. Chưa bao giờ con thấy mình chỉ đang sống "qua ngày" như thế này. Một ngày bây giờ với con thì gần như chỉ là "À, đến lúc ăn rồi"; "À, đến lúc giải trí rồi"; "À, đến lúc nghiên cứu về Phật Pháp rồi"; "À, lại một ngày mới rồi"... Con bây giờ có cảm giác thật kiệt quệ. Muốn dùng trí tuệ thì không được, muốn cảm xúc thì cũng rất phù du... Bây giờ con thật sự không biết phải làm thế nào cho phải. Kính mong Bạch Thầy chỉ cho con một con đường.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-05-2011

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, vậy là con đã có duyên lành được gặp thầy ở nhà bà Mỹ Thọ và chùa Linh Thông trong dịp thầy ra giảng pháp tại Hà Nội vừa qua. Gặp thầy trong đầu con có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng khi nghe thầy giảng con chỉ muốn lắng nghe, vì những điều thầy giảng thật dễ lãnh hội, thầy dùng những phương tiện ngôn ngữ, ví dụ thật đơn giản cho Phật tử chúng con dễ hiểu, dễ nắm bắt nhất. Con xin tri ân thầy.
Bạch thầy, hàng ngày con chánh niệm tỉnh giác thì tâm con trong trạng thái an lạc, vậy bây giờ con phải tu tập thế nào để tiến thêm nữa ạ? Kính mong thầy bi mẫn chỉ dẫn cho con. Thành kính đảnh lễ thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-05-2011

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, có lần con sân quá đến nối bị ép tim, khó thở, không ngủ được. Con tự nhốt mình trong phòng mục đích để tránh né đối tượng nhưng khổ nỗi là thân thì ở trong phòng mà tâm thì thấy đối tượng dễ sân thêm. Kéo dài gần nửa đêm tự nhiên con suy nghĩ, sắc pháp mình tệ như thế này rồi mà còn sân nữa thì xấu sao chịu nổi. Ngay tức thì con buông xả ra, lập tức thân tâm khỏe lại, tuy nhiên còn trạo cử và con buông ra tiếp cho đến lúc ngủ hồi nào không biết. Sau lần đó, mỗi khi sân, tâm con cứ nhắc nhở, sân là sắc pháp xấu lắm nha! Con tu như vậy có lạ quá không, xin thầy cho con lời khuyên. Thành kính tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-05-2011

Câu hỏi:

Con kính lời vấn an Thầy. Thưa Thầy, trong cuộc sống hàng ngày: làm việc, tập thể dục, liên lạc bạn bè... có là những hành vi do bản ngã tạo tác hay không? Nếu không thì những việc đó gọi là gì?
Chồng, con trong gia đình hành xử ích kỷ và vô minh thì làm sao có thể thấy như thấy, nghe như nghe, tùy duyên thuận pháp?
Mong Thầy chỉ giáo.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-05-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy, nhân duyên đưa đẩy con được người quen giới thiệu nghe những bài giảng của Thầy về Thiền Nguyên Thuỷ. Con bắt đầu tập giữ chánh niệm bằng cách con chỉ tập trung tâm vào thực tại, vào việc cụ thể con đang làm. Tuy nhiên con vẫn chưa sáng tỏ được những điều sau:
1. Khi Thầy giảng Thân Thọ Tâm Pháp thì con hiểu Thân, Tâm, Pháp nhưng Thọ thì con chưa hiểu. Mong Thầy giảng dạy.
2. Khi con tập trung giữ tâm vào việc thực tại con đang làm thì con lại bị quên những việc khác con cần phải làm, khi đó con lại bị tốn nhiều thời gian và công sức để làm những việc đã quên đó.
3. Con cảm thấy con trở nên ù lì cục mịch sau khi con tập trung vào thực tại và việc cụ thể mình đang làm. Ví dụ như chạy xe, đi đứng, cảm nhận xúc chạm,... Khi tập trung như thế con thấy mình không lanh lẹ sáng suốt để giải quyết những việc khác. Trong khi con có nhiều việc để quán xuyến giải quyết mà rơi vào tình trạng như thế thì con rất ngại. Do đó hiện giờ con chỉ dám tập trung vào thực tại khi nào con biết con không có việc gì để lo lắng giải quyết. Sau khi con tập trung vào thực tại thì con cảm thấy đầu óc nhẹ nhàng không xao động, cảm giác rất nhẹ và điều này con thấy rất quí.
4. Mong Thầy giải thích cho con Ngũ Uẩn là gì, tại sao Thân này do Ngũ Uẩn tạo thành?
Con đang mắc kẹt trong tình trạng này và đang băn khoăn không biết nên bắt đầu từ đâu, như thế nào, đến giai đoạn nào thì tập như thế nào. Vì con không phải là người tập Thiền căn bản hệ thống, con xen ngang và làm theo lời giảng của Thầy. Kính mong Thầy chỉ dạy con nên bắt đầu như thế nào, quá trình tu tập thế nào, đến lúc nào thì tập như thế nào.
Con rất cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-05-2011

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, có một lần, rất vô tình, con ngồi và buông lỏng toàn bộ thân tâm thì bỗng nhiên thấy các pháp đến đi một cách hoàn toàn tự nhiên, rõ ràng. Con mới hiểu thế nào là trạng thái tĩnh lặng, trong sáng khi không còn sự hiện diện của bản ngã muốn tạo tác. Và con thấy rằng dù có muốn, bản ngã cũng không thể làm gì được trong trạng thái tĩnh lặng "không một chỗ để bám víu" đó. (Lúc đó, trong tâm con vẫn khởi lên những tư tưởng, nhưng khởi lên đó rồi lại chìm mất trong một cái biết rất rõ ràng và tự nhiên, cũng chỉ là một pháp đến đi như những âm thanh xung quanh...). Từ lúc đó, con mới biết tất cả mọi cố gắng từ trước tới nay của bản thân mình chỉ là thứ "đồ dỏm" so với "cái biết" hoàn toàn tự nhiên mà mênh mông kia. Xin Thầy cho con hỏi đó có phải là thái độ tu tập đúng không ạ? Con kính chúc Thầy luôn khỏe mạnh để dìu dắt chúng con trên con đường giác ngộ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-04-2011

Câu hỏi:

Kính bạch sư, lúc đầu khi con hành pháp buông là nhờ giác ngộ được dục ái, hữu ái và phi hữu ái trong lần sư giảng ở Melbourne. Và cũng vì 8 năm trước đó con lăng xăng hành theo những pháp môn phương tiện, càng hành thì càng tự làm khổ mình, làm khổ người. Lấy bản ngã hành nên con dở sống, dở chết mà vẫn cố bám víu vì tưởng dụng công chưa thuần thục nên khi sư giảng buông là con thấy ngay lập tức. Con thấy tâm an tịnh mở ra một lối thoát như vớ được chiếc phao trên biển cả. Con tác ý buông khi thấy tâm khởi lên 3 ái này. Bước đầu tập ghi nhớ tác ý buông, con thấy tâm nhẹ nhàng bớt dính mắc. Dần dà thì con thấy nhờ buông mà tánh biết sẵn có hiển lộ ghi nhận thân thọ tâm pháp một cách trung thực. Con vẫn tác ý buông cả trong những lúc tánh biết ghi nhận kiết sử của bản ngã từ trong vô thức, nếu thấy bị dính mắc vào 3 ái trên. Vì con đã quen tác ý trong tâm và thấy rõ bản ngã, ảo tưởng... mà không lầm, nên con chỉ tác ý buông và càng buông thì ghi nhận các pháp vận hành càng rõ ràng. Con hành vậy có đúng không ạ, xin sư chỉ dạy thêm cho con. Con xin cám ơn sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-04-2011

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Con muốn tìm hiểu về việc tu thiền. Thiền Phật Giáo Nam Tông và thiền lúc Bồ Tát Sĩ-đạt-ta mới xuất gia học từ các đạo sĩ khác nhau ở điểm nào? Người tu thiền theo Phật Giáo Nam Tông không cần chứng các thiền Sắc Giới và Vô Sắc mà chỉ cần cận định cũng đủ chuyển qua Thiền Tuệ Minh Sát có đúng không hay phải chứng hết các tầng thiền sắc và vô sắc rồi mới vào thiền Tuệ Minh Sát được?
Con xin chân thành cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-04-2011

Câu hỏi:

Kính thưa Sư, sau một thời gian buông cái ngã chấp lăng xăng, hôm nay con mới ngộ ra một đìều, khi buông xuống là tâm định tĩnh trong sáng, là tánh biết sẵn có ghi nhận quan sát thân thọ tâm pháp rõ ràng minh bạch tự nhiên mà không cần cố gắng tìm kiếm đối tượng một cách chủ quan. Cũng từ tánh biết sẵn có hiện tiền nên không bị bản ngã sai sử, vì vậy mà không bám chấp. Con ngộ ra tính vô ngã rất hiển nhiên nên đời sống thay đổi một bước ngoặt lớn trong cuộc đời. Nhờ có duyên lành mà con được đảnh lễ Sư và được nghe bài pháp Sư giảng. Con thành tâm tri ân Sư, và kính xin sư chỉ dạy thêm.
Nguyện cho chánh pháp chiếu sáng khắp mọi nơi xóa tan bóng đêm vô minh để chúng sanh tiến bước trên đường giác ngộ.



Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-03-2011

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
1. Con nhận thấy trạng thái tâm của mình cũng ảnh hưởng đến tư thế nằm ngủ và ngược lại. Nếu trước khi ngủ con nằm yên, để tâm vào hơi thở nơi bụng hay duy trì chánh niệm tốt trên thân thọ của mình thì thường hôm sau con dậy đúng giờ, khỏe khoắn hơn, sáng ngồi thiền tốt hơn, thậm chí nếu cần dậy sớm vào sáng hôm sau thì khi đi ngủ con thầm dặn trong tâm là giờ đó phải dậy thì đến giờ là tự nhiên con bật dậy. Thưa Thầy con làm như vậy có đúng không?
2. Duy trì chánh niệm là chỉ cần kéo tâm "trở lại chính mình" là được, chứ không cần tầm tứ phải không thưa Thầy?
Con kính chúc Thầy an lạc. Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »