loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 112 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'thận trọng - chú tâm - quan sát'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 20-08-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, xin Thầy cho con cho con lời khuyên. Con nghe và hiểu Thầy giảng trọn vẹn với thực tại là gì. Nhưng đến giờ này vẫn chưa thực sự biết cái gọi là ứng dụng tánh biết vào sinh hoạt hằng ngày. Ngoại trừ lúc ngồi buông xả thư giản thì con thấy được các cảm thọ khởi lên nhưng không phản ứng thì nó mất đi. Nhưng con chỉ thấy được giai đoạn nó sinh lên, trụ lại, còn giai đoạn nó trụ lại bao lâu rồi diệt đi lúc nào thì tâm con buông lung nên không thấy. Con có nên lúc buông xả thư giãn nếu có cảm thọ hay suy nghĩ thì cố ý hướng tâm tới nó để quan sát nó một cách trọn vẹn để thấy ra sự sinh diệt của nó hay không?

Vấn đề thứ hai, như con nói con vẫn chưa thực sự hiểu ứng dụng tánh biết một cách tự nhiên vào đời sống là như thế nào. Con thử thận trọng chú tâm quan sát trong từng việc thì có vẻ như là cố làm vậy nên được một lúc thì tâm lại buông lung quên mất. Một phần tập khí của con là người cẩu thả, sống bừa bãi, rất dễ buông lung phóng dật. Vậy cho con hỏi nếu con chưa vào được thận trọng chú tâm quan sát nhưng trong mọi việc cuộc sống hằng ngày con cố ý làm chậm lại để tạm thời đối trị tập khí sống cẩu thả hấp tấp nóng vội bụp chụp có được không?

Và xin Thầy hướng dẫn chỉ con cách nào để thâm nhập vào được ứng dụng thận trọng chú tâm quan sát một cách tự nhiên, vì con nghe thì hiểu nhưng không hiểu phải làm như thế nào để thấy ra được điều này.
Con xin thành kính tri ân Thầy!
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-08-2019

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Lúc nhỏ không biết sao con đã dính vào con đường thỏa mãn dục rất sớm, vô tình cảm giác ấy làm con chìm đắm, mà lúc đó con còn rất nhỏ và không biết gì về nó. Cứ như vậy tò mò rồi bị nó lôi kéo mãi. Bây giờ con đã 24 tuổi và thấy ra những mất mát, đau khổ, mặc cảm tự ti, ngại giao tiếp, đủ thứ... Con đã rất ăn năn hối hận và con cũng quyết rời xa nó. Nhiều lần thất bại và hiện tại con đã rời xa nó khoảng 4 tháng. Trong thời gian đó con biết đến thầy, nghe pháp thoại của thầy, con thấy trong con đã có sự chuyển hóa rất tích cực. Thầy giảng dạy cho con thấy tại sao nó lại đến sớm với con như thế ạ. Con xin cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-07-2019

Câu hỏi:

Thầy kính mến! Thầy có chỉ bốn nguyên lý thiền. Khi hữu sự thận trọng, chú tâm, quan sát. Còn mấy nguyên lý sau con quên, mong thầy nhắc lại. Con xin cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-07-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Chánh niệm tỉnh giác là trong thấy chỉ thấy, trong nghe chỉ nghe, trong biết chỉ biết mà không có nỗ lực của bản ngã. Nhưng theo con để thấy nghe như thế lại cần nỗ lực thận trọng chú tâm quan sát, nếu lơ là sẽ bị vọng tưởng dẫn đi rất xa. Vậy chú tâm quan sát thế nào để không là nỗ lực của bản ngã, không rơi vào cái bẫy của bản ngã?
Mong Thầy từ bi chỉ dạy cho con ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-05-2019

Câu hỏi:

Dạ, con xin đảnh lễ Thầy.
Con đang học Pháp của Thầy, có phải là mỗi ngày trong cuộc sống mình phải thận trọng chú tâm quan sát, rồi sẽ đến trở về trọn vẹn tỉnh thức, rồi sẽ tới sáng suốt định tĩnh trong lành và cuối cùng là rỗng rang lặng lẽ trong sáng, không cần phải ngồi thiền phải không ạ? Đời con khổ lắm, con thích tu nhưng lại không ngồi thiền được. Kính xin Thầy dạy cho con. Con xin cảm ơn ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-05-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy quý Kính,
Đầu thư cho con được kính thăm sức khỏe của Thầy.
Con biết Thầy đang hoằng pháp ở nước ngoài rất là bận nên hơn một tháng nay con gặp khó khăn rất nhiều nhưng con không dám hỏi Thầy ạ. Dạ vì nay con mất ngủ nhiều sức khỏe sa sút nên con mạo muội làm phiền Thầy, con có gì không đúng con mong Thầy lượng thứ cho con ạ.
Con gặp khó khăn trong chuyện tình cảm Thầy ạ. Người con thương bây giờ thương thêm người khác, nhưng không thể bỏ con. Con cũng muốn buông cho nhẹ nhàng để tùy duyên thuận pháp như lời Thầy dạy. Nhưng khó quá Thầy ạ. Lúc con muốn buông thì ít hơn lúc con muốn nắm giữ nên con mới khổ. Con muốn thận trọng chú tâm quan sát như lời Thầy dạy nhưng trong tâm con không biết bao nhiêu ý nghĩ về sự việc đó nó ùa về làm cho con không trở về với thực tại được Thầy ạ.
Con kính Thầy cho con lời khuyên ạ. Và con xin Thầy rải tâm từ cho con để con đủ nghị lực vượt qua việc này ạ.
Sau cùng con kính chúc Thầy luôn được nhiều Sức khỏe và có chuyến hoằng pháp nhiều thuận lợi ạ.
Dạ con xin báo với Thầy là từ ngày hai mẹ con con lên xin quy y với Thầy, con gái con sửa đổi rất là nhiều rồi ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-05-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con 53 tuổi, không lanh lợi, có chuyện gì xảy ra với mình và gia đình con hay mất bình tĩnh nên con thường bất an. Con thật may nắn được nghe Pháp Thầy giảng từ hai năm trước, con nghe lời thầy thực hành thận trọng chú tâm quan sát những việc làm của mình, nhưng không dễ cứ quên hoài, mỗi lần nhớ và làm được thì công việc thật trôi chảy. Từ khi nghe Thầy giảng con thấy mình sai rất nhiều, cái gì sửa được con cảm nhận được niềm hạnh phúc. Con nhận thấy Thầy dạy đơn giản và dễ hiểu, con chỉ mong Thầy luôn mạnh khoẻ để dẫn dắt chúng con. Con xin đảnh lễ Thầy .

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy!
Nay con muốn được trình pháp với Thầy!
Con thực tập lời Thầy dạy, chỉ biết mọi thứ như nó đang là. Trải nghiệm mọi việc một cách tự nhiên, không phán xét, không đưa tâm sợ hãi hay tính toán mưu cầu gì vào cả. Con chỉ thận trọng chú tâm quan sát mọi cảm xúc đến đi như thế nào.
Khi bệnh tật đến cũng vậy, con biết rằng có sinh rồi có diệt, cơn đau cũng là nhất thời. Con không sợ hãi mà chú tâm vào sự thở, xem diễn tiến của cơn đau, tiến triển của các biểu hiện bệnh đến đi ra sao.
Thật tuyệt vời lắm Thầy ơi! Con cảm thấy thoải mái và làm tốt việc thận trọng chú tâm quan sát, định tĩnh mình mỗi ngày mà không còn lo lắng, sợ hãi với bất kỳ nghịch cảnh nào đang đến cả!
Con cảm ơn Thầy nhiều lắm!
Con biết Thầy đang bận nên con chỉ viết thư này để Thầy vui cùng con.
Con mong Thầy nhiều sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-04-2019

Câu hỏi:

Dạ, con kính chào Thầy! Thầy cho con hỏi lần lượt 5 câu hỏi:
1/ Tâm con có một việc rất lạ nhưng con chỉ thấy nó trong vấn đề về tìm đạo. Ý là cái tâm con tự động biết cái nào đúng hơn khi có sự lựa chọn trong việc tìm đạo để giúp mình hết khổ. Ví dụ giữa phương pháp thiền hiện nay và thiền thật sự của thầy chỉ dẫn tự động tâm con biết thiền của thầy là đúng v.v... Khi nghe lời thầy giảng con hiểu được và trong quá trình trở về thì con mới biết tâm con mang nặng tâm si. Nên những lời giảng của thầy con cứ nghe vậy mà làm theo chứ không cần nghi ngờ. Và quả thật bệnh trầm cảm, sự khổ đau của nó đã có phần giảm đi. Con không biết đây có phải là Tuỳ Tín Hành không? Nhưng con có đọc trong sách hay nghe thầy trả lời ở đâu đó là không nên theo chỉ vì tin. Đối với một người đang ở trạng thái tâm si nặng như con thì giờ đây con biết rằng những điều thầy giảng là Chánh Pháp nên con chỉ biết nghe rồi làm theo. Con không biết đây có phải là sự nương tựa tiêu cực không?

2/ Trong một bài pháp, Thầy có nói rằng việc lặp đi lặp lại trong thiền sẽ làm tâm nhàm chán. Có lần con hỏi thầy bệnh trầm cảm của con và con đang bị áp lực thêm nhiều thứ. Thầy nói rằng con cần thư giãn và nghe pháp thoại. Khi con dành hầu hết thời gian hoặc một khoảng thời gian nào đó trong ngày để chỉ ngồi thư giãn và nghe pháp thoại vậy thì có rơi vào trường hợp lặp đi lặp lại không? Mặc dù con hỏi vậy nhưng khi ngồi thì quả thật ngồi lâu sinh ra cảm giác chán và khó chịu khi ngồi quá lâu. Vì nếu không ngồi thư giãn thì tâm con lại lăng xăng và rất mệt mỏi. Trong trường hợp này con nên làm gì?

3/ Trong những câu hỏi gần đây của các Phật tử, con thấy có một chị nói rằng nhờ những lời dạy của Thầy đã giúp chị vượt qua nhiều giông bão cuộc đời, nhưng tới giờ khi sự việc xảy ra chị vẫn còn đau khổ và strees nặng. Theo con hiểu là do mỗi khi gặp khó khăn đau khổ thì chị nghe lời pháp như một liều thuốc kích thích đứng dậy hơn là thực chứng cứu cánh đích thực nên sau bao năm khi gặp chuyện vẫn khổ đau. Con không có ý xúc phạm chị, chỉ là qua trường hợp của chị đã làm con suy nghĩ lại, con nên trọn vẹn chấp nhận những khổ đau như chính nó đang là mới đúng lời dạy của thầy, hơn là xem pháp thoại thầy ra như một phương tiện để đứng dậy. Mong thầy chỉ dạy điều này giúp con.

4/ Khi những cảm thọ khổ đau có mặt, có những cái con phải gọi tên khái niệm tục đế của nó thì con mới có thể ở đó có mặt với nó, ko thì sẽ bị hồi hộp, sợ hãi, bất an rồi bị cuốn theo. Và như vậy, có những lúc có những cảm thọ khổ đau những con không hề biết tên gọi tục đế của cái cảm giác này gọi là gì thì bên trong con liền nẩy sinh ra sự mâu thuẫn. Con có nên tìm kiếm tên gọi cho cảm thọ đó không? Trong trường hợp này con nên làm gì?

5/ Thí dụ như có những lúc chạy xe ngoài đương, vô tình một chuyện buồn gì đó khởi lên, xuất hiện cảm thọ khó chịu. Lúc này tánh biết thấy nó nhưng con thấy một điều làm con thắc mắc đó là nếu con để thấy tự nhiên thì không thấy được sự sanh diệt của cảm thọ đó. Nhưng nếu có có sự chú tâm vừa đủ thì con thấy được sự sanh diệt của nó. Mà sự chú tâm này con nhận thấy có sự tác ý của con chứ không phải tự nhiên. Như vậy con có đúng không? Mong thầy chỉ ra giúp con!
Con xin chân thành cám ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-03-2019

Câu hỏi:

Con kính chào thầy ạ!
Thưa thầy, từ ngày con chuyển phòng con hay có cảm giác bất an, như thể con sợ tính khí của con, sợ con không giữ được bình tĩnh, sợ con không sáng suốt, và con sợ con thiếu tình yêu thương. Thưa thầy, hôm trước thầy đã dạy con là do con chấp ngã đúng sai, hơn thua, con đã bừng tỉnh, con cảm thấy rất nhẹ nhàng, nhưng thỉnh thoảng con lại khởi lên những suy nghĩ đầy chấp ngã, tính tình con thẳng thắn, đôi khi hơi quá bộc trực mà thể hiện cảm xúc ra ngoài, điều đó làm con rất bất an. Những người xung quanh con làm việc cùng cũng khiến con cảm thấy bất an, con thấy hoang mang và cảm giác lo sợ, con cảm thấy con không hiểu gì về họ, tâm con ko tĩnh. Con xin thầy cho con lời khuyên. Con cảm ơn thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »