loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 857 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cuộc sống'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 12-06-2022

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư Ông!
Con thường được nghe giảng là “cái thiện luôn luôn thắng cái ác”, “chánh luôn thắng tà”, “ở hiền sẽ gặp lành”,… nhưng sự thực cuộc đời có như vậy đâu! Nếu “luật nhân quả” được hiểu theo cách Sư Ông giảng dạy là ở mặt “tâm lý” chứ không phải mặt “vật lý” thì có lẽ đã không gây hiểu nhầm đối với đạo Phật. Ví dụ: Khi bị một ai đó làm tổn thương, sự việc đó đã diễn ra không thể nào quay lại. Nhưng lúc này nếu tâm mình khởi lên sân thì mình sẽ đau khổ, còn không khởi lên sân thì không đau khổ. Nhân: là tâm có khởi sân hay không sân. Còn Quả: chính là sự đau khổ hay không đau khổ. Và nó chính là luật nhân quả trên bề mặt “tâm lý”

Nhưng mọi người lại cứ hiểu nhầm để giảng “luật nhân quả” theo kiểu “vật lý” “hiện tượng”. Con muốn nói điều này vì ban đầu con rất tin vào “luật nhân quả” theo “vật lý - hiện tượng” từ Phật giáo. Nhưng khi mới va vấp với cuộc đời, hiểu thêm về cuộc sống. Con mới nhận ra, sự thực là “cái Ác đa phần sẽ luôn thắng cái Thiện”. Sự thực là dù Ác hay Thiện thì bên nào MẠNH HƠN, NHIỀU LỢI THẾ HƠN thì sẽ THẮNG. Mà Cái Ác đa phần sẽ luôn thắng, đó là vì Cái Thiện có những giá trị lương tâm, nhân bản, đạo đức mà không vượt qua được. Cũng như, chỉ có Ác xảy ra trước thì Thiện mới xuất hiện sau.

Khi nhận ra sự thực này, lúc đó niềm tin về đạo Phật trong con đã đổ vỡ rất nhiều, con đã phải rẩt rất rất đau khổ khi hiểu ra sự thực này. Tại sao lại có sự hiểu lầm lớn đến vậy, bản thân con cũng vì ban đầu tin vào “luật nhân quả” này nên luôn luôn nhường nhịn trong mọi chuyện. Đến một lúc con nhận ra mình trở nên bạc nhược, nhu nhược lúc nào không hay. Chẳng thà từ ban đầu con ko tin vào “luật nhân quả” thì con đã hành xử như một người bình thường và cũng ko bị đau khổ vì đổ vỡ niềm tin.

Đúng là Đức Phật có dạy “Đừng vội tin những tường thuật về lời Ngài”, nhưng thực sự được bao nhiêu người khi biết đến Đạo Phật mà có thể suy xét như vậy, đa phần đều từ Niềm Tin mà đến, chính con cũng từng như vậy. Dẫn đến khi đổ vỡ về tinh thần lớn như vậy, nhưng may mắn là con biết đến Sư Ông nhờ đó mà hiểu “luật nhân quả” mà Đức Phật thực sự muốn chỉ dạy chính là thái độ nội tâm của mỗi con người. Nếu con ko biết đến Sư Ông có lẽ sau sự đổ vỡ đó con sẽ không còn niềm tin vào Đạo Phật hay Đức Phật nữa.

Dù vậy hiện nay mỗi khi nghe ai nói những câu đại loại như “thiện luôn thắng ác”,… trong lòng con lại khởi lên cơn sân với chính những người nói câu đó, vì con cảm thấy như họ đang nói những điều ko đúng với sự thực của cuộc đời. Giờ trong lòng con đang bị cơn sân này đối với những câu đó không biết khi nào sẽ hết nữa.

Cám ơn Sư Ông đã lắng nghe câu hỏi và chia sẻ của con!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-04-2022

Câu hỏi:

Con kính bạch thầy,
Cho con hỏi thế nào là trung đạo ạ, liệu trung đạo và sự biết đủ của một người giàu và một người nghèo có khác nhau không ạ?
Con xin cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-02-2022

Câu hỏi:

Con chào thầy,
Thầy ạ, trong thư lần trước, con đã rất ngạc nhiên, khi thầy lại lựa chọn cho con: xuất gia.
Con đã không lựa chọn gì cả, vì con cảm thấy con đâu phải làm vậy. Con đã cho mình như kẻ đứng ngoài cuộc lựa chọn đó.
Nhưng rồi, khi con khỏi ốm, con thấy con lại buộc phải lựa chọn. Lúc này, con nhận ra rằng: "đây là pháp mà con phải chọn lựa rồi. Hẳn là thầy đã nhìn ra nó mà mình lại không nhìn ra mà cứ trì hoãn mãi."
Sau chuyến về thăm quê, con thấy con xuất gia hay không đều không còn vấn đề gì nữa thầy ạ. Từ bé, con được nuôi dạy phải ngoan ngoãn; lớn lên, kiếm tiền cho cha mẹ, gia đình thoát khỏi nghèo khổ. Do đó, con chỉ có ý niệm này đeo đẳng. Lần rồi con về, con nhận thấy, gia đình con không nghèo gì cả. Gia đình con đã dư thừa rồi, có nhà cửa, ruộng vườn, thức ăn. Đâu còn thiếu thứ gì nữa đâu. Đồ ăn dư thừa cả.
Gia đình không nghèo, nhưng vẫn khổ, vẫn vất vả mưu sinh, chỉ vì hơn thua với người đời. Do đó, cái ý niệm đeo đẳng con cũng dần mờ nhạt.
Con có chị gái và hai em trai, đều ổn cả, có thể lo cho cha mẹ. Cha mẹ con cũng còn khỏe mạnh, mặc dù có bệnh của người có tuổi ở thôn quê.
Con thấy con đi làm, cũng chỉ lo phụ giúp cho cha mẹ con về mặt vật chất, nó cũng có mặt lợi, mà cũng có mặt hại. Trong khi, ở đời, con không còn cảm thấy tâm còn phù hợp nữa. Tâm con giờ chỉ muốn biết mình mà thôi.
Con đã nói chuyện với hai người bạn con. Mặc dù, đều là người lương, nhưng lại không ngạc nhiên về việc con sẽ xuất gia. Nên con cũng có phần an tâm hơn việc bố mẹ con sẽ không quá phiền lòng.
Hiện tại, con cảm thấy có điều con cần sáng tỏ. Đó là con đường xuất gia như thế nào? Do đó, con cảm thấy con cần đến gặp Thầy trước. Con muốn gặp một bậc chân sư giác ngộ để xem đó có phải là con đường đúng đắn không hay lại là một ảo tưởng. Sau đó, nếu được, con muốn đến thăm mấy chùa ni, để biết về đời sống xuất gia như thế nào. Con vẽ trong đầu là con sẽ đến thăm thầy, và rồi con sẽ đến thăm mấy chùa ni ở Sài gòn và cuối cùng ở Huế.
Bởi ngày con vào Huế thi đại học tại trường Quốc Tử Giám, con nhớ rằng đó là lần đầu tiên con nghe thấy tiếng chuông chùa. Con đã mô tả nó như có ai đó đang gọi con vậy. Nên, nếu xuất gia, con sẽ xuất gia ở Huế.
Đầu tháng 3 này, con dự định vào Sài Gòn gặp Thầy.
Thầy có sẵn lòng gặp con không? Hay có một điều gì đó, thầy muốn con nhận ra sau những gì con đã trải ra ở trên không?
Con xin Thầy chỉ cho con rõ ạ.
Con cảm ơn Thầy.
Kính mến Thầy.
Con Nhất Tâm.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-01-2022

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Mỗi dịp năm mới tới khi gặp gỡ mọi người con rất lúng túng khi nghe những lời chúc tụng (ví dụ: tiền vào như nước, tấn tài tấn lộc, thịnh vượng...). Bản thân con nghe những ngôn từ đó rất ảo tưởng, bồi đắp thêm lòng tham... Và tất nhiên con không chúc lại mọi người những sáo ngữ đó. Tuy vậy để giữ cho không khí và tình cảm ấm áp, hòa nhã thì mình không thể chạy trốn hay im lặng được. Vậy con xin thầy cho con vài lời chúc thuận pháp để làm sao đúng bối cảnh năm mới và cũng giúp cho mọi người nhận ra điều đúng đắn.
Con cảm ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-01-2022

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ! Con có người cháu 3 tuổi chưa biết nói tiếng nào. Bố mẹ, anh chị của bé là người bình thường không bị câm, điếc. Chỉ có điều là khi mang thai bé, mẹ bé ăn chay trường và hiện tại bé ấy vẫn ăn chay không ăn được đồ mặn như những bé bình thường ạ. Xin thầy cho con hỏi có cách nào giúp bé nói được không ạ, nếu có thầy có thể nói cho con biết hoặc nếu phải cần gặp trực tiếp thì con bảo mẹ bé bế đến để kính xin thầy chỉ dạy ạ! (gia đình cho bé đi khám thì bác sĩ bảo mọi thứ bình thường ạ). Con xin thành kính tri ân thầy ạ! Đây là câu hỏi cuối của con vì con không muốn làm bận tâm thầy vì những câu hỏi quá đời thường ạ. Năm mới con chúc thầy Phật đạo viên thành ạ! Con rất biết ơn vì đã biết đến thầy trong cuộc đời này dù con chưa gặp mặt thầy lần nào nhưng con cảm nhận được sự bao dung và giác ngộ trong từng câu nói của thầy ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-12-2021

Câu hỏi:

Thưa sư ông, khi nghe giảng pháp, tìm hiểu và chiêm nghiệm, con ngày càng có xu hướng thích nơi yên tĩnh, thích ở một mình, tránh nơi náo nhiệt xô bồ, ít có nhu cầu giao lưu bè bạn. Không phải là không muốn gặp ai, khi cô đơn con vẫn có nhu cầu gặp gỡ chia sẻ tình cảm, cảm nghĩ. Nhưng mà mỗi khi gặp bạn bè lại cảm thấy không có cùng những ham muốn, những mối quan tâm, góc nhìn cuộc sống khác nhau, không có cảm giác “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” thì con lại thấy chán nản với những cuộc giao lưu như thế. Ngược lại nếu đến nơi có thiên nhiên trong lành, tĩnh lặng thì con rất thích. Con kính mong sư ông giải đáp giùm con, việc con có cảm giác “lánh đời” như thế có bình thường hay không, và làm sao cân bằng giữa cảm giác cô đơn và việc duy trì những mối quan hệ với người khác mà mình thấy chán nản? Con chân thành cảm ơn sư ông ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-12-2021

Câu hỏi:

Con kính thầy ạ!
Thầy ơi, trong đời sống con thấy để có được lòng người rất khó, giữ được lòng người càng khó hơn. Vậy mà đức Phật ngàn năm, lòng người vẫn hướng về ngài. Và ngay hiện tại con cũng thấy, nhiều triệu Phật tử cũng đang hướng về Thầy, một mực tôn kính.
Con còn thấy trong lịch sử rất nhiều người cố gắng quy phục nhân tâm nhưng không được.
Vậy điều gì mà nhân tâm không cần quy phục mà vẫn hướng về?
Con là một Phật tử kinh doanh, con thấy kinh doanh bền vững là cần có được lòng người. Nên con mạo muội hỏi Thầy ạ.

Con tri ân Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-12-2021

Câu hỏi:

Dạ mô Phật. Con kính thưa Thầy cho con hỏi: hiện nay trên trang mạng có nói đến nhận năng lượng gốc trống đông việt nam để chữa bệnh và nâng tầm năng lượng cho thế giới.
Thầy cho con hỏi, vấn đề này như thế nào, có nên nhận năng lượng để chữa bệnh không ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-12-2021

Câu hỏi:

Bạch Thầy,
Con kính nhờ Thầy chỉ dạy giúp con.
Lúc này những chuyện trong gia đình làm tâm con thật xao động, nó không còn được định tĩnh nữa.
Con có 2 đứa con, 1 trai và 1 gái. Con trai lớn có vợ chưa có con, ít quan tâm đến gia đình. Cả 2 vc thường tìm đủ mọi cách, mọi thủ đoạn để moi tiền gia đình. Con biết rõ nhưng không có phản ứng mạnh và thường cảm hóa chúng bằng những câu chuyện về nhân quả. Nay tuổi con đã cao không thể sống 1 mình được, nên tính sẽ bán nhà để theo con gái.
Kính bạch Thầy,
Để tâm mình rỗng lặng, con có nên để mọi việc tự nhiên tùy diễn biến và mình xử lý đúng mực trong tình cảm gia đình?
Con thực lòng muốn buông bỏ tất cả vì hiểu tu tập là điều quan trọng nhất!
Con kính nhờ Thầy chỉ dạy cho con, làm sao cho đúng.
Con thành kính tri ân Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-12-2021

Câu hỏi:

Con chào Thầy,
Con tập quan sát tâm thường xuyên, và liên tục rơi vào trạng thái chán nản, ớn lạnh những chuyện xung quanh. Con thấy con người chơi với nhau phần nhiều vì được lợi từ nhau, nên con không có động lực vun bồi cho mối quan hệ láng giềng. Trong gia đình, con thấy việc sinh con quá hệ trọng tới người già và các thành viên trưởng thành. Những khi nghe bàn về con cái, khen ngợi con cháu mình, con ngồi nghe gia đình nói mà thấy lạc lõng và mất kết nối, vì con không thấy có sự chân thật, mà đâu đâu cũng con tôi, cháu tôi. Con thấy mình tụt mood khó tả khi phải vào vai một phần của cuộc trò chuyện, còn nếu im lặng thì sẽ bị cho là không thân thiện. Con chỉ thấy lúc nghe giảng, chăm cây là ổn định tinh thần thưa Thầy. Con còn yếu đuối quá phải không Thầy?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »