loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 34 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'vô ngã vị tha'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 26-05-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy cho con hỏi làm thế nào yêu thương mà không bị dính mắc. Con cảm ơn.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-04-2021

Câu hỏi:

Kính gửi Sư Ông,
Sáng nay trong khi con đang nghe Audio bài giảng của Sư Ông vừa đến đoạn Sư Ông kể có 1 câu hỏi của 1 bạn mới ra trường đi làm. CÂU HỎI: “Con ra trường đi làm con thấy vô nghĩa. Con thấy mọi người đều bon chen để được cái này được cái kia, thành tựu này thành tựu nọ, con thấy điều này nó vô nghĩa quá. Có khi con nghĩ đến là đi tu và con thấy đi tu cũng vậy. Đi tu vào rồi cũng bị ràng buộc vào mục đích này mục đích khác, ràng buộc cái này ràng buộc cái khác, đạt được cái này đạt được cái khác thế thì cũng đâu có khác gì. Sư Ông giúp con với chứ giờ con bế tắc”.
SƯ ÔNG TRẢ LỜI: Thấy bế tắc đó là một giác ngộ rất lớn. Dù chưa biết làm gì, đó vẫn là 1 ẩn số và Sư Ông nói không trả lời để bạn đó tự khám phá.
Nghe đến khúc này thì con bấm ngay audio dừng lại và con thấy: ngay đó Buông Ra thì mình giải thoát được. Vì đã thấy ra rồi, cái thấy ra là quan trọng. Khi thấy ra rồi thì mình buông ra không bị dính mắc vào đâu, không bị chấp vào đâu nữa thì ngay đó mình giải thoát. Ngay trong câu hỏi này vẫn đang còn cái ngã trong đó. Cái ngã đó đang suy nghĩ đánh giá, phân tích đúng sai, nên không nên (chứ đi làm trong cuộc sống hay đi tu không phải là vấn đề) mà vấn đề là còn cái Ngã thì không giải thoát được. Buông nó ra không còn cái gì nữa (là không còn cái suy nghĩ phân tích đó nữa) thì giải thoát. Tức là ừ thì đi tu thì là đi tu, sống làm việc thì sống làm việc, ngay đó tùy duyên nó như thế nào thì thuận theo vậy chứ đừng xen cái ngã cá nhân vào pháp để phân tích đúng sai nên không nên rồi điều chỉnh pháp theo suy nghĩ của mình. Và đây cũng là sống vô ngã (sống tùy duyên thuận pháp là sống vô ngã). Sống trong cuộc sống mà không bị dính mắc vào đâu, không bị ràng buộc chính là “Tự do là ung dung trong ràng buộc, hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau” như Sư Ông vẫn thường nói. Không biết con thấy vậy có đúng không? Kính mong Sư Ông chỉ cho con.
Con cảm ơn Sư Ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-04-2021

Câu hỏi:

Thầy kính!

Cali 4 giờ sáng, con nhận được vài tấm hình của Thầy, chư tăng cùng Phật tử đến bệnh viện trao tặng tiền, giúp đỡ cho các bệnh nhân ung thư. Nhìn hình ảnh Thầy, hình ảnh các bệnh nhân làm con xúc động không nói nên lời!

Thưa Thầy, bài học đầu đời con được Thầy dạy là "tuỳ duyên thuận Pháp - vô ngã vị tha", vậy mà đến tận bây giờ sau thiện pháp này con mới thật sự hiểu. Con đã từng tặng cho một người không quen biết đôi giày mới toanh mắt tiền mà chồng con mua tặng sinh nhật, để muốn hiểu tâm mình vô ngã vị tha không? Nhưng sau việc làm ấy nhìn lại tâm mình, con vẫn có chút tiếc. Rồi con cắt phăng mái tóc dài mượt của mình để tặng cho bệnh nhân ung thư, nhưng vẫn không thể hiểu vô ngã vị tha vì tâm con vẫn còn tự hào về việc làm ấy khi người khác khen tặng. Rồi con tặng tiền và 1 tượng Phật rất đẹp duy nhất mà con có được cho đến vài người không thích con, nhưng con vẫn không thể hiểu được "vô ngã vị tha" vì tâm con còn kể công khi người ta vẫn không tốt lại với mình...

Cho đến hôm nay, cho đến khi làm thiện pháp này, con mới hiểu thực sự "tuỳ duyên thuận pháp - vô ngã vị tha" là thế nào. Nhìn lại chặng đường từ lúc tác ý cho đến khi hoàn mãn nó nhiều khó khăn, thử thách, niềm vui nỗi buồn gì cũng có như: khi viết chưa xong thì con phải nhập viện cấp cứu, nhưng con vẫn không bỏ cuộc. Rồi sách ra mắt, có những người khen, cũng có những người chê, cũng có nhiều người nói rất nặng lời... Nhưng con vẫn bình thản, ghi nhận và giữ vững tâm tiếp tục hướng về mục đích duy nhất là vì người, vì những đối tượng đám đông nhiều khổ đau đang cần con nghĩ tưởng giúp đỡ. Con bỏ hết những cái ngã nhỏ nhoi của mình để chỉ hướng đến lợi ích tha nhân, duy nhất chỉ vậy.

Thưa Thầy, "vô ngã vị tha" cũng là khi một người Cha, người Thầy dù đã tuổi cao, nhưng vẫn luôn hết lòng, tận tâm nâng đỡ chấp cánh cho đàn con được hoàn thành tâm nguyện tốt đẹp, được sống một cuộc đời ý nghĩa. Đó cũng là tinh thần "phục vụ để hoàn toàn - hoàn toàn để phục vụ" mà Thầy luôn dạy chúng con. Một vài lời, một vài dòng không thể diễn tả hết niềm hạnh phúc và biết ơn của con lúc này. Con chỉ biết đảnh lễ ơn Pháp, ơn Thầy, ơn quý ân sư, ơn quý đạo hữu, độc giả, mạnh thường quân... đã cùng chung tay giúp đỡ cho thiện pháp này được hoàn mãn và thành tựu. Nếu không có sự trợ duyên của quý vị thì thiện pháp này không thể thành tựu được.
Con xin thành tâm kính chúc Thầy cùng tất cả mọi người luôn thật nhiều sức khỏe, nhiều an lành và được thành tựu những tâm nguyện riêng. Và cũng như, phần Phước báu này xin được hồi hướng đến Bà Me, mong Bà được siêu sanh về nơi nhàn cảnh, hãy về nơi tốt đẹp mà Bà mong muốn được về. Sādhu! Mong lắm vậy thay.
Con, Chơn Hạnh xin kính tri ân.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-01-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Con mặc dù đã cảm nhận được vào tánh biết, nhưng con vẫn chưa vị tha kiểu vô ngã được, nếu những việc con làm tốt mà vẫn mang hướng của bản ngã, miễn không hại ai thì vẫn được đúng không ạ?
Xin cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-01-2021

Câu hỏi:

Sau một cú sốc tinh thần rất lớn trong chuyện tình cảm gia đình, con bắt đầu nhận ra trước giờ con sống như một con rối của cái ta ảo tưởng. Cái ta làm chồng, cái ta làm cha, cái ta làm người tốt, cái ta trách nhiệm... Khi con nhận ra điều này, tâm con bắt đầu an lạc và con đã bắt đầu chấp nhận mọi thứ như nó đang là. Con thực tập sống tỉnh thức trong hiện tại ngay đây và bây giờ. Hiện tại tâm con khá bình yên và không có cảm giác bị dính mắc gì. Tuy nhiên khi con phát hiện ra một loạt cái ta ảo tưởng con như mất hết động lực sống, con cảm thấy mất hết sự cố gắng, con cũng không muốn làm gì. Con cũng không biết bắt đầu cần làm gì và như thế nào. Không hiểu nhận thức hay sự thực tập của con chưa đúng ở chỗ nào và con nên làm gì? Kính mong Thầy khai thị ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-12-2020

Câu hỏi:

Con tỏ lòng thành kính tri ân thầy. Hàng ngày con thực tập vô ngã từ những chuyện nhỏ nhất trong cuộc sống. Con thấy mọi việc đến và đi đều nhẹ nhàng. Thưa thầy cho con hỏi, đó có phải là con đang thuận theo sự vận hành của pháp không?
Con Tuệ Thường Giác thành kính đảnh lễ thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-02-2020

Câu hỏi:

Thầy ơi, qua các câu trả lời của Thầy vào ngày 24/02 thì con thấy ra là chúng con chỉ cần trọn vẹn và vô ngã vị tha... là được. Mức độ vô ngã vị tha được bao nhiêu thì chúng con thanh tịnh bấy nhiêu, có phải không Thầy?
Nhưng nếu chưa vô ngã vị tha được thì cứ thấy mình chưa vô ngã vị tha, con hiểu vậy có gì sai mong Thầy sửa.
Con cám ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-02-2020

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Thái độ khách quan, tôn trọng thực tại và gắng tìm hiểu các quy luật vận hành của tự nhiên, rồi dựa vào đó hầu mang lại cho con người nhận thức và hành động phù hợp có thể xem là "Tuệ" và "Thiền" được không ạ? Con cảm nhận những nhà khoa học chân chính luôn tôn trọng thực tại và dựa vào đó có những phát kiến phục vụ nhân loại bằng sự cống hiến quên mình.
Rồi gần đây con đọc sách có những lời khuyên của các vị tỷ phú hướng dẫn cách sống hiệu quả: hãy hiểu rõ sai lầm phổ biến của bản thân và xã hội, tránh nó, tìm hiểu quy luật tự nhiện và xã hội đang vận hành và hành động nương theo đó. Xin thầy cho con định hướng về lời khuyên này ạ.
Con xin cảm tạ thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2019

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy.
Trước tiên con xin thành kính đảnh lễ Thầy và tiếp theo con xin phép hỏi Thầy một câu thôi: "Có phải con đã thấy ra lẽ thật?"

Năm 2014 Mẹ con bịnh rất nặng và con đã cầu nguyện như sau: Mỗi ngày con trì niệm 21 biến Chú Đại Bi và 108 biến Chú Dược Sư và 12 giờ trưa con đốt ba nén nhang ra đứng giữa trời cầu nguyện cho Mẹ con vượt qua cơn bịnh nầy. Sau hơn nữa năm, con chợt nhận thấy "tâm mình đang niệm chú rồi lại nghĩ chuyện khác, vậy cái gì nhận biết điều nầy?"

Một năm sau, Mẹ con khỏe lại sau ca mổ ruột nhưng con lại bị stress nặng đưa đến trầm cảm, Bác sĩ khuyên con hoặc uống thuốc trầm cảm hoặc ngồi Thiền và tâp Yoga. Khi đó con quyết định tập Yoga online nhưng không dám ngồi Thiền vì "sợ tẩu hỏa nhập ma" khi không có thầy hướng dẫn.

Hai năm sau, con hết trầm cảm và khi đó do chị ruột của con có đi tham dự khóa Thiền mười ngày ở trung tâm Thiền cùa Ngài Goenka và chị có cho con trang web dạy Thiền của Ngài ấy, con tập theo khoảng 4 tháng, mỗi ngày con tọa thiền 1 tiếng. Con có đọc thêm sách dạy Thiền của Ngài Silananda do Sư Khánh Hỷ soạn dịch và có nghe thêm Pháp của Thầy Phước Tịnh. Con tập theo pháp "Niệm Thân Hành" của Thầy Phước Tịnh.

Con bắt đầu chuyển qua tu tập theo Phật Giáo Nguyên Thủy vào đầu năm 2018 sau khi con có dịp trình pháp với Sư Khánh Hỷ và Sư dạy con khi Thiền chú tâm vào hơi thở đừng tìm kiếm cảm thọ của thân. Ba tháng sau con có thấy ánh sáng phát ra từ đầu bên trái, chỉ vài ngày rồi mất và sau đó nhận thấy hơi thở vào ra từ mũi trái, di chuyển dần xuống đan điền và rồi từ dưới đan điền di chuyển dần lên ra mũi phải và luôn có khoảng dừng giữa hơi thở vào và hơi thở ra. Vài tháng sau, trong một lần ngồi Thiền con thấy rõ ràng mọi sự diễn ra ở thân tâm con: thân đang đau hay đang thoải mái và tâm đang chú tâm vào hơi thở hay đang nghĩ nhớ chuyện khác và có cái tâm khác nhận biết tất cả mọi sự đang diễn ra. Thốt nhiên nước mắt chảy ra ở khóe mắt phải và con rất vui mừng. Trong tâm con nghĩ "chắc đây là Chơn tâm Phật tánh mà Thầy Phước Tịnh từng nói hay là Bản Lai Diện Mục gì đó", khi đó con không biết đến danh từ "Tánh Biết" mà Thầy hay nói đến.

Sau đó, con cứ hàng ngày làm việc và niệm thân hành và ngồi Thiền một tiếng mỗi ngày, dần dần con luôn thấy rõ thân tâm con và thấy tâm bất thiện còn nhiều: tham, sân, ganh tỵ,... khi tiếp xúc với mọi người mọi vật chung quanh.

Đến tháng 12 năm 2018, vì để biết vì sao anh rể con đang ngồi Thiền ngày 3 tiếng lại bỏ Thiền sau khi nghe Pháp thoại của Thầy, con bắt đầu tìm trên mạng và con chỉ nghe vài bài thôi nhưng con đã lĩnh hội được rất nhiều và con biết anh rể của con đã ngộ nhận, hiểu lầm ý của Thầy.

Con nghĩ, ý của Thầy là đừng chỉ ngồi Thiền một vài tiếng trong ngày mà phải Thiền suốt cả ngày, trong mọi lúc mọi nơi giống như Thầy Phước Tịnh khuyên luôn niệm thân hành... Và con đã lần lượt nghe hết tất cả các bài Pháp của Thầy kể cả các bài đọc "Thư Thầy Trò".

Đến tháng Tư năm 2019, trong lúc con ngồi Thiền chợt nhận thấy sự tĩnh lặng kì lạ mà con chưa từng trải qua và chỉ kéo dài mười hay mười lăm phút gì đó. Vài tiếng sau trong lúc đang đi con chợt nhận thấy tất cả hoạt động của thân là do tâm ra lệnh, con bèn thử kểm tra lại bằng cách: "chân con đang dở lên, con ra lệnh không bước tiếp nữa, thế là chân con cứ dở lên như thế, không hạ xuống được" và con đã thử đi, thử lại nhiều lần với những mệnh lệnh khác nhau. Tiếp theo là con thấy ra "à, không có tôi, ta gì cả, chỉ có thân và tâm mà thôi". Bỗng dưng con lại nhớ đến câu đố của anh rể con "ai đang hát và ai đang nghe hát" và "tôi là ai". Lúc trước con nghĩ anh ấy đố tầm xàm thì ca sĩ hay mình đang hát và khán thính giả đang nghe. Nhưng bây giờ thì con đã biết câu trả lời "miệng đang hát và tai đang nghe và không có tôi ta nào cả".

Khi đó con đã hiểu ra lời dạy của Đức Phật "TÂM LÀM CHỦ, TÂM DẪN ĐẦU, TÂM TẠO TÁC". Chỉ có tâm đang luôn sai sử thân hoạt động ngày đêm và nếu mình không trọn vẹn tỉnh thức với tâm để thấy ra nên hay không nên nói gì làm gì nghĩ gì thì sẽ dễ dàng tạo nghiệp bất thiện.

Cứ thế con cứ ngày ngày làm việc luôn thận trọng chú tâm quan sát như Thầy đã dạy, tạp niệm bớt rất nhiều và khi có phóng tâm con biết ngay và chú tâm lại. Đến nay khi tâm sân hay tham vừa khởi là con thấy ngay và con quan sát tâm đó không lâu là tâm đó biến mất, cũng có lúc tâm sân hay tham đó quay lại nhưng không mạnh như lúc ban đầu, sau đó con nhớ lại phản ứng của con trong những tình huống đó để chiêm nghiệm hay có khi cười nhạo mình.

Kính bạch Thầy, một tháng trước trong khi ngồi Thiền con chợt nhận ra, mọi pháp hãy sinh ra là diệt ngay và theo cách thức riêng của pháp đó, và bất cứ một pháp nào trong tiến trình sinh diệt của nó đều có sự đau khổ trong đó cả và luôn đi đến không và không một pháp nào khác hay mình có thể can thiệp hay bắt pháp đó vận hành khác đi theo ý mình. Và làm như thế là tự mình làm mình đau khổ, tự mình hủy diệt đi những cái đang tốt đẹp. Và con thấy ra "Tu không có gì khó cả, chỉ tập Thấy, Nghe, Xúc chạm các pháp như nó đang là: NHƯ THỊ trong mọi lúc mọi nơi, KHÔNG CAN THIỆP, KHÔNG THÊM BỚT Ý CỦA MÌNH VÀO.

Con luôn ghi nhớ lời Phật dạy:
Khi xúc chạm việc đời
TÂM KHÔNG ĐỘNG KHÔNG SẦU
TỰ TẠI VÀ VÔ NHIỄM
LÀ PHÁP LÀNH CAO THƯỢNG

Con cũng luôn nhớ lời Thầy dạy
- "Thấy vọng tưởng hay tạp niệm như chuồn chuồn bay, đừng bận tâm, hãy luôn thận trọng chú tâm, quan sát việc mình đang làm"
- "TÂM KHÔNG làm muôn việc
Công đức trả về KHÔNG
Sống nhờ ơn không tạng,
Chết từ thuở lọt lòng"
- "Sống tùy duyên thuận pháp, vô ngã vị tha"

Con nghĩ có lẽ nhờ tu tập theo lời dạy của Đức Phật và của Thầy, nên con đã thấy ra như vậy.
Con luôn tri ân Đức Phật đã dạy bảo cho chúng sanh biết có con đường để thoát khổ và tri ân Thầy đã phát quang con đường nầy (sau gần 2600 năm đã có quá nhiều rừng rậm không dễ dàng tìm thấy lối vào), để Phật tử chúng con có thể vào được con đường thoát khổ nầy.
Con rất mong lời khai thị của Thầy.
Một lần nữa con xin thành kính đảnh lễ Thầy với lòng tri ân sâu sắc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-12-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy!
Khi con kêu gọi vận động mọi người giúp đỡ ai đó thì con nên giữ tâm như thế nào để lợi lạc cho mình, cho người ủng hộ và người nhận ạ?
Xin Thầy chỉ dạy cho con. Con xin thành kính tri ân Thầy ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »