loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 117 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'sát sinh & phóng sinh'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 23-09-2017

Câu hỏi:

Con xin kính đảnh lễ thầy. Con đang có một nỗi băn khoăn day dứt, con là bác sĩ y học dự phòng vì vậy hiện nay đang dịch bệnh nên hàng ngày dù không trực tiếp nhưng con phải đi chỉ đạo hướng dẫn người khác phun hoá chất và làm các biện pháp khác để diệt muỗi. Điều này thật mâu thuẫn với việc ở nhà hoặc trong sinh hoạt đời thường con không cố ý sát sinh dù chỉ là một con kiến, muỗi... Bạn con thì bảo đó cũng là cách ưu tiên cứu con người và cũng giúp cho các chúng sinh đó sớm giải thoát khỏi kiếp côn trùng để tái sinh sang cõi khác. Nhưng lòng con vẫn day dứt mà con lại không chuyển nghề được. Con có phải sám hối không? Con kính xin thầy chỉ dạy. Con cám ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-09-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Sư!
Con xin trình bày nỗi khổ trong lòng con, cúi xin Sư hoan hỷ lắng nghe. Con cũng đã nghe Sư giảng rằng mỗi người đều có một sinh nghiệp riêng, nhưng khi đối diện với sinh nghiệp của mình con vẫn còn khổ tâm lắm, thưa Sư. Số là, công việc hiện tại của con là làm ở vị trí quản lý của nhà hàng, lương con cũng khá cao, nhưng hằng ngày con phải chứng kiến cảnh sát sinh rất nhiều, mặc dù con không phải là người trực tiếp làm việc ấy nhưng đồng lương con cũng từ đó mà có được. Cúi xin Sư khai mở cho con.
Kính Sư sức khỏe, an lạc! Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-08-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con thật sự thấy mình rất là đủ duyên lành khi kịp đăng kí ghi pháp thoại của Thầy, vì khi con thấy thông báo thì cũng khá trễ rồi. Đến khi ghi thì con cũng lại làm chậm chạp quá, phải mất cả tuần con mới ghi xong 1 bài. Nhưng mà Thầy ơi, con mong Thầy bỏ qua sự chậm chạp của con, bởi vì những giờ phút con được chú tâm nghe rồi ghi lại lời giảng của Thầy thật sự quý báu vô cùng, vô cùng mầu nhiệm. Con thú thật với Thầy, tuy là con thọ giới không sát sanh đã lâu nhưng mà nhiều lúc con không thật sự hiểu thế nào là không sát sanh, làm thế nào để không sát sanh, rất là nhiều câu hỏi con thắc mắc xung quanh việc không sát sanh, cũng như các cái giới khác. Nhất là khi muỗi cắn con, vui khoẻ thì không sao thưa Thầy, nhưng con thấy khó chịu, không vui mà còn gặp muỗi cắn nữa thì thật sự con tức không chịu nổi. Con cũng xin thành thật sám hối Thầy là, cái cảm giác muỗi cắn ngứa nhỏ nhoi đó thôi nhưng mà con cáu tức lắm. Rồi con còn đập muỗi. Đập xong con sực nhớ con thọ giới rồi, không biết như vầy có làm sao không? Nhưng nhiều lúc tức quá con cứ bất giác đập. Con cứ luẩn quẩn như thế.
Con cũng nghe nhiều thầy giảng là mình nên có lòng từ bi với chúng sanh, tất cả chúng sanh nhiều đời đều là bà con quyến thuộc với mình, rồi là không sát sanh để tăng trưởng lòng từ, không sát sanh mới là từ bi. Ban đầu con cũng tập quán như thế. Nhưng dần dà con xét lại bản thân thì con thật sự không thể nào bắt mình, tự huyễn mình là con từ bi với muỗi được. Vì những lúc đó con tức quá, con không có đủ kiên nhẫn, bình tĩnh sáng suốt để mà nhớ từ bi được. Bấy lâu con cứ loay hoay là 'mình đập muỗi là xấu, là sát sanh, mình phải cố gắng tập không sát sanh nữa, phải tìm cách sao để không sát sanh nữa'. Rồi đến khi con vừa nghe vừa chép bài giảng khoá 17-ngày 1. Con thật sự chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như vậy, như vừa trút được hàng kí đá trong lòng. Khi Thầy dạy là chỉ khi nào mình làm ác thì mới nỗ lực, chứ làm thiện thì không cần nỗ lực. Phải 2 ngày sau con mới vỡ ra. Khi đập muỗi là con đã sân 1 lớp, rồi con lại muốn loại bỏ cái việc muốn đập, là thêm 1 lớp sân nữa. Thầy ơi, con đã không thể nhận ra rằng chỉ cần con buông xuống những cái nỗ lực ấy. Cái nỗ lực muốn giết muỗi, cả cái nỗ lực cố gắng giữ được giới. Con nhận ra mọi cái dằn vặt, dày vò đều từ những cái nỗ lực cố gắng đó. Con không chịu lắng nghe con, lắng nghe cái sân trong con, cứ đi rong ruổi đeo bám cái nỗ lực tu tập, rèn luyện, giữ giới đó. Con không cần cố gắng không đập, cũng không cần cố gắng quán từ bi với chúng sanh gì nữa, lại càng không cần theo đuổi cố gắng đập muỗi. Thấy ra và đặt xuống những thứ nỗ lực mà mình đeo bám bấy lâu, một khoảng trời xanh bao la thênh thang trải rộng trước con. Chẳng cần con cố gắng bất cứ điều gì nữa, mà tự nhiên nó lại là "không sát sanh". Điều này cứ diễn ra thật tự nhiên, nhẹ nhàng. Không chỉ riêng giới sát sanh, những giới còn lại cũng vậy, con cảm giác mình được giải phóng, không còn mệt mỏi suy nghĩ thắc mắc trong cái vòng luẩn quẩn.
Thưa Thầy, con thật sự không thể nào diễn tả được thành lời. Thật đúng như lời Thầy, cuộc đời thay đổi 1 cách kì diệu.
Con cảm ơn Thầy nhiều lắm Thầy ơi!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-07-2017

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con đang rất rối trong vấn đề làm phước. Con xin Thầy cho con lời khuyên!
Gần nhà con có 1 công viên và nhiều người vất mèo con mới sinh một cách vô tội vạ. Con hay ra đó cho chúng ăn và con đã đem 1 con mèo về nuôi. Con mèo đó bị câm và nó sống đơn độc nhất, khổ sở nhất trong đám mèo hoang. Nhưng nó rất ngoan và biết cách cư xử vô cùng. Ngày nó mới về, con nghe nó ho khẹc khẹc như khổ sở vì vật gì trong họng. Tưởng nó chỉ bị mắc xương vài hôm sẽ khỏi nên con đã đem nó đi tắm để diệt ve. Sau đó con thấy nó cứ đau đớn nên đã đem nó đi khám thú y thì bs nói không bị gì. Nhưng khi về thì nó bệnh càng lúc càng nặng và bỏ ăn. Con căn cứ vào biểu hiện bệnh của nó và tham khảo vài người bạn nuôi mèo để cho nó uống thuốc và bón cháo. Mặc dù con cảm thấy thuốc con cho nó uống rất đúng bệnh và liều rất thấp, nhưng nó vẫn yếu dần. Và sau khi con cho nó uống một chút nước thì nó đã rất đau và trút hơi thở.
Nếu con không quan tâm đến việc người ta vứt mèo thì con đã không gặp và cứu con mèo đó. Nếu con không cứu nó thì có thể nó sẽ không chết. Vì có thể nó chết là do con chăm sóc có sai sót chỗ nào đó. Nhưng con buồn vì con không đủ trí tuệ để biết vì sao nó chết. Con tưởng mình làm phước cứu vật nhưng cuối cùng lại làm cho vật đó chết. Vậy làm sao mình có thể biết việc mình làm có thật là đang làm phước hay là đang làm họa? Nếu mình không thể can thiệp vào nhân quả của người khác thì tại sao trong Phật giáo lại có vấn đề làm phước? Con xin Thầy gỡ rối để con có cách hiểu đúng về vấn đề làm phước. Con xin cám ơn Thầy rất nhiều!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-07-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy.
Con xin tri ân công đức của Thầy dành cho Phật tử chúng con. Mặc dù mới được pháp Thầy chiếu sáng. Nhưng gần đây con thấy mình thay đổi rất nhiều:
Tâm bi của con có thay đổi lớn nhất. Khi con quét nhà và lau nhà thấy những con kiến hay côn trùng bé nhỏ con nhẹ nhàng xua chúng đi, điều mà trước đây con chỉ biết mỗi việc lau sạch nhà mà không thấy những sinh mệnh bé nhỏ kia.
Con chưa thể xuất gia nên chưa thể trọn vẹn trai giới. Tuy nhiên mỗi lần đi chợ mua đồ ăn cho gia đình, đặc biệt là cho mấy đứa nhỏ phải mua thịt, cá... để bổ sung dinh dưỡng con thấy rất khó chịu. Nhìn kẻ mua người bán tấp nập con thấy mình lạc lõng. Trước đây vì vô minh con từng sát sinh rất nhiều. Có lần về nhà mẹ vợ con đã cắt tiết vịt còn đánh tiết canh nữa, bây giờ con vẫn ám ảnh với hành động đó.
Con xin sám hối.
Con xin đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-07-2017

Câu hỏi:

"Tại sao Phật tử Ðại Thừa lại có giới ăn chay? Trong hai kinh Ðại Thừa: Lăng Già và Ðại Bát Niết Bàn, đức Phật dạy đệ tử không được ăn thịt cá. Ðại ý trình độ chư Tỳ Kheo lúc ban đầu còn thấp kém, chưa có thể lãnh thọ giáo pháp Ðại Thừa nên Phật nói pháp Tiểu Thừa, phương tiện cho các Thầy dùng ngũ tịnh nhục. Sau này trình độ các Thầy khá hơn, lãnh thọ được pháp Ðại Thừa nên Như Lai cấm tuyệt không cho ăn thịt cá nữa. Nếu còn ăn các thứ ấy thì còn phạm giới sát sinh, không trực tiếp thì cũng gián tiếp sát sinh, làm mất hạt giống từ bi. Sau nữa Ðại Thừa có kinh Phạm Võng nói về Bồ Tát giới: gồm 10 giới trọng và 48 giới khinh, trong đó giới khinh thứ 3 cấm ăn thịt. Bởi thế người nào thọ giới Bồ Tát phải trường trai."
Con bạch Thầy, đây là trích đoạn trong bài giảng của một vị thầy. Con không biết nó như thế nào trong truyền thống nguyên thủy ạ. Con kính đảnh lễ thầy. Con kính tri ân Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-07-2017

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Đầu thư con kính chúc sức khỏe của thầy!
Cách đây ít lâu, chị của con mang về 1 chậu cây bonsai nhỏ để bàn. Một hôm, con phát hiện có 1 con sâu trên cây. Lúc đó con cứ lăn tăn: nếu bắt con sâu thì biết thả đi đâu vì xung quanh toàn bê tông, nhưng không bắt thì cái cây sẽ lâm nguy. Đắn đo mãi, cuối cùng con đã không làm gì cả. Con cứ thắc mắc mãi mình làm vậy có đúng không, xin thầy khai thị giúp con ạ, con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-06-2017

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, cho con được hỏi. Con muốn làm môi giới cho những nhà hàng tiệc cưới (dẫn khách tới đặt tiệc và ăn tiền hoa hồng), nhưng những nhà hàng tiệc cưới này lại làm đồ mặn, ví dụ nếu hôm đó con dẫn khách tới đặt tiệc thì có biết bao chúng sanh bị giết để làm tiệc (nhưng con không dẫn khách tới nhà hàng này thì họ cũng tìm nhà hàng khác thì chúng sanh khác cũng bị giết), mặc dù tâm con không muốn sát sanh, con chỉ muốn làm nghề môi giới. Vậy những chúng sanh này do nghiệp mà bị giết hay do sự can thiệp của con mà chúng bị giết? Con có nên làm nghề này hay không? Nếu con làm có phạm giới sát sanh không ạ? Con cũng tin và hiểu ít nhân quả nhà Phật nên con cũng tránh nhiều nghề bất thiện hại mình hại người. Kính mong thầy từ bi giải đáp cho con ạ, tạ ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-04-2017

Câu hỏi:

Kính thưa thầy
Con vô cùng biết ơn thầy! Nhờ thầy chỉ dạy mà con đã biết nhìn lại chính mình.
Trong quá trình tu tập, con còn nhiều điều chưa rõ, xin thầy từ bi chỉ dạy cho con ạ:
1. Khi con cảm nhận trọn vẹn đau khổ, bất an và sợ hãi với sự cảm thông thì con lại trải nghiệm qua cảm giác đau đớn và thống khổ nhưng sau đó tâm con từ từ lắng dịu lại, con cảm nhận được sự bình an. Thưa thầy, con không hiểu tại sao lại có cảm giác đau đớn đến thế? Con có sai ở đâu không ạ? Lúc trước con hay tìm cách đối trị, loại bỏ... thì con không trải qua cảm giác đau đớn đến vậy, nhưng cũng không tìm được sự bình an và rồi đau khổ, bất an đó vẫn trở lại với con vào thời điểm khác.
2. Con đi chợ mua thịt, cá đã chết rồi về ăn (con không đặt mua trước, cũng không bảo giết) thì con có bị nghiệp sát sinh không ạ? Nếu con ăn thịt sau đó mới biết bạn giết gà cho con ăn thì con vẫn bị tội đúng không ạ? (dù lúc ăn con không hề biết).
Con xin thành kính tri ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-04-2017

Câu hỏi:

Kính bạch thầy,
Xin thầy từ bi giải đáp giúp con, lúc ăn tâm con cần quán tưởng như thế nào là phải?
Trước đây, trước và trong khi ăn, con thường cảm ơn cuộc sống đã cho con sự sống và những lương thực dồi dào này. Con thấy không chỉ trong thịt cá là có sự sống mà ngay cả trong rau trái nữa. Gần như tất cả lương thực mình dùng đều xuất phát từ tự nhiên, đều mang trong mình mầm sống bất diệt, do đó con cũng không dám lạm dụng lương thực mà gố gắng chỉ dùng một cách vừa phải. Nhưng lâu ngày, với cách quán tưởng đó tự nhiên trong tâm trí con lại hình thành 1 vị thượng đế gì đó đang ban phước lành cho con. Con tự thấy nó không đúng, nhưng cũng không rõ nên quán chiếu thế nào là được bởi nhìn đâu con cũng thấy sự sống cả nên không thể không quán tưởng.
Xin thầy từ bi gỡ giúp con vướng mắc trên.
Con xin tri ân và đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »