loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 180 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bất an & sợ hãi'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 25-12-2020

Câu hỏi:

Thưa Thầy, mong thầy giúp con nghĩ thông suốt.
Sau khi trải qua một vài biến cố, kèm thêm việc hiểu biết một chút về xem số mệnh, con nhận ra bài học về khổ, vô thường của kiếp người, nhưng cũng cùng với đó, do trí tuệ chưa thông nên lại bị kẹt vào một vài suy nghĩ khác.
Con nhìn những người thân xung quanh mình, đặc biệt là cha mẹ con, con thấy sợ sệt cái ngày họ rời xa mình, con nhận ra mình đã dính mắc vào tương lai, vào kiến thức cạn cợt của chính mình, vào số mệnh định sẵn.
Con có tập sống trong chánh niệm để trân quý và báo hiếu từng phút giây họ còn bên cạnh. Con nên làm gì khác để thoát ra khỏi nỗi sợ này ạ? Hay cứ nhìn sâu nào nó và chấp nhận và hiểu đó là tất nhiên, rồi để nó trôi đi?
Tri ân Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-12-2020

Câu hỏi:

Con kính trình Thầy,
Con có một người sếp nữ đối xử với mọi người rất niềm nở, cách nói luôn quan tâm mọi người và mềm mỏng, nhỏ nhẹ. Tuy nhiên, khi nói chuyện với riêng mình con thì sếp hay tâm sự những bức xúc về sếp cấp trên, về chính sách của công ty và chửi tục ạ. Con vì nể nang sếp nên ban đầu nghe cũng không phản ứng, ậm ừ cho qua chuyện, về sau tự nhiên khi con bực bội chuyện gì đó tự nhiên trong đầu con cũng có tiếng văng tục ạ, con rất sợ ngày nào đó mình phát ra thành tiếng thì rất không hay.
Bên cạnh đó, tự nhiên trong vài tháng nay trong đầu con đôi khi cũng phát ra tiếng chửi bất kính luôn đối với Đức Phật nếu con thấy điều gì không hài lòng và vô tình con nhìn thấy hình Phật. Con không dám nói là ảnh hưởng từ sếp con hay chính đây là nghiệp con tạo từ quá khứ. Ý nghiệp của con rất nhanh, mỗi khi con nghe thấy âm thanh đó con đều quay lại nhìn Phật và sám hối ngay. Con cảm thấy ghê sợ những âm thanh trong đầu con quá Thầy ạ mà không biết làm sao để dập tắt hay tiêu diệt đi ý nghiệp này.
Con mong Thầy cho con lời khuyên và hướng dẫn giúp con ạ.
Con xin tri ân Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-12-2020

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Thường thì trước đây con quán thân mà con vẫn thấy cả thọ, tâm và pháp khi nó sinh lên nhưng riêng đặt tính của tâm thì con thấy nó nổi trội nhất đối với con. Con cảm nhận rõ dù tâm không xúc cảnh hoặc xúc cảnh nó vẫn cứ hoạt động âm ỉ bên trong. Mặc dù con biết sắc tưởng, ảo tưởng nó làm ra cho con có sự hồi hộp, lo âu và sợ hãi dù sự việc chưa xảy ra hoặc đang xảy ra. Hiện tượng này con bị từ lúc còn nhỏ rồi phát triển dần tới nay nên nó đã bộc phát ra thân (run sợ) và lộ rõ hơn khi con giao tiếp với mọi người hay đến những nơi có nhiều người chú ý là con sợ hãi và hồi hộp. Con cảm nhận tâm đang sợ và thân thì run, mắt nhìn người khác xem họ có đang thấy mình run không, rồi con xây qua nhìn ngắm cảm giác toàn thân quan sát nó nhưng lần nào con cũng bị nó làm cho đồng hoá và trở nên u mê không tìm ra lối thoát. Có phải con đã hành sai lệch không thưa Thầy? Mong Thầy cho con thấy ra cái mấu chốt để con thay đổi và tập điều chỉnh tâm về trạng thái bình thường. Con xin tri ân Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-11-2020

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, hồi nhỏ con sống trong một xóm lao động, hằng ngày nghe tiếng tranh cãi và chửi mắng của những người hàng xóm. Do là con gái, lại may mắn được ba mẹ dạy dỗ kỹ lưỡng và cho học hành đến nơi đến chốn nên từ nhỏ con đã nhận biết tránh xa những ngôn từ không hay và không bao giờ để vào tai những lời lẽ nặng nề của người xung quanh. Con lớn lên có gia đình và dấn thân vào công việc mưu sinh, trải qua bao khó khăn thăng trầm trong cuộc đời như bao ngừơi. Những năm gần đây khi có duyên lành được biết đến Phật Giáo Nguyên Thuỷ và tìm hiểu về thiền, con bắt đầu thực tập quan sát tâm và thấy một vấn đề ở bản thân mình. Khi con thấy tâm sân trổi dậy, những lời lẽ ô nhiễm hiện ra bên tai như đã ngủ ngầm sẵn từ lâu. Con nhận ra lí trí của mình tạo một lực đối kháng rất lớn với điều mình kiêng kị là nghĩ đến những lời lẽ thô tục khi tức giận hoặc bất mãn. Con cảm thấy rất xấu hổ không biết chia sẻ với ai và sợ gây nghiệp bất thiện dù chỉ trong ý nghĩ. Con cố gắng quên và tự răn mình nhưng dường như vẫn lẩn quẩn trong việc “tự chẻ đầu làm hai”. Kính mong Thầy chỉ bảo cho con làm sao thoát ra khỏi vướng mắc này. Con xin đảnh lễ tri ân Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-11-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy.
Con đang sống trong tâm dịch ở châu Âu. Con ngày càng cảm thấy "thần chết" rất gần. Con thường xuyên quán chiếu về sự chết và việc này giúp con soi sáng sâu trong tâm cái gì con đã buông và cái gì còn ràng buộc. Con xác định là con có thể bị nhiễm bệnh và chết bất cứ lúc nào. Nhưng con chưa muốn chết ngay lúc này vì:
1/ Khi tự kiểm điểm bản thân thấy con đã mắc nhiều lầm lỗi, nhờ ơn thầy nên con mới biết Đạo Phật, con muốn giữ cái thân này thêm một thời gian nữa để tu cho vững vàng.
2/ Con thương hai đứa con của con. Tuy hai đứa lớn cả rồi, đều sống tự lập được nhưng chúng chỉ có mình con là ruột thịt ở nước ngoài. Con sợ rằng không có con chúng sẽ rất buồn.
3/ Con sợ rằng con sẽ quên hoặc không gặp được Phật Pháp ở kiếp sau, không gặp được người thầy như thầy.
Thầy ơi, xin thầy dạy bảo thêm cho con để con không còn những lo âu, sợ hãi nữa. Con tạ ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-09-2020

Câu hỏi:

Dạ, con kính xin thầy Viên Minh khai thị cho con trường hợp sau đây mà con gặp phải trong quá trình tu tập ạ!
Tâm con thường an lạc, hoan hỉ, nhất là mỗi sáng xuống công viên tập thể dục. Con hòa mình với vạn vật, cỏ cây, hoa lá... Con ít khi nhìn người qua lại, tuy nhiên có lúc vô tình nhìn thấy họ thì có 2 trường hợp phát sinh:
- 1 là, con cộng hưởng với tâm hoan hỉ của người đó
- 2 là, con bị dính mắc ngay lập tức khi trông thấy hoặc cảm được năng lượng không thiện lành ở người đó, con bỗng thấy sợ hãi vì họ rất dữ. Có câu: "tâm sanh tướng", lúc đó con dùng pháp đối trị: nhìn vào hư không để trở về tâm mát mẻ của mình & rải tâm từ... bằng cách thầy dạy: dùng Tưởng lan tỏa năng lượng mát mẻ rộng ra... Lát sau, khi con nhìn lại người đó, con vẫn y nguyên cảm giác cũ.
Thưa thầy, câu hỏi của con: tánh biết vẫn đang biết sự việc như thế. Làm thế nào để tâm từ của con có thể từ bi được với cả những chúng sanh xấu ác ạ? (Có phải con tu chưa tới? Con buông chưa đủ, vẫn còn những đám mây mờ vô minh che chắn nên năng lực "chịu đựng được mình không là gì" vẫn còn nhỏ bé phải không ạ?
Con xin cảm ơn thầy. Con thật hạnh phúc & luôn biết ơn SỰ VẬN HÀNH CỦA PHÁP, thật là vi diệu! Con biết ơn thầy khai thị cho con ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-08-2020

Câu hỏi:

Thưa sư ông!
Con vừa nhận ra một trải nghiệm, ngay cả những lo lắng, bất an mà khởi lên đúng lúc thì cũng có sự hữu dụng. Vd: Ngày mai con phải làm bài thi, nhưng có ai đó rủ con đi đâu hoặc tâm con phóng túng ham chơi không muốn ôn bài, thì những sự bất an lo lắng khởi lên như một dấu hiệu cảnh báo để con phải quay lại làm bài.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-07-2020

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy hoan hỉ cho con được hỏi. Trước đây con chưa hành pháp của Thầy thì con thường bị lo âu sợ hải khởi sanh khi con bị bệnh cứ tưởng tượng là bị ung thư hay khối u gì đó làm con rất sợ. Nhưng từ khi con bắt đầu nghe pháp Thầy và thực hành trải nghiệm chính mình cũng được mấy năm nay. Mặc dù con rất hiểu thấu đáo nguyên lý thầy dạy. Nhưng tới giờ khi con bệnh thì những thứ cũ tưởng tượng vẫn khởi sanh lên lại nó rất lẹ hình như nó ăn sâu vào tiềm thức con thì con vẫn giữ nguyên lý soi sáng những thứ tạp khí đó mỗi lần nó khởi sanh thì lám con rất khó chịu trên thân như hơi căng đầu tim hồi hộp... ý con muốn hỏi Thầy là con cứ soi sáng trọn vẹn với nó như vậy đừng khởi ý loại bỏ nó phải vậy không ạ? Vì con biết đây cũng là cái bệnh từ trươc. Vì mỗi lần con muốn dẹp nó hay khống chế nó thì nó mạnh hơn làm con căng thẳng và mệt hơn con buông ra chỉ trọn vẹn không chạy theo nó thì nó có sanh trụ và diệt và độ căng nó nhẹ hơn. Con xin cảm ơn Thầy

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-07-2020

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy,
Con năm nay 26t, không biết khi nào thân người con luôn vác theo tâm tự ti, sợ hãi. Đến khi ra trường tự ti, ảo tượng mình không làm được việc mà chấp vào đó mà không dám đi xin việc. Chỉ biết tự rèn luyện một mình và xin làm các công việc đơn giản, ít thách thức. Đến lúc điều đó như một khối u nhọt, nhớ tới lại ray rứt. Con mới biết chữ Nghiệp lôi mình đi và cho lại cái mình đã tạo. Con thấy tâm thức mình lúc sáng lúc tối. Lúc tự an ủi và quán sát để tin tưởng hơn vào mình, thì có chút niềm vui, nhẹ nhõm. Nhưng con biết, một khi chưa đối diện được với nỗi sợ mặc cảm tự ti bằng một việc cụ thể thì bài học sẽ mãi không được học ra. Nói thì rất dễ, nhưng lỡ mang tâm này người con vô minh thấy khó vô cùng.
Thưa thầy, con nên làm sao để thấy ra được cái tâm sợ hãi tự ti như nó là mà bước qua chứ không nhìn nó với thái độ sợ hãi khổ đau như con đang phải? Con cám ơn thầy, con chúc thầy nhiều sức khoẻ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-06-2020

Câu hỏi:

Dạ con chào Sư Ông.
Thưa Sư Ông, khoảng một thời gian trước đây con có triệu chứng của bệnh trầm cảm, sau khi nghe Pháp của Sư Ông bệnh của con cũng nhẹ đi nhiều. Nhưng mấy ngày gần đây con có tìm hiểu sâu hơn về Phật Giáo thì tâm còn lại cảm thấy sợ hãi và phiền muộn, buổi tối con hay bị đau dạ dày và mất ngủ nên sức khỏe không được tốt. Rồi tâm con lại bất chợt nãy lên những ý nghĩ phỉ báng Phật, con rất sợ và tối nào con cũng sám hối, nhưng những ý nghĩ đáng sợ đó vẫn không mất đi. Con xin sám hối trước Sư Ông và xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con làm sao để ngăn những suy nghĩ đó ạ?
Con xin cảm tạ Sư Ông.

Xem Câu Trả Lời »