loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 208 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bất an & sợ hãi'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 16-06-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,<p>
Con muốn viết thư cho Thầy từ sớm hơn... nhưng mà phần thì con xấu hổ (thời gian qua con tu tập rất dở và bê trễ), phần thì con nghĩ con phải tự thực hành và tự kéo mình ra khỏi vũng sình chứ "tại bị này nọ" rồi nhõng nhẽo hoài thì vô ích. Nên con không hó hé gì, nhưng hôm nay thì con chịu hết nổi tình hình của con rồi Thầy ơi, nên con bèn đi níu áo Thầy tiếp. <p>

Trước tiên, cho con được sám hối những điều sai trái con đã làm. Con đã làm nhiều điều rất dở và rất sai, tính theo thang điểm thế gian con cũng đã rớt bẹp rồi, còn như tính theo thang điểm đạo Phật thì con không chỉ "rớt" mà phải là dùng chữ "trôi lăn" để tả thôi. Con đã sát sanh, đã nói dối, đã nổi nóng, đã tham lam, đã kiêu căng ngã mạn, đã oán trời trách người,... Con không ghìm cương mình được mà chỉ bất lực nhìn mình trôi trôi lăn lăn tuốt luốt, ngày này qua ngày khác. Nhìn thoáng qua thì đời sống của con đi thẳng một đường từ tệ tới hại. Rồi thỉnh thoảng con thận trọng, chú tâm, quan sát, không đánh giá theo kiểu từng tháng từng quý mà xét mình từng giây từng phút thì con thấy mình không phải tệ, không phải hại, mà giống như mình bị điên thì đúng hơn. Bao nhiêu suy nghĩ và xung lực xảy ra trong từng lúc, con chẳng thấy mình điềm tĩnh trong lành, hay đúng, hay sai chút nào, mà mỗi lúc con vừa thế này vừa thế kia, cứ xao xác giằng xé luôn luôn. Giống như cái tờ giấy vẽ hình điện tim vậy, tinh thần của con cứ nháo nhào bất an và nhiều khi bất thiện. Con cảm thấy khổ sở và lú lẫn quá, con không biết phải làm sao? <p>

Càng để tâm quan sát mình, con càng thấy gớm ghiếc và ghê sợ chính mình. Con thấy mình rất là "kỳ", không giống như những gì mình thường nghĩ mình là... Đâm ra con hay xao nhãng, hay để tâm trí vào những việc đâu đâu để tránh phải đối diện với bản thân mình và cái tình hình "tứ mã phanh tâm" của mình. Con cũng không biết làm sao nữa. Con cảm thấy cô đơn, sợ hãi và xấu hổ vô cùng. Cảm giác ấy làm con ít cười, né tránh giao tiếp và nhiều khi nổi khùng lên với những người xung quanh nữa. Thầy có lời khuyên nào cho con không? Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy con muốn chia sẻ với 1 người bạn đọc về nỗi lo sợ vào ngày 07-06 vừa qua. <p>
Bạn ơi! Mình cũng giống như bạn vậy. Cách đây hơn 2 năm mình cũng mắc phải căn bệnh lo sợ, mình luôn luôn lo sợ. Nỗi sợ này làm cho mình không còn làm ăn gì được nữa, nó làm cho thân tâm mình rã rời. Mình đã đi bác sĩ khám và uống thuốc nhưng bệnh càng trầm trọng hơn không hề thuyên giảm. <p>
Sau đó vô tình mình gặp được trang web Trung Tâm Hộ Tông này và nhờ Thầy hướng dẫn cách hành thiền, nói hành thiền là cho đúng nghĩa thôi chứ thực ra là trở về trọn vẹn tỉnh thức với chính mình thôi. Từ khi mình thực hành theo lời dạy của Thầy, giờ đây nỗi lo sợ của mình đã đỡ hơn 70% rồi. Mình có 2 cách cùng chia sẻ với bạn là: <p>

1- Bạn nên trở về trọn vẹn với cái sợ của mình (nếu bạn đủ can đảm để đương đầu với nó). Bạn cứ coi nỗi sợ đó là 1 người bạn đến thăm mình và vui vẻ đón nhận nó. 1 điều quan trong là bạn đừng đặt nặng cái Ta ảo ảnh vào bên trong. Cứ nhẹ nhàng tự nhiên xem nỗi lo sợ đó thôi. <p>

2- Không nên tập trung vào nỗi sợ đó quá (nếu bạn không đủ can đảm để đương đầu với nó). Bạn nên phối hợp thêm vào pháp niệm Phật theo cách niệm chuỗi do Sư Hộ Pháp chỉ niệm 9 ân Đức Phật. Bạn vào Google gõ phương pháp niệm chuỗi của Sư Hộ Pháp, rồi bạn học theo cách niệm. Bạn thử thực hành đi thì bạn sẽ thấy rõ nỗi sợ từ từ sẽ giảm và lấy lại tự tin. <p>
Chúc bạn thành công. Những nỗi sợ chỉ do tưởng tượng mà ra thôi bạn ơi. Bạn nhớ là đừng đặt nặng cái Ta ảo ảnh nhiều quá nha. <p>
Con xin cám ơn Thầy cho con mượn trang web này để chia sẻ với các bạn gần xa.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-06-2015

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, <p>

Một năm nay, con ngày nào cũng nghe pháp của Thầy giảng, tuy con chưa có duyên được gặp trực tiếp Thầy, nhưng thông qua các bài giảng của Thầy đã giúp con nhận thức được rằng, điều cốt yếu của Thầy muốn chỉ ra là NGUYÊN LÝ để chúng con thấy được đâu SỰ THẬT đang vận hành nơi THÂN TÂM mình, và Thầy dẫn kinh điển ra để soi chiếu, xem những gì Phật nói trong kinh điển, hay các vị Thiền Sư nói trong Ngữ Lục, Lão Tử nói trong Đạo Đức Kinh, Đạo Dịch nói trong Kinh dịch có đúng như thế không? <p>

Chính nhờ có nhận thức này mà con đã nhận ra nhiều sai lầm trong nhận thức và hành vi của mình. Con thành tâm tri ân Thầy. <p>

Nhưng trong con có một nỗi sợ vô hình thầy ạ, nỗi sợ này nó chiếm lấy toàn bộ tâm hồn con, nó kiểm soát và làm cho con hạn chế đi rất nhiều trong công việc cũng như trong cuộc sống. Khi con tiếp xúc với môi trường hay mọi người thì nỗi sợ này nó xuất hiện, lúc thì rõ nét, lúc thì mơ hồ, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn con, con cảm nhận được nỗi sợ đó đang hiện hữu. Chính nỗi sợ hãi này đã ngăn cản con hành động, kể cả những hành động đảm bảo cuộc sống bình thường của mình, hay những hành động giúp đỡ người khác. Nỗi sợ này đã theo con từ bé tới bây giờ, nay con đã 36 tuổi, con cũng đã tham gia các khóa học và đọc các sách về hóa giải nỗi sợ hãi nhưng con thực vẫn chưa tìm ra được cho mình giải pháp. Đến hôm nay thì con thực sự không thể chịu nỗi nữa. Con không biết con phải học bài học về nỗi sợ hãi trong bao lâu Thầy ạ, nhưng con thực sự thấy cuộc đời mình đang trôi qua một cách lãng phí Thầy ạ. <p>

Về mặt lý thì con nhận thức được là nỗi sợ vô hình trong con là do nhân con tạo ra trong quá khứ (có thể là từ kiếp trước), và nỗi sợ xuất hiện là quả tự nhiên. Nhưng con không thể chấp nhận được sự thật này (nỗi sợ là quả tự nhiên cứ việc hiện hữu, còn việc của mình thì mình cứ làm), tức nó làm tê liệt ý chí hành động của con. <p>

Nên hôm nay con viết thư cho Thầy, con rất mong Thầy cho con một lời khuyên hay Thầy có thể chỉ cho con một pháp chế định tạm thời để con hóa giải nỗi sợ này. Con chân thành cảm tạ Thầy. <p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-06-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, hôm nay con đã thoát ra được sự bất an mà con đã trình với Thầy cách đây mấy ngày. Con nhận thấy cái sai của mình là khi tâm bất an đến với mình mà mình còn bận tâm quá nhiều vào sự bất an đó làm cho mình bị dính mắc vào hiện tại. Chính do sự dính mắc này làm cho sự bất an càng gia tăng thêm. <p>

Hôm nay con nằm thư giãn và nhẹ nhàng nhìn sự bất an mà mấy nay con đang bị dính mắc thì con thấy sự bất an này dịu xuống từ từ. Giờ con đã hiểu những lời dạy của Thầy thế nào là đừng để tâm mình bị dính mắc vào quá khứ, tương lai và hiện tại chỉ nhìn thấy nó thôi mà không để dính mắc vào. Sau khi thoát ra khỏi nỗi bất an của tâm, con nhìn lại thấy khi tâm bất an lo sợ điều gì thì làm cho tim mình đập quá nhanh toàn thân rã rời, đâu óc thì căng thẳng tâm trí không còn sáng suốt... Giờ thì con học thêm được bài học khi các pháp đến với mình thì mình cần phải nhẹ nhàng nhìn nó thôi không nên quan tâm chú ý nhiều quá rồi để bị dính mắc vào trong hiện tại. Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-06-2015

Câu hỏi:

Kính thưa sư,<p>
Con tập buông xả những điều phiền não, lo lắng, hiện tại và tương lai nhưng khi hành thiền thì con lại cảm thấy lo nhiều hơn, nhất là về sự chết, như vậy con hành không đúng phải không Sư? Kính mong Sư khai thị giúp con. Kính.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-05-2015

Câu hỏi:

Thầy ơi,<p>

Con lại làm phiền đến thầy rồi. Con cố gắng học Đạo cùng sống và trải nghiệm cuộc đời nhưng mà con thấy khó quá. Con biết tâm con cứ bị lôi cuốn và nghe Pháp Thoại của thầy thì mới trở về. Rõ ràng con biết mà không làm sao được. Con cũng nhớ đến câu thầy dậy là “Thuận Pháp Tuỳ Duyên” rồi con mới tỉnh, rồi lại bị lôi cuốn, rồi lại tỉnh. Cứ lập đi lập lại. <p>
Trong khi con vừa vướng việc này việc kia thì con vừa phải chiến đấu với chính mình. Những vui, buồn, mừng, giận, thất vọng, phiền não cứ đến rồi đi. Nhưng cái khó nhất của con bây giờ là cái lòng không có tự tin ở chính mình và thiếu quyết tâm trong mọi việc.
Con biết con có tự tin và quyết tâm nhưng con bị cái gì đó làm con thật khó chịu mà không sao thông suốt được. <p>

Ví dụ, hiện tại trong việc làm của con thì vì con đang quay lại công việc cũ mà năm xưa con làm. Bây giờ tập làm lại ban đầu thì con cũng khiêm tốn, nhưng trở thành bị rụt rè và người ngoài coi con như người không thông minh và thiếu kinh nhiệm. Đôi khi con cảm thấy là mình cũng như vậy. Rồi lúc nào cũng nghĩ mình yếu đuối và nhỏ bé. Và gần đây con bị người ta lợi dụng trong công việc. Cùng lúc con không học được gì ở trong công ty đó thì con quyết định đổi công ty khác. Nhưng vẫn làm nghề đó. Trong công việc này thì cần phải có nhiều tự tin, ba hoa, mánh khoé, quyết tâm và khéo nói. Từ khi con học Đạo thì con khó mà làm được cái kiểu mánh khoé, ba hoa và ngã mạn. Nói thì thế nhưng con nghĩ vấn đề là cũng không phải là ai hay công ty nào cả. Vấn đề là CON. <p>

Thầy ơi, bây giờ con phải làm sao? Chắc con không đủ tinh tấn, chánh niệm và tỉnh giác rồi phải không? Con cứ bị lung lay, không tự mình quyết định được, cứ so đo hoài trong các mọi việc. Lúc nào cũng sợ và mất tự tin và nhiều khi cảm thấy rối loạn hết lên. Con thật là mệt với mình quá. Con xin thầy dậy con phải làm sao bây giờ. <p>

Con chúc sức khoẻ thầy và xin được nương nhờ nơi Tam Bảo. <p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-05-2015

Câu hỏi:

 Mô Phật, con kính đảnh lễ Sư.<p>
Thưa Sư, con ngồi thiền và hành thiền thì những chuyện đã qua trong quá khứ nó trở về với con rất nhiều, như là nuối tiếc, hối hận, buồn... như vậy là con đã hành sai phải không thưa Sư, nhất là trong khoảng thời gian 2-3 tuần nay, khi con không đi chùa? Kính mong Sư khai thị cho con. Kính.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-04-2015

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy! <p>
Thưa thầy, con đã đọc được câu hỏi của một quý anh chị hỏi với nội dung như thế này ạ: "khi con trở về với thực tại, ngay lúc đó thường có suy nghĩ vẩn vơ kéo thóat khỏi thực tại, thường kéo con về quá khứ, tương lai hoặc những ảo tưởng do bản ngã vẽ vời ra. Con liền kéo tâm trí về thực tại nhưng việc làm này có vẻ cưỡng ép và khiến con mệt mỏi. Con xin hỏi thầy con đã làm sai chỗ nào phải không? Xin thầy cho con lời khuyên. Con xin cảm ơn". <p>

Con cũng đang vướng mắc và trăn trở tìm đường đi. Có một thời gian, mỗi khi nghĩ đến những muộn phiền, bực dọc của quá khứ, đâm ra khinh ghét người hiện tại... con biết như thế chỉ làm mình đau khổ, tâm không bình an và muốn dứt bỏ. Sau đó con thực tập, cứ mỗi khi nghĩ đến những điều đó, con lại tự nhắn nhủ là không tốt, lâu dần sẽ làm mình càng dữ và hận càng sâu khó dứt bỏ, nó làm con không thoải mái nên con suy nghĩ đến những điều tốt đẹp hơn, nhẹ nhàng hơn... Sau 1 thời gian con đã bớt nghĩ đến nhưng lâu lâu lại trỗi dậy và không thể cắt bỏ tận gốc rễ. Con biết con đã thực hành sai, nhưng không biết phải làm cách nào. Nay đọc được hồi đáp của thầy cho câu hỏi trên con đã lơ mơ hiểu ra vấn đề nhưng chưa thật sự hiểu hết. Mong hồi đáp của thầy để con sớm tìm thấy con đường thực hành đúng đắn, dứt bỏ hết phiền muộn và sân hận trong lòng, sống yên vui và thanh thản hơn. Con cảm ơn thầy ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-04-2015

Câu hỏi:

Thưa thầy, thời gian gần đây con gặp chuyện buồn tình cảm. Con hiểu tất cả sự khổ đau, mệt mỏi là do cái tâm tham, sân, sợ hãi của con gây ra, nhưng con chưa vượt thoát được. Có giai đoạn con suy nghĩ, quan sát dòng cảm xúc của mình nhưng con lại bị rơi vào trạng thái stress, hầu như con rất khó ngủ, sáng dậy cảm thấy trống trải, tim đập mạnh và sợ hãi. Thời gian gần đây, con tập quan sát mọi thứ xung quanh mình nhưng vẫn chưa cảm thấy trọn vẹn với thực tại. Con xin thầy chỉ dạy cho con từng bước giúp con an định và không cảm thấy bồn chồn, bất an khi mới thức dậy ạ. Con cảm ơn thầy rất nhiều. Con xin đảnh lễ thầy

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-03-2015

Câu hỏi:

Con kính thầy!
Đầu con hay nói nhẫm, hay độc thoại lắm thầy ạ. Con toàn độc thoại những vấn đề tốt xấu để con xem cái nào xấu cái nào tốt con làm và tránh. Nhiều khi cứ độc thoại những suy nghỉ của lời Phật dạy trong kinh và nhiều cái nữa. Có khi độc thoại làm con tốt lên, hướng đến cái lành. Có khi độc thoại làm con xấu đi, không thể ngủ được, cứ văng vẳng trong đầu con. <p>
Vậy con nên làm như thế nào? Mong sư chỉ dạy cho con.

Xem Câu Trả Lời »