Đóa Tâm Khai

 

Người ơi! Mở cánh cửa lòng

Để cho trời đất mênh mông hiện vào

Mỗi bình minh đến ngọt ngào

An lành trên mỗi tế bào thân, tâm.

 

Ai ơi! Tỉnh thức lặng thầm

Phút giây, hơn cả nghìn năm mê mờ.

Nhìn đời ánh mắt trẻ thơ

Lòng không biên giới chạm bờ yêu thương

 

Hay chăng, đời đó hạt sương

Được, thua chi cũng…  vô thường cuốn trôi!

Buông đi, một lúc riêng ngồi

Ngắm vầng hồng rạng bên trời hạo nhiên

Trăm năm rộn rã ưu phiền

Biết chân hạnh phúc - bình yên tại lòng?

 

 Ai về gạn đục khơi trong

Sẽ nghe từ ái bên lòng nở hoa

Sẽ thương yêu cõi ta bà

Vòng tay ôm trọn hằng sa hữu tình

Vì rằng muôn vạn hàm linh

Chung cùng bản thể, giống mình khác chi!

Khi hồn mê muội vỡ đi

Nghìn năm giọt nước trở về đại dương.

 

Ai hay giữa chốn vô thường

Một cành sen nở miên trường thảnh thơi

Dừng chân xuôi ngược giữa đời

Lặng nghe tâm lượng - đất trời chẳng hai.

 

Khi đời một đóa tâm khai

Càn khôn là giấc mộng dài chẳng qua!

Ân cần chắp lại tay hoa

Ca cùng sinh tử bài ca Chân thường.

 

Thôi kệ

 

Thôi kệ, buồn chi những tiếng đời

Chỉ là âm điệu thoảng đầu môi

Nghe khen càng thích, chê càng khổ

Thế sự muôn trùng... vẫn cứ trôi.

 

Thôi kệ, sầu chi chuyện được thua

Tuồng đời thăng giáng lúc tôi, vua

Ai khôn mà chẳng dăm lần dại

Rồi cũng phù vân... ngọn gió đùa!

 

Muôn sự trên đời do Nghiệp, Duyên 

Hiểu ra, thanh thoát mọi ưu phiền

Trong mơ, ai biết đời hư ảo

Thả mồi bắt bóng tự truân chuyên.

 

Thôi kệ, đừng than trách thế nhân

Đừng nhìn lỗi họ để... bâng khuâng!

Nhân tình thế thái xưa nay vậy

Thánh thiện thì ai ở dưới trần?

 

Thôi kệ, chi rồi cũng sẽ qua

Giận, hờn, ân, oán, nặng riêng ta

Gỡ cặp kính màu cho bớt khổ

Mắt nhặm trông đời vạn đốm hoa.

 

Sống giữa nhân hoàn mấy chục năm

Nói năng thì dễ, khó là câm!

Đời trôi, ta nhọc vì ôm giữ

Vui, buồn, sướng, khổ tại nơi tâm.

 

 


[ Ðầu trang ][ Trở về trang Thư Viện ]

updated: 2020