Trung Tâm Hộ Tông - Tổ Đình Bửu Long

Ở chốn không lời


Nghìn thu đá ngủ say mèm
Chiều hôm thức dậy bỗng thèm nghe Kinh
Xót xa nhỏ lệ thương mình
Thùy miên lũy kiếp vô minh, mịt mù.

Đá lên tiếng hỏi nhà sư
Nặng nề kiếp đá, răng chừ thoát thai?
- Hỏi mình, này chớ hỏi ai
Đừng ôm núi ngủ, đừng say giấc đời!
Thiên thu dưới ánh mặt trời
Hồn đầy bóng tối chưa dời một phen
Trong lòng Đá có hoa sen
Sao hoài xa lạ, chưa quen một lần?

Trông kìa, mấy cụm nhàn vân!
Trôi về phương nớ hồng trần nhẹ tênh,
Cuộc đời vốn dĩ mông mênh
Chôn chân từ độ lãng quên, buộc ràng!
Đá nghe vỡ mộng, bàng hoàng
Thở dài một điệu mang mang đất trời...

Rồi Sư cùng Đá bật cười
Cả hai ở chốn không lời gặp nhau.

 

Đôi Khi...

Đôi khi cần biết dại khờ
Để lòng thanh thản một giờ bình an,
Đôi khi cần bỏ tính toan
Để bờ môi đó thênh thang nụ cười.
Đôi khi... ' chín bỏ làm mười '
Để thôi câm nín, một lời trao nhau.
Đôi khi thấu hiểu niềm đau
Để thôi phán xét những câu tuyệt tình.

Đôi khi biết giở trang Kinh
Để tìm thấy lại an bình nội tâm.
Đôi khi biết sống lặng thầm
Để nhìn tỉnh thức thâm trầm nở hoa
Đôi khi cần biết lỗi ta
Để lòng độ lượng, thứ tha lỗi người.
Đôi khi... ngước mắt nhìn trời
Để hồn khoáng đạt rạng ngời nắng xuân.

Đôi khi cần biết dửng dưng
Trước bao cám dỗ trói chân, khổ đời!
Đôi khi cần biết buông lơi
Để nghe hơi thở là nơi dịu dàng
Đôi khi nhặt, đôi khi khoan
Để thương yêu chẳng buộc ràng lẫn nhau.
Đôi khi nhớ lúc ban đầu
Để tình trong sáng thuở nào nguyên sơ

Đôi khi tỉnh giữa đời mơ
Để tâm tỏ ngộ bến bờ thực hư.
Đôi khi biết rải lòng từ
Để cho nghĩa sống bây chừ lên ngôi.
Đôi khi biết lặng cái tôi
Để đây với đó xa xôi lại gần...
Đôi khi đạm bạc, thanh bần
Đoái thương bao kiếp nhọc nhằn chung quanh
Đôi khi chuông mõ tu hành
Biết đời hơn thiệt, đua tranh... mãi đời!

Đôi khi ngồi giống Phật ngồi
Như như bất động nụ cười thiên thu
Để ngày nao... dứt phàm phu
Mở toang cánh cửa Chân Như bước về.

 

 


[ Ðầu trang ][ Trở về trang Thư Viện ]

updated: 2018