loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 13 câu hỏi có nội dung liên quan đến '10 phiền não'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 22-03-2018

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Khi con bị nhận lời phê bình, chỉ trích về mình, lúc đó con quan sát tâm mình, nó gợi lên cảm thọ buồn, hơi khó chịu, giọng nói lúc đó không còn tự nhiên, như nó đang chất chứa sự tức giận thầm kín ở bên trong. Nhưng con không thấy tâm sân khởi lên mặc dù cảm thấy khó chịu, có lẽ chánh niệm còn yếu nên con không thấy tâm đó? Theo ý thức, con tự nghĩ mình đã học đạo thì mình không nên phản ứng lại gây mất hòa khí, lúc đó con quay trở về quan sát thân tâm mình tiếp, con nhận ra cảm thọ khó chịu khởi sinh, sau một hồi con nhìn nó thì nó bớt dần. Và trong tâm thức con có ý nghĩ rằng nên bỏ qua, người ta không phải nói về mình đâu, và mình đừng tưởng tượng phóng đại vấn đề rồi tự làm khổ mình. Nhưng sau đó nó lại nảy ra suy nghĩ khác là nhiều khi người ta ám chỉ đến mình và đó không phải do mình tưởng tượng suy diễn. Và điều đó cứ lặp đi lặp lại, tâm khởi lên rồi diệt và lâu lâu nó gợi lên lại khiến mình phiền não, khó chịu. Có lẽ con chưa nghĩ thấu đáo về sự việc đó là mình có tưởng tượng hay người ta ám chỉ mình thật, và cách mình ứng xử lại như thế nào nên phiền não nó chưa dứt mà cứ gợi đi gợi lại đúng không Thầy mặc dù con đã quan sát thấy nó?
Lúc trước thì xảy ra những chuyện như vậy con cảm thấy rất khó chịu, và lo lắng nhiều. Nhưng con có nghe lời Thầy nói phiền não nó khởi lên nhiều lần để mình thấy nó, mình mới giác ngộ được, mình học chưa xong nên nó khởi lên để kiểm tra mình lại, nên con cảm thấy bớt khó chịu hơn. Cũng giống như mình muốn biết con chuột nó đang ở đâu trong nhà mình mà nó cứ ẩn mình hoài sao mình biết được, nhờ nó xuất hiện nhiều lần thì từ từ mình mới biết nó nhiều hơn.
Con cũng quan sát thấy một số người họ ứng xử rất hay mặc dù họ chưa biết đạo nhiều nhưng khi gặp tình huống bị phê bình đó, họ chẳng những bình thản, biết sai nhận lỗi mà họ còn suy nghĩ ra những chuyện khôi hài để hai bên đều vui vẻ và sau đó đủ bình tĩnh để giải thích và làm không khí lắng dịu. Nhưng con thì lúc đó con quay lại tâm mình và con hơi buồn, ấm ức nên nhiều khi người đối diện cảm được tâm trạng con buồn và tình huống lại càng trở nên xấu đi.
Con trình bày cách ứng xử của mình ở trên nhờ Thầy góp ý nhận xét để con hiểu ra và tự điều chỉnh.
Con cảm ơn Thầy.
Kính Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-10-2015

Câu hỏi:

Bạch thầy! Khi tập trung vào cái gì thì cái đó mở rộng ra, trước đây con chỉ chuyên tâm vào pháp và tu tập, làm phước, còn hiện tại vì phải lo cho cuộc sống và tương lai nên con tập trung vào sự nghiệp. Con đang bước trên con đường rèn luyện thân và tâm mình, nhưng sao vẫn bị chao đảo quá thầy ạ! Lúc thì giữ được phạm hạnh, lúc thì tâm phàm phu đầy ô nhiễm. <p>
Từ lúc xuất gia về, tâm con như hẹp lại với mọi thứ, con ít hoan hỷ với việc làm phước khi không có tiền, không có công việc, giống như mình đang sống ảo, và con cũng nhận ra rằng làm từ thiện là một điều tốt nhưng nó phát sanh bản ngã thầy ạ, nó không đem lại an vui và sự giải thoát cho chính con. Như vậy có gì sai không, thưa thầy? Qua những lời thầy chỉ dạy, con cải thiện được chánh niệm trong từng hành vi của mình, con luôn quay lại nhìn bản thân hơn là đánh giá người khác, cảm nhận và hay biết thì tăng trưởng nhiều hơn thầy ạ. Bạn con nói không nên phân tích mọi thứ kĩ quá, nhưng với con thì sự phân tích ấy cho mình thấy ra được những thứ ô nhiễm vi tế hơn và dễ điều chỉnh hành vi mình hơn phải vậy không thưa thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-09-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! <p>
Trước hết con kính xin cám ơn Thầy đã khai thị cho con rất nhiều, trong gần một năm qua con đã có duyên được nghe pháp thoại của Thầy, con và gia đình con có nhiều thay đổi tích cực (con đã hiểu được nguyên lí sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha) và có thời gian sống rất tốt như vậy. Nhưng thưa Thầy, thỉnh thoảng con vẫn còn bị khởi sanh những tập khí xấu, đó là những bản ngã tham sân si được huân tập từ nhỏ đến nay làm con thấy khó khăn, mệt mỏi, đặc biệt là những lo lắng về con cái khi đối diện với mỗi sự việc (học hành, thi cử, viêc làm ...), con lại bi bệnh HA. Xin Thầy cho con lời khuyên làm sao để những tập khí xấu bớt đi được măc dù con đã hiểu đó là sai thưa Thầy. Con kinh xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2015

Câu hỏi:

Con cảm ơn thầy rất nhiều. Xét lại nơi tâm mình, tánh giác vốn tự tròn sáng, khởi tâm tìm ngộ thảy là mê lầm, buông bỏ vọng duyên tánh tự hiển bày, hàng ngày hàng giờ sống trọn trong ấy lại chẳng chịu nhận, khởi lên vọng niệm tìm cầu giác ngộ, thật đáng thương... <p>

Nay con xin hỏi thêm thầy một câu. Tâm con khi gặp cảnh duyên hoặc thuận hoặc nghịch hay khởi lên những vọng như sau, ví dụ, khi gặp duyên sân, tâm khởi lên ý nghĩ chúng sanh cùng mình đồng một tánh giác, vì tự mê mờ nên chẳng nhận biết nên mới lầm lạc, ta chẳng vì duyên cớ ấy gánh khổ vào mình. Hoặc khi gặp cảnh vui, tâm lại khởi nghĩ, các pháp vô thường vui đó buồn đó có gì bền chặt chẳng nên bám víu... (những ý nghĩ này tự khởi chẳng phải tâm con muốn khởi lên để đối phó với cảnh duyên). Mong thầy từ bi chỉ rõ cho con, với những ý nghĩ đó con cảm thấy cũng có ích lợi nhưng nó hay ngăn chận những niệm khởi trước nó mặc dù khi ấy vẫn biết rõ ràng. Con xin cám ơn thầy. Chúc thầy mạnh khỏe thân tâm trường lạc!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-08-2015

Câu hỏi:

Bạch thầy cho con hỏi. Khi đang làm việc thì con gặp 1 người nói con là tệ. Vài ngày sau lại có người nói con tệ tiếp. Con suy nghĩ sao người ta lại nói con tệ dù con làm việc đúng nhiệm vụ và trách nhiệm. Điều đó làm con suy nghĩ bấy lâu nay. Thầy cho con lời khuyên để con trút được muộn phiền này không ạ? Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-08-2015

Câu hỏi:

Con phải làm gì khi đã đánh mất chính mình thầy, con không thấy vui khi con ở một mình, phiền não cứ bu theo con...

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-07-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Con thấy tâm con cứ hay suy nghĩ và náo loạn khiến con cảm thấy rất mệt mỏi. Vậy thưa Thầy, con có nên tham gia một khoá học thiền Vipassana để giúp con biết căn bản tu tập hầu thanh lọc thân tâm không ạ? <p>
Hiện nay con thấy nhiều thiền viện đang mở khoá thiền khiến con hơi bối rối trong việc đăng ký học, kính mong Thầy giúp cho con lời khuyên ạ. Con cảm ơn Thầy nhiều. <p>
Con kính chúc Thầy luôn mạnh khoẻ và an lạc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-07-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy!
Con buồn mà chẳng biết vì sao con buồn. Như vậy là do tâm con đang làm sao vậy? Kính xin thầy khai tâm cho con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-01-2015

Câu hỏi:

Thầy ơi, mặc dù khi con cảm thấy cô đơn tột cùng, con đã nghe bài pháp thầy giảng về sự cô đơn và con thấy thật sự rất đúng với trường hợp của mình... nhưng con vẫn không sao thoát khỏi cảm xúc cô đơn tột cùng này. Có lẽ, cũng vì do con ăn uống thất thường và lo lắng cho việc thực hiện kế hoạch quá nên càng khiến cho cảm giác này mạnh mẽ hơn. <p>
Con mới bỏ học đại học cách đây hơn một tháng để ở nhà ôn thi lại năm sau vì con nhận ra bản thân con phù hợp với ngành tâm lý học hơn là kinh tế. Cũng vì thế mà cả ngày con chỉ ở nhà sinh hoạt và học Toán. Có thể đấy chỉ là chọn lựa của bản ngã mà thôi nhưng con đã quyết rồi nên giờ con nghĩ mình nên tiếp tục đi cho hết con đường con đã chọn và luôn nhớ rằng điều quan trọng hơn cả là trong khi trải nghiệm con đường này, con phải thấy ra được chính mình và trở về với chính mình. Con luôn nghĩ là chỉ có mình con có thể làm nơi nương tựa cho chính mình mà thôi nên nhiều khi có chuyện này kia con muốn hỏi thầy nhưng lại thôi. Thế nhưng lần này con vẫn muốn viết gửi thầy vài dòng để xin thầy mấy lời an ủi. Con đang rất hoang mang vì cảm giác cô đơn này. Trước đây con chưa bao giờ có cảm xúc này cả. <p>
Con xin đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-01-2015

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, xin thầy giúp con và các bạn tu khác những thắc mắc sau: <p>
- Con nghe nói Phật tánh vốn sẵn có ở mỗi người. Xin thầy cho con biết Phật tánh là gì? Làm cách nào để sống với tánh Phật của mình?<p>
- Khi đối diện với những tình huống hoàn cảnh trên đời, ngay lúc đó phải làm sao? Khi tình cờ thấy một cảnh sex trên màn hình internet, nhìn một cô gái đẹp với đường cong tuyệt mỹ trong tâm mình phải áp dụng cách tu tập như thế nào? Con người ai cũng phải có ý thích về ăn uống, tình dục. Đó có phải là tội lỗi? Người tu phải làm sao? <p>
- Đối với cư sĩ tu tại gia, ngay lúc quan hệ nam nữ, thưa thầy, ngay lúc đó tâm phải như thể nào?<p>
- Tất cả những cảnh hiền, dữ, khổ đau, hạnh phúc, chê bai, ganh ghét, giận dữ, buồn, vui... xem kỹ lại chúng đến rồi đi trôi qua trong đời giống như cảnh trong mộng, trong phim... Chúng có ý nghĩa gì không? Nếu biết tất cả là cảnh trong mộng trong phim, như điển chớp, bào ảnh thì như vậy có xem như người ngủ tỉnh giấc hay không?<p>
- Nếu chỉ biết sự thật, sống với sự thật thì người tu có cần biết, đọc, tụng kinh sách hay không?<p>
- Hạnh phúc khổ đau có phải do tâm trạng của từng cá nhân tự đặt vào đó hay không? Chúng sinh, nói gần hơn là con người tự trói buộc, đóng khung mình rồi tự mình thấy khổ đau hạnh phúc? Thưa thầy nếu biết tất cả như dòng chảy, âm thanh, sắc tướng, mùi, vị, xúc chạm, tâm ý đã qua không nắm bắt, hoặc không làm vướng mắc được. Sống với quy luật tự nhiên đó có phải là kiến tánh và sống với sự thật không?<p>
- Khi còn biết mình là con người thì vô hình chung đã sống trong cộng nghiệp. Khi còn biết mình là anh thợ, bác sỹ, hoà thượng thì tự mình đã sống trong nghiệp riêng, đã tự trói buộc mình với vai diễn của riêng mình. Xin thầy cho biết phải làm sao để tự cởi trói để sống với cái tự nhiên sẵn có?<p>
Kính mong thầy luôn khoẻ mạnh. Đời vốn ngắn mà bài toán sinh tử quá khó khăn. Trên con đường này, trong thời đại mà mọi người đang sống, không biết có ai đi đến đích hay không?

Xem Câu Trả Lời »