loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 154 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tánh biết & tướng biết'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 30-10-2017

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy
Kính bạch Thầy, con xin phép Thầy cho con được trình lên Thầy một sự kiện mà con nhiều lần trải nghiệm:

Gần đây, do tác dụng phụ của insuline con dùng, thỉnh thoảng cứ vào buổi khuya, giữa lúc con đang say giấc thì lượng đường trong máu của con đột ngột xuống rất thấp, (trong trường hợp nếu lượng đường trong máu của bệnh nhân xuống quá thấp mà cơ thể người bệnh không kịp thời được cung cấp chất đường để giúp cho lượng đường trong máu được quân bình trở lại, thì tỉ lệ người bệnh sẽ êm đềm đi luôn rất cao).

Bác sĩ dặn con phải nói với người nhà những lúc con ngủ thỉnh thoảng phải coi chừng con, mỗi khi thấy con ngủ say quá thì phải đánh thức con dậy. Trong suốt 44 năm con bệnh tiểu đường, con đã làm cả nhà kinh sợ và cực với con rất nhiều, vì vậy con không muốn người nhà phải cực tâm, lo lắng nữa, ngoài ra người nhà con có bản tánh “hay lo”, nếu con dặn người nhà nhớ cảnh giác chuyện này, phòng ngừa chuyện kia, thì con sẽ tạo ra sự bất an cho cả nhà.

Nhìn bên ngoài, không ai biết là con có bệnh, bệnh trạng của con như thế nào thì chỉ có mình con biết và con tự lo cho con trong mọi tình huống.

Thưa Thầy, con nghĩ là con được Pháp hộ trì vì mỗi khi con đang ngủ say mà lượng đường trong máu xuống thấp đến mức báo động thì tự nhiên con biết thức dậy, mặc dù trong lúc đó người con yếu lả (với những bệnh nhân khác, họ cần phải có người cứu cấp vì họ không còn đủ sức để làm gì nữa hết), và đầu óc con vẫn sáng suốt, con biết con cần phải làm gì để tự cứu cấp cho con.

Thí dụ như cách đây một tuần, giữa khuya con đang ngủ thật ngon, bỗng dưng con giật mình thức giấc, con nằm lắng nghe, cảm nhận tim đang mệt và đập nhanh, người yếu lả và ướt đẩm mồ hôi, con buồn ngủ quá định ngủ tiếp, nhưng trong tâm nói: “Ráng thức dậy uống sữa với sirop, nếu làm biếng, một lát phải gọi xe cứu cấp chở vào bệnh viện cực cả nhà!” Lúc đó, con nhúc nhích không nổi, trong mình làm biếng lắm, con cũng ráng gượng dậy đi uống sữa và sirop, xong con lên giường nằm lại, buông thư để cho thân tâm nghỉ ngơi hoàn toàn, độ 10 phút sau con nghe bình thường trở lại rồi con ngủ thiếp lại tự lúc nào không hay và ngủ ngon lành cho đến sáng.

Thưa Thầy, có phải là nhờ hoạt động âm thầm của tánh biết mà con đã tự biết thức dậy hay không? Và diễn biến của những sự kiện xảy ra được như vậy là nhờ vào sự vận hành hoàn hảo của Pháp.

Kính bạch Thầy, cũng nhờ những lần bệnh tự đến, tự đi như vậy, mà con thấy ra được tính chất vô thường và vô ngã của pháp.

Con cám ơn Thầy và thành kính lắng nghe lời dạy của Thầy. Con Minh Tâm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-09-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy! Con có vài câu hỏi muốn được giải đáp ạ!
Cái biết của 6 thức và cái biết của của Tánh Biết khác nhau như thế nào ạ?
Vì sao nói cái biết của Thức không thực, cái biết của tánh biết là thực ạ?
Tánh biết này nằm đâu trong 5 uẩn do nhân duyên gì mà có và nó có phải là tự ngã hay không mà người tu thường chấp vào nó vậy ạ?
Cảm ơn thầy, chúc thầy sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-09-2017

Câu hỏi:

Bạch thầy! cho con hỏi về giấc mơ.
Hôm rồi, con có một giấc mơ thế này: Con đang đi trên một tàu lượn cao tốc (kiểu như tàu lượn trên cao ở các khu vui chơi giải trí), bỗng dưng tàu đột ngột chạy nhanh lạ thường, mà con lại ngồi toa trước của đoàn tàu. Giây phút đó con biết là tàu sẽ rơi khi chạy thêm vài vòng nữa. Nhưng thật lạ, giây phút tàu rơi là giây phút con thấy mình tỉnh nhất, tâm con tự động quay về với hơi thở và thấy nhẹ nhõm lắm, không sợ chết tí nào (trong con nghĩ rằng rơi thì rơi, chết thì chết thôi).
Thầy cho con hỏi, cái đó phải là tánh biết tự nhiên rỗng lặng trong sáng không, xin thầy chỉ bày thêm cho con nhé!
Con kính đảnh lễ thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-08-2017

Câu hỏi:

Kính bạch thầy!
Tâm thật vô thường dẫn đến nhiều điều thất thường. Những lúc tâm con buồn bực vu vơ, con nên nhìn tâm hay vẫn tiếp tục làm những việc cần làm? Ý con muốn hỏi là việc quan trọng nhất của một đời người là gì? Xin thầy từ bi khai thị cho con. Tri ân thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-08-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, như con hiểu thì 6 thức (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) là Tướng biết, chúng là những biểu hiện của Tánh biết. Còn hữu phần (Bhavanga) có liên hệ với Tánh biết như thế nào, thưa Thầy? Kính xin Thầy hoan hỷ chỉ dạy thêm cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-08-2017

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ, con hiểu như thế này có đúng không ạ: tánh biết là bản tâm trong sáng không có nói ta là gì cả, chỉ có suy nghĩ đã cho nó là tất cả, là ta, rồi tạo ra bản ngã, mà không biết nó chỉ là suy nghĩ, nó lăng xăng tạo tác, khởi lên nhiều thứ làm che mờ tánh biết. Con mong thầy chỉ rõ thêm ạ!
Con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-08-2017

Câu hỏi:

Vâng, nếu nhận được Tánh Biết rồi thì chẳng quan tâm đến những bàn luận về ngôn từ âý. Con hiểu rồi. Con vô cùng biết ơn Người.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-08-2017

Câu hỏi:

Xin hỏi những bài viết bàn luận về tánh biết trên mạng sao tìm được?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-08-2017

Câu hỏi:

Con chào Thầy,
Lần này con không hỏi cũng không phải trình pháp, mà con thấy muốn chia sẻ cảm giác của con từ khi tiếp nhận pháp của Thầy.
Lúc này con đang ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, chỉ có tiếng quạt kêu rè rè, ngoài khung cửa sổ là những hàng dương đang đu đưa qua lại theo gió. Không hiểu sao con lại có cảm giác bình an đến lạ lùng, mặc dù vẫn biết còn rất nhiều công việc chưa làm xong.
Con ngồi đây tận hưởng giây phút an lạc và nhớ đến những vị Thầy trong đời mình: có vị làm lễ quy y cho con từ nhỏ, vị ân sư đã khai thị đầu tiên cho con đến với Thiền, ngoài ra còn có rất nhiều giáo thọ dạy pháp học cho chúng con tại đại học Vạn Hạnh, và con còn gián tiếp thọ nhận nhiều loại pháp hành từ các Thầy mà con chưa từng gặp mặt như Thầy Goenka, Thầy Nhất Hạnh, Thầy Thanh Từ và các thiền sư Miến Điện.
Và cuối cùng con nhớ đến Thầy.

Thầy có lẽ cũng không phải người Thầy cuối cùng của con nhưng Thầy đã khai thị cho con chân lý rốt ráo mà Thầy đã tự thân thấy được.

Con chợt mỉm cười và nghĩ, tới đây là hết rồi, chắc chắn 100%, không còn nghi ngờ gì nữa. Đây mới là cái Đức Phật muốn chỉ ra, các Tổ sư đã nói rất nhiều về phương tiện và cứu cánh rồi, nào là "ngón tay và mặt trăng", và "chiếc thuyền và bờ bên kia". Bỗng nhiên con số 26 thế kỷ dài dằng dặc rút ngắn lại chỉ còn một khoảnh khắc, và không còn khoảng cách không gian giữa Việt Nam và Ấn Độ hay Trung Hoa nữa.

Hôm qua trên mạng có vài người phản đối khái niệm "Tánh biết" mà Thầy chỉ ra, họ tự tin trích dẫn từ Nikaya, Abhidhamma nhưng con vẫn thấy sau vẻ bề ngoài có vẻ tự tin, uyên bác kia vẫn thấp thoáng một nỗi sợ hãi. Họ sợ hãi những khái niệm câu chữ có vẻ khác với truyền thống của họ, khác với những bậc Thầy của họ đã dạy. Họ luôn bị ám ảnh bởi 2 chữ "ngoại đạo" và nhân danh tính chính thống, tự đóng bít cánh cửa của mình đối với chân lý.

Lập trường của con từ khi học và hành pháp Phật là chỉ nói những gì mình đã tiêu hóa, ít nhất là qua tư tuệ. Con nghĩ, chính vì không tự tin về cái thấy, cái hiểu của chính mình nên mới phải nương nhờ vào phương tiện kinh điển, con không bao giờ chọn cách đó. Thật lòng mà nói, tâm con cũng có chút xao động. Từ hôm qua đến nay, con quay lại tâm mình và tự hỏi, sau khi nghe những phản biện quyết liệt kia, mình có khởi lên 1 chút nghi ngờ nào về "Tánh biết" không?
Và câu trả lời ngay lập tức là: "Không".
Vì cái thấy này do chính tự thân con đã chứng nghiệm chứ không phải do Thầy áp đặt hay từ sự nể trọng Thầy. Con vẫn tiếp tục thực hành Vipassana thôi nhưng chỉ thay đổi một chút thái độ của tâm, từ việc xen vào ý thức như trước đây giờ chuyển sang buông xả tự nhiên, sự kiện nào nổi trội đến với mình thì mới quan sát cái đó chứ không chọn lựa. Hơn 1 tháng qua con đã tự so sánh kiểu thực hành mới với kinh nghiệm hành thiền cũ và rút ra được sự khác biệt do nó mang lại, không những trên chính tâm mình mà còn bằng việc ứng xử ra ngoài các sinh hoạt, đối đãi hằng ngày và thấy hiệu quả rất khác. Thử hỏi vậy làm sao mà lung lay cho được? Và giờ đây, ngồi tĩnh tại trong căn phòng mình, con thấy mình thật may mắn và tri ân Thầy rất nhiều.

Mặc dù rất quý trọng và biết ơn Thầy nhưng không hiểu sao con lại thấy không có nhu cầu phải đến Bửu Long để diện kiến Thầy mặc dù con biết là không khó để gặp Thầy. Vì con nghĩ con đã gặp Thầy mỗi ngày trên pháp thoại, trong từng bước đi, trong từng thanh âm của cuộc sống, trong từng sự tận hưởng vẻ đẹp của cây cỏ, của đất trời, và những lúc sóng gió phiền não kéo đến nữa. Con đã gặp Thầy mỗi ngày trong chân đế thì con nghĩ không cần phải gặp Thầy trong mối tương quan tục đế nữa. Trừ phi pháp đến một cách tự nhiên để cho con gặp Thầy.

Học kỳ sau con sẽ tiếp tục việc học của mình ở Vạn Hạnh. Từ khi hành pháp theo Thầy thì con luôn trăn trở có nên đi học tiếp tục nữa không, vì thấy đâu còn gì để học nữa. Nhưng giờ con đã có câu trả lời cho chính mình, con sẽ học tiếp với tư cách một người nghiên cứu chứ không phải 1 người tu. Con tự xác định rạch ròi cho mình 2 vấn đề này.
Thư con hơi dài nhưng thật sự, không ngôn từ nào có thể diễn tả hết được tấm lòng con.
Mong Thầy luôn khỏe mạnh.
Con - người học trò Thầy chưa từng gặp mặt.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2017

Câu hỏi:

Con chào Sư Ông,

Vâng, con cảm ơn Sư Ông đã trả lời cho câu hỏi của con ạ. Theo như kinh nghiệm cá nhân con, thì tiếng gà gáy hay tiếng mưa rơi đều thể hiện tánh biết hay sự rõ ràng thường biết trong ta cả ạ. Và nhân tiện lúc trước con có chia sẻ chuyện này với bạn con, thì bạn con hỏi là biết được tánh biết để làm gì? Và biết rồi thì sao? Con có chia sẻ những gì con biết tuy nhiên có thể lúc đó con còn non nớt nên bạn con vẫn chưa thông ạ. Kính mong Sư Ông từ bi giúp con trả lời, để bạn con cũng như bản thân con, có thêm niềm tin vững chắc ạ. Con chân thành tri ân Sư Ông.

Kính,
Con.

Xem Câu Trả Lời »