loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 176 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bệnh tật'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-11-2017

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư ông!
Sư ông ơi con có đôi điều muốn hỏi sư ông xin sư ông chỉ bày cho con!
1) Con bị trầm cảm nặng uống thuốc giờ cũng đỡ rồi thưa sư ông. Con đi làm công nhân làm thuê vất vả, con lại thấy áp lực. Hết năm nay sang năm sau con định đi làm công nhân lại, con muốn để dành một số vốn nhưng con lại thấy áp lực, có phải con đã ép bản thân mình quá hay không? Con muốn làm lại cuộc đời, bắt đầu từ đâu thưa sư ông? Xin sư ông chỉ dạy cho con!
2) Cúng dường cha mẹ là phước phải không ạ?
3) Thưa sư ông con đi làm công nhân bị la mắng, làm sao để con buông bỏ bản ngã đây thưa sư ông và sư ông nói cho con hiểu cách quán âm thanh la mắng chỉ là âm thanh thôi ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-11-2017

Câu hỏi:

Thưa Sư Ông,
Con bị trầm cảm, suy nhược thần kinh và cơ thể đã lâu, con cũng đã điều trị bằng thuốc tây nhưng không hiệu quả chỉ làm tình trạng con thêm tệ vì phải phụ thuộc vào thuốc. Giờ con thực tập thiền và học Phật pháp để tìm hiểu và cảm nhận về bệnh của con. Con đã bị bệnh một thời gian dài hơn 10 năm trước khi gặp Phật pháp, và một mình con phải chống chọi với nó mỗi ngày vì xung quanh con không ai hiểu về bệnh này cả. Họ chỉ biết bệnh là bệnh của thân còn bệnh của tâm khi đi khám không tìm được nguyên nhân nên không coi là bệnh, và khi con chia sẻ về khó khăn của con để gia đình hiểu thì gia đình cho con là giả vờ bệnh.
Con rất đau khổ và căng thẳng, mỗi ngày những đợt bão tố tinh thần kéo đến bất ngờ bất cứ khi nào, mỗi lần nó kéo đến con thấy rất đau khổ yếu ớt mặc cảm, như lửa địa ngục đốt rất khó chịu đựng, nó làm con tê liệt, mất năng lượng rất nhanh và không làm được gì cả. Trước đây con dùng thái độ đối kháng để chống chọi, nên làm bệnh tình con thêm nặng. Khi biết đến Phật pháp thì con tập quan sát cảm nhận thư giãn khi trầm cảm kéo đến nhưng vì con đã dùng thái độ đối kháng căng thẳng đã lâu nên người con lúc nào cũng căng thẳng, mặt mày cau có và mất khả năng thư giãn. Con muốn thư giãn thì con cũng phải cố, cố một hồi thì con thấy rất mệt và mất năng lượng nhiều hơn, người mệt lả và chìm vào hôn trầm, một lúc sau thì con giật mình tỉnh giấc người rất mệt như rơi vào khoảng không vô định. Một ngày con cứ rơi vào trạng thái này liên tục. Con cảm nhận hệ thần kinh con bị suy yếu và chậm chạp nên khi con muốn học hay ghi nhớ điều gì thì con phải gồng lên để tập trung ghi nhớ và mất rất nhiều thời gian so với người khác, vì con không làm vậy thì đầu óc con rất lan man và không tập trung được. Khi giao tiếp với người khác nếu con không căng đầu óc lên thì con bị lơ đãng trong câu chuyện không nắm bắt được lời nói của họ.
Bởi vậy mở mắt ra là con rất căng thẳng, dần dần căng thẳng như thói quen của con vậy, nên con rất dễ mất sức và tụt năng lượng. Con thấy con như ở 2 thái cực thái quá của dây đàn là căng quá và chùng quá, con không biết làm thế nào để thư giãn và trả về trạng thái cân bằng, nhiều lần con nghĩ là con thư giãn nhưng lại rơi vào trạng thái chùng, tê liệt. Người trong gia đình vì không hiểu được cản trở trở ngại tinh thần con đang gặp phải, lúc nào cũng cho con giả vờ, hối thúc con mau mau nhanh chóng tự giải quyết ổn định tinh thần, vô tình lại mang đến cho con những áp lực, những căng thẳng mới là con làm gì cũng trong tình trạng vội vã gấp gáp và tâm thì cứ mong cầu phải nhanh hết bệnh. Hiện tại, con thấy rất mặc cảm và vô dụng với gia đình nhưng đồng thời con lại nghĩ áp lực gia đình mang đến cho con cũng hay vì tạo điều kiện cho trầm cảm và căng thẳng khởi lên mạnh mẽ để con quan sát nhiều hơn. Nghĩ vậy nên con không chia sẻ, giải thích về bệnh của con nữa mà quan sát cảm nhận bệnh nhiều hơn. Hiện tại, con thấy rất cô đơn cô độc đối diện với bệnh của con Sư Ông ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2017

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy
Kính bạch Thầy, con xin phép Thầy cho con được trình lên Thầy một sự kiện mà con nhiều lần trải nghiệm:

Gần đây, do tác dụng phụ của insuline con dùng, thỉnh thoảng cứ vào buổi khuya, giữa lúc con đang say giấc thì lượng đường trong máu của con đột ngột xuống rất thấp, (trong trường hợp nếu lượng đường trong máu của bệnh nhân xuống quá thấp mà cơ thể người bệnh không kịp thời được cung cấp chất đường để giúp cho lượng đường trong máu được quân bình trở lại, thì tỉ lệ người bệnh sẽ êm đềm đi luôn rất cao).

Bác sĩ dặn con phải nói với người nhà những lúc con ngủ thỉnh thoảng phải coi chừng con, mỗi khi thấy con ngủ say quá thì phải đánh thức con dậy. Trong suốt 44 năm con bệnh tiểu đường, con đã làm cả nhà kinh sợ và cực với con rất nhiều, vì vậy con không muốn người nhà phải cực tâm, lo lắng nữa, ngoài ra người nhà con có bản tánh “hay lo”, nếu con dặn người nhà nhớ cảnh giác chuyện này, phòng ngừa chuyện kia, thì con sẽ tạo ra sự bất an cho cả nhà.

Nhìn bên ngoài, không ai biết là con có bệnh, bệnh trạng của con như thế nào thì chỉ có mình con biết và con tự lo cho con trong mọi tình huống.

Thưa Thầy, con nghĩ là con được Pháp hộ trì vì mỗi khi con đang ngủ say mà lượng đường trong máu xuống thấp đến mức báo động thì tự nhiên con biết thức dậy, mặc dù trong lúc đó người con yếu lả (với những bệnh nhân khác, họ cần phải có người cứu cấp vì họ không còn đủ sức để làm gì nữa hết), và đầu óc con vẫn sáng suốt, con biết con cần phải làm gì để tự cứu cấp cho con.

Thí dụ như cách đây một tuần, giữa khuya con đang ngủ thật ngon, bỗng dưng con giật mình thức giấc, con nằm lắng nghe, cảm nhận tim đang mệt và đập nhanh, người yếu lả và ướt đẩm mồ hôi, con buồn ngủ quá định ngủ tiếp, nhưng trong tâm nói: “Ráng thức dậy uống sữa với sirop, nếu làm biếng, một lát phải gọi xe cứu cấp chở vào bệnh viện cực cả nhà!” Lúc đó, con nhúc nhích không nổi, trong mình làm biếng lắm, con cũng ráng gượng dậy đi uống sữa và sirop, xong con lên giường nằm lại, buông thư để cho thân tâm nghỉ ngơi hoàn toàn, độ 10 phút sau con nghe bình thường trở lại rồi con ngủ thiếp lại tự lúc nào không hay và ngủ ngon lành cho đến sáng.

Thưa Thầy, có phải là nhờ hoạt động âm thầm của tánh biết mà con đã tự biết thức dậy hay không? Và diễn biến của những sự kiện xảy ra được như vậy là nhờ vào sự vận hành hoàn hảo của Pháp.

Kính bạch Thầy, cũng nhờ những lần bệnh tự đến, tự đi như vậy, mà con thấy ra được tính chất vô thường và vô ngã của pháp.

Con cám ơn Thầy và thành kính lắng nghe lời dạy của Thầy. Con Minh Tâm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-10-2017

Câu hỏi:

Thưa Sư Ông,
Con nghe nói người bị bệnh nan y ung thư không nên đi đám ma vì nơi đó âm khí nhiều ảnh hưởng xấu tới bệnh và làm bệnh tiến triển nhanh hơn. Điều này có đúng không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-10-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, con đã nghe pháp thoại của thầy gần 2 năm nay và hơn một năm nay con hầu như ngày nào cũng đọc mục Hỏi đáp. Và mỗi khi tâm khởi lên tham sân si… con lắng nghe, quan sát, cảm nhận như hướng dẫn của thầy nhưng vẫn còn kém lắm ạ.
Thưa thầy, xin thầy giúp con một chuyện ạ. Trước giờ mỗi khi thử máu thôi là con đã ngất rồi vì con rất sợ máu. Lúc có thai hai lần lấy máu là hai lần con ngất nên rất tội nghiệp các bác sĩ vì họ hoảng hốt cấp cứu. Khi gây tê mổ sinh con, cả người con run bắn co giật như bị động kinh nên cả bệnh viện đều lo sợ. Lúc đó con một lòng niệm danh hiệu Quán Thế Âm, nguyện Ngài thị hiện để gia bị cho con, con niệm nhanh để không nghe không thấy những gì diễn ra xung quanh. Nhưng mổ sinh con chỉ mất 15 phút thôi nên cũng qua nhanh. Khi bác sĩ nói xong rồi thì con hết sợ liền nên hết co giật ạ.
Con có đọc mục cám ơn của bạn Phan Thị Thanh Trang gởi cho thầy vào ngày 17-08-2017. Sáng nay khi thử máu con cũng tập lắng nghe nhịp tim đập loạn xạ, lắng nghe hơi thở, nghĩ tới chúng sanh chịu biết bao đau khổ mà mình thì có tí xíu này lại sợ cái gì… tuy nhiên mặt con vẫn xanh lè, tay chân lạnh ngắt (vì con bị huyết áp thấp nên khi sợ thì người lạnh toát) nên người thử máu họ gần như không dám lấy máu cho con làm con rất ái ngại với họ.
Thưa thầy, hai tuần nữa là con phẫu thuật gây tê trong khoảng 1 tiếng. Mấy ngày nay lúc nào con cũng lo sợ đến ngày đó nên không chánh niệm tỉnh giác được thầy ạ. Khi ngủ con cũng bị ám ảnh đến nó. Con rất sợ đến ngày đó con sợ quá nên các bác sĩ không phẫu thuật được hoặc con không đủ sức chịu đựng trong 1 tiếng đó ạ. Cứ nghĩ đến bác sĩ cắt, tách, khâu, chảy máu … là con run bắn. Con sợ mình bị ngất thì lại làm khó cho ê kíp bác sĩ. Con bực với cái dở này của con lắm thầy ạ.
Theo lời thầy dạy, con xem chuyện này cũng là bài học từ pháp. Con cũng đang lắng nghe, cảm nhận nhưng con biết mình chưa làm được.
Xin thầy giúp cho con, con cám ơn thầy và kính đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-10-2017

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy.
Con xin phép Thầy cho con được chia sẻ trải nghiệm của con với bạn cảm thấy lo sợ vì mắt bị mờ.
Con cám ơn Thầy và thành kính đảnh lễ Thầy.

Thân chào bạn, cách đây 12 năm, do bị tiểu đường, một ngày nọ, bỗng dưng tôi đã bị cả hai mắt mờ, nhìn vật gì cũng như là bị che chắn bởi một áng mây trắng bàng bạc.
Trong suốt một tuần lễ chờ đợi đến ngày được điều trị, tôi đã rất là sợ hãi, lo lắng, bồn chồn. Nhưng khi đến bệnh viện, sau khi khám mắt cho tôi, bác sĩ chỉ cần chiếu tia sáng laser vào cả 2 mắt tôi, thì mắt tôi nhìn thấy rõ mọi vật lại ngay, đúng y như lời Thầy đã dạy bạn: “Việc điều trị không có gì đáng sợ vì phương pháp rất đơn giản và dễ dàng.”
Từ đó đến nay, nhờ tôi giữ gìn mắt cẩn thận, mắt tôi bình thường, mạnh khỏe cho đến bây giờ.
Tôi mong rằng bạn sẽ không còn lo sợ nữa, lo sợ chẳng những không giúp ích gì được cho bạn trong lúc này mà còn ảnh hưởng không tốt đến tinh thần của bạn nữa, trong khi đó, một nội tâm tĩnh lặng sẽ là một trợ duyên rất lớn cho việc điều trị mắt trong những ngày sắp tới của bạn.
Mỗi khi có việc nan giải khiến tôi quá lo lắng, để lấy lại sự ổn định cho nội tâm, tôi thường tụng thầm bài “Kinh Vô Úy” dưới đây:
“Nguyện cầu oai đức Phật Bảo
Nguyện cầu oai đức Pháp Bảo
Nguyện cầu oai đức Tăng Bảo
Xin những điều chẳng lành, hoặc những điều bất hạnh
Những hiện tượng bất tường, những mộng mị xấu xa, những nghịch duyên trở ngại, những khổ đau, sợ hãi, những phiền muộn ưu sầu, những bệnh tật ốm đau, của tất cả chúng sanh. Hãy được mau tan biến.”

Thân chúc bạn gặp được mọi điều tốt lành trong việc điều trị mắt như tôi đã được nhé.
Thân ái.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-09-2017

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Ba con vừa phát hiện ung thư gan giai đoạn 2, tình trạng khá tệ vì vừa xơ gan vừa viêm gan C. Con có thể đưa Ba lên phòng khám Đông Y ở chùa để được tư vấn không ạ? Con lên lúc nào được ạ? Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-09-2017

Câu hỏi:

Con kính Bạch Thầy.
Con có bị trầm cảm đã 4 năm. Con bị Tâm bệnh nặng. Con càng tu thì con càng thấy con sai. Trước kia con có chí nguyện xuất gia nhưng con hàng ngày con càng thấy Tâm con không tốt. Tâm con hay có những sự bực bối hay khó chịu. Con lại khó khăn trong giao tiếp, con sợ đám đông, con cũng có những sự đố kỵ ích kỷ. Vì con bị trầm cảm đã lâu nên con chỉ muốn bản thân con cũng vui vẻ như bao người, khi con thấy người khác vui thì con buồn và tủi lắm ạ. Con biết con ích kỷ và tâm con không tốt, con hay nghĩ không tốt về người khác. Nhưng mỗi khi con không tốt con đều biết và con rất khó chịu với bản thân con. Càng tu con càng thấy con sai quá nhiều. Vọng tưởng trong con rất mạnh, con có những suy nghĩ tiêu cực, có những hình ảnh bậy bạ xuất hiện trong con mặc dù hàng ngày con chẳng tiếp xúc và huân tập những hình ảnh đó, nhưng lời nói xuất hiện trong đầu con, có khi phỉ báng Tam Bảo, hình ảnh bậy bạ hủy báng Tăng nữa. Nhưng con lại rất kính Phật trọng Tăng. Nó có rồi mất ngay nhưng thường hay xuất hiện trong đầu con. Con đau khổ với những dòng suy nghĩ đó. Con không biết phải làm sao vì Tâm con không vậy. Như vậy con có bị phạm vào tội phỉ báng Tam Bảo không? Con mệt mỏi với Tâm bệnh của con và dòng chảy vọng tưởng trong con.
Con hiện tại muốn nuôi lại chí nguyện xuất gia và hàng ngày con cố gắng sám hối nhưng vì Tâm bệnh của con tâm lý con không ổn, những dòng vọng tưởng đó làm con khó chịu, con cảm thấy bứt rứt con không biết tại sao ạ. Con phải làm sao để tự mình trị Tâm bệnh mình và với những suy nghĩ chợt có như con đã nói ở trên: phỉ báng Tam Bảo, hình ảnh bậy bạ ngoài đời... vọng tưởng đó có làm con bị mang tội không ạ? Từ đâu mà nó sanh? Mong thầy từ bi thương con giải đáp và cho lời pháp nhủ để con tiến tu.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-09-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Sư ông!
Con xin Sư ông cho con vài phút để được thưa chuyện ạ. Con bị chứng bệnh suy nhược thần kinh đã 9 năm nay, trong thời gian qua con đã dùng rất nhiều loaị thuốc và phương pháp khác nhau. Vì uống quá nhiều thuốc nên thời gian gần đây con bị các bệnh phụ, con đã thử dùng phương pháp ohsawa. Hiện taị các bệnh phụ đã không còn nữa. Gần đây con có duyên lành được nghe pháp thoại của Sư ông. Con muốn buông xuống và chấp nhận bệnh suy nhược thần kinh này. Vì càng ngày con thấy mình không tự do và có chút gì đó ích kỉ với mọi người vì phải chú trọng vào món ăn cho riêng mình hoài. Nhưng vì hiện tại con đã xuất gia nên phải học kinh điển, học tập theo thời khóa của chùa. Đầu óc con đơ cứng và lại rất nhanh quên. Nếu bây giờ con chỉ sống bình thường cùng mọi người và hành thiền theo cách chỉ dạy của Sư ông liệu hay hơn không ạ? Con xin Sư ông từ bi cho con lời khuyên.
Con xin thành kính đảnh lễ và chúc Sư ông luôn được nhiều sức khỏe ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-08-2017

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ. Thưa Thầy, con là nữ 23 tuổi. Vài tháng gần đây, mặt con có nổi nhiều mụn nhọt. Ban đầu con cũng buồn, nhưng dần dần con thấy mình cứ nên nhẹ lòng thì mọi thứ xung quanh cũng sẽ diễn hóa nhẹ nhàng, không việc gì phải buồn, sự việc cũng không đến mức nghiêm trọng, và đây cũng là dịp mình có thể quán sát tâm chấp sắc và biết đâu tâm chấp sắc cũng nhẹ bớt được phần nào. Vì vậy, con cũng chưa đi khám chữa và cũng nghĩ một thời gian nữa sẽ ổn lại. Tuy nhiên, gia đình và bạn bè cũng quan tâm và khuyên rằng con nên đi khám, đặc biệt là bố mẹ con lo lắng vì họ thấy con quá ương bướng và cứng đầu.
Trong lòng con thì thực sự không muốn khám chữa vì con nghĩ mình sẽ học được nhiều điều, qua lần này sẽ vững mạnh hơn, nếu ai ai cũng quá chấp sắc thì những người vốn sinh ra xấu xí họ sống làm sao? Nhưng hoàn cảnh của con cũng khá mệt mỏi như vậy. Con xin thỉnh ý Hòa Thượng cho con lời khuyên về chuyện này ạ. Con xin cảm ơn thầy nhiều ạ.

Xem Câu Trả Lời »