loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 14 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'thấy tức là buông'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 16-01-2017

Câu hỏi:

Con kính thầy,

Con là Tâm An Tịnh ạ, con có ghé chùa tham vấn đạo vào chiều chủ nhật hôm qua ạ. Trước tiên, con xin chân thành tri ân thầy dù bận rộn mà vẫn dành thời gian quí báu để chia sẻ với con, quả thật con đã được khai sáng rất nhiều khi được nghe thầy chia sẻ trực tiếp, chỉ những vị đã trải nghiệm thực sự sâu sắc mới có thể nói ra được như vậy ạ. Sau khi về nhà, con ngủ rất ngon, giấc mơ thật đẹp.
Và hôm nay, chiêm nghiệm lại những lời thầy chỉ dạy, con tự thấy rõ nữa về tâm mình nó vốn sẵn trong lành, định tĩnh, sáng suốt và khi ứng ra thì tuỳ trường hợp mà là thận trọng, chú tâm, quan sát ạ. Khi thư giãn buông xả, tâm về lại trạng thái bình thường, như tấm gương trong vắt, vật qua thì chiếu rõ vật, tiếng thì soi rõ tiếng, gió mát biết rõ ràng không hề lầm lẫn ạ. Con bị hiểu lầm về thiền là phải trong trạng thái phi thường nào đó và bị lạc trong định nên không biết đường ra, may là con đã tìm được hướng ra nhờ qua pháp không phương pháp của thầy ạ. Con không biết nói gì hơn nữa ngoài sự chân thành đảnh lễ tri ân thầy đã cứu giúp được con. Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính,
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-01-2017

Câu hỏi:

Bạch Sư!
Con có thấy đạo huynh hỏi sư khi ngồi thiền thì thân tâm đều thư giãn, buông xả, sư dạy: "Khi thân thư giãn, tâm buông xả thì còn gì để làm nữa đâu con, lúc đó tánh biết tự soi chiếu mọi sự đến đi thôi. Con nỗ lực làm thêm gì đều sai hết". Con xin cám ơn lời dạy của sư nhưng con khi ngồi như sư dạy thì tâm con hay khởi lên các pháp thiện pháp cũng như bất thiện pháp, xin sư chỉ dạy cho con phải làm thế nào?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-01-2017

Câu hỏi:

Thầy ơi, cứu con với, không biết là con tu sai ở chỗ nào nên con thấy con có thể bị tẩu hỏa nhập ma đến nơi rồi. Giờ con đang phải buông xả, bây giờ con nói với Thầy thì không thể viết hết ý được. Thầy có thể cho con số điện thoại để con điện cho Thầy được không. Con rất mong được Thầy giúp đỡ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-12-2016

Câu hỏi:

Con kính lễ Thầy! Mỗi ngày con đều nghe pháp và lên trangTTHT xem những câu hỏi đáp, hôm nay con đọc câu trả lời của Thầy cho một PT gởi ngày 30/12. Thầy nói: "Người đang đi trên núi tìm núi, người đang lội dưới nước tìm nước", theo con hiểu cũng giống như câu nói: "Đầu lại thêm đầu" tức là mỗi người ai cũng sẵn có TÁNH BIẾT hiện tiền. Do ảo tưởng chạy theo vọng thức mà thôi, ngay đây nếu biết dừng lại thì: "Thấy tức buông, buông tức thấy". Có phải không Thầy? Con kính lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-12-2016

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy!
Thưa Thầy, con là Phật tử làm Bác sĩ ở Hà Nội.
Lời đầu con xin tri ân Thầy rất nhiều vì nhờ nghe Pháp của Thầy trên trang “Trung tâm Hộ Tông” mà con đã qua được cú sốc “tâm linh”. Sau là con xin Thầy chỉ giáo cho con một số điểm còn khúc mắc trong Pháp hành.
Con xin trình bày hơi dài dòng để Thầy có thể cho “toa thuốc" đúng căn cơ của con, mong thầy thông cảm cho con ạ.
Khi con biết tới đạo Phật thì con đã choáng ngợp với Tam Tạng kinh điển và nghĩ làm sao có thể đọc hết để mà ngộ ra được (bản tính con học gì cũng muốn có đầu cuối, phải “mô phạm”).
Vì thế con chọn Thiền tông để thực hành vì không nặng về kinh sách. Con thích ngồi thiền vì thấy tâm được thanh thản mặc dù chân có lúc tê dại như liệt.
Nhưng do cuộc sống quá bận rộn con không có nhiều thời gian để thiền và con nghĩ có lẽ căn cơ mình thấp nên con chuyển sang Tịnh độ. Con theo Tịnh độ khoảng 2 năm nay, thấy tiến bộ nhanh và dễ thực hành. Con đang phấn chấn vì nghĩ là mình đã đi đúng đường vì khi tâm bất an, chỉ cần niệm Phật là tâm con an được nhiều.
Cách đây vài tháng con tình cờ biết Thầy TTL trên Web. Mới đọc ít thông tin con đã bị choáng thực sự vì nhiều cái đều là không, là tưởng quá. Con phải dừng lại để định tâm rồi tìm hiểu tiếp sau. Rất may cho con trong quá trình tìm hiểu lại về Phật giáo Nguyên Thủy con đã “gặp” được Thầy. Con thấy những điều Thầy dậy dễ hiểu và có thể thực hành được. Con cũng lấy lại được thăng bằng trong cái hiểu (chưa phải là tánh biết) về đại thừa cũng như Phật A-Di-Đà hay thế giới Tây Phương cực lạc mà con đã hằng ao ước được đến khi vãng sinh.
Thời gian này con vừa nghe Pháp của Thầy, đọc sách của Thiền sư Achaan Naeb và vừa thực hành theo thiền Minh Sát luôn. Con xin trình bầy phần chưa hiểu và phần hành của con và xin Thầy chỉ cho con chỗ đúng sai ạ.
1- Về Danh: gồm Tâm và Tâm sở thì Tâm ở đây có bao gồm cả Tánh biết, có phải là "ông chủ” không ạ?
2- Pháp hành:
Thí dụ: khi con đang đi con biết “con" đang đi (quánsắc đang đi) thì cái biết đó là Tâm và đang đi con lại nghĩ về việc gì đó, thì đó là Tâm sở, và ngay lúc đó con cũng biết là mình đang nghĩ (vọng tưởng) và cái biết này lại là Tâm và vọng tưởng cũng ngừng khi Tâm biết thì có phải Pháp đã diệt vọng tưởng (1 cách tự nhiên) hay do Tâm đè một cách vô thức? Vì con nhận biết không có ý muốn đè vọng tưởng mà chỉ quan sát và biết nhưng không chắc chắn do Pháp hay do Tâm nên con thử quay lại (Tâm) vọng tưởng cũ nhưng Tâm sở không “hứng thú” nghĩ tiếp về điều đó nữa. Trong các sát na tâm trên con nhận biết về Tâm và Tâm sở đã đúng chưa ạ?
- Về cách quán:
Thí dụ 1: khi con đang đi con quán sắc đang đi một cách tổng quát (không chú ý tập trung vào một động tác nào liên tục, đi như bình thường nhưng biết là đang đi và quán sắc đang đi). Nếu đang đi vấp vào vật gì đó thấy đau chân thì cũng biết là đau nhưng sẽ không quán vào thọ đau đó, mà tiếp tục quán sắc đi. Nhưng nếu cái đau đó mạnh quá làm Tâm phải chú ý đến thì con nên tiếp tục quán thế nào ạ?
Thí dụ 2: khi con cắm hoa con biết mình đang cắm hoa, cảm nhận vẻ đẹp của hoa (vì mắt nhìn thấy), hương thơm (vì mũi ngửi thấy) và tâm sở sẽ khởi ưa thích và nghĩ lần sau sẽ mua hoa này hoặc sẽ trồng cây hoa này… và Tâm nhận biết đang khởi Tâm tham, vậy ở sát-na này con có nên tác ý gì không hay chỉ đứng ngoài quan sát rồi pháp sẽ tự vận hành?
Thí dụ 3: khi con khám cho bệnh nhân, con tập trung vào khám và chẩn đoán bệnh và thường con không nghĩ đến việc gì khác. Nhưng có lúc con chợt nhớ là mình phải biết mình đang làm gì và con như “đứng hình” trong 1 sat-na và tự nói trong Tâm "mình đang khám bệnh đây” và sau đó lại tiếp tục khám. Như vậy con có gì sai không ạ? Con thấy có những việc không phải tập trung cao độ thì trong cùng 1 sát-na mình có thể biết mình đang làm gì và mình vẫn liên tục làm việc đó không ngừng như đi đứng, nằm ngồi. Nhưng khi khám bệnh hay đọc sách con thấy vẫn phải ngừng việc mình đang làm kiểu "đứng hình" trong 1 sát-na để ghi nhận “hiện tại đang là”.
Trên đây là những thắc mắc con xin Thầy giải đáp giúp con. Con xin cám ơn Thầy rất nhiều!
Hà Nội ngày 30/12/2016
Phật tử Hoa Phúc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-12-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con nhận ra rằng trong thực hành Giới-Định-Tuệ hàng ngày, việc trở về với thực tại là mấu chốt và khó nhất. Hình dung việc này nó cũng giống như cuộc thi giữa Thỏ và Rùa vậy. Thỏ cách Rùa 10km, cùng xuất phát, Thỏ chạy với vận tốc 10km/h, Rùa chạy với vận tốc 1km/h - do cùng một hệ quy chiếu quán tính nên Thỏ không bao giờ bắt kịp được Rùa. Câu chuyện tương tự với việc điều chỉnh tâm trở về với thực tại. Với tâm đang trôi dạt ở quá khứ hay tương lai, khi "đưa được" nó về hiện tại thì cái hiện tại đấy đã trở thành quá khứ, cho dù cách nhau chỉ 1 sát-na. Con hiểu việc cố "trở về" sẽ không bao giờ thành công, nhưng nếu để "tự nhiên" trở về, thì cái tự nhiên này sẽ là như thế nào. Thầy có thể cắt nghĩa rõ hơn được không ạ?
Con cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-12-2016

Câu hỏi:

Bạch Thầy,

Con quan sát thân tâm, con cảm nhận điều quan trọng nhất là buông cái tâm. Ví dụ như khi con đang thất niệm, tạp niệm, con biết như vậy và con trở về với mình và buông cái tâm ra thì tự nhiên mọi thứ khác sẽ tự đúng hết theo trật tự của nó và cũng không cần biết nó sẽ là cái gì và đúng như thế nào. Con tu như vậy còn chỗ nào thiếu sót mong thầy chỉ dạy.

Thầy ơi, bao giờ thầy về Việt Nam và ngày nào thầy rảnh con muốn lên gặp thầy, vấn đề của con không thể nói vài câu trên này được nên con mong được gặp trực tiếp Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-12-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Chư Tôn Đức!
Đệ tử vì mang nhiều nghiệp tội nên phải mang bệnh lãng tai (điếc), và bệnh tim mạch. Nay con một lòng hướng về Phật pháp, nguyện tu học pháp thiền định. Ngưỡng mong Tôn Sư hoan hỷ dẫn dạy cho con pháp tu học Thiền Định.
Vì bị "điếc" nên chúng con không thể nghe được những lời giảng dạy qua hệ thống âm thanh (loa), mà chỉ nghe được trực tiếp tiếng nói người đối diện hay gần kế bên tai. Kính xin cảm tạ hồng ân của Chư Tôn Đức cho con lời khuyến tu học Phật.
Kính!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-11-2016

Câu hỏi:

Con chào Sư,
Đầu thư con kính chúc Sư thật nhiều sức khoẻ, để mang ánh sáng Phật pháp tới muôn nơi ạ.
Hiện tại, con đang thực hành thiền trong cuộc sống, cách của con đơn giản là buông xả hoàn toàn, không phản ứng gì cả với từng vọng niệm của mình, nó tới thì con nhận biết rõ, rồi nhẹ nhàng hít thở buông xả hoàn toàn, không phản ứng. Con hiểu tánh biết của mình là tự định, tự chánh niệm tỉnh giác, vì khi ngồi hay đi, không cần suy nghĩ gì cả mà mắt con vẫn tự biết cả, âm thanh tới con vẫn tự nghe, hương hay vị gì cũng tự biết rõ ràng. Nó sáng chói như vậy mà không cần nỗ lực tu chứng chi cả ạ. Cái này con thấy giống như Tổ nói "không ngờ tánh mình tự đầy đủ, tự thanh tịnh..." Đây là chỗ biết lỏm bỏm của con, xin Sư từ bi hướng dẫn thêm để con biết đường tiến bước tiếp ạ.
Con cảm ơn Sư ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-10-2016

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Thưa thầy con xin trình pháp.
Thưa Thầy trước đây con thấy có một điều rất lạ là nếu tu là một quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi, trong khi đó thầy dạy chỉ có thấy, thấy pháp như nó đang là. Nếu dùng ý thức để hiểu thì rõ ràng nó rất mâu thuẫn vì thiếu một chủ thể để điều chỉnh do đó con mơ hồ về điều này. Nhưng khi con thường trở về quan sát lại thân thọ tâm pháp thì cái niệm này dần dần kết nối lại với nhau chứ không độc lập trên thân, trên thọ, trên tâm, trên pháp nữa mà là cái biết tổng thể thân thọ tâm pháp. Con đọc bài viết của đạo hữu Chân Tánh con học ra bài học là biết trực tiếp trên pháp chứ không cần thông qua trung gian. Trải nghiệm thời gian con thấy ra được tánh biết có một tính chất đặc biệt đó là sự tự điều chỉnh, giống như thiên nhiên tự động điều chỉnh trật tự vận hành khi bị con người phá hoại. Khi tánh biết trực tiếp trên pháp thì nội tâm thực sự mát mẻ không còn sự nóng bức, mệt nhọc do bản ngã lăng xăn tạo tác.

Con thành kính tri ân Thầy và đạo hữu Chân Tánh. Con chúc Thầy và đạo hữu luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »