loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 14 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tâm bình thường là Đạo'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 17-11-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Xin thầy chỉ giúp. Theo con nhận thấy: Tánh biết nơi tánh là rỗng lặng hằng tri biết tất cả pháp nhưng chẳng dính tất cả pháp! Chẳng trụ các pháp mà diệu dụng vô biên! Không khởi niệm nào nhưng rọi soi tất cả niệm! Lục tổ nói: Bổn lai vô nhất vật! Là không dính vật, pháp, thân, thọ... nào mà luôn trong sáng! Phiền não sinh là do bản ngã sinh! Các pháp trong vũ trụ tự vận hành theo lối đi của nó chỉ cần không tác ý (bản ngã) là không có phiền não! Luôn sáng rõ trong lành với tánh biết! Dạ đúng không sư phụ? Xin sư phụ khai ngộ?
Và cũng như thế này để làm giảm bản ngã là nhìn thẳng nơi nó khởi lên đúng không thầy!
Vd: con sân, si, ngó vào trong thì tánh biết thấy được con đang sân, si như thiền minh sát cho nó đến rồi nó lại đi đúng không thầy? Nhưng cuộc sống con thật hối hả phải chạy đua với công việc, với thời gian, cơm áo gạo tiền nên khó có thể chậm rãi ngó vào trong ngay lúc sân, si đó! Xin thầy khai thị giúp để con tu tập ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-11-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con có tu nhưng con không có bàn thờ Phật, con cũng không đến chùa thường xuyên, con cũng không làm từ thiện, con chỉ biết là quan sát thân tâm mình như lúc giận dỗi mẹ con, con biết cái giận đấy rất khó chịu ấm ức rồi con cứ để như vậy từ từ nó hết dần rồi con lại đến cảm xúc có lỗi với mẹ khi nổi lên tâm trạng đấy tuy mẹ con không hay biết, sau đó cái giận dỗi cũng hết, cái có lỗi cũng hết tâm trạng tự trở lại bình thường. Nhưng sau đó những lần như vậy vẫn lập lại khi mẹ con làm gì không đúng ý con nhưng tâm trạng con phản ứng nhẹ hơn và trôi đi nhanh hơn. Nhiều lúc con thấy biết ơn mẹ và con con vì giúp con rèn luyện tâm mình. Thưa thầy kiểu tu quá bình thường của con như vậy có được không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2021

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con năm nay đã 29 tuổi, con làm nhân viên lương tháng 10-15tr/tháng. Cuộc sống hiện tại con thấy không giàu có nhưng cũng đủ trang trải cuộc sống và có chút để dành. Con hài lòng với cuộc sống này. Nhưng bố mẹ con thì cứ nói con không có chí tiến thủ bao năm cũng vẫn vậy. Bạn bè con có người lấy chồng giàu có, hoặc không thì cũng lập nghiệp mua được nhà mua được xe, còn con mãi vẫn dậm chân tại chỗ. Bạn bè con cũng cứ bảo con phải tập trung làm kinh tế, làm chủ mở cửa hàng này kia chứ làm công ăn lương mãi thế không được. Cũng có lúc con nhìn lại bản thân thấy mình là người sống nội tâm, không thích ồn ào giao tiếp nhiều, không có tư duy làm chủ mà chỉ thích làm theo sự hướng dẫn của người khác. Con cảm thấy con không có nhiều khát vọng tham vọng. Giàu thì cũng thích thật, thành công trong sự nghiệp thì cũng tự hào đấy, sẽ giúp được nhiều người đấy. Nhưng con thấy con không đủ tham vọng đạt được điều đó nên con không làm gì cả. Nói đúng ra con thấy con không đam mê gì với cuộc sống này. Công việc con cũng thấy bình thường, tình yêu cũng bình thường có chồng cũng được không có cũng được, con cũng từng thấy ở đời chả có niềm vui hay sự an lạc tuyệt đối nên con cũng từng xuất gia mấy năm, cũng đi mấy chùa nhưng con thấy cũng không như mình nghĩ. Nên con lại về và sống cuộc sống bình thường giản dị bên gia đình và người thân, trong chùa con không cố gắng hết sức, ngoài đời con cũng không nhiệt tâm. Xin thầy chỉ cho con biết con đã sai ở đâu và con nên làm gì với hiện tại của con ạ.
Con thành kính tri ân thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-07-2021

Câu hỏi:

Con chào thầy! Tối qua con vô tình mở xem cuộc đời của Lục Tổ Huệ Năng, con cảm thấy như bị cuốn hút vào câu chuyện của Ngài ấy. Sau đó con nằm nhìn ra cửa sổ ngắm trăng, ngắm vẻ đẹp của thành phố về đêm thanh tịnh. Sáng dậy con ngồi thiền sau đó dọn quét lau nhà rồi nằm buông xả mà không làm gì cả. Con mới ngộ ra nên xin trình với thầy ạ:

Bước chân qua thời gian
Không dừng chân bám trụ
Không lăng xăng tạo tác
Bụi trần vướng cũng không.

Hóa ra không biết gì là đúng, không lăng xăng tạo tác là đúng. Chỉ có thấy biết trọn vẹn quét nhà nấu cơm biết mình, nghe tiếng chim hót, nghe tiếng gió, thấy trăng thanh như vậy là tâm thanh tịnh...

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-04-2021

Câu hỏi:

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT.
Con kính đảnh lễ Thầy ạ, đầu thư con xin cúi đầu sám hối vì có những lúc vô tâm thiếu suy nghĩ. Thời gian này cuộc sống của con đang có chút thay đổi, xáo động và con cảm thấy cái tâm của mình không tĩnh như trước. Đứng trước những khó khăn nghịch cảnh giờ con chỉ còn cảm giác bình bình, những lo lắng nhanh chóng đến và cũng nhanh chóng đi. Con vẫn thường xuyên nghe Pháp của Thầy, chính nhờ những bài Pháp này mà con thấy ra bản ngã, ảo tưởng của mình, để từ đó mới có thể cân bằng giữa cái cuộc sống ồn ào náo nhiệt mất cân đối này. Con thành kính Tri ân Thầy luôn tận tình dẫn dắt chúng con dần dần thoát khỏi vô minh ái dục, thanh lọc tâm mình, dần thoát khỏi phiền não khổ đau trong cuộc đời này. Con kính chúc Thầy luôn an lạc, mạnh khoẻ, trụ thế dài lâu để dẫn dắt đàn hậu thế chúng con tìm về con đường sáng ạ.
Kính thư,
Con,

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-04-2021

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy, con xin có câu hỏi ạ

Con biết Đạo khi tuổi đời còn trẻ, chưa từng trải, cũng chưa có kinh nghiệm sống thật sự sâu sắc. Đối với con, những nghịch cảnh trước đây của bản thân, con chỉ dùng biện pháp tránh né và phản ứng lại. Nhưng khi con nghe pháp của Thầy và chiêm nghiệm những điều đó chỉ khiến bản thân tích lũy phiền não ở trong mà không giải quyết được thì con quyết định dần dần buông bỏ. Con sống và tu tập ở những điều ngay trước mắt, cố gắng không phán xét, không hành xử chủ quan. Tâm con đôi khi trống rỗng, chỉ khi có chuyện gì đó thì mới bắt đầu nghĩ tới, đôi khi nó như mới, nên khi đối diện với vấn đề, con đều cần thời gian để giải quyết theo hoàn cảnh lúc đó. Đôi lúc con sợ sự trống rỗng đó. Và nhiều người nói con bởi vì con không có nhiều kinh nghiệm sống trong cuộc đời nên mới trở nên khó xử như vậy. Khi con nghe thì có chút sốt sắng và lo lắng, con thấy mình tệ vì không hiểu biết nhiều. Nhưng một phần khác trong lòng con vẫn mong có thể tùy duyên ứng xử.

Con xin thỉnh Thầy chỉ giúp con chỗ sai trong nhận thức của mình và thực sự có phải có nhiều kinh nghiệm ở đời thì mới tu tập tốt không thưa Thầy?

Con kính tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-05-2020

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Sau thời gian dài học Phật và chiêm nghiệm, quan sát thân - thọ - tâm - pháp, tối hôm qua con chợt nhận ra:

Tâm thế gian gọi là tâm “bình thường” thì giống như là tâm đang nằm mộng.
Tâm thế gian gọi là tâm “giác ngộ” thì thực ra là tâm bình thường. Vì “bình thường” nên thấy rõ mọi sự, vì “bình thường” nên đã đầy đủ không còn tham vọng gì thêm.

Con thấy vậy có đúng chưa ạ? Nhờ Thầy chỉ dẫn giúp con.
Con cám ơn Thấy nhiều ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-05-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con xin được đảnh lễ Thầy. Con xin trình hai việc con nhận ra như sau:

1. Xưa con có một ước muốn lớn, muốn được xuất gia. Ít nhất cũng phải tham gia khóa xuất gia gieo duyên. Đến giờ duyên chưa đủ hay tâm chưa đủ để thực hiện. Nhưng qua đợt dịch cúm năm nay, cả nước hạn chế đi lại, và công ty cho nhân viên tụi con ở nhà làm việc. Qua khoảng thời gian vài tuần gần như chỉ ở nhà với gia đình, con nhận ra có một sự bí bách, tù túng, luôn tìm lý do để ra khỏi nhà, do vậy con biết tâm con còn muốn và yêu thích nhiều những thứ mà bản thân luôn tự nhủ là giả tạm, và tự thấy hổ thẹn. Chỉ là ở nhà không đi đâu mà đã thấy khó chịu, tính tình có xu hướng dễ cáu hơn với người xung quanh, rất chi là dễ duôi, bị lôi cuốn theo cảm xúc. Qua đó thấy ra với con và với thời điểm hiện tại, xuất gia hay xuất gia gieo duyên có phần hơi ảo tưởng, chỉ tưởng là bản thân phù hợp và làm được. Hiện tại con ghi nhận và xem xét lại bản thân.

2. Con đã học, nghe, thấy nhiều người và Thầy nói về tâm Xả. Nhưng đó chỉ là nghe và hiểu vậy thôi, con dễ nhầm buông xả với thái độ đầu hàng, mặc kệ có chủ ý. Sau một thời gian con đã dần thấy rằng, buông xả đến ngay lập tức khi và chỉ khi một vấn đề, một sự việc nào đó được bản thân nhận ra là hiển nhiên, là nó như vậy, là không thể khác được vì bản chất nó là vậy, như là 1+1 đương nhiên phải bằng 2, là nước thì ướt, là lửa thì nóng. Lập tức có cảm giác "bình thường", "là như vậy", "không có gì đặc biệt" và thấy an yên trước sự kiện xảy ra đó. Tất nhiên sẽ có sự kiện phức tạp hơn xảy ra và tâm con vẫn bị cuốn đi, con sẽ tiếp tục quan sát thêm.

Con cám ơn Thầy đã nghe con trình pháp.
Minh Anh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-11-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, khi tiếp xúc với mọi việc mà tâm không khởi lên tham sân si hay có khởi tham sân si thì biết. Lúc này tâm ở trạng thái rất bình thường nhưng đây chính là an lạc. Còn an lạc theo như mọi người nghĩ là được cảm giác thoả mãn, sung sướng, phấn khởi hay cảm giác vui vẻ hạnh phúc là hiểu lầm về an lạc đúng ko ạ? Con hiểu ra như vậy có đúng ko. Con xin cám ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-07-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi!
Khi con nhận thấy được rằng, cuộc sống này vốn là sự bất như ý. Trong bất cứ mối quan hệ xã hội nào cũng vậy, cha mẹ với con cái, vợ chồng, bạn bè, không bao giờ có sự hoàn toàn như ý. Con thấy được vậy nên con thấy bất cứ cảnh khổ nào giờ đây con cũng mỉm cười thôi.
Nhưng con lại bị vướng, là vì con thấy bình thường, sự khổ là bình thường, có những sự lựa chọn không hoàn hảo là bình thường. Nên khi con nghe người ta than van, kể khổ với con. Phản ứng của con thế này Thầy ạ: Lần 1,2,3 con rất bình tĩnh lắng nghe, và chia sẻ cảm thông và động viên. Nhưng ngày nào cũng than, 10 ngày như một. Tự nhiên con thấy mình không đủ sức để lắng nghe tiếp vì thấy như mình cũng bị mất năng lượng theo, và cảm thấy như không nên tiếp tục những cuộc nói chuyện như vậy nữa! Vì tiếp tục không có ích lợi gì cho mình và cho người luôn. Con đang chưa có thật sự làm đúng 4 chữ Từ Bi Hỉ Xả phải không Thầy?
Xin Thầy chỉ dạy cho con!

Xem Câu Trả Lời »