loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 54 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Tình yêu'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 06-12-2017

Câu hỏi:

Kính bạch thầy!
Thưa thầy, thầy cho con xin phép hỏi hôn nhân là gì ạ? Con người ta có nhất thiết phải có hôn nhân không ạ? Vì năm nay con 23 tuổi, vừa mới ra trường nhưng gia đình đã giục đi xem mắt. Con thực sự rất hoang mang. Và chẳng lẽ con lại phải gắn bó suốt đời với 1 người mà con mới chỉ gặp 1 vài lần hay sao ạ. Mấy ngày nay con thực sự rất đau đầu về việc này. Con chúc thầy sức khỏe ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-10-2017

Câu hỏi:

Thầy ơi, con vừa nhận ra cảm giác khó chịu trong những người đang yêu hay đang thích ai đó, là vì chúng con cứ phóng tâm về hướng đối tượng, rồi hình thành rất nhiều suy nghĩ, hình ảnh, tư tưởng đến nỗi mà con thấy đau đầu.
Đoạn này con nhớ về một câu Osho từng nói nên con tập trung điều hơi thở của mình, thì tâm liền thu về, đầu cũng nhẹ hơn (để giận cần có một nhịp thở riêng của nó, nên con thấy hình như khi phóng tâm cũng có một nhịp thở riêng tương ứng.)

Con nghĩ, trong các mối quan hệ nam nữ, mọi người hình như lấy bước đi sai, con đang muốn tìm hiểu về chuyện này, vì thật đối với con tình yêu nó rất thiêng liêng, mà trong tình yêu nam nữ thì lại thật rắc rối vô cùng. Con muốn biết, liệu khi con thích ai đó, con có thể vẫn giữ tâm mình ở ngay đây được không, và điều gì sẽ xảy ra khi con thương mà không bị phóng tâm, và liệu khi trong một mối quan hệ con có thể thôi không ám ảnh về cô ấy được không...
Vẫn thương, vẫn biết, tâm vẫn ở đây, sống cuộc sống thường ngày, mà lưu luyến là đến từ đâu?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-10-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, xin phép thầy cho con trải lòng một chút, con không còn nơi nào để nói ra những tâm sự này cả. Con và bạn gái con yêu nhau chân thành, con biết bạn ấy là người tốt, nhưng mẹ con lại luôn nghĩ bạn ấy là người xấu và ngăn cản bọn con rất gay gắt. Mẹ con đã làm những chuyện con rất buồn, con không nghĩ mẹ con làm những chuyện tổn thương đến tâm lý của con sâu sắc đến thế. Mẹ con luôn theo dõi, hack nick facebook, lập nick giả nhắn tin dụ dỗ bọn con chia tay, rồi còn hàng loạt tin nhắn nói xấu bạn gái con, còn tìm cách xóa hết ảnh kỉ niệm của bọn con, những tấm ảnh đó giờ không lấy lại được nữa. Lắm lúc con cảm thấy ngột ngạt, như nghẹt thở, tự do cá nhân không có, con cảm giác như xung quanh mình có 4 bức tường vô hình, như bị cầm tù, con thay mật khẩu facebook, thay mật khẩu gmail, nhưng chỉ vài ngày sau là mẹ con lại hack được, không chỉ hack nick facebook của con, mẹ con còn hack được nick facebook bạn gái con nữa??? con không hiểu được mẹ con đã làm cách nào, lúc đó con cảm thấy sợ hãi đến tột độ, như lúc nào cũng có ánh mắt mẹ con theo dõi con vậy, vài ngày sau là hàng loạt những tin nhắn tra tấn, nói xấu bạn gái con ồ ạt tới. Bạn gái con vô tình đọc được những tin nhắn đó, cả 2 đứa con biết nói gì mà chỉ biết ôm nhau khóc. Con không hiểu bọn con đã làm gì sai nữa? Bọn con đã lớn rồi ạ, năm nay bọn con 22 tuổi, chứ không phải còn con nít nữa. Con nghĩ tuổi này đã đủ lớn để có những quyết định cho riêng bản thân, chọn hướng đi cho cuộc đời mình. Con quá mệt mỏi, nên con đã quyết định chặn facebook mẹ con, chặn zalo mẹ con, chặn điện thoại. Những tin nhắn đã không còn tới, con cảm thấy dễ thở hơn một chút. Con trọ xa nhà, lắm lúc nhớ nhà muốn về nhưng lại sợ về nhà mẹ con lại bắt đầu tra tấn tinh thần, về chuyện tại sao con chặn mẹ con, và các bài nói xấu bạn gái con, và mức độ còn kinh khủng hơn trước, nó thật sự còn kinh khủng hơn tra tấn về thể xác.

Con biết mẹ con rất hay nghe các bài pháp của thầy, hay đọc về các bài hỏi đáp trên trang web của thầy, con cũng là người tin vào đạo Phật, lắm lúc con cũng muốn biết xem bài học mà pháp đang dạy con là gì nữa? nhưng thật sự con không biết được? Con thì ít nghe các bài pháp của thầy, chưa hiểu nhiều về đạo, nhưng có nghe mẹ con hay nói thế này, chuyện vợ chồng con quan trọng hơn sinh tử, bố mẹ có trách nhiệm giúp con cái mình trong chuyện đó, lấy sai người sau này còn khổ hơn cả chết. Trước con có nghe bài pháp thầy nói rằng chọn hướng đi nào rồi cũng sẽ học ra bài học cần học của cuộc đời, cũng cùng là bài học đó nhưng chỉ khác về cách thức mà thôi.

Con không biết bây giờ nên làm như thế nào cho đúng nữa.

Mẹ à, nếu mẹ có đọc được bài hỏi đáp này, thì con chỉ mong mẹ có thể cho con một chút riêng tư, cho một một chút tự do cá nhân, con cũng lớn rồi, cả quãng đời trước mẹ thay con ra quyết định, con nghĩ đã đến lúc con tự ra quyết định cho chính mình. Nếu con chọn sai, con sẽ tự học được cho bài học cho bản thân, con biết điều gì sẽ mang lại hạnh phúc cho mình, con biết mẹ là mẫu người mẹ lo lắng cho con cái, có phần quá lo lắng, nhưng mẹ hãy để cho pháp vận hành (theo cách hiểu của con). Nếu không thì cả mẹ và con đều mệt mỏi.

Con cảm ơn thầy đã cho con trải lòng.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-10-2017

Câu hỏi:

Dạ thầy ơi, thật ra tình cảm nam nữ là gì!
Lần gần đây nhất khi con thất tình thì con chỉ còn biết nằm một đống, con không hiểu, cái cảm giác nơi lồng ngực này là gì, nó thật đau đớn và kì lạ, con muốn biết về nó tìm hiểu về nó xem nó đến từ đâu và tại sao nó lại phát sinh. Vì con đã luôn thực tập quan sát thân tâm suy nghĩ của mình mọi lúc theo lời thầy dạy từ rất lâu rồi, nên trong chuyện này con thấy nó cũng nhẹ nhàng, tâm thức con nhận thức rõ mọi chuyện đang xảy ra, chỉ là cái cảm xúc này của con thì khó hiểu thôi, mong được thầy giải bày ạ.

Sau đợt này con có trải qua những điều cũng tuyệt vời, kiểu như vì mình trải qua những ngày vật vã như vậy nên mình biết cái khổ của nó, thế là tâm con phát sinh tình thương rất lớn cho những người xung quanh, thương cho mọi người, những người cũng đang trải qua những ngày như vậy, những ngày thống khổ.
Đau khổ cũng thật là đẹp phải không thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-10-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Cho con xin chia sẻ với bạn hỏi về sự tương giao trong hôn nhân.
Tôi lập gia đình khoảng 15 năm, gia đình tôi tương đối ổn, chúng tôi không có con, chồng tôi là người Công giáo và tôi thì không theo đạo. Nhà tôi có 2 bàn thờ (một bàn thờ Phật, một bàn thờ Chúa). Buổi sáng Chủ nhật tôi đi Chùa, buổi chiều tôi đi Lễ. Tôi sống trong sự tương giao trong hôn nhân rất lâu mà tôi không biết cho đến khi nghe được pháp thoại của thầy.
Giống như bạn nói, tôi không đòi hỏi gì ở anh ấy, sao cũng được, tôi thường nói với anh ấy là be yourself. Cuộc sống bên Mỹ tất bật vì miếng cơm manh áo cho nên chúng tôi không phải lúc nào cũng luôn có cơ hội đi chung với nhau. Ví dụ, chồng tôi cần đi thăm bà con đau ốm ở tiểu bang khác 5 ngày 10 bữa, tôi ở nhà một mình không có vấn đề gì, hoặc là anh ấy cần về Việt Nam vài tuần lo công việc mà tôi không nghĩ phép được nên phải ở nhà một mình nhưng tôi rất hạnh phúc. Chị em chung quanh nói tôi ngu hoặc là sợ chồng quá, họ dạy tôi cách quản lý chồng. Còn chồng tôi thì khen tôi là "lạt mềm thì buộc chặt". Nhưng tất cả đều không đúng, tôi không có vấn đề bởi vì tôi có niềm vui khi ở một mình.
Tôi đi tập Yoga, Walking hoặc đọc sách, đó là lúc tôi chưa biết pháp thoại của thầy. Còn bây giờ khi cần ở nhà một mình tôi lại càng không có vấn đề vì tôi có rất nhiều thời giờ nghe pháp thoại, hành thiền và buông xả.
Tôi có đọc một quyển sách viết: "cỏ dại không mọc trên xi măng, mà cỏ dại mọc trên đất" nghĩa là đất có dinh dưỡng thì cỏ dại mới sống được. Bạn thử dành thời gian soi sáng lại mình, coi mình có vô tình (lời nói, hành động) đóng góp vào sự lêu lổng của người thương hay không (tôi không có ý đổ lỗi tại bạn). Hoặc bạn đừng nhìn chăm bẳm vào sự bê tha của anh ấy nữa. Bạn dành nhiều thời gian hành thiền theo sự hướng dẫn của thầy, khi tâm bạn an rồi, biết đâu bạn có một cái nhìn khác đối với người thương và anh ấy cũng không tệ như bạn nghĩ. Bạn thử xem sao nhé.
Con cảm ơn thầy đã cho con chia sẻ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-09-2017

Câu hỏi:

Con kính thầy. Thưa thầy, con là người phụ nữ không ra gì! Hiện giờ con có chồng và hai con thật là hạnh phúc. Hai vợ chồng con thường đi chùa tụng kinh niệm Phật. Chồng con rất hiền, chưa bao giờ làm cho con buồn cả. Nhưng thầy ơi, con càng tu càng thấy ra rằng con đang thương một người mà người ấy là người đã xuất gia rồi! Con biết như vậy là không được nhưng con có tránh thì cứ gặp người đó hoài, con phải làm sao hả thầy? Vậy là con đã ngoại tình tư tưởng phải không thầy? Con có tội không thầy? Xin thầy chỉ dạy cho con biết. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-08-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, sau thời gian đau khổ, con hiểu rằng:
1. Tình yêu nam nữ là ích kỷ nên khổ.
2. Trải qua được nên con thông cảm và hiểu mà không chê trách ai, phải chăng là bài học của Pháp?
Con tri ân Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-08-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con xin lỗi, vì câu hỏi không liên quan tới việc tu tập, kính mong Thầy từ bi giúp cho con ạ.
Con thắc mắc việc con kết hôn với ai đó, thì đó là do con lựa chọn hay là do duyên phận (ý con là duyên nghiệp đưa đẩy)? Hay cả cái lựa chọn đó của con cũng là do sự vận hành tự nhiên của pháp của nghiệp do con tạo ra trong quá khứ và hiện tại ạ? Con rất buồn vì người trong gia đình con đôi khi cứ so sánh, toan tính thiệt hơn trong việc kết hôn của con. Và vì tâm con không đủ kiên định nên sinh ra buồn phiền, con thấy rằng chính cái lựa chọn, toan tính (mà không để tình cảm phát triển tự nhiên) làm con khổ sở. Con kính mong Thầy cho con lời khuyên, con rất biết ơn Thầy. Kính chúc Thầy nhiều sức khỏe ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-07-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Con xin lỗi vì câu hỏi của con có phần xa rời việc tu học. Nhưng bởi hiện tại con đang rất hoang mang, không tìm ra hướng giải quyết, và lại thấy trong danh mục hỏi đáp có thể có những câu liên quan tới cuộc sống, nên con xin phép gửi đi câu hỏi. Nếu như câu hỏi của con gây ảnh hưởng tới chủ đề chung mà trung tâm giải đáp, dù Thầy hoàn toàn rộng lượng, con xin nhận lỗi và muôn lần không dám gửi những câu hỏi tương tự nữa ạ.

Con có một người bạn rất thân, đã gắn bó nhiều năm. Cậu ấy cùng người yêu muốn làm hôn lễ, nhưng chưa chắc chắn lắm về sự cho phép của nhà trai. Chưa kể là đi khám tiền hôn nhân, bác sỹ nói sức khoẻ sinh sản của cậu bạn khá yếu, chưa chắc lấy nhau đã có con. Thế nên hai người đã chủ động có thai, hy vọng ông bà nội sẽ vì vậy mà chấp thuận. Nhưng hành động dại dột này chỉ dẫn đến sự gay gắt hơn của nhà trai. Thậm chí, bố mẹ cậu ấy hoàn toàn không muốn nói chuyện thêm nữa. Hiện giờ khi con biết chuyện thì cái thai đã được một tháng, cậu ấy đang phải công tác xa nhà, và cô bạn kia đang rơi vào tình cảnh tuyệt vọng đến mức không thể suy nghĩ được chuyện gì. Vợ chồng con vừa phải đưa cô bạn đó về nhà con ở tạm đêm nay, để tránh cô ấy nghĩ quẩn. Tin tức về đám cưới đã lan rộng ra khắp làng xóm. Ai cũng tưởng mọi việc vẫn suôn sẻ, ngay cả nhà gái, vì chính cô gái đã luôn cố nói tốt về nhà trai. Bố mẹ cô gái hoàn toàn không hay biết là cô ấy đã có thai, càng không biết là bố mẹ bên kia không chấp thuận.

Khi nghe chuyện, con chỉ nghĩ ra được cách là cậu bạn phải thuyết phục được bố mẹ mình đến cùng. Nhưng nếu họ vẫn hoàn toàn không chấp nhận (và không chấp nhận cả cháu mình), thì con thực sự không biết nên làm gì. Vì đứa trẻ thì nhất định phải sinh ra. Và cũng không thể vì vợ con mà quay lưng không nhìn nhận bố mẹ mình nữa. Nếu cậu bạn con không thể tìm ra giải pháp, thì con rất lo cậu ấy cùng với cô gái và đứa trẻ sẽ tự đi đến những quyết định vô cùng sai lầm. Nhưng thuyết phục bố mẹ cậu ấy lúc này lại là điều gần như không thể. Mà bố mẹ bên nhà cô gái thì lại không chấp nhận một đám cưới theo kiểu tạm bợ, không danh chính ngôn thuận (đó cũng là điều dễ hiểu).

Con không dám hỏi xin ý kiến của Thầy với một vấn đề quá chi li và cá nhân như thế. Con chỉ xin hỏi là, nếu như trong trường hợp bố mẹ cậu bạn hoàn toàn không chấp nhận cháu mình, và cả cuộc hôn nhân đó, thì cậu ấy có nên tự đến nhà cô gái kia để xin lỗi, nhận trách nhiệm một cách đàng hoàng, đối mặt với sự tức giận, xin cưới cô gái (theo bất kỳ cách nào khả thi) và nuôi đứa nhỏ. Trước tiên lo cho sự an toàn, sức khoẻ, cũng như hạnh phúc của đứa con, rồi sau đó ngày rộng tháng dài mới từ từ hoà giải với bố mẹ mình. (Lúc này ngày nào cô gái cũng khóc, vật vã, con chỉ sợ ảnh hưởng xấu tới cái thai của hai người họ). Nói ngắn gọn, nghĩa là lo cho đứa con trước, tuyệt đối không phá thai, rồi từ từ thuyết phục bố mẹ sau. Như thế có được hay không ạ?

Con diễn đạt vụng về, dài dòng, kính mong Thầy bỏ quá ạ.
Con kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-07-2017

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy!
Thầy ơi, xin Thầy giúp con, con phải làm sao? Con có một mối tình kéo dài 6 năm và thêm 2 năm xa cách. Chính trong khoảng thời gian xa cách này con cảm thấy tình cảm của con đã thay đổi. Con không còn muốn yêu thương hay đi đến kết hôn với họ. Con muốn sống tự do theo ý của con. Dù con đã cố gắng giải thích nhưng họ không hiểu Thầy ạ, họ cứ oán trách thù giận con, rồi sinh ra bia rượu chán đời. Con cảm thấy con rất có lỗi, con phải làm sao? Họ thậm chí có lần còn đe dọa con (con nghĩ là do tức giận không kiềm chế được nên họ mới như vậy hoặc là để con thay đổi ý định ạ). Con xin Thầy cho chúng con một lời khuyên ạ. Con rất biết ơn Thầy. Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe ạ.

Xem Câu Trả Lời »