loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 91 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'pháp thoại'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 06-08-2020

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy! Tuy không đủ điều kiện để được gặp thầy, hàng tuần con vẫn được nghe trà đạo của thầy vào ngày chủ nhật, con biết ơn vì điều đó cho con không đi sai hướng. Cho con hỏi thầy, khi con nghe thầy giảng pháp mà con vẫn nhặt rau hay làm việc khác, như thế là cùng một lúc con phải chú ý tới 2 việc, như thế là không chánh niệm ạ? Nếu khi chỉ đang nghe pháp mà tâm con đôi lúc cũng nghĩ thoáng đến việc khác, rồi khi con mở bài giảng của thầy nghe rồi ngủ lúc nào không biết như thế là không "thận trọng, chú tâm, quan sát" vào việc mình đang làm ạ? Con mong được thầy giảng giải, cũng như mong thầy luôn mạnh khỏe!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-07-2020

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ thầy !
Thưa thầy con gặp trường hợp như sau:
1) Khi nghe thầy giảng xong, con không thể nhớ được những gì thầy giảng. Nhưng lạ là nhớ ra khi rơi vào một sự việc thực tế. VD: một cảm giác đau khổ thì tự nhiên lời giảng của thầy xuất hiện như là một động lực để con quay lại nhẫn nại chịu đựng lắng nghe cảm giác đau khổ đó.
2) Khi con cảm thấy lời chỉ dạy của thầy hay quá nên con khởi ý muốn gom góp để nhớ mà sử dụng nhưng ngược lại nó làm con không nhớ nổi. Thậm chí nhiều khi gặp việc gì đó bất ngờ không nhớ được những lời dạy đó.
3) Con cảm nhận rằng con nhớ lời dạy nào của thầy thì đó là bởi vì lời dạy đó dường như đang giống với gì đó có ở nơi con trong một giai đoạn. Khi qua giai đoạn đó rồi tự nhiên con không hề nhớ lại những lời giảng trước đó. Mà tâm bây giờ lại phù hợp với một lời giảng dạy khác.
Mong thầy chỉ dạy. Con xin cảm ơn thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-07-2020

Câu hỏi:

Thưa Thầy!
Vì chưa thực sự thấy ra được tánh biết là gì để mà nương tựa thực sự nên con vẫn nương tựa vào những lời chỉ dạy của thầy và những vị thiền sư khác. Con thấy rằng có những giai đoạn không vượt qua được thì chỉ nghe đúng một đoạn nhỏ lời chỉ dạy, thậm chí chỉ là một bài kệ thơ của thầy thì con nhẫn nại trước đau khổ để mà đi tiếp được. Rồi khi trải qua được giai đoạn đó, con nhận thấy mình phù hợp với một đoạn văn hay bài kệ thơ khác hơn. Dường như mỗi lời chỉ dạy chỉ phù hợp với từng giai đoạn của người tu tập. Có vẻ như khi rơi vào hoàn cảnh như vậy thì mới cảm thấy thấm thía thực sự đoạn văn hay bài kệ đó. Để rồi khi trải qua qiai đoạn khó khăn và tâm đã bình tĩnh có thể tự đứng được thì khi đọc lại đoạn văn, kệ thơ thì cảm thấy nó không còn cần thiết quá nhiều nữa dù rằng trong giai đoạn khó khăn đó chính đoạn thơ văn đó đã tiếp thêm động lực cho chính mình. Điều này về mặt tâm được hiểu là thế nào thưa Thầy?
Con xin cảm ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-01-2020

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư Ông có một điều này có vừa hiểu ra là, cứ mỗi lần cách một khoảng thời gian con nghe lại những bài giảng pháp của Sư Ông mặc dù đã nghe trước đó thì đều có sự mới mẻ. Đó là bởi vì trước đây con chưa TRẢI NGHIỆM đủ để có thể THẤY RA và con đã hiểu vì sao Sư Ông khuyên rằng cứ nghe hết các bài pháp tới chỗ nào không hiểu thì cứ bỏ qua.
Thành kính tri ân Sư Ông. Con chúc Sư Ông mạnh khỏe và bình an !

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-01-2020

Câu hỏi:

Con cảm ơn thầy vì thầy đã trả lời cho con những câu hỏi lần trước ạ. Thưa thầy con có câu hỏi này. Con thường vừa làm việc vừa nghe pháp thầy giảng hoặc nghe các bài kinh nguyên thủy. Có khi vừa nấu cơm vừa nhặt rau hay làm việc nhà vừa nghe ạ. Có lúc nghe thì trầm ngâm, có lúc thì suy tư, có lúc vừa nghe vừa cười rất đắc ý, có khi lại tràn ngập xúc động vì nghe và hiểu được điều gì đó. Có những khi con thấy ra được chỉ một vấn đề thì thấy mình rất an nhiên thoải mái nên con thường tranh thủ thời gian để nghe. Nhưng nếu con cố tình ngồi chỉ để nghe hay cố học thì lại trơ trơ ra không hoặc rất ít khi thấy ra được vấn đề mà mình cần để giải quyết. Vậy thầy cho con hỏi là con nên để tự nhiên hay là nên phải theo quy tắc ạ. Con cảm ơn thầy nhiều.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2019

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, theo chỉ dẫn của thầy, con đã vào pháp thoại và thư viện của thầy nhưng nhiều đề tài quá. Con xin hỏi thầy con nên bắt đầu từ đâu hoặc thứ tự nào. Con kính cám ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Con thường xuyên nghe Pháp thoại của Thầy trên Youtube gần một năm nay. Có phải những bài đăng chính thức của Thầy mang tên Quán Nguyên không ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-09-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy.
Nên nghe pháp như thế nào là đúng nào ạ?
1. Áp dụng một phương pháp giống như khi học bài, khi đọc sách. Nghĩa là khi học thi ghi chép lại, liên hệ với thực tế, đặt các câu hỏi hoặc tìm hiểu kỹ hơn.
2. Cứ nghe thôi, nghe với tâm rỗng lặng.
Hiện tại con đang nghe theo cách 2, cách này thì con thấy nội dung Thầy giảng con không nhớ được, tuy nhiên đôi lúc nghe hoặc trong thực tế con lại liên hệ được với bài giảng của Thầy và thấy hiểu hơn.
Nhược điểm của cách 2: con thấy có vẻ như con đang chậm hiểu, Để hiểu và nhớ nội dung Thầy chia sẻ sẽ rất tốn thời gian (trí nhớ của con cũng kém ạ).

Con còn nhiều điểm thiếu sót, mong Thầy hướng dẫn cho con ạ. Con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-09-2019

Câu hỏi:

Dạ, Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật. Con xin thành tâm cung kính đảnh lễ sư ông.
Con xin được hỏi sư ông câu hỏi này ạ, con gần giống như ghiền nghe pháp, vậy cho con hỏi tâm ấy có bị làm sao không ạ? Dạ con xin cảm ơn sư ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-07-2019

Câu hỏi:

Chào thầy, con có duyên viếng thăm chùa để gặp thầy trong buổi trà đạo đầu tháng 7 với mục đích tìm hiểu về thiền nhằm tĩnh tâm bất an về những thứ diễn ra ko như ý liên tục gần đây như công việc (mất việc), đầu tư bất động sản và cải vã với vợ đến mức muốn li dị. Con bắt đầu nghe 300 bài pháp thầy giảng và đã nghe: sống trong thực tại, thực tại hiện tiền, mi tiên vấn đáp, các khóa giảng pháp 4, 18, 15, 16, 17 theo thầy hướng dẫn những chỗ nào ko hiểu thì bỏ qua chứ ko tìm hiểu sâu.
+ Giai đoạn đầu con nghe trước khi ngủ hay những lúc ko giải trí (game, film, chơi với 2 đứa con nhỏ...), dù ko biết nhiều khái niệm, định nghĩa trong phật giáo (do chưa tùng tìm hiểu ) nhưng thấy rất dễ chịu: ngủ dễ hơn, bớt lo lắng về tương lai bất định (tài chính con khá chứ cũng ko nghèo), bớt suy nghĩ và sân về cách hành xử thiếu tôn trọng và ăn nói ko hay của vợ.
+ Giai đoạn 2(hiện tại) pháp giảng trở thành giải trí số 1 của con, trừ thời gian chơi đùa cùng 2 đứa nhóc, con nghe pháp giảng của thầy gần như mọi lúc, mọi nơi nếu có điều kiện như lái xe, lúc rảnh rỗi. Bắt đầu hiểu ra những khái niệm, định nghĩa phật pháp qua ngôn ngữ đời thường + ví dụ theo thầy giảng. Tuy nhiên con thấy giảm dần sự dễ chịu như trong giai đoạn 1, đầu óc cứ suy ngẫm những lời thầy giảng quanh quẩn với: chánh niệm tịnh giác, sáng suốt định tĩnh trong lành, thận trọng chú tâm quan sát, trở lại chính mình ở thực tại tại đây và bây giờ. Nhiều lúc ko nghe audio mà cảm giác như đang nghe, thấy mình có vẻ vô cảm đối với các sự việc, tương lai, sự cố, rắc rối với người nhà, bạn bè, trì trệ chứ ko tích cực như trước đó.

Câu hỏi:
+ Trạng thái hiện tại của con như vậy có phải si mê ko? Nhìn khách quan thì mê nghe pháp giảng cũng ko khác các giải trí khác như xem film hay chơi game, hay la cà bạn bè...
+ Con nghe nhiệt tình ko hề hướng tâm về sở đắc, ko hành thiền như các đạo hữu khác, cảm nhận bản thân bớt ảo tưởng và kỳ vọng tương lai cho những quyết định và hành động, bớt sân hơn trước, nhưng cảm giác những điều này thay đổi theo hướng vô cảm, lẫn tránh những gì xảy ra hay lời nói cử chỉ của đối tượng hơn là thấy ra và trọn vẹn cảm nhận sân sinh diệt ra sao. Thầy chỉ ra giúp diễn tiến nghe pháp của con như vậy có bình thường ko? Trạng thái này có phải lẫn tránh thực tại hay trí trệ lười nhác ko?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »