loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 494 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cuộc sống'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 09-11-2017

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy ạ!
Thầy ơi, có một vấn đề con không biết có nên hỏi không? Nếu có gì không phải xin Thầy bỏ qua cho con. Đó là có phải những người theo đạo khó lòng thành công trong cuộc sống này phải không Thầy? Vì nói cho cùng thì xã hội hiện nay là xã hội của bản ngã. Mọi thứ đều là quan hệ chứ không phải là tương giao. Nguời đi theo Đạo thì lại ngược với dòng đời. Con thấy đa số những người theo Đạo mà thành công trong cuộc sống đều là những nguời đã thành công truớc khi nhận ra Đạo. Chính vì vậy đôi lúc một số nguời hay hỏi là tại sao những nuớc theo Phật giáo thì nghèo là thế đúng không Thầy? Con thấy rằng những nuớc nào có tính dân tộc càng cao nuớc đó càng giàu càng phát triển. Tính dân tộc đó có phải là bản ngã của cả một dân tộc không Thầy? Ở đây con không nói về chỉ số hạnh phúc. Con chỉ muốn hỏi về sự thành công ở đời thường. Kính xin Thầy chỉ dạy! Con cám ơn Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con năm nay 24 tuổi, đã tốt nghiệp đại học được 2 năm nhưng năng lực gần như không có. Dạo gần đây, trong khi bạn bè đã dần hình thành sự ổn định với sự nghiệp riêng của mình thì con vẫn cứ đang nhởn nhơ, ung dung bình thản nhưng đằng sau nó là tâm lý lo lắng, sợ hãi, căng thẳng, buồn phiền, thậm chí đến mức con còn cảm thấy ngại ngùng, mất tự tin khi gặp bạn bè mà cứ dần thu mình lại. Con vui niềm vui của cái tôi nhưng niềm vui đó ngắn chẳng tày gang, sau đó lại rơi vào cạm bẫy xuống tinh thần không lối thoát. Con ý thức được điều đó nhưng giữa việc biết và việc cố gắng thoát ra để thay đổi bản thân dường như còn là 1 khoảng dài với con. Con không dám hành động vì con luôn có một nỗi sợ thông qua việc nhìn nhận điểm yếu của bản thân mà cứ thế ngày qua ngày con không làm được việc gì cả.
Nhờ Thầy cho con lời khuyên ạ.
Con cảm ơn Thầy và chúc Thầy luôn sức khỏe, bình an.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2017

Câu hỏi:

Bạch Thầy,
Con là một bác sĩ, trong quá trình điều trị của mình, có những bệnh nhân không tôn trọng con (có thái độ và lời nói khiếm nhã, nghi ngờ việc điều trị). Con đã từ chối điều trị những bệnh nhân đó! Vì con nghĩ, nếu không có sự tin tưởng giữa bác sĩ và bệnh nhân, thì bs cũng không thoải mái để hết lòng điều trị và kết quả điều trị cũng không tốt do chính bản thân ng bệnh không tin tưởng! (Còn trường hợp năng lực của con yếu kém, con thấy mình không đủ khả năng, thì con từ chối và giới thiệu bs khác ngay từ đầu.) Nhưng khi hành xử như vậy, con lại phân vân, vì Phật dạy là vô ngã, là thông cảm với ng khác, nhất là trong vai trò bác sĩ và ng bệnh đang trong cơn bệnh. Con lại tự hỏi, liệu mình hành xử như vậy có trái lời Phật dạy không? Có phải vì cái ngã của mình quá lớn?
Kính mong Thầy cho con lời khuyên ạ?
Con thành tâm đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-11-2017

Câu hỏi:

Dạ Bạch Thầy,
Sau một thời gian thấy mình, con nhận ra con luôn có xu hướng muốn cao hơn người khác rất nhiều. Cái này nó rất tinh vi ạ, đôi khi chỉ là một câu nói, một hành động nhỏ nhất. Và kết quả là không hoà đồng, nhiều người nể và sợ mình, nhưng đó không phải điều con muốn. Kính mong thầy góp ý giúp con ạ. Con cảm ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-11-2017

Câu hỏi:

Thưa Thầy,

Trước hết con xin cảm ơn Thầy đã trả lời câu hỏi của con về vấn đề nên xuất gia khi chưa thấy đến lúc nhưng nhà có vẻ chán nản với tình trạng của con. Bây giờ thì con chắc chắn đã biết chuyện mình muốn làm, nhưng con còn vướng mắc một số điều, con xin hỏi lần lượt, mong Thầy giúp con soi sáng:
Chuyện về Cha Mẹ và gia đình con: Cha con là một người rất tốt, nhưng bị bất đắc chí, nên càng ngày càng bất mãn với gia đình, xã hội, nhìn đâu cũng thấy toàn tiêu cực, nên sinh ra ngày nào cũng uống rượu, thâm chí từng bị đụng xe bất tỉnh ngoài đường, người ta gọi về kêu Mẹ con chở đi bệnh viên tới hai lần, mà Cha con vẫn không bỏ rượu, thậm chí người nhà nhắc thì càng tỏ vẻ "tao uống kệ tao, tao cũng chán sống"... Mẹ con cũng vì vậy mà mệt mỏi, càng hay càm ràm. Con thấy rõ là Cha Mẹ con mắc nợ nhau, vì cứ người này yên thì người kia lại nói lại những chuyện không nên nói, nên nhà không lúc nào an.
Chưa kể, Cha Mẹ con luôn buồn phiền vì con đã hơn 30, là thân nữ mà không hề có ý lập gia đình (con cũng không hiểu sao từ nhỏ con đã nói là con không có ý định lấy chồng, con cũng chưa thực sự yêu ai, dù thích như hồi đi học đại học cũng chỉ là thích mấy ngày rồi hết, cũng chưa bao giờ có bạn trai). Em con thì thực ra nó cũng đặc biệt, nó cũng vì thấy chán ngán cảnh gia đình nên suốt ngày than chán, làm Cha Mẹ con thêm mỏi mệt. Thực sự ban đầu đây là lý do mà con muốn tránh xa không ở nhà nữa, con luôn tìm cách đi xa. Giờ thì con đã tu tập nên hiểu hơn, và khi Cha Mẹ con tranh cãi, con cũng không thấy gì ngoài thương Cha Mẹ vì không biết làm sao để giúp Cha Mẹ con có cách nhìn khác cho mọi việc. Dù Mẹ con đã đi chùa và luôn nói là "tao đã phải buông bỏ rất nhiều rồi", nhưng con thấy Mẹ con càng nói "tao xả bỏ thì càng vướng mắc và càng mỏi mệt". Con không còn bị những chuyện Cha Mẹ con nói làm ảnh hưởng tới mình về cuộc sống (trước con suy nghĩ rất bi quan về cuộc sống), nhưng con chỉ mong muốn con có thể hỗ trợ cho Cha Mẹ con và cả Em con nữa, nhìn cuộc sống một cách nhẹ nhàng và thanh thản hơn, nhất là Cha con...
Hiện giờ con một là im lặng nghe mà không biết nói gì, hai là nhiều lúc con ý thức được là mình không thể kìm lòng được mà vẫn nói lại những điều con nghĩ Cha Mẹ con nên nhìn khác đi, nhưng con mà nói thì con thấy Cha Mẹ con, và cả Em con đều nói là con thuộc dạng vô tư và vô tâm, giỏi giang quá rồi nên chỉ càng làm vấn đề xấu đi. Con biết là mình tu tập chưa tới, nên chưa thể nói gì được, nhưng con càng nghĩ càng thương, dù con thực sự không còn cảm thấy bị ảnh hưởng bởi những câu chuyện đến mình nhưng con cũng không thể đứng ngoài được.
Chuyện dài, con cảm ơn Thầy đã xem và góp ý cho Con.
Con xin kính lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-10-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, khi con sống trong một hội chúng, con biết rất rõ người nào chân và người nào bất chân. Sự việc rành rành sự không chân thật, nhưng con góp ý với vị đứng đầu hội chúng rằng phải cẩn thận với những con người không chân thật thì vị ấy chỉ vào mặt con và nói con đừng xía vào chuyện người khác và không tin lời con. Con thấy mình hơi buồn, tâm con hoàn toàn muốn tốt cho vị ấy nhưng vị ấy lại nghĩ con xấu xa đến như vậy. Con phải làm sao thưa thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-10-2017

Câu hỏi:

Con thưa thầy! Con đang bị nhiều người trong cơ quan nghi oan cho con có liên quan đến một vụ việc làm ảnh hưởng lớn đến uy tín và danh dự của đồng nghiệp cũng như của cơ quan. Nhưng không ai nói rõ ràng ra với con cả mà chỉ bán tín bán nghi rồi xì xào đồn đại. Còn con thì biết chắc chắn là mình bị oan, nhưng cũng không biết nói sao với họ, vì chả ai nói thẳng ra với con (kể cả lãnh đạo). Vả lại trong tâm con cũng không có ý định nói gì vì con nghĩ mình không làm thì không cần thanh minh. Nhưng con thấy mình đang chịu áp lực từ nhiều người: ánh mắt dò xét, những câu nói bâng quơ nửa vời, hoặc những lời nói xỏ xiên.
Con là một Phật tử tại gia, càng tu lâu con càng ít có nhu cầu giao du bạn bè nhiều, hạn chế những nơi tụ tập đông người bàn tán chuyện phiếm. Con luôn quán tưởng sự chết, sự bệnh và mọi sự bất toại nguyện đến với mình để có thể bình thản khi đối diện với chúng. Trong cơ quan con, bây giờ trước mọi sự việc xảy ra con đều rất bình tĩnh tìm cách giải quyết một cách nhẹ nhàng, trong khi nhiều người thì cuống quýt, rối ren. Những lúc đó con thấy họ thật tội, nhưng cũng chả biết nói sao cho họ hiểu. Gần đây con đến cơ quan là vào chỗ làm việc của mình ngay, không la cà, chuyện phiếm. Hết giờ làm con đi về luôn. Con gặp mọi người con vẫn vui vẻ chào hỏi xã giao, vì con vẫn được coi là người dễ gần và thân thiện. Thế nên khi con có linh cảm có điều gì đó họ nói không hay đằng sau con, thì con cũng kệ và bỏ qua. Nhưng lâu dần, mọi chuyện trong đầu họ nghĩ về con như được tích thêm. Con kính bạch thầy, trong trường hợp này của con, xin thầy tâm từ rộng mở chỉ dạy cho con tìm được cách hóa giải mọi chuyện ạ. Vì con biết chắc chắn rằng họ đã hiểu lầm con điều gì đó ạ. Con xin tri ân thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-10-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, xin phép thầy cho con trải lòng một chút, con không còn nơi nào để nói ra những tâm sự này cả. Con và bạn gái con yêu nhau chân thành, con biết bạn ấy là người tốt, nhưng mẹ con lại luôn nghĩ bạn ấy là người xấu và ngăn cản bọn con rất gay gắt. Mẹ con đã làm những chuyện con rất buồn, con không nghĩ mẹ con làm những chuyện tổn thương đến tâm lý của con sâu sắc đến thế. Mẹ con luôn theo dõi, hack nick facebook, lập nick giả nhắn tin dụ dỗ bọn con chia tay, rồi còn hàng loạt tin nhắn nói xấu bạn gái con, còn tìm cách xóa hết ảnh kỉ niệm của bọn con, những tấm ảnh đó giờ không lấy lại được nữa. Lắm lúc con cảm thấy ngột ngạt, như nghẹt thở, tự do cá nhân không có, con cảm giác như xung quanh mình có 4 bức tường vô hình, như bị cầm tù, con thay mật khẩu facebook, thay mật khẩu gmail, nhưng chỉ vài ngày sau là mẹ con lại hack được, không chỉ hack nick facebook của con, mẹ con còn hack được nick facebook bạn gái con nữa??? con không hiểu được mẹ con đã làm cách nào, lúc đó con cảm thấy sợ hãi đến tột độ, như lúc nào cũng có ánh mắt mẹ con theo dõi con vậy, vài ngày sau là hàng loạt những tin nhắn tra tấn, nói xấu bạn gái con ồ ạt tới. Bạn gái con vô tình đọc được những tin nhắn đó, cả 2 đứa con biết nói gì mà chỉ biết ôm nhau khóc. Con không hiểu bọn con đã làm gì sai nữa? Bọn con đã lớn rồi ạ, năm nay bọn con 22 tuổi, chứ không phải còn con nít nữa. Con nghĩ tuổi này đã đủ lớn để có những quyết định cho riêng bản thân, chọn hướng đi cho cuộc đời mình. Con quá mệt mỏi, nên con đã quyết định chặn facebook mẹ con, chặn zalo mẹ con, chặn điện thoại. Những tin nhắn đã không còn tới, con cảm thấy dễ thở hơn một chút. Con trọ xa nhà, lắm lúc nhớ nhà muốn về nhưng lại sợ về nhà mẹ con lại bắt đầu tra tấn tinh thần, về chuyện tại sao con chặn mẹ con, và các bài nói xấu bạn gái con, và mức độ còn kinh khủng hơn trước, nó thật sự còn kinh khủng hơn tra tấn về thể xác.

Con biết mẹ con rất hay nghe các bài pháp của thầy, hay đọc về các bài hỏi đáp trên trang web của thầy, con cũng là người tin vào đạo Phật, lắm lúc con cũng muốn biết xem bài học mà pháp đang dạy con là gì nữa? nhưng thật sự con không biết được? Con thì ít nghe các bài pháp của thầy, chưa hiểu nhiều về đạo, nhưng có nghe mẹ con hay nói thế này, chuyện vợ chồng con quan trọng hơn sinh tử, bố mẹ có trách nhiệm giúp con cái mình trong chuyện đó, lấy sai người sau này còn khổ hơn cả chết. Trước con có nghe bài pháp thầy nói rằng chọn hướng đi nào rồi cũng sẽ học ra bài học cần học của cuộc đời, cũng cùng là bài học đó nhưng chỉ khác về cách thức mà thôi.

Con không biết bây giờ nên làm như thế nào cho đúng nữa.

Mẹ à, nếu mẹ có đọc được bài hỏi đáp này, thì con chỉ mong mẹ có thể cho con một chút riêng tư, cho một một chút tự do cá nhân, con cũng lớn rồi, cả quãng đời trước mẹ thay con ra quyết định, con nghĩ đã đến lúc con tự ra quyết định cho chính mình. Nếu con chọn sai, con sẽ tự học được cho bài học cho bản thân, con biết điều gì sẽ mang lại hạnh phúc cho mình, con biết mẹ là mẫu người mẹ lo lắng cho con cái, có phần quá lo lắng, nhưng mẹ hãy để cho pháp vận hành (theo cách hiểu của con). Nếu không thì cả mẹ và con đều mệt mỏi.

Con cảm ơn thầy đã cho con trải lòng.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-10-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Trước đây con có 1 số người quen, nhưng sau đó giữa mọi người xảy ra nhiều chuyện. Con nhận thấy mình không hợp với họ nữa, kể cả về tính cách, tư tưởng, tình cảm... Từ đó con quyết định giã từ họ và sống cuộc sống của riêng mình. Họ có vẻ như không bằng lòng nên vẫn hay phá con. Con thấy có lẽ họ chưa nguôi nên thôi con thông cảm cho điều đó, để nó tới đâu thì tới. Đồng thời con cũng cầu nguyện cho họ sớm quên đi tất cả, sống một cuộc sống khác mà không có con.
Sau này nếu tình cờ gặp lại thì vẫn có thể chào hỏi bình thường. Và có lẽ mọi chuyện nên là như vậy. Vì nếu đã không hợp nhau mà cứ cố cưỡng cầu thì đôi bên đều không thấy thoải mái. Và đúng như vậy thật, con thấy không thoải mái khi ở gần những người đó. Tất nhiên con cũng có nhiều bạn chứ không phải là người quá khó gần, nhưng bạn của con thì không giống như thế.
Con chẳng hỏi han gì cả. Chỉ chúc thầy mạnh khỏe. Cầu nguyện cho những người ấy sống tốt.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-10-2017

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy ạ!
Con đã thực hiện phép tu của Thầy hơn một năm nay, cuộc sống nội tâm của con thực sự đã tốt hơn rất nhiều, khi xưa con chưa biết đến Thầy, cuộc sống nội tâm của con như những cơn sóng. Nhưng khi đã thực hiện theo cách của Thầy, lý con đã hiểu rõ, nhưng khi vào sự con thấy rất bối rối. Con cũng giống một vài bạn trong trang web, có những cái con không biết phải tùy thuận chúng sanh như thế nào cho phải. Như đối với môi trường con làm việc, việc ăn nhậu diễn ra khá nhiều và chủ yếu là do sếp con sắp đặt và khi con thực sự không thích tiệc tùng thì con không biết phải làm thế nào? Con đã từ chối khá nhiều lần và bị sếp ghét từ đó dẫn đến nhiều điều mà con không biết phải diễn tả như thế nào cho phải... Đó chỉ là một trong những điều xảy ra thường ngày... Rồi con lại băn khoăn, rồi nó lại trôi qua, rồi lại những điều tương tự lại xảy đến… Có điều gì đang xảy ra với con vậy Thầy? Lúc đầu, con khá thoải mái và tự tin nhưng hiện giờ cuộc sống nội tâm giờ lại bấn loạn. Hay là con đang đi nhầm hướng? Con xin Thầy chỉ dạy.
Con kính chào Thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »