loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 804 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cuộc sống'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 22-03-2021

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy!
Con đau khổ và bất mãn bản thân mình. Nghe giảng pháp từ thầy và cũng hỏi thầy nhiều rồi, tới giờ này con đã hiểu gần như tất cả lời thầy dạy về cách tu tập nhưng sao con không đủ sức làm chủ bản thân mình.
Con hiểu được đời sống gia đình là đau khổ và tình yêu là tạm bợ nhưng sao vẫn bị nó thôi thúc tìm kiếm. Con đã lắng nghe những suy nghĩ, những cảm xúc đó nhưng con bị nó hành hạ ngày này qua ngày khác, thậm chí con gần như bị nó chi phối như một người nghiện. Thật lòng con rất đau khổ! Con phải làm sao thưa Thầy?
Con xin cảm ơn thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-03-2021

Câu hỏi:

Thưa Thầy, cho con hỏi về quan điểm sống này ạ.
Trước giờ con may mắn có công việc ổn định, cuộc sống đầy đủ và có dư dả tài chính. Khi dư dả tài chính thì bạn bè mới rủ con đầu tư mua căn hộ chung cư và chờ giá lên bán ra kiếm lời. Con suy tư về việc này, vì theo con như vậy là đầu cơ, tạo sự khan hiếm giả về nguồn cung căn hộ, làm giá tăng... mà như vậy thì làm người có tài chính hạn chế gặp khó khăn hơn khi mua nhà. Nói nôm na, con nghĩ là "cái sướng của mình mà đổi bằng cái khổ của người khác thì không nên". Con nghĩ nếu đã có dư dả để đầu tư thì bản chất cuộc sống là không thiếu thốn nên không cần thiết phải chọn cách kiếm tiền đó. Và cách kiếm tiền vậy có phải là tà mạng không? Con không biết quan điểm của con có đúng đắn không, hay có cực đoan không? Và con xin Thầy chỉ dạy nếu trong Kinh có ghi lời dạy của Đức Phật về nghề kinh doanh (mua đi bán lại kiếm lời) ạ.
Con xin tri ân Thầy chỉ dạy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-03-2021

Câu hỏi:

Kính bạch sư,
Con có thực hành qua phương pháp mà sư chỉ dẫn là quan sát thân tâm mọi lúc. Sau một thời gian thì con cảm thấy trí nhớ có chút kém đi. Khi thấy thì con chỉ thấy, không đem quan niệm, tư duy hay kiến thức cũ ra phán xét. Dần dần thì con cho là nhiều chuyện không quan trọng lắm và khi con quên 1 chuyện thì con không có động lực để nhớ lại. Xong 1 thời gian sau, tâm đụng cảnh cái con liền nhớ ra. Ví dụ mẹ con nhờ con xào rau. Nguyên 1 ngày ham chơi nên con quên. Tới chiều thì đùng 1 cái con nhớ ra và đi làm. Song có nhiều kiến thức củ hữu dụng con cũng quên đi rất nhiều. Nhưng có 1 gì đó trong con mách rằng, nhớ cũng được mà không nhớ cũng được. Và con nên mặc cho pháp vận hành. Con không sợ sai, trễ, hoặc người khác nói con trí nhớ kém nữa. Như vậy con có đang đi đúng hướng không thưa sư.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-03-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, xin lỗi thầy con lại phiền thầy nữa, nhưng con lại mới nhớ ra, không trình thì lại quên mất.
Con đã không còn thiết tha với cái đẹp nữa, con từng thích quần áo đẹp, thích xuất hiện giữa đông người một cách nổi bật và gây ấn tượng ghi nhớ trong đầu người khác. Con đã sai lầm và gây tai họa cho chính mình.
Một người rất đẹp lộng lẫy trong trang phục của mình nhưng nội tâm lại thiếu thốn, bất thiện, tham vọng, ái dục,... chỉ trong một cảnh phim mà con như tỉnh ngộ vậy.
Con chợt thấy những chiếc áo nâu, áo màu lam, màu chàm sao nó đẹp một cách đơn sơ và bình dị đến vậy. Con chợt nhớ đến thầy dạy, y của Phật ngày xưa là y hoại sắc, con hiểu rằng để nhìn những trang phục màu sắc thật đẹp và lung linh khiến con người ta xa rời cái bình dị, đẩy nhanh đến bất thiện đến cở nào.
Nhìn lại những trang phục mình đang có, càng bình dị, càng thấy nhẹ nhàng.
Tuy nhiên, việc để bản thân gọn gàng, tươm tất, sạch sẽ là điều phải làm vì đó là thể hiện của một con người biết sống và sáng suốt. Chứ không phải bỏ mặc để chứng tỏ không cần gì cả lại là một cực đoan khác.
Thấy ra như vậy tuy không có gì lớn lao nhưng đã có một sự hoan hỷ trong con vì con đã thay đổi những nhận thức cổ hũ sai lầm của mình bấy lâu nay.
Con xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-02-2021

Câu hỏi:

Nam Mô Phật. Sư Ông cho con hỏi, có phải nhân duyên vợ chồng là được định sẵn ở kiếp này hay là do mình lựa chọn và quyết định? Vì có câu "không duyên không nợ sẽ không thành vợ thành chồng". Con xin tri ân Sư Ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-02-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, việc buôn bán khiến con ngày càng bị áp lực, căng thẳng. Con sợ nếu tiếp tục bệnh con sẽ ngày càng trầm trọng. Bấy lâu vì chồng vì ba mẹ vì học vô thường khổ vô ngã mà con đã gắng sức làm nhưng nay con đã cạn kiệt sức lực. Sợ chưa giúp được ai con đã ngã quỵ trước. Mấy hôm nay nằm ở nhà dưỡng thai, con bắt đầu thấy thích cuộc sống tự do, thích phong cảnh đẹp, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của các chánh điện, của chùa chiền, học vẽ tranh khi có tinh thần... việc này giúp con có năng lượng và tinh thần thoải mái hơn. Con biết việc gì cũng có mặt lợi mặt hại và con cũng chưa đối đầu thực sự với mặt hại của việc vẽ vời. Nhưng bỏ qua hết lý trí hết trách nhiệm thì cuộc sống tự do hợp với con hơn, việc vẽ chỉ là phù hợp để kiếm sống chứ không vì đó là mục tiêu của đời người, mục tiêu của con vẫn là giác ngộ giải thoát nhưng con vẫn chưa thể vào chùa tu được. Việc cố gắng như bây giờ khiến cuộc sống của con như khổ hạnh ép xác, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn, có lẽ trung đạo đối với con là nên thay đổi cho cuộc sống dễ chịu hơn chăng. Nhưng nếu con rời bỏ thì áp lực đó sẽ đè nặng trên vai những người thân của con. Con không biết phải làm sao cho đúng. Theo tiếng gọi của cuộc sống như bản thân mong muốn hay là lại tiếp tục sống vì mọi người như vậy.
Mong thầy cho con lời khuyên. Con cám ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-02-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Hôm nay con ngồi đọc lại những quyển sổ kiến thức mà con đã viết cách đây 8 năm. Ngày xưa con rất quý nó, giữ gìn nó và thậm chí coi những gì mình viết trong này không phải ai cũng biết. Nhưng giờ đọc lại con thấy con chẳng nhớ gì về những điều con đã viết. Chợt con nghĩ rằng kiến thức cũng chỉ là sự vay mượn, hoàn toàn không phải của mình. Vậy việc chia sẻ kiến thức với người khác để họ tùy cơ sử dụng tốt cho họ, tốt cho đời vẫn tốt hơn là giữ cho mình. Mà chắc gì... những điều mình biết đã thật sự là "to lớn" và "giúp được" cho người khác mà cứ "giữ khư khư".
Thoáng rồi con nhận thấy, ở đời là sự vay mượn, vay mượn kiến thức, vay mượn cơ thể này... chứ rồi mọi thứ sau này tan biến mất cũng chẳng có gì là của mình. Con thấy so với những kiến thức ngày xưa con trân trọng nó cũng giúp con hiểu thêm về thế giới ở mặt trí thức, chứ còn về thân tâm con, sự trở về của con thì không nhiều giá trị. Vậy chỉ là vay mượn nhau trong cuộc đời này thôi thầy nhỉ? Con mong được thầy từ bi chỉ bày giúp con. Con cảm ơn thầy nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-02-2021

Câu hỏi:

Con Kính Thưa Sư Ông!
Con kính xin Sư Ông rải tâm từ cho ba con là Âu Văn Tường 76 tuổi ở Phước Long B quận 9 vì hiện tại ba con đang hôn mê và thở rất mệt trông ba rất khó chịu và tội nghiệp. Còn con thì muốn hỏi Thầy từ khi con bị bệnh và tiếp xúc với nhiều người trong bệnh viện thấy sống và chết rất vô thường nên con muốn đăng ký hiến xác cho y học sau khi qua đời.
Con kính mong Sư Ông cho con lời khuyên.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-02-2021

Câu hỏi:

Thưa sư, con hiện nay ở giai đoạn cảm thấy chán mọi sự đời và không còn lý do để phấn đấu, để đạt được. Đây có phải một giai đoạn trong sự giác ngộ. Con cũng chả thiết ăn uống nhưng vẫn còn chọn lựa giữa món thích và không thích. Con nên làm gì ở giai đoạn hiện tại. Con tri ân sư.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-02-2021

Câu hỏi:

Bạch thầy,
Con có một băn khoăn nhỏ ở trong tâm. Con mong thầy chỉ dạy thêm cho con ạ.
Hiện nay ở trong giới trẻ đang rộ lên một phong trào thực hành một phương pháp tu sửa thân tâm là Ho'Oponopono. Có nghĩa là đọc 4 câu sau như một loại "thần chú":
“I’m sorry – Tôi xin lỗi.
Please forgive me – Hãy tha thứ cho tôi.
I thank you – Cám ơn bạn.
I love you – Tôi yêu bạn.”
Và họ thấy sau khi thực hành phương pháp này có một số sự chuyển biến trong cuộc sống của họ, như việc cảm thấy yên bình hơn, mọi việc hanh thông tốt đẹp hơn (bao gồm tất cả các việc từ tình yêu, sự nghiệp, kinh tế, gia đình,...).
Và họ giải thích là, khi gặp một người rất hung ác, thì đó cũng là nhân duyên với ta với người đó từ vô lượng kiếp trong quá khứ. Thế nên việc thực hành "thần chú" như vậy như một lời sám hối, tội lỗi của mình và rải tâm từ đối với người hung ác đó, cho dù họ có hành động tàn ác như thế nào đối với mình.
Đứng riêng ở góc nhìn của con, con cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Con mong thầy chia sẻ về "thần chú" này dưới góc nhìn của đạo Phật ạ.
Con cám ơn sự chỉ dạy của thầy ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »