loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 852 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cuộc sống'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 12-06-2022

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư Ông!
Con thường được nghe giảng là “cái thiện luôn luôn thắng cái ác”, “chánh luôn thắng tà”, “ở hiền sẽ gặp lành”,… nhưng sự thực cuộc đời có như vậy đâu! Nếu “luật nhân quả” được hiểu theo cách Sư Ông giảng dạy là ở mặt “tâm lý” chứ không phải mặt “vật lý” thì có lẽ đã không gây hiểu nhầm đối với đạo Phật. Ví dụ: Khi bị một ai đó làm tổn thương, sự việc đó đã diễn ra không thể nào quay lại. Nhưng lúc này nếu tâm mình khởi lên sân thì mình sẽ đau khổ, còn không khởi lên sân thì không đau khổ. Nhân: là tâm có khởi sân hay không sân. Còn Quả: chính là sự đau khổ hay không đau khổ. Và nó chính là luật nhân quả trên bề mặt “tâm lý”

Nhưng mọi người lại cứ hiểu nhầm để giảng “luật nhân quả” theo kiểu “vật lý” “hiện tượng”. Con muốn nói điều này vì ban đầu con rất tin vào “luật nhân quả” theo “vật lý - hiện tượng” từ Phật giáo. Nhưng khi mới va vấp với cuộc đời, hiểu thêm về cuộc sống. Con mới nhận ra, sự thực là “cái Ác đa phần sẽ luôn thắng cái Thiện”. Sự thực là dù Ác hay Thiện thì bên nào MẠNH HƠN, NHIỀU LỢI THẾ HƠN thì sẽ THẮNG. Mà Cái Ác đa phần sẽ luôn thắng, đó là vì Cái Thiện có những giá trị lương tâm, nhân bản, đạo đức mà không vượt qua được. Cũng như, chỉ có Ác xảy ra trước thì Thiện mới xuất hiện sau.

Khi nhận ra sự thực này, lúc đó niềm tin về đạo Phật trong con đã đổ vỡ rất nhiều, con đã phải rẩt rất rất đau khổ khi hiểu ra sự thực này. Tại sao lại có sự hiểu lầm lớn đến vậy, bản thân con cũng vì ban đầu tin vào “luật nhân quả” này nên luôn luôn nhường nhịn trong mọi chuyện. Đến một lúc con nhận ra mình trở nên bạc nhược, nhu nhược lúc nào không hay. Chẳng thà từ ban đầu con ko tin vào “luật nhân quả” thì con đã hành xử như một người bình thường và cũng ko bị đau khổ vì đổ vỡ niềm tin.

Đúng là Đức Phật có dạy “Đừng vội tin những tường thuật về lời Ngài”, nhưng thực sự được bao nhiêu người khi biết đến Đạo Phật mà có thể suy xét như vậy, đa phần đều từ Niềm Tin mà đến, chính con cũng từng như vậy. Dẫn đến khi đổ vỡ về tinh thần lớn như vậy, nhưng may mắn là con biết đến Sư Ông nhờ đó mà hiểu “luật nhân quả” mà Đức Phật thực sự muốn chỉ dạy chính là thái độ nội tâm của mỗi con người. Nếu con ko biết đến Sư Ông có lẽ sau sự đổ vỡ đó con sẽ không còn niềm tin vào Đạo Phật hay Đức Phật nữa.

Dù vậy hiện nay mỗi khi nghe ai nói những câu đại loại như “thiện luôn thắng ác”,… trong lòng con lại khởi lên cơn sân với chính những người nói câu đó, vì con cảm thấy như họ đang nói những điều ko đúng với sự thực của cuộc đời. Giờ trong lòng con đang bị cơn sân này đối với những câu đó không biết khi nào sẽ hết nữa.

Cám ơn Sư Ông đã lắng nghe câu hỏi và chia sẻ của con!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-04-2022

Câu hỏi:

Con kính bạch thầy,
Cho con hỏi thế nào là trung đạo ạ, liệu trung đạo và sự biết đủ của một người giàu và một người nghèo có khác nhau không ạ?
Con xin cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-02-2022

Câu hỏi:

Con chào thầy,
Thầy ạ, trong thư lần trước, con đã rất ngạc nhiên, khi thầy lại lựa chọn cho con: xuất gia.
Con đã không lựa chọn gì cả, vì con cảm thấy con đâu phải làm vậy. Con đã cho mình như kẻ đứng ngoài cuộc lựa chọn đó.
Nhưng rồi, khi con khỏi ốm, con thấy con lại buộc phải lựa chọn. Lúc này, con nhận ra rằng: "đây là pháp mà con phải chọn lựa rồi. Hẳn là thầy đã nhìn ra nó mà mình lại không nhìn ra mà cứ trì hoãn mãi."
Sau chuyến về thăm quê, con thấy con xuất gia hay không đều không còn vấn đề gì nữa thầy ạ. Từ bé, con được nuôi dạy phải ngoan ngoãn; lớn lên, kiếm tiền cho cha mẹ, gia đình thoát khỏi nghèo khổ. Do đó, con chỉ có ý niệm này đeo đẳng. Lần rồi con về, con nhận thấy, gia đình con không nghèo gì cả. Gia đình con đã dư thừa rồi, có nhà cửa, ruộng vườn, thức ăn. Đâu còn thiếu thứ gì nữa đâu. Đồ ăn dư thừa cả.
Gia đình không nghèo, nhưng vẫn khổ, vẫn vất vả mưu sinh, chỉ vì hơn thua với người đời. Do đó, cái ý niệm đeo đẳng con cũng dần mờ nhạt.
Con có chị gái và hai em trai, đều ổn cả, có thể lo cho cha mẹ. Cha mẹ con cũng còn khỏe mạnh, mặc dù có bệnh của người có tuổi ở thôn quê.
Con thấy con đi làm, cũng chỉ lo phụ giúp cho cha mẹ con về mặt vật chất, nó cũng có mặt lợi, mà cũng có mặt hại. Trong khi, ở đời, con không còn cảm thấy tâm còn phù hợp nữa. Tâm con giờ chỉ muốn biết mình mà thôi.
Con đã nói chuyện với hai người bạn con. Mặc dù, đều là người lương, nhưng lại không ngạc nhiên về việc con sẽ xuất gia. Nên con cũng có phần an tâm hơn việc bố mẹ con sẽ không quá phiền lòng.
Hiện tại, con cảm thấy có điều con cần sáng tỏ. Đó là con đường xuất gia như thế nào? Do đó, con cảm thấy con cần đến gặp Thầy trước. Con muốn gặp một bậc chân sư giác ngộ để xem đó có phải là con đường đúng đắn không hay lại là một ảo tưởng. Sau đó, nếu được, con muốn đến thăm mấy chùa ni, để biết về đời sống xuất gia như thế nào. Con vẽ trong đầu là con sẽ đến thăm thầy, và rồi con sẽ đến thăm mấy chùa ni ở Sài gòn và cuối cùng ở Huế.
Bởi ngày con vào Huế thi đại học tại trường Quốc Tử Giám, con nhớ rằng đó là lần đầu tiên con nghe thấy tiếng chuông chùa. Con đã mô tả nó như có ai đó đang gọi con vậy. Nên, nếu xuất gia, con sẽ xuất gia ở Huế.
Đầu tháng 3 này, con dự định vào Sài Gòn gặp Thầy.
Thầy có sẵn lòng gặp con không? Hay có một điều gì đó, thầy muốn con nhận ra sau những gì con đã trải ra ở trên không?
Con xin Thầy chỉ cho con rõ ạ.
Con cảm ơn Thầy.
Kính mến Thầy.
Con Nhất Tâm.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-12-2021

Câu hỏi:

Con kính thầy ạ!
Thầy ơi, trong đời sống con thấy để có được lòng người rất khó, giữ được lòng người càng khó hơn. Vậy mà đức Phật ngàn năm, lòng người vẫn hướng về ngài. Và ngay hiện tại con cũng thấy, nhiều triệu Phật tử cũng đang hướng về Thầy, một mực tôn kính.
Con còn thấy trong lịch sử rất nhiều người cố gắng quy phục nhân tâm nhưng không được.
Vậy điều gì mà nhân tâm không cần quy phục mà vẫn hướng về?
Con là một Phật tử kinh doanh, con thấy kinh doanh bền vững là cần có được lòng người. Nên con mạo muội hỏi Thầy ạ.

Con tri ân Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-12-2021

Câu hỏi:

Dạ mô Phật. Con kính thưa Thầy cho con hỏi: hiện nay trên trang mạng có nói đến nhận năng lượng gốc trống đông việt nam để chữa bệnh và nâng tầm năng lượng cho thế giới.
Thầy cho con hỏi, vấn đề này như thế nào, có nên nhận năng lượng để chữa bệnh không ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-12-2021

Câu hỏi:

Con kính chào sư ông ạ,
1. Sư ông ơi, con có một câu hỏi : Những kiến thức tục đế (toán học, vật lý, khoa học, văn học, nghệ thuật, lịch sử,...) mình có phải hiểu biết rộng mấy kiến thức đó không ạ? Bởi vì con thấy mấy kiến thức này không giúp cho con trong việc tu tập đạo Phật và ngộ đạo.

2. Như một số câu trả lời của sư ông ấy thì con thấy sư ông vẫn bảo là mình phải hiểu biết thế giới này, không chỉ hiểu biết thôi mà còn nên hiểu biết sâu rộng. Sư ông có thể giải thích giúp con chỗ này được không ạ?

3. Con thấy xuyên suốt các bài giảng của sư ông là sư ông muốn chúng con nhận ra sự thật và nguyên lý vận hành của các pháp? Vậy "sự thật" và nguyên lý vận hành ở đây có phải là "Khổ, Vô Thường, Vô Ngã" không ạ?

4. Trong trường hợp con thấy ra được quy luật của xã hội này, ví dụ như quy luật "Cá lớn nuốt cá bé", con kinh doanh trên thương trường mà đi ngược lại quy luật này thì thể nào cũng bị người ta "nuốt chửng". Vậy sống thuận pháp như sư ông nói có phải là mình sống giống như nước, có thể thay đổi hình dạng mọi lúc, mọi nơi, nhưng nước vẫn là nước. Nhưng sư ông ơi, đó có phải là "gió chiều nào xoay chiều đấy, không có chính kiến mà luôn chạy theo thời thế" không ạ?

5. Chả lẽ chúng ta cứ sống tùy duyên, thuận pháp, hài lòng với hiện tại mà không cố gắng phấn đấu hoàn thiện bản thân hay lên kế hoạch để làm một việc gì đó hay sao ạ? Nếu con có ý muốn phấn đấu để hoàn thiện mặt chưa tốt ở bản thân con thì sự phấn đấu của con có rơi vào ý đồ của bản ngã, càng phấn đấu thì bản ngã càng tăng, vậy con phải làm sao? Chả lẽ con không phấn đấu nữa sao?

Kính mong thầy giải đáp giúp con ạ, con đang là sinh viên mới ra trường, con rất mong khi nào công việc ổn định, con vào Chùa đảnh lễ Sư Ông ạ.

Con kính chúc Sư Ông nhiều sức khỏe.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-11-2021

Câu hỏi:

Kính đảnh lễ Ngài,
Bạch ngài, vợ chồng con tích góp vừa đủ số tiền để mua một căn nhà hùn mua chung với người bạn. Họ nói để họ giữ làm giấy tờ, rồi xong họ bán mất, và nói để trả lại chúng con căn nhà khác, vì thấy vợ chồng con hiền, tu tập. Hết lần này tới lần khác họ hẹn dần hẹn mòn, nói dối đủ kiểu để kéo dài thời gian cho qua chuyện. Mọi người khuyên con kêu giang hồ xử lí họ để họ sợ. Nhưng con không nghĩ đó là cách giải quyết tốt nhất, dẫu biết là nghiệp dẫn dắt phải trả lẫn nhau. Con không làm gì tổn hại đến họ và nói gì làm tổn thương họ cho đến lúc này.
Nhưng thưa thầy, làm thế nào để có hướng giải quyết không bạo lực đến họ và để họ nhận ra mình làm vậy là thất đức và có bài học sâu sắc cho họ ạ? Nếu im lặng thì họ tiếp tục tạo nghiệp và lại trơ trẽn như không có chuyện gì xảy ra thì có nên không ạ? Con nghĩ hiền thì cũng đúng người đúng nơi đúng chỗ. Nhưng để làm bàn đạp cho người khác tạo ác nghiệp nữa thì không đúng phải không thầy. Mong thầy từ bi dạy bảo cho sự vô minh đang che lấp trong con.
Xin thành kính tri ân đến thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-11-2021

Câu hỏi:

Thầy ơi!
Có phải những vật chất tài sản được người đời cho là giàu sang, quý báu thường thì có cũng chỉ để ngắm nhìn.
Nhưng người sở hữu thì phải cực khổ, mất công gìn giữ, còn người không sở hữu thì không cần phải cực khổ mà vẫn nhìn được như người sở hữu.
Xin Thầy từ bi chỉ dạy cho con thêm!
Con kính chúc Thầy sức khoẻ tốt ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2021

Câu hỏi:

Thầy ơi, từ khi thấu rõ các trạng thái tâm lý địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, a-tu-la, nhân, dục giới thiên, sắc giới thiên, vô sắc giới thiên, tịnh độ, niết-bàn trong từng khoảnh khắc tươi mới của thực tại hiện tiền, con mới thấy mình đang thật sống, một cuộc sống muôn màu muôn vẻ mà mỗi màu mỗi vẻ luôn như nó đang là. Dù là khi tiếp xúc với những vấn đề mới trong võ thuật hay trong xử lý công việc chuyên môn tâm con ít khi còn vướng mắc.
Nhưng con vẫn gặp phải nan đề trong việc lấy vợ, lập gia đình, vì khi con ở một mình con cũng không thấy buồn bã, con không sợ cô độc, điều đó làm cho những mối quan hệ của con trở nên sự tương giao, như phong lai sơ trúc, như nhạn quá hàn đàm. Nhưng như vậy có vẻ lại không phù hợp với thị hiếu của người con gái, người con gái thời nay có vẻ thích sự cuồng nhiệt táo bạo hơn là sự an nhiên tự tại, thích sự phù phiếm hoa mĩ hơn là sự chất phác. Trong Duy Tâm Quyết, Vĩnh Minh Đại Sư nói "Hành chân bất ngại tục". Có phải vì con hành chưa "chân" nên "tục" mới bị ngại không. Trong tâm của con không còn vướng mắc về công việc nhưng vẫn còn vướng mắc về chuyện tình cảm như vậy, con không còn bị kích động để có thể thể hiện ra những trạng thái tình cảm mang tính thái quá, mà dường như con người thời nay chỉ thích sự thái quá, coi thái quá là biểu hiện của sự chân thành, không thái quá tức là không chân thành. Có phải con đang đi chệch hướng không? Điểm sai lầm mấu chốt của con ở đâu, mong thầy chỉ điểm cho con. Con xin tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-10-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Hôm nay con cún mà con thương yêu bị người ta câu mất, trước đó con nhiều lần thấy bất an trong lòng nhưng con vẫn hành xử bình thường (con không nhốt nó lại). Con có thắc mắc kính mong được thầy giải đáp ạ: Cái cảm giác bất an nhiều lần trong ngày trước khi sự việc xảy ra có phải là pháp đang nhắc nhở con nên cẩn thận nhốt cún lại hôm đó phải không ạ? Con thực sự rất hối hận và buồn vì mình đã không nghe theo "cái cảm giác bất an" đó ạ.
Con xin cảm ơn Thầy nhiều ạ !

Xem Câu Trả Lời »