loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 423 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cuộc sống'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 20-07-2017

Câu hỏi:

Con xin chào Thầy. Con thưa thầy, tại sao các nước Quốc giáo là đạo Phật lại nghèo nàn và lạc hậu như vậy ạ? Theo con nghĩ thì có gì đó sai sai so với tinh thần của bậc giác ngộ. Nếu tư tưởng của người trí là hướng thượng thì quốc gia phải phồn vinh mới đúng chứ ạ. Con biết câu hỏi này không liên quan gì đến sự giác ngộ giải thoát, nhưng con xin thầy từ bi giải thích cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-07-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Con xin lỗi vì câu hỏi của con có phần xa rời việc tu học. Nhưng bởi hiện tại con đang rất hoang mang, không tìm ra hướng giải quyết, và lại thấy trong danh mục hỏi đáp có thể có những câu liên quan tới cuộc sống, nên con xin phép gửi đi câu hỏi. Nếu như câu hỏi của con gây ảnh hưởng tới chủ đề chung mà trung tâm giải đáp, dù Thầy hoàn toàn rộng lượng, con xin nhận lỗi và muôn lần không dám gửi những câu hỏi tương tự nữa ạ.

Con có một người bạn rất thân, đã gắn bó nhiều năm. Cậu ấy cùng người yêu muốn làm hôn lễ, nhưng chưa chắc chắn lắm về sự cho phép của nhà trai. Chưa kể là đi khám tiền hôn nhân, bác sỹ nói sức khoẻ sinh sản của cậu bạn khá yếu, chưa chắc lấy nhau đã có con. Thế nên hai người đã chủ động có thai, hy vọng ông bà nội sẽ vì vậy mà chấp thuận. Nhưng hành động dại dột này chỉ dẫn đến sự gay gắt hơn của nhà trai. Thậm chí, bố mẹ cậu ấy hoàn toàn không muốn nói chuyện thêm nữa. Hiện giờ khi con biết chuyện thì cái thai đã được một tháng, cậu ấy đang phải công tác xa nhà, và cô bạn kia đang rơi vào tình cảnh tuyệt vọng đến mức không thể suy nghĩ được chuyện gì. Vợ chồng con vừa phải đưa cô bạn đó về nhà con ở tạm đêm nay, để tránh cô ấy nghĩ quẩn. Tin tức về đám cưới đã lan rộng ra khắp làng xóm. Ai cũng tưởng mọi việc vẫn suôn sẻ, ngay cả nhà gái, vì chính cô gái đã luôn cố nói tốt về nhà trai. Bố mẹ cô gái hoàn toàn không hay biết là cô ấy đã có thai, càng không biết là bố mẹ bên kia không chấp thuận.

Khi nghe chuyện, con chỉ nghĩ ra được cách là cậu bạn phải thuyết phục được bố mẹ mình đến cùng. Nhưng nếu họ vẫn hoàn toàn không chấp nhận (và không chấp nhận cả cháu mình), thì con thực sự không biết nên làm gì. Vì đứa trẻ thì nhất định phải sinh ra. Và cũng không thể vì vợ con mà quay lưng không nhìn nhận bố mẹ mình nữa. Nếu cậu bạn con không thể tìm ra giải pháp, thì con rất lo cậu ấy cùng với cô gái và đứa trẻ sẽ tự đi đến những quyết định vô cùng sai lầm. Nhưng thuyết phục bố mẹ cậu ấy lúc này lại là điều gần như không thể. Mà bố mẹ bên nhà cô gái thì lại không chấp nhận một đám cưới theo kiểu tạm bợ, không danh chính ngôn thuận (đó cũng là điều dễ hiểu).

Con không dám hỏi xin ý kiến của Thầy với một vấn đề quá chi li và cá nhân như thế. Con chỉ xin hỏi là, nếu như trong trường hợp bố mẹ cậu bạn hoàn toàn không chấp nhận cháu mình, và cả cuộc hôn nhân đó, thì cậu ấy có nên tự đến nhà cô gái kia để xin lỗi, nhận trách nhiệm một cách đàng hoàng, đối mặt với sự tức giận, xin cưới cô gái (theo bất kỳ cách nào khả thi) và nuôi đứa nhỏ. Trước tiên lo cho sự an toàn, sức khoẻ, cũng như hạnh phúc của đứa con, rồi sau đó ngày rộng tháng dài mới từ từ hoà giải với bố mẹ mình. (Lúc này ngày nào cô gái cũng khóc, vật vã, con chỉ sợ ảnh hưởng xấu tới cái thai của hai người họ). Nói ngắn gọn, nghĩa là lo cho đứa con trước, tuyệt đối không phá thai, rồi từ từ thuyết phục bố mẹ sau. Như thế có được hay không ạ?

Con diễn đạt vụng về, dài dòng, kính mong Thầy bỏ quá ạ.
Con kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-07-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Bác con thường hay bị chồng chửi bới đánh đập đến thâm tím mặt mũi, khóc lóc mà bác vẫn hiền lành, không ca thán, tức giận. Trong nhà con mỗi người một ý kiến, bác cả con bảo tiếp tục nhẫn nhục được cũng tốt, nhưng dì con lại bảo nên bỏ vì đời sống gia đình như vậy mang lại khổ đau. Con không biết nên khuyên bác con thế nào cho phải, những lúc như vậy con cũng chỉ biết im lặng, vậy phải làm sao ạ? im lặng, thờ ơ trước khổ đau của người khác là cũng tạo nhân xấu và phải chịu quả báo phải không ạ?
Con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-07-2017

Câu hỏi:

Con xin chào Sư Ông. Con tu được vài năm và hiện nay con đang đi học nước ngoài. Ai cũng biết là khi đi học thì phải có thí chủ. Con có một cô thí chủ. Nhưng cô này không biết gì về Đạo cả. Cô tài trợ toàn phần cho con là vì cô cảm thấy quý con, chỉ vậy thôi. Nhiều lần con có khuyên ngăn và nói cho cô về nhân quả v.v... nhưng có vẻ như cô không muốn nghe nhiều. Khi cô cho con tiền học với tình thương như mẹ dành cho con vậy thôi chứ không có cung kính, dâng lên cho người xuất gia gì cả. Con chỉ có cô là người thí chủ hộ độ duy nhất. Con không biết con nhận tịnh tài từ cô như vậy có tà mạng không thưa Sư Ông? Con kính đảnh lễ Sư Ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-07-2017

Câu hỏi:

Dạ con thành kính đảnh lễ Thầy.
Thầy ơi, nếu con thú nhận với Cha Mẹ con là người đồng tính, thì việc làm đó có phải là "hại mình hại người" không thưa Thầy?
Con năm nay 27 tuổi, đã ra sống riêng và tự lập ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-07-2017

Câu hỏi:

Sao con lại hay tự trách mình thầy nhỉ? Nếu con không nghiện thuốc lá, nếu con không hay uống rượu say, nếu con không đầy buồn phiền, lo lắng tức giận, sợ hãi, đau khổ,... thì con đâu có đi tìm đạo. Nếu không có các bài pháp khác, con đâu dần dần tìm đến pháp của thầy rồi nghe, rồi hỏi. Không có chúng sanh u mê thì thầy đâu cần phải giác ngộ làm gì? Không có trái ý thì mình làm sao biết tâm mình có gì? Vừa rồi con có 2 tuần lễ rảnh rỗi để nghe pháp của thầy bây giờ con bận với việc đời nhiều hơn: cứ sống, cứ làm việc. Khi sống, phiền não đến thì "giải quyết", "giải quyết" không đúng thì sẽ thấy ngay. "phiền não tức bồ đề". Vậy thì cứ "sống" thôi! Điều gì đến với mình cũng là cái lí của nó. Tìm nơi bình yên không thể có, chỉ có sự yên bình ở nơi không bình yên hoặc bình yên phải không thầy? Con hãy cứ sống, đến khi không yên bình được thì lại nghe, lại hỏi, nơi đó có thầy đang dang tay đón con (nước mắt con đang rơi)!
Con cảm ơn tất cả!
Con cảm ơn riêng thầy rất nhiều!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-05-2017

Câu hỏi:

Thầy ơi, thầy có khỏe không? Đã gần 1 năm rồi con không gặp thầy. Công việc của con bây giờ tốt hơn, con gặp được một người lãnh đạo tốt biết chăm lo cho đời sống của nhân viên. Nhưng dường như con đang bị háo danh, đồng nghiệp tìm đến con giúp đỡ để cung cấp thông tin. Nhưng áp lực cạnh tranh đôi khi làm con đắn đo, không muốn tương trợ. Con cũng trộm nghĩ những gì mình vất vả mới nên cơm nên cháo được thì không để công "tọt" vào tay kẻ khác dễ dàng được. Những suy nghĩ và đấu tranh đấy khiến con không thoải mái tâm trí thầy ạ. Thầy cho con lời khuyên đi. Con đã nghe bài pháp thoại duyên nghiệp và sự lựa chọn, con mới hiểu vì sao thầy khuyên con quay về với chính mình, sự lựa chọn nào cũng mang đến cho mình bài học.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-05-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, con có một số câu hỏi liên quan đến công việc hàng ngày ở công sở.

1. Khi con ở vị trí cấp trên, khi thảo luận với cấp dưới về một vấn đề, con thấy họ cố chấp bảo vệ giải pháp quen thuộc với họ, con muốn một giải pháp khác không quen thuộc với họ nhưng phù hợp hơn trong tình huống của khách hàng. Như vậy, làm sao để biết giải pháp của con là do chủ quan dựa vào quyền lực của vị trí hay là một giải pháp sáng suốt, vô ngã?

2. Khi con ở vị trí cấp dưới, con cảm thấy "tự ái" khi không được làm những việc quan trọng. Mặc dù nhìn theo cách tích cực, thì dù việc quan trọng hay không quan trọng, cũng đều cần có người làm. Nhưng con vẫn tự ám ảnh rằng mình không được đánh giá cao nên mới bị giao những việc đó. Con có nên làm gì để hết tự ám ảnh không hay chỉ cần thấy rằng mình đang tự ám ảnh?

Hoặc khi con bị yêu cầu làm theo những cách mình không thích, con thấy có sân nổi lên, tim đập mạnh hơn, tâm bắt đầu tìm cách để chống đối, con chỉ theo dõi cơn sân. Cuối cùng nó dịu xuống, con vẫn bình tĩnh không chống đối và làm theo cách cấp trên yêu cầu, sau đó con nhìn ra được nhiều điều tích cực khi làm theo cách đó. Nhưng con lại không chắc như vậy là do mình sáng suốt định tĩnh trong lành hay là do mình buông lung, bất cần?

3. Trong công việc nói chung, người có tính cách cởi mở hoà đồng thường được yêu quý và dễ thăng tiến hơn. Con thấy mình có tính cách "nội tâm", ít nói nên ít có bạn bè. Con cảm thấy thoải mái khi sống như vậy. Công việc của con vẫn hoàn thành bình thường, nhưng cấp trên vẫn khuyên con cởi mở hơn. Và những cuốn sách như "Đắc nhâm tâm" cũng khuyên một cách ứng xử để thu phục lòng người như vậy. Con có nên tìm cách để thay đổi bản thân hay cứ tiếp tục với những gì mình thấy thoải mái, tự nhiên?

Những câu hỏi của con dùng từ theo cách con hiểu, hi vọng thầy hiểu ý và giảng giải giúp con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-05-2017

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con đang có thai những tháng cuối nhưng gần đây con bị ảnh hưởng công việc nhiều quá, tối không thể ngủ được, cũng do con quá chu toàn, về nhà không thể dứt ra được.
Con sợ ảnh hưởng không tốt cho em bé. Con nên làm gì ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-05-2017

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Ngành nghề của con là lập trình viên nên con tiếp xúc với máy tính rất nhiều, khi làm việc con phải suy nghĩ nhiều. Khi bắt đầu công việc con cũng tự nhủ rằng mình đừng bị công việc cuốn đi, mất tỉnh giác, biết là như thế nhưng mỗi lần con làm việc con vẫn bị cuốn theo công việc bởi vì là một phần công việc chưa xong, một phần con bị đam mê và muốn nhanh chóng hoàn thành công việc càng sớm càng tốt. Khi con bị cuốn theo công việc đầu óc con căng thẳng và không còn giữ được tỉnh giác, ảnh hưởng các sinh hoạt khác.
Lúc đó con biết là đang bị cuốn theo nhưng lúc đó tâm con nó cũng muốn chạy theo mà nó không muốn dừng lại. Con biết là không tốt cho sức khỏe của mình nhưng lúc đó con vẫn muốn làm. Có phải là chánh kiến con chưa đủ để dừng lại hay tâm tham con quá lớn. Xin nhờ thầy cho con lời khuyên, con cảm ơn thầy.
Kính thầy.

Xem Câu Trả Lời »