loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 114 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'giao tiếp & ứng xử'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 15-05-2020

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Con nhận thấy là trong con có 2 thái cực đối nghịch nhau khi con đến cơ quan làm việc.
Một là con cảm thấy yêu thương tất cả mọi người, khi đó con nhiệt tình làm việc hoặc có thể làm những việc được cấp trên chỉ định dù không đồng tình cách làm vẫn thấy không vấn đề gì vì đó là nhiệm vụ của mình.
Hai là con thấy sự làm việc máy móc, vô bổ, chống đối hoặc là thấy tham làm trong một số người, rồi con nhìn thấy mọi người cứ bị cuốn đi trong công việc, trong cuộc sống, chưng ra những bộ mặt khác nhau, những thái độ khác nhau để ứng phó với nhau. Khi đó con thấy con người thật buồn cười, tự đưa ra những quy tắc rồi mọi người cứ làm theo những quy tắc ấy như cái máy đã được lập trình sẵn (quy tắc về ứng xử, về đạo đức,...) và rồi con người cũng phán xét nhau dựa trên góc nhìn cá nhân vào những quy tắc ấy. Những lúc như vậy con lại chỉ muốn tách mình ra khỏi xã hội, vì trình độ tu tập của con vẫn còn non kém nên vẫn còn bị chi phối vì ngoại cảnh.
Thưa thầy, hai trạng thái tâm ấy thường xuyên thay thế cho nhau. Thưa thầy có phải tâm con thường xuyên dao động như vậy vì con đang có cảm giác yêu - ghét không ạ? (Cảm giác thứ nhất làm con yêu thích, cảm giác thứ hai con không thích) Thưa thầy con nên nhận định như thế nào cho đúng ạ?
Con xin cảm ơn thầy ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-05-2020

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy,

Cho con xin hỏi bản thân của con lúc trước rụt rè, ít nói, gặp người lạ là con luôn luôn im lặng chỉ khi người ta chủ động với con thì con mới nói, mà nếu nói chuyện hợp thì có thể sẽ thân luôn hoặc là ngược lại chỉ xã giao thôi. 2 năm gần đây con tự cố gắng thay đổi để hoà hợp với tất cả mọi người hơn, con tự cảm thấy đỡ được một chút. Nhưng đôi lúc con lại sợ khi gặp người lạ hoặc là người quen.

Như có một lần con gặp lại mẹ của 1 người bạn con từng thân, Bác ấy rất thương con nhưng lúc đó con lại khởi tâm ko muốn lại chào Bác ấy, con có một chút sợ hãi vì con nghĩ con và bạn ấy đã ko còn nói chuyện với nhau nhiều nữa nên con ko hỏi thăm và chào hỏi.

Sau khi có suy nghĩ đó xong về con lại rất ăn năn và khó chịu một chút. Con cứ trách mình tại sao lại con suy nghĩ như vậy. Vì bản thân con rất sợ tâm xấu khởi lên.

Xin Thầy hoan hỷ giải thích cho con ạ. Con xin kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-05-2020

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy,
Con xin phép Thầy giải nghi cho con trong việc này ạ.
Con tự nhận thấy bản thân phản ứng khá chậm trong giao tiếp tập thể.
Ví dụ hồi nhỏ con hay bị nói là lơ ngơ như bò đội nón. Hoặc bây giờ mọi người nói con lắm lúc ngơ ngơ, bắt sóng kém, đối đáp không khôn ngoan.
Tuy nhiên con làm việc hay tiếp thu kiến thức vẫn tốt. Chỉ là giao tiếp không khôn ngoan. Nhưng nếu con tập trung nghe ngóng hoặc quan sát nét mặt người khác thì lại giao tiếp tốt. Có điều con thường là không tập trung, nghe ù ù cạc cạc câu được câu không, kiểu khôn không ra khôn dại chẳng ra dại.

Con xin hỏi đây có phải do tâm si chi phối con không ạ? Và giải pháp là cần tinh tấn quan sát diễn biến trong khi giao tiếp không được làm biếng ỉ i phải không? Cho con hỏi con đang bị triền cái gì trói buộc ạ?
Xin Thầy từ bi chỉ bày cho con để con bớt ngu muội vì việc này làm khổ con và người khác rất nhiều ạ.
Con kính chào Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-05-2020

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Con xin Thầy chỉ dạy cho con trong quá trình thực hành pháp ạ.

Con có sống chung với người thân có tâm lý tiêu cực, hay nói những lời tiêu cực và hàng ngày con đều phải đối mặt với những lời tiêu cực (người thân con thì có lúc thái độ tiêu cực, có lúc thái độ yêu thương, tuy nhiên ý nghĩ tiêu cực vẫn là chủ đạo). Nếu như con không chấp, không dính mắc vào những lời người thân nói (tức là không có tái hiện lại nhiều lần), tuy nhiên khi câu nói tiêu cực phát ra từ người thân con, tạo nên 1 làn sóng vật lý, giống như đổ ập vào con, làm con bị "đơ" mất năng lượng.

Vậy Thầy cho con hỏi đây là quá trình gì? con phải thực hành như thế nào để những điều tiêu cực từ ý nghĩ, hành động của người thân không ảnh hưởng đến con ạ?

(người thân con sống không theo lý tính, vui đó, buồn đó, lên cơn tức giận đến cùng tột, xong lại nguôi ngoai trong ngày, tuy nhiên chủ đạo vẫn là tiêu cực từ ngày này sang ngày khác, con cảm thấy bị rút sạch năng lượng, và cảm thấy căng thẳng)

Con thực sự là một đứa con chậm lụt của pháp và chưa học ra được bài học của thương yêu vô điều kiện.

Kính Thầy chỉ cho con.
Con kính cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-02-2020

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy!
Kính Bạch Thầy. Từ khi nhỏ đến giờ con luôn có thành kiến với anh trai con, nên đến tận bây giờ con và anh trai con vẫn chưa bao giờ ngồi nói chuyện với nhau đúng nghĩa Thầy ạ. Bản thân con thì càng lớn càng không muốn đến gần anh trai cũng bởi anh luôn có những định kiến và suy nghĩ dẫn đến hành động làm người khác thấy không được an vui và hài lòng. Con biết đó có thể là bản ngã của con đối với anh trai khi nhận xét như vậy ạ. Nhưng dù càng nhận biết được sự đến và đi của sự việc mỗi khi phải gần gũi hay tiếp xúc với anh trai tâm con lại e ngại và dường như chẳng muốn gặp hay tiếp xúc Thầy ạ. Đó là ngày trước khi còn chung một nhà, bây giờ mỗi người một nơi, tâm con vẫn như vậy ạ, càng không muốn gặp muốn tiếp xúc với anh ạ.
Thêm nữa bản thân con thì luôn yêu thương bảo ban các con của anh trai con, nhưng càng ngày anh càng không muốn bọn trẻ ra nơi con đang ở để chơi với con Thầy ạ. Có khi nào anh con cũng cảm nhận được sự tình trong tâm con rằng hai anh em luôn có tâm ý khắc khẩu ạ. Con biết tình cảm anh em ruột thịt là rất đáng quý trọng và cần yêu thương đùm bọc. Vậy mà bản ngã trong con không sao vượt qua được những định kiến và luồng tư tưởng của anh con Thầy ạ. Thầy ơi! con nên đối diện với chuyện này sao cho phải tốt ạ? Con cảm ơn Thầy ạ.
con thành kính tri ân Thầy ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-01-2020

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy,
Thưa thầy cho con hỏi, con thực sự muốn gắn kết yêu thương bố của con, nhưng hiện con vẫn không làm được. Bố con gây ra tổn thương cho mẹ rất nhiều trong quá khứ và cực kỳ nóng nảy. Con cũng ghét chính mình vì ảnh hưởng tính nóng nảy của bố. Con quan sát được tâm mình khi cơn giận bắt đầu nổi lên, con cũng quan sát được tâm mình khi đối diện với bố, nhưng con vẫn không làm sao yêu thương được bố con. Thầy chỉ giúp con ạ, con cảm ơn Thầy nhiều và chúc Thầy bình an.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-01-2020

Câu hỏi:

Dạ kính bạch thầy.
Trong 1 tập thể để được chấp nhận mình phải hòa đồng vào cho dù hành động của cả tập thể là không đúng, như đấu tranh đòi quyền lợi, ức hiếp kẻ cô thể, lười nhác trong công việc, tránh nặng tìm nhẹ...
Vậy con có nên hòa theo để được tập thể chấp nhận khônh hay cứ làm theo đạo làm người của mình để bị cô lập bởi tập thể?
Kinh mong thầy khai thị cho con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-01-2020

Câu hỏi:

Dạ con kính đảnh lễ Thầy.
Con có một người bạn, người đó cũng có duyên với Phật pháp từ lúc nhỏ, cũng có ý định đi xuất gia, trước đây con rất thương bạn đó nên bạn càng ngày càng dính mắc vào con, nếu con làm gì phật ý bạn thì bạn phản ứng rồi khóc lóc đủ điều. Rồi con thấy mối quan hệ này không tốt cho cả hai vậy là con dần tách bạn đó ra. Nhưng lâu lâu con vẫn gặp, bạn đó là người tìm hiểu Phật pháp, kinh kệ rất nhiều, nhưng bạn cứ đi nhận xét người này người kia là tham ái, tà kiến, vô minh... Con cảm nhận bạn rất tự tin về hiểu biết của mình. Mỗi khi gặp bạn đó đầu con rất căng thẳng.
Nhiều lúc con muốn cắt đứt hẳn, nhưng cái tâm của con cứ đấu tranh qua lại. Nhiều lúc con nghĩ bằng những gì con học được từ Thầy và thấy ra con sẽ giúp bạn đó buông xuống những cái mà bạn đó tưởng là, cho là, phải là. Nhưng lý trí bạn rất mạnh con không làm gì được. Rồi con lại nghĩ đây là cơ hội để mình thấy được phản ứng của tâm, học bài học nhẫn nại.
Con bị phiền não chi phối mà bản thân không tự thoát ra được.
Con xin Thầy cho con lời khuyên ạ
Con cảm ơn Thầy nhiều ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con đọc sách của ngài Krishnamurti, Lão Tử, thầy Thích Nhất Hạnh và nghe Thầy giảng, con cảm thấy như hiểu ra hơn so với con mắt đầy bụi trước kia của con.
Đôi khi trong công việc và cuộc sống, con thấy mình hợp với cách sống một mình, không tham gia hội hè, tán gẫu. Nhưng đôi lúc để công việc trôi chảy, con thường phải đóng vai một phiên bản mà xã hội thích (thăm hỏi người mình thấy không hợp vì mình biết đó là việc nên làm, phải đạo), để người khác an lòng. Dù cách đối xử đó vô hại, thậm chí còn làm người khác không ghét mình, nhưng nếu không có quan hệ cấp trên-dưới, không bị chuẩn mực xã hội ràng buộc vai vế, địa vị,... chắc con thường không có làm được vậy.
Ông Krishnamurti nói không có con đường đến chân lý, đó là trạng thái phi thời gian, và không thể được chỉ bày theo cách thức cụ thể nào, mà sao để thương yêu mọi người (kể cả người không ưa mình, và mình không ưa) với con lại khó đến thế, và cần thời gian đến thế Thầy ơi.
Hay mỗi lần gặp bất kỳ ai thì con cũng nên quán tưởng về sự vô thường để trân trọng họ phải không Thầy?
Con biết ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-12-2019

Câu hỏi:

Thưa sư ông, con đang bị dính mắc một chuyện mà mãi con không thoát ra được. Con cần phải cư xử thế nào với người ghét con, con thấy khó xử quá ạ, hàng tuần gặp nhau làm việc con chào người ta không thèm trả lời mặc dù con không hiểu con đã làm gì để bị ghét như vậy. Khi về nhà con thấy đã soi lại chính mình mà vẫn không thoát ra được phiền não. Xin sư ông khai thị giúp con ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »