loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 627 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 17-06-2018

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin chia sẻ hiểu biết của con về cuộc sống con người mong Thầy chỉ dạy.
Cuộc sống của con người là tiến trình trải nghiệm vô cùng đa dạng và phong phú, mọi cảm xúc, cảm nhận vui buồn, đau ốm, khỏe mạnh... trên thân trong tâm đó đều là thực. Tuy nhiên nguyên nhân cơ bản tạo nên các trải nghiệm, cảm nhận cảm xúc trên thân và tâm lại xuất phát từ cả thực cả ảo. Điều mỗi người luôn cần làm trong tiến trình sống là luôn có thái độ bình thản, thận trọng chú tâm quan sát, là thấy và thấy ra rõ ràng thực ảo mọi lúc mọi nơi. Tiến trình, lộ trình, thực trạng đến đi là việc của pháp, bao gồm cả việc rèn luyện kỹ năng trau dồi kiến thức... của mỗi cá nhân thực ra cũng là do pháp mà thôi. Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-06-2018

Câu hỏi:

Kính thưa thầy.
Năm nay con 30 tuổi. Con đã có 10 năm tìm hiểu đạo Phật, không sâu sắc, chỉ nắm những thứ đơn giản dễ hiểu đối với mình. Theo một vị sư nổi tiếng, con tập an trú trong hiện tại. Con tu rồi bỏ, bỏ rồi lại tu... vì thấy có gì đó không ổn. Chỉ mới đây được nghe thầy giảng, con mới nhận ra khuyết điểm của phép tu ấy. Phép tu này giúp con nhận thức được vô thường, khổ, vô ngã bằng lý trí (chứ không phải bằng trực cảm), giúp con an trú trong hiện tại nhưng lại bị tê liệt trước sự bất an khi va chạm với thế giới bên ngoài.

Thưa thầy, lý trí và hiểu biết đúng là chẳng ăn thua gì với bản thân con. Giờ con học cách nhìn vào khổ mà không sinh tâm đối kháng (trước thì khó nhưng vài ngày qua con đã làm được ít nhiều). Sáng nay có một việc xảy ra (do người khác làm) khiến con cảm thấy lòng tự tôn của mình bị tổn thương sâu sắc. Hóa ra đến những thứ gọi là tự tôn, danh dự cũng không phải của con. Chúng có thể dễ dàng bị tước đi bởi bất kỳ ai. Nhìn vào đó, con thấy mình trần trụi, chẳng có gì cả. Đầu con trở nên tỉnh táo hơn và lòng con trở nên nhẹ nhàng hơn.

Nỗi khổ dạy con từng chút một. Nếu không có duyên gặp thầy thì chưa biết chừng từ nay đến cuối đời con cũng chẳng biết cách học từ cuộc sống.
Con biết ơn thầy rất nhiều!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-06-2018

Câu hỏi:

Thưa Thầy,

Lâu rồi con không trình pháp cũng như nhờ Thầy giải đáp vì con vẫn luôn chiêm nghiệm cuộc sống theo lời Thầy dạy, và thấy mọi thứ ngày càng rõ ràng hơn. Tuy vậy, con ngày nào cũng nghe pháp cũng như đọc những lời Thầy giải đáp cho các thiền sinh khác ở trên mạng.

Con muốn hỏi Thầy 1 vấn đề là, có phải khi càng chiêm nghiệm pháp, thấm pháp thì ngày càng cảm nhận nhiều, nhìn nhiều hơn, nghe nhiều hơn, và ngày càng có xu hướng ít muốn nói pháp, không còn tha thiết muốn thảo luận, tranh luận pháp. Con nghe rất nhiều, hiểu tất cả những câu chuyện, những vướng mắc đang diễn ra, rất nhiều lần muốn khởi ý muốn nói rồi lại thôi, hầu như im lặng. Đó là tình trạng của con gần đây.

Thật ra con quan sát thấy không phải mình không nói là khinh thường người khác hay giả bộ khiêm tốn, mà con ngày càng cảm thấy phần nhiều trường hợp không thể diễn đạt được bằng ngôn từ và có nói ra thì hiệu quả cũng rất ít. Cuối cùng con thấy mình chỉ có 1 việc duy nhất là quay về chiêm nghiệm cho kỹ câu chuyện của chính mình, phiền não của chính mình để sống đúng tốt, biết đâu lại có tác dụng tốt ngược lại người xung quanh.

Con đang rơi vào tình trạng đó. Con xin Thầy chỉ dẫn thêm ạ.
Con chúc Thầy nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-06-2018

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy ạ!
Con cảm ơn Thầy đã chỉ dạy cho con! Cùng lúc con đọc được thư một bạn như sau, làm con tỉnh hẳn ra ạ:
"Thưa thầy. Con theo dõi mục hỏi đáp của thầy đã lâu. Thỉnh thoảng con nghe 1 vài bài pháp nữa. Từ một người luôn suy nghĩ lăng xăng, rồi phân tích, đánh giá, giải thích cái lăng xăng đó, giờ đây con nhận ra tâm con vẫn lăng xăng nhưng con kệ nó thôi, lăng xăng là nó còn con chỉ nhìn cái lăng xăng đó không phán xét, quy kết mới chính là con, thì con thấy mọi thứ trôi qua thật nhẹ nhàng, tĩnh lặng. Không biết con nhận thấy như vậy đúng chưa ạ. Xin thầy chỉ bảo ạ".
Con cảm ơn Thầy, cảm ơn bạn đã khai thị cho con!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-06-2018

Câu hỏi:

Con chào thầy!
Từ hôm sám hối với thầy con trở về sống bình thường, thường ngày tập biết với tánh biết trong sáng sẵn có để thấy ra thân thọ tâm pháp nơi mình; khi tương giao với bên ngoài con thấy biết và an trú ngay nơi tánh biết để thấy như thật thấy, nghe như thật nghe, xúc như thật xúc; khi phát sinh vọng động con tỉnh giác thấy ra cái không thực ngay nơi thực tại nầy, không chạy theo phân tích đánh giá, kết luận chủ quan, cho là, phải là nữa và tiếp tục an trú nơi tánh biết trong sáng. Nhưng ít nhiều con vẫn luôn bị chi phối trong 1 khoảng thời gian ngắn, tùy vào mức độ tỉnh giác của tâm lúc đó mà con chạy theo nhiều hay ít, khi tỉnh giác thấy cái ta là ảo tưởng con liền trở về với tánh biết trong sáng nầy để an trú (tinh tấn chánh niệm tỉnh giác).
Hữu sự, con thận trọng chú tâm quan sát nói năng làm việc cẩn thận để tránh lỡ miệng, sai sót, để không làm tổn thương người khác qua nói năng hành động suy nghĩ, (tính con xưa hay châm chọc người khác, hay đùa giỡn lắm), khi thấy có tà ý trong lúc tương giao thì con liền trờ về an trú để nghe như thật, xúc như thật, thấy như thật.
Vô sự, khi vọng tưởng ào ào kéo đến thì con chỉ thấy ra nó mà ít hùa theo chạy theo khai triển cho nó to lớn hơn nữa. Nói vậy thôi chứ con vẫn chạy theo thầy ạ vì nó nhiều quá, hết chuyện nầy đến chuyện khác, con bị chạy theo một cách không hay biết gì, một hồi mới biết là đang chạy theo. Con hiện giờ vẫn còn lúng túng khi có vọng tưởng, cái thấy của con coi vậy chứ còn chạy theo ít nhiều và đôi lúc đối kháng, có khi thấy rồi mà chịu không nổi nữa thì con thường chọn giải pháp là hít vô thở ra 1 cái để nó tắt sau đó nhường lại cho tánh biết.
Con từ cái lần vô tình rơi vào trạng thái thấy biết trong sáng đó thì ngày ngày lên nghe pháp thầy, mỗi ngày một ít hiểu biết về Phật pháp, biết an trú là gì (lúc đi xe), biết tánh biết là gì, biết rồi cũng để đó thôi chứ không biết xài thầy à, ngày ngày làm việc sinh hoạt thì nó tự động ứng ra xài cho con và giúp con qua được nghịch cảnh. Ngày ngày sống bình thường và đang sống tốt với hoàn cảnh của con, tự nhiên khởi lên cái mộng ước phi thường và rồi con đánh mất cái bình an tự nhiên đó, nó mất đi con cũng không biết tìm lại. Và nhờ trở về sống bình thường với gia đình con mới thấy ra nó và trở về sống với nó (nghe như thật, thấy như thật, xúc như thật) để sống trong lành, định tĩnh, sáng suốt.
Xin gửi đến thầy lòng biết ơn sâu sắc, kính chúc thầy sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-06-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy. Con theo dõi mục hỏi đáp của thầy đã lâu. Thỉnh thoảng con nghe 1 vài bài pháp nữa. Từ một người luôn suy nghĩ lăng xăng, rồi phân tích, đánh giá, giải thích cái lăng xăng đó, giờ đây con nhận ra tâm con vẫn lăng xăng nhưng con kệ nó thôi, lăng xăng là nó còn con chỉ nhìn cái lăng xăng đó không phán xét, quy kết mới chính là con, thì con thấy mọi thứ trôi qua thật nhẹ nhàng, tĩnh lặng. Không biết con nhận thấy như vậy đúng chưa ạ. Xin thầy chỉ bảo ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy.
Con thường lo âu về cuộc sống đến phát bệnh, dù những lo âu đó có hợp lý hay không. Nhiều khi con cố không lo âu, nhưng sự cố gắng đó lại gây căng thẳng và lo âu vẫn cứ trồi lên vào một lúc bất ngờ nào đó.
Nghe thầy chỉ dạy đã lâu, nhưng mấy ngày vừa qua con mới nhận thấy, từ trong chính cuộc sống của mình rằng, cả hai thứ ấy - "Lo Âu" và "Cố Gắng Không Lo Âu" - thực ra chỉ là hai cực của cùng một vấn đề. Chúng không khác nhau. Thế nên chúng đều gây khổ cả.
Giờ mỗi khi thấy mình lo âu, con tự nhủ "Ừ, lo âu một chút cũng có sao đâu" rồi buông nó đi. Khi con thấy mình đang cố gắng trấn an bản thân, con cũng buông cả sự trấn an đó. Con cũng tập buông luôn cả sự buông ấy mỗi khi nó chuyển sang trạng thái 'cố gắng buông'.
Với những điều không tốt khác trong tâm thức, con cũng học cách làm như vậy. Cái xấu tồn tại trong con, không sao cả, miễn sao con không bám vào chúng, dù bám xuôi hay bám ngược.
Nghe thật phi logic, nhưng hai, ba ngày qua, nhận thức mới mẻ này làm con thấy vô tư. Trước đây con cho rằng mình là người đặc biệt, nhưng giờ con thấy con bình thường như tất cả mọi người. Cuộc sống cũng hiện ra một cách giản dị hơn trong mắt con.
Nhận thức này chưa vững chắc trong con. Con cũng không biết nó đúng hay không? Xin thầy giúp con biết. Dù thế nào thì con cũng vui, bởi dù con sai thì con vẫn có thể học hỏi. Không có gì mất đi hay thiếu hụt trong con cả.
Con cảm ơn thầy rất nhiều!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con xin trình Pháp ạ.
Con hiểu việc thực chứng lời Thầy qua một tình huống giao thông như sau.
Khi con đi qua một ngã tư đèn giao thông. Con đi đúng đường, đúng luật, bỗng có xe vượt đèn đỏ và quẹt vào con. Người đó không những không xin lỗi mà còn chửi lại con không quan sát kỹ... Nếu chưa tu, con sẵn sàng khẩu chiến, thậm chí giao chiến với họ. Nhưng con đã kịp quan sát tâm mình, khi đó cơn sân bốc lên đỉnh đầu, máu dồn lên não... rồi quan sát tình huống giao thông thực sự lúc đó... quan sát người vừa va quệt mình, tình trạng của anh ta... Con trấn tĩnh lại. Chủ động xin lỗi rồi đi tiếp.
Suy nghĩ lại tình huống trên con phân tích như sau:
Thứ nhất, đúng là lỗi mình không quan sát kỹ tình huống giao thông, không phản xạ từ xa.
Thứ hai, người này chắc đang có việc gấp hoặc là kẻ ngang ngược theo bản chất của hạng người vô tri. Cố chấp với nó thì mình cũng chỉ ngang nó.
Thứ ba, nếu khẩu chiến hoặc cố chấp với nó chỉ mất việc của mình, không may gặp kẻ giang hồ đánh không lại nó là thiệt thân thêm. Những phân tích để đưa ra quyết định chủ động xin lỗi của con chỉ thoáng qua rất nhanh. Như vậy, chỉ qua 1 sự việc trên con đã có đủ cả các tính kham nhẫn, giới, định, tuệ chưa ạ? Nếu là người chưa đủ tuệ nhưng cũng xin lỗi rồi bỏ đi nhưng trong lòng không vui... như vậy có phải là nhu nhược, hèn nhát?
Con xin đảnh lễ, chúc Thầy thân tâm an lạc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2018

Câu hỏi:

Dạ con xin kính chào Thầy. Con xin cám ơn Thầy. Quả thật con rất may mắn khi nghe được điều Thầy dạy mặc dầu cách đây không lâu (thâm tâm con hơi cảm thấy tiếc vì không được gặp Thầy sớm hơn). Nhân đây con xin hỏi nhờ Thầy chỉ dạy:
1. Căn tiếp xúc với trần mà vô tâm vô tư, không ý đồ của bản ngã - không yêu ghét, không lấy bỏ, không tránh né. Thấy, nghe, cảm nhận v.v... hết tất cả một cách rõ ràng mà không dừng lại ở đâu cả. Không cần "thêm" tên gọi khi cảm nhận có đúng không ạ?
2. Chánh niệm thì không rơi vào hiểu biết, kinh nghiệm mà là trải nghiệm trọn vẹn đúng không ạ?
3. Trước giờ con học nhiều nhưng chưa hành gì cả. Chưa chánh niệm nên dễ rơi vào sở tri chướng, tăng thượng mạn phải không ạ?
Giờ nghe Thầy dạy con chỉ buông.
Con xin cám ơn Thầy nhiều ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-06-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con năm nay 28 tuổi, có vợ và có 1 con trai được hơn 1 tháng tuổi, hôm nay con xin được hỏi pháp nơi thầy, mong thầy từ bị khai thị cho con.
Khoảng tháng 9 năm ngoái con vô tình rơi vào tình trạng thấy Tứ diệu đế và con lúc đó biết đâu là khổ, biết đâu là nguyên nhân của khổ, và với cái tâm trong sáng lặng lẽ chiếu soi đó, con được thấy Niết-bàn trong khoảng thời gian ngắn ngủi.

Từ lúc đó đến hôm nay con thường lên mạng xem các bài giảng của thầy, Thư thầy, Thư thầy trò, và mục Hỏi đáp trên trang web, tính đến nay cũng hơn nửa năm rồi. Con nghe và thực tập trở về với thân thọ tâm pháp nơi mình, đọc cuốn sách nơi mình. Con thấy trong con vẫn còn mơ hồ về chánh niệm tỉnh giác và tinh tấn chánh niệm tỉnh giác. Ngày ngày con vẫn thấy ra cái ta ảo tưởng nơi mình, cũng không còn chạy theo như trước và thấy ra nó nhưng bên trong việc thấy ra nầy nó vẫn kèm theo sự đối kháng không ít thì nhiều. Con biết rằng giữa cái thấy lúc con rơi vào Tứ diệu đế nó khác rất xa với hiện tại của con bây giờ, có thể nói là cái thấy của lý trí hữu vi hữu ngã và con luôn biết là mình chưa đến. Chuyện nầy ví như con đi thi, đã biết kết quả nhưng không biết cách để giải ra bài toán; như con bị bịt mặt dẫn đến một nơi hạnh phúc mà khi trở về thì không biết đường quay lại. Con biết rằng chính thái độ của cái ta ảo tưởng nơi mỗi người khiến cho nguời ta khổ sở, sinh tử luân hồi trong đó. Thấy được 4 sự thật vi diệu mà đức Phật đã khai thị nhưng sau khi trở về với bình thường, con vẫn phàm phu như ngày nào, tập khí và thói quen cũ có giảm đi phần nào, và khi vào sự vẫn còn lúng túng, ngã lên ngã xuống.
Con xin thầy từ bi khai thị cho con, con xin thành tâm tri ân thầy, kính chúc sức khỏe đến thầy.

Xem Câu Trả Lời »