loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 906 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 23-05-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy!
Con xin trình pháp, cũng là chia sẻ một chút trải nghiệm của con biết đâu có thể giúp ích cho ai đó (tuy nói là “một chút” nhưng con đã phải đánh đổi bằng những năm tháng tuổi trẻ sống trong đau khổ, dằn vặt,… đủ cả… cho đến khi có duyên lành được Thầy khai thị)
Thường khi đứng trước những ngã rẽ trong cuộc đời buộc người ta phải đưa ra quyết định lựa chọn, và ta chỉ có thể chọn một ngã rẽ để đi. Thường ta sẽ băn khoăn, nên chọn lối rẽ nào đây, để tốt nhất, để sau này không hối hận? Và sau khi có lựa chọn “tốt nhất” để đi trên lối rẽ ấy rồi. Nhưng kiểu gì không nhiều thì ít ta cũng sẽ có chút hối tiếc, hoặc ân hận, giá như ngày đó ta chọn hướng khác thì giờ không phải như thế này… đại loại là như vậy.
Nhưng người ta lại không biết rằng bất kỳ mình chọn điều gì thì cũng đều giống nhau mà thôi, đều phải trả giá cho sự lựa chọn ấy như nhau thôi, khác là chỉ khác ở hình thức trả giá mà thôi. Như Thầy đã dạy, nếu mình chọn lửa, mình sẽ học bài học của lửa trước, xong rồi kiểu gì mình cũng phải học qua bài học của nước chứ đừng hòng trốn thoát. Ngược lại, ai chọn nước thì học bài học về nước trước, sau rồi cũng nếm trải tiếp bài học về lửa thôi. Đừng nghĩ mình chọn nước thế là xong.
Giống như con trước đây, làm người cư sĩ tại gia, con nhìn cuộc sống của người xuất gia mà ao ước giá mình được như vậy. Nhưng con đã không biết rằng pháp đang đưa ra cho con học bài học tại gia trước mà thôi. Và con cũng biết, không ít người xuất gia muốn trở lại làm người tại gia với đời sống cư sĩ bình thường, và chắc họ cũng chưa biết pháp đang muốn họ học thông suốt bài học xuất gia trước.
Thế nên bất kỳ điều gì đến với mình cũng đều là bài học mà pháp đưa đến cho mình học, nếu mình chểnh mảng lơ là không học cho tốt để bỏ lỡ thì rồi sau đó sẽ phải học lại thôi. Kiểu như đang học môn toán mà không lo học cho tốt chỉ mong nhanh hết giờ để học sang môn văn thì rốt cuộc thi rớt môn toán và rồi sẽ phải học lại ở một thời điểm khác. Còn môn văn thì đằng nào cũng nằm trong chương trình học rồi, không cần mong cũng sẽ phải học môn văn thôi. Chỉ sợ đến lúc học văn lại thấy nhàm chán và nghĩ có khi học môn toán vẫn thú vị hơn. Và nếu cứ là lựa chọn, tiếc nuối, giá như, hay mong muốn…mà không học được gì thì cứ quẩn quanh mãi vậy thôi.
Bởi vì cuộc sống trần gian này chính là trường học duy nhất để giác ngộ. Và chân lý không phải những gì cao siêu xa vời mà chính là ngay trong những hoạt động của thân, tâm, cảnh hết sức bình thường hàng ngày. Nếu ta chỉ chăm chăm nói chuyện chân đế mà coi thường tục đế thì cũng chính là đang bỏ mồi bắt bóng vậy. Bài học tục đế mà còn chưa học xong thì đừng nói chi đến chân đế, bởi đó chỉ là ảo tưởng mà thôi. Cùng lắm chỉ là thấy lý chứ không thể nào có lý sự viên dung.
Điều này chính là cái ý “trong chân đế không dính một hạt bụi, nhưng trong tục đế không bỏ một pháp nào”. Bởi vì bỏ pháp tục đế thì làm sao học ra bài học giác ngộ mà có chân đế? Kể cả những bậc đã giác ngộ, đã sống trong chân đế được rồi nhưng trong tục đế vẫn sống, vẫn sinh hoạt như bình thường. và thậm chí còn “bình thường” hơn cả những người bình thường khác. Bởi vì “bình thường tâm thị đạo”.
Con xin quỳ lạy đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-05-2019

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy!
Thầy kính!
Trước đây, khi mới bắt đầu nhận ra tánh biết. Có lúc con thấy hóa ra bây giờ thật thảnh thơi, con không còn việc gì cần phải làm nữa rồi. Vì tất cả đều là pháp, không có gì là con, là của con cả.
Nhưng rồi pháp đưa đến cho con quá nhiều bài học để con thấy, rồi thấy ra, và vì con nghe pháp Thầy giảng hàng ngày nữa, nên càng ngày con càng thấy mình bây giờ thật sự chỉ giống như một đứa trẻ lên ba chập chững bước ra nhìn thế giới bên ngoài đầy màu sắc. Khác chút là con vừa chập chững khám phá khu vườn tâm của chính con, vừa tròn xoe mắt khám phá thế giới bên ngoài. Mỗi ngày con lại khám phá ra thêm một chút mới mẻ trong khu vườn tâm của chính con, và sự tương giao giữa khu vườn ấy với pháp bên ngoài. Thực ra nói tương giao là con đang mượn tạm sự thật nơi Thầy đã chỉ ra để nói, chứ với con thì phần nhiều vẫn đang là các mối quan hệ thôi ạ.
Con hiểu, trong khu vườn tâm đó có đầy đủ tất cả các yếu tố tốt có xấu có. Thanh bình tĩnh lặng có, bão giông gào thét có. Từ bi, bác ái có, tham sân si, ngã mạn có… Và vấn đề vẫn không phải là cái nào tốt hơn cái nào. Không phải cứ thanh bình tĩnh lặng là tốt, sóng gió bão bùng là xấu. Không phải cứ định là tốt, động là xấu. Không phải cứ từ bi bác ái là tốt, tham sân si là xấu. Không phải cứ làm đúng là tốt, còn làm sai thì là xấu. Không phải cứ an vui là tốt, khổ đau là xấu. Bởi vì một khi vẫn còn là nhị nguyên thì vẫn là lựa chọn lấy – bỏ của bản ngã luôn muốn hoàn hảo (theo ý mình). Và “ý mình” thì luôn luôn thay đổi, và sự thay đổi này thực ra cũng là sự vận hành tự nhiên của pháp mà thôi. Thanh bình tĩnh lặng mãi thì quá nhàm chán, từ bi bác ái nhiều thì cũng giống như thuốc bổ, nhiều quá lại thành ra độc hại, kiểu như con dao 2 lưỡi. Cũng giống như thời tiết, khi mùa đông giá lạnh người ta thèm biết bao ánh nắng mặt trời sưởi ấm, vậy mà khi nắng mùa hè gay gắt người ta lại khổ cực phải chui vào phòng điều hòa tránh nắng vậy.
Một chút tưởng tượng, con nghĩ, nếu như cả thế gian này biến thành hoàn hảo không tỳ vết, mặt đất thanh bình tĩnh lặng, tâm mình thanh bình tĩnh lặng tịch tĩnh, tất cả mọi người đều từ bi bác ái, và tâm họ cũng thanh bình tĩnh lặng tịch tĩnh… Tất cả tịch tĩnh… con thấy giống như đó là một hành tinh chết vậy. Con không thấy có sự sống ở đó.
Vậy thì Tập đế có lẽ nào không phải là do tham, sân, si? Mà chỉ là do con người chưa biết cách CHĂM SÓC VÀ VUN XỚI khu vườn tâm của chính mình với đầy đủ các yếu tố thanh bình tịch tĩnh, từ bi bác ái, và cả tham sân si sao cho hợp lý.
Giống như nấu một nồi canh phải có đầy đủ gia vị, có thể có muối, đường, hạt nêm gì đó mỗi thứ một ít sao cho vừa vặn, hợp lý thì sẽ ngon.
Con hiểu như vậy, thấy như vậy có chỗ nào đúng và sai xin Thầy chỉ ra giúp con ạ.
Con xin cảm tạ Thầy!
Con xin đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2019

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin trình pháp.
Khi buông lung, thất niệm thì thực ra là lúc cái ta xuất hiện. Khi cái ta xuất hiện thì mới có mình, có đối tượng, có cảnh ngộ này hay khác.
Khi tánh biết xuất hiện thì không có cái ta và các pháp vốn vô ngã. Bản ngã cũng vô ngã. Xuân hạ thu đông cũng vô ngã. Mọi sự vật, hiện tượng đều vận động theo bản tính của nó nên đâu có vấn đề gì.
Khi thấy ta sân, ta khổ thì thực ra là đang trong mối quan hệ. Cái ta xuất hiện chấp cái sân là ta sân, chấp cái khổ là ta khổ. Như vậy là tạo mối liên hệ với sân, với khổ. Còn sân như nó đang là thì chỉ là cái vận động của sân thôi, còn khổ như nó đang là chỉ là trạng thái thể hiện tính chất tự nhiên của nó thôi cũng có sao đâu.
Như con hiện tại chỉ có chánh niệm tỉnh giác hay không chánh niệm tỉnh giác. Khi chánh niệm tỉnh giác thì coi như xong rồi, đâu cần làm thêm gì nữa. Vì khi chánh niệm tỉnh giác tức là tánh biết rỗng lặng trong sáng xuất hiện, trọn vẹn trên thân thọ tâm pháp vì vậy mà bản ngã sinh thì thấy sinh, diệt thì thấy diệt, tâm thanh tịnh thì thấy thanh tịnh…
Khi gọi tên tâm này là sân, trạng thái kia là khổ là đang rơi vào cái ta tu, cái ta nhận diện thực tại qua khái niệm và chủ thể là cái ta đang chịu khổ, đang đối kháng, đang toan tính, đang tu tập… Cứ để yên cho tánh biết tự thấy thì đối tượng của cái ta là hoàn toàn ảo tưởng y như trong giấc mơ vậy. Còn cái ta cũng không có nhưng sở dĩ thấy có là vì có một cái tưởng xuất hiện dưới dạng tư tưởng. Cái tưởng này tưởng là mình, tưởng là mình hiện hữu, tưởng là mình vui, mình buồn… Như vậy trong thế giới hiện thực thì không có cái ta.
Trong sự tu học con có một cái mẹo. Sẵn đây con cũng muốn chia sẻ với mọi người. Có một lần tự nhiên tánh biết xuất hiện và không có khổ gì cả và nhờ nghe pháp nên con biết được là chỉ có bản ngã khổ chứ pháp không có khổ. Cho nên mỗi khi có chuyện rắc rối xảy đến hay phiển não gì đó thì con buông ra để yên cho tánh biết tự soi sáng. Nhờ vậy mà không bị bản ngã đánh lừa. Cho nên không khởi lên đối kháng, giải quyết… Cái mẹo này giúp con không đồng hóa với ngã và trở về với thái độ chánh niệm tỉnh giác vốn có sẵn. Con xin cám ơn thầy đã đọc.
Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy!
Nay con muốn được trình pháp với Thầy!
Con thực tập lời Thầy dạy, chỉ biết mọi thứ như nó đang là. Trải nghiệm mọi việc một cách tự nhiên, không phán xét, không đưa tâm sợ hãi hay tính toán mưu cầu gì vào cả. Con chỉ thận trọng chú tâm quan sát mọi cảm xúc đến đi như thế nào.
Khi bệnh tật đến cũng vậy, con biết rằng có sinh rồi có diệt, cơn đau cũng là nhất thời. Con không sợ hãi mà chú tâm vào sự thở, xem diễn tiến của cơn đau, tiến triển của các biểu hiện bệnh đến đi ra sao.
Thật tuyệt vời lắm Thầy ơi! Con cảm thấy thoải mái và làm tốt việc thận trọng chú tâm quan sát, định tĩnh mình mỗi ngày mà không còn lo lắng, sợ hãi với bất kỳ nghịch cảnh nào đang đến cả!
Con cảm ơn Thầy nhiều lắm!
Con biết Thầy đang bận nên con chỉ viết thư này để Thầy vui cùng con.
Con mong Thầy nhiều sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-05-2019

Câu hỏi:

Kính thầy, khi đang buồn ngủ thích an lạc nhàn hạ nên bực bội với hoàn cảnh rắc rối đưa đến. Chỉ cần bản thân đang thấy ra mình đang làm phiền thế giới bên ngoài bằng tâm bực bội, lỗi là ở mình, thì tự nhiên mọi sự nhẹ nhàng. Con học hỏi ở sách và ứng dụng vào thực tế lập tức có hiệu quả, chứ nếu không là con chìm trong giấc ngủ mất rồi. Con sợ quên điều này và cũng muốn chia sẻ với bạn nào cùng cảnh ngộ nên con trình với thầy. Con cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-05-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, hôm trước, trong một lúc vô cùng đau khổ, con chợt hiểu, để hạnh phúc, con cần thay đổi hoàn cảnh xấu xí hiện tại, và phải tìm cách có thêm rất nhiều điều: có nhiều tiền hơn, có công việc tốt hơn, được tôn trọng hơn, mình và người thân có sức khỏe tốt hơn, v.v...

Và rồi con sực nhận ra, đó chính là những điều mà mình đang bám chấp, dính mắc vào. Tiền bạc, sự tôn trọng, mối quan hệ, sức khỏe, v.v... vốn chẳng xấu, có điều thái độ bám chấp của mình mới là sai.

Hóa ra khổ lại giúp mình thấy ra cái dính mắc bên trong mình. Tự nhiên con cảm giác những nỗi đau của mình gần đây là hết sức buồn cười, và con thấy thoải mái hơn rất nhiều thầy ạ.

Con cảm ơn thầy đã dành thời gian lắng nghe và chia sẻ với con những ngày qua. Kính chúc thầy khỏe mạnh, có một chuyến hoằng pháp nhiều thuận lợi và tốt lành ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-05-2019

Câu hỏi:

Kính trình thầy và các bạn, con xin gửi bài thơ.
Con xin thành kính tri ân thầy luôn nhắc nhở con trên con đường tu tập (luôn giữ chánh niệm, không cần tìm tòi nhiều trong kinh điển khi mình đã biết rõ đường đi rồi vì đó chỉ là sở chi chướng sẽ làm mình thất niệm khi dùng lý trí để tìm hiểu những điều bất khả tư nghì.) Chỉ cần sống được với nó, không chạy theo vô minh, bản ngã, tham, sân, si, mạn nghi, tà kiến và sống với lòng vô ngã, vị tha là tốt rồi.

Vũ trụ vạn vật tuyệt vời
Tự sanh tự diệt cho đời thêm tươi
Âu cũng quy luật cuộc đời
Thấy sao biết vậy xa rời khổ đau
Tâm, vật ẩn hiện trong nhau
Trò chơi cút bắt cùng nhau vui vầy
Sống ngay trọn vẹn từng giây
Không duyên theo cảnh tâm này an nhiên.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-05-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con sực nghĩ ra một bài thơ, xin trình Thầy và mọi người:

"Đừng đi kiếm nơi núi cao rừng thẳm
Giải thoát, tự do, an lạc riêng mình.
Trở lại gánh ách tai đời - thập giá -
Chịu khổ hình trong máu lệ thiêng linh!"

Riêng đối với con, nơi "núi cao rừng thẳm" chính là các kích thích, là thuốc lá hay rượu... mà ta sử dụng để quên đi nỗi đau, hòng tìm kiếm một thứ "giải thoát" tạm thời khỏi thực tại.

Con cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-05-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi! Con trình pháp lên thầy. Giận Thầy
Con tìm hạt Ngọc minh châu
Bước lên, thầy nói có đâu mà tìm.
Giật mình dừng lai, chết chìm.
Lùi lại, không được phải tìm đi con.
Không cần lội suối, lên non.
Ngay đây, tại đó là hòn minh châu!
Thầy nhắc nhở con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-05-2019

Câu hỏi:

Hà Nội, ngày 07/05/2019
Kính bạch Thầy, Xin kính chúc Thầy thân thể mạnh khỏe. Con mong nhờ Thầy cho con xin lời chỉ dạy: Nên tiếp tục con đường tu dưỡng như thế nào cho phù hợp?
Con là Lê Ngọc An, sinh năm 1975, nhà quê tại Thanh Hóa. Hiện gia đình sống và làm việc tại Hà Nội.
Liên quan đến việc đặt câu hỏi trên, Dù trang Web có nhắc, kính xin Thầy bớt chút thời gian vui vẻ xem con trình bày quá trình và tại sao có câu hỏi trên ạ:
I. Quá trình lớn lên
(1) Con từ bé do cơ duyên được tiếp xúc với 1 nhà sư, bản thân rất thích thú vì được ăn cơm chay ngon, nghe lời từ ái; xin phơi kinh sách vì tò mò đọc được cái mình thích (chỉ dạng truyện) như Tây Du Ký, Sự tích Đức Phật Thích Ca. Thi thoảng trộm leo cây lấy trứng tổ chim do khuôn viên chùa có nhiều tổ chim; Viết điệp để được khen, thưởng bát chè. Hành trang đạt được là đừng làm việc ác, học lóm được ngũ giới, biết tượng ông Phật, Bồ Tát. Và còn nhiều giáo lý thiện, bất thiện mà mãi sau này mới biết.
(2) Con được lớn lên trong một gia đình nghèo nhưng đạo đức tốt (theo con)
(3) Có thể do hoàn cảnh vậy, khi con lên cấp 2, cả đến bây giờ con luôn có chủ trương cuộc sống là trường học, hãy nhìn xung quanh, học cái hay, bỏ cái xấu để giữ gìn/điều chỉnh thái độ và hành vi của bản thân (cũng theo quan điểm của con) và quả là có hiệu quả được ghi nhận của người xung quanh.
(4) Bản tính chung của con là hiếu đạo đầu tiên, muốn mọi điều bình an, rất muốn hạn chế tối đa thậm chí sợ sệt sự sứt mẻ, đổ vỡ, tổn thương người khác.
+ Con rất thích đọc sách, đặc biệt là dạng lịch sử, dã sử, tìm hiểu, ghi nhớ. Nhưng đôi khi lại dùng để thỏa mãn hư vinh (Như bây giờ hay nói là chém gió Thầy ạ).
+ Con rất thích quan sát để chiêm nghiệm và thực tế đã làm vậy. Công việc cũng cho phép con đi rất nhiều nơi chủ yếu trên đất nước VN, rất nhiều trải nghiệm. Và có thể tính con xem như dễ dãi, ham vui nên dễ hòa đồng.
(5) Tiêu chí của con tự xác định với bản thân lúc hơi hiểu sự đời và theo con đến tận bây giờ gồm:
+ Mình chỉ phấn đấu để đạt cuộc sống bình thường như bao nhiêu người ở xã hội. Và bây giờ con cũng đạt được điều ấy (theo đánh giá của xung quanh)
+ Mong muốn anh em quyến thuộc (đời 2, đời 3, đời 4) đoàn kết, hiểu biết, tôn trọng, thương yêu nhau, không cần ràng buộc về quyền lợi. Ở xã hội có môi trường làm việc lành mạnh về tinh thần.
+ Bản thân phát triển thì tốt, không thì vừa lòng và tự giải thích các vấn đề theo xu hướng tích cực như những gì từng trải nghiệm, chứng kiến, tập trung quan tâm tình cảm đến những người có quan hệ gần nhất (con cái, bố mẹ, anh em ruột) để giải tỏa vấn đề phiền khổ trong lòng.
+ Và bản thân con luôn đặt câu hỏi tại sao, thế nào cho phải và con luôn hướng đến mục tiêu đấy, tất nhiên phương pháp là thiện.
(6) Về ngũ giới, con phạm giới uống rượu. Các giới khác Đức Phật từ bi châm chước thì có thể xem như không phạm.
II. Tổng kết chung về cảm nhận cuộc sống (con không nhớ, nhưng có thể sau khi lập gia đình một thời gian)
Cuộc sống gia đình riêng, đại gia đình, anh em quyến thuộc nội ngoại cũng không đến nỗi nào. Nhưng cảm giác con lúc nào cũng cần cố gắng, giữ gìn, và thấy có vẻ các mối quan hệ mỏng manh, luôn thấy không vừa lòng, và lại cố gắng để vừa lòng. Và con vẫn rất khổ não, đương nhiên các đối sách vẫn đưa ra để đạt/hay giữ/hay hạn chế rủi ro được mong muốn của mình. Mọi việc vẫn rất ổn thỏa nhưng con tự cảm nhận được suy nghĩ của mình có gì đấy sai sai, chưa phù hơp, chưa giải quyết gốc rễ.
III. Hậu quả
Như phần II, không biết vì cái gì đó khó giải thích, con bắt đầu có xuất hiện thất bại, cảm giác thất bại, cảm giác bối rối, cảm giác bế tắc. Mặc dù vẫn xử lý mọi mối quan hệ bình thường (ít nhất theo nhận định bên ngoài). Và con âm thầm rất khổ não một mình. Con e một lúc nào đó mình đi vào ngã rẽ khác với tính cách của mình, mà mình không đủ tỉnh táo biết thiện, bất thiện.
IV. Cơ duyên và hiện tượng
(1) Cách đây gần hai năm, gia đình con có chút biến cố, mẹ con ốm nặng (theo con là biến cố lớn lúc đó_bố con đã mất), con có được em trai con điểm tỉnh một chút về thái độ đối với cuộc đời.
(2) Và được gợi ý đọc cuốn Thực Tại Hiện Tiền, sau đó là Sống Trong Hiện Tại của Thầy Viên Minh.
(3) Con đọc được khoảng nửa cuốn I, sau đó con tra Google xem Thầy là ai, ngẫu nhiên vào và nghe 1 video giảng đạo của Thầy, sau đó có kể lại và được em trai hướng dẫn vào trang Trungtamhotong. Con cũng nghe vậy vậy thôi từ bài giảng 14 trở lên (vì nó ở ngay trang 1) và bị cuốn hút tới bài 18.
(4) Con liên tục vừa nghe và so sánh các trải nghiệm đã qua của cuộc đời mình, của các hiện tượng xung quanh mà mình có chứng kiến. Con cũng tự nhắc mình là 1 năm mới có 1 khóa giảng, mình nghe liên tục như vậy liệu có quá tham, quá si mê gây hậu quả xấu không, nhưng không dừng được.
(5) Gần đây con có cảm giác con có chút thay đổi, lúc đầu cũng khá bất ngờ, hoan hỷ, nhưng ngay sau đó thì con bình thường trở lại với suy nghĩ là có thế nào thì nó thế đó đi, đến đi cứ thoải mái. Hiệu quả thực tế là rất tốt cho cá nhân con và những người tiếp xúc gần như vợ, con, và con khó lý giải, chỉ thấy vậy thôi.
+ Con từ bé đến giờ không đọc trọn một bộ kinh nào, tất cả kiến thức về Đạo Phật là do con cóp nhặt qua rất nhiều tài liệu mà con thích đọc. Con hiểu Đạo Phật có thể xem như một nền giáo dục. Kiến thức của con khá tạp nham do tò mò mà đọc thôi.
+ Từ hôm con nghe các bài giảng của Thầy, thi thoảng con cũng có xem, nghe thêm thuyết pháp một số Thầy khác (Xin các Thầy từ bi, vì con xem qua mạng cả) thì tự hình thành cách nghe, đọc là cái gì thấy hợp với mình nghe đọc, không thì tạm thời không cố tìm tòi căn kẽ, khác hẳn tính cách cũ của con.
(6) A Di Đà Phật, con có nhiều lần rất muốn ngay lập tức nhờ Thầy giải đáp một số hiện tượng, thắc mắc qua Web, thậm chí nảy lòng tham là được gần ngay cạnh Thầy để hỏi đáp. Nhưng gần như cứ có câu hỏi lại tự tìm được lời giải đáp từ bài giảng tiếp theo. (Lúc đầu con còn nghĩ mình có gì đó may mắn, thậm chí có vẻ mê tín Thầy ạ)
(7) Con tiếp tục nghe từ bài 4 đến 13, đến hôm nay con nghe hết bài 7. Và đến hôm nay con cũng chưa có/chưa biết một cách tu tập hệ thống nào cả. Và đang tự hiểu là học đại đi, cái gì hay ta học.
(8) Các vấn đề liên quan đến bản thân và mối quan hệ xung quanh, thái độ và hành vi được con tự nhiên hình thành/ứng xử/giải thích khá rõ ràng cả những cái từ quá khứ (hiểu riêng theo căn cơ hiện tại của con). Trên cơ sở đó, một số tính xấu lâu nay mình biết mà khó tránh mà bây giờ tránh dễ dàng. Và như con tự cảm nhận, cân nhắc là con có tiến bộ.
(9) Và con viết thư mong Thầy thương chỉ dẫn vì gần đây:
+ Con có cảm giác sợ hãi, có cảm giác luyến tiếc. Cái này con không biết trình bày thế nào cả, chỉ cảm vậy thôi ạ
+ Liệu con có dễ bị dẫn vào trạng thái Si không, có phải lẫn lộn giữa đối trị tiêu cực và hiểu biết, hiểu ra? Liệu có sa vào ngụy biện, trốn tránh hay ngụy quân tử, đạo đức giả hay không?


Xem Câu Trả Lời »