loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1079 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 14-06-2020

Câu hỏi:

Phật pháp, trong ý thức của nhiều người, là 1 cái gì đó huyền bí, xa xỉ và vô tình. Người tu muốn có được và đạt được. Nó vô tình, k nằm trong con người của chính mình.
Phật pháp trở thành môn học của lý luận của công thức, của sản phẩm mà người ta muốn chiếm hữu.
Như 1 người nghèo thèm muốn sự giàu có.
Như người ít học muốn thành 1 nhà bác học để được sự ca ngợi, để được sự kính trọng, để được sự ngưỡng mộ của mọi người.
Phật pháp, có thể sẽ giúp bạn có được những điều đó, 1 tấm bằng được công nhận, một sự ngưỡng mộ về kiến thức, hiểu biết của bạn...
Nhưng đó không phải là điều cốt lỗi của Phật pháp.
Con đường Chân Thiện Mỹ là con đường để bạn sống bằng những giá trị đích thật nằm bên trong bạn.
Bình an là điều căn bản, cũng là điều quan trọng nhất.
Sự bình an đến từ bên trong tâm hồn bạn.
Như bạn được trở về ngôi nhà của chính mình vậy.
Khi bạn có bình an bên trong thì bạn mới có thể tiếp xúc với những gì được bày trí trong căn nhà của mình.
Căn nhà trong tâm hồn bạn.
Bạn mới thấy được những thứ mà xưa nay bạn chưa từng được thấy, từ sự bình an để chiêm ngưỡng để nhìn rõ những gì bên trong.
Khổ có, thất vọng có, hoài nghi có, si mê có, giận hờn có, v.v...
Và những niềm vui, hạnh phúc, điều tốt đẹp, thương người, dũng cảm, hiểu biết v.v...
Bạn bắt đầu trang trí xây dựng và sửa chửa căn nhà của mình mà k mất đi bình an, k còn phải trôi dạt ra bên ngoài nữa, bạn luôn bình an trong mỗi hơi thở của mình và sống nay nơi chính căn nhà của mình.
Khen chê, ngưỡng mộ... như những vị khách đến rồi đi và họ sẽ k còn dẫn bạn đi ra khởi căn nhà của mình nữa vì k có sự bình an nào ngoài chính căn nhà tâm hồn của bạn.
Sau 1 cơn mưa con có những dòng tâm trạng như vậy.
Kính Sư dạy bảo con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-05-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Phân vân rất nhiều, con mới dám mạnh dạn viết gửi Thầy vì con biết rất nhiều người khác đang cần sự hướng dẫn của Thầy hơn con, mà con thì cũng không biết viết cho Thầy như thế nào, nhiều khi con định viết hỏi Thầy rồi lại tự tìm câu trả lời, rồi lại phân vân và cứ như vậy. Một phần con tự thấy xấu hổ vì còn phạm giới (nghiện thuốc lá và hay uống rượu khi tiếp khách làm ăn kinh doanh), không xứng là đệ tử của Thầy.
Duyên con biết đến Phật đạo một phần do bản tính tò mò, muốn tìm hiểu cái lạ, cái mới (từ máy móc, thiết bị… cho đến mọi sự vật hiện tượng, đến các hiện tượng tâm linh); phần khác do mẹ con bị bệnh tim (rung nhĩ), lên cơn tim đau đớn (dù đã can thiệp ngoại khoa); lúc đó có một vị thầy đông y bốc thuốc và khuyên mẹ con đọc tụng Chú Đại Bi – lời Việt. Thấy mẹ con đau mà còn phải tụng đọc âm Hán Việt của bài Chú nên ngắc ngứ, khổ sở quá, nên con lên mạng tra cứu tìm hiểu nghĩa tìm cách giúp mẹ dễ dàng đọc tụng hơn... và con là người đọc tụng rất nhiều thay mẹ mong mẹ đỡ đau. Thật may mẹ con giờ không đọc tụng gì cả nhưng sự đau đớn giảm rất nhiều, thỉnh thoảng chỉ còn cảm giác mệt nhẹ và hơi khó chiu.
Cuộc sống của con rất bình thường, không nổi trội, cũng không thấy gì khổ đau hay sung sướng quá, từ bé con không tôn thờ hình tượng ai hay điều gì. Rồi cứ thế, sự tò mò của con vể Phật đạo từ lịch sử, các tư tưởng, trường phái… rồi thấy thích thú khi đọc về Danh, sắc… trong Cẩm nang nghiên cứu Thắng Pháp của Ngài Sayadaw U Silananda. Nhưng càng đọc càng thấy sao Phật đạo phức tạp quá vậy, tính con thiếu kiên trì mà lại luôn khởi sinh tư tưởng phản biện mỗi khi định quyết tâm làm gì đó… Tuy nhiên, hành trình đã qua cho con thấy được hình tượng mình tôn thờ, đó là Bậc Đạo sư có trí tuệ Vô Biên, Đức Hạnh Tròn Đầy, Vô lượng Từ Bi, Đức Phật Gotama. Quan trọng hơn nữa Đức Phật, Ngài là một con người bình thường, bằng xương bằng thịt. Con quay lại tìm hiểu những điều cơ bản nhất trong Phật đạo, và con nghĩ cách đơn giản nhất là thực hành.

Con tự học Pháp, hành Pháp và thực hành thiền qua những tài liệu con có được trên mạng internet. Một lần thiền, con bị rơi vào trạng thái không trọng lượng, hụt hẫng, nhưng sáng dậy rất khỏe và tỉnh táo. Một lần thiền khác, con thấy một mặt trời sáng lòa, mãnh liệt (nhưng rất dễ chịu, không chói mắt) từ trên đỉnh trán rồi từ từ hòa tan vào trong người với cảm giác rung động nhẹ dễ chịu, mát mẻ trong một một khóa thiền Niệm Ân Đức Phật - Araham do một vị Thiền sư - tiến sĩ ở Sri Lanka tổ chức. Con thấy ích lợi của thiền nên hướng vợ, con trai và con gái thực hành (may là vợ con rất tín tâm, ủng hộ). Con thấy những phương pháp đã thực hành có điều gì đó chưa thỏa đáng hoặc chưa phụ hợp với mình, con tiếp tục mày mò tìm hiểu Phật đạo để thực hành, tình cờ hơn một năm trước con có đọc một bài Pháp của Thầy, và cứ thế con cứ lẽo đẽo âm thầm theo Thầy ngày càng nhiều từ bấy đến giờ.

Nghe và đọc Pháp của Thầy giảng và trải nghiệm thực hành trong đời sống, con nhận thức được một điều, ngôn ngữ thật khó mà nói đúng, diễn tả đúng với sự thật, càng khó để diễn đạt những điều mà các bậc Giác ngộ đã trải nghiệm, dù đó là ngôn ngữ nào chăng nữa. Những lời gần gũi nhất mà Thầy đã cố gắng truyền đạt còn khó cho chúng con thực hành huống hồ thứ ngôn ngữ chúng con xa lạ. Bố mẹ con rất hiền hậu nhưng lại tỏ vẻ cái gì cũng biết và không muốn nghe những điều con hiểu được và nói ra trong Phật đạo; từ ngữ, lời nói sao mà khó diễn đạt được những thứ con cảm nhận được đến thế.

Khoảng 5 tháng trở lại đây con chủ yếu chỉ còn đọc và nghe Pháp của Thầy và thực hành ứng dụng trong công việc, xã hội, gia đình… Con thấy ra được vài điều trong đời sống nhưng thực sự thì con chưa trải nghiệm thực tế nào đáng kể để có thể lồng ghép được với các danh từ mà thầy đã chế định như “Rỗng lặng, trong sáng hay định tĩnh trong lành…”, nhưng con thường xuyên quan sát thân tâm trong mọi tình huống, bối cảnh (trừ những lúc thất niệm).

Do nghe và đọc Pháp qua mạng từ Thầy nhiều và đặc biệt là trong mấy ngày cách ly do dịch Covid, nên cứ hễ ngồi buông xả, nhắm mắt lại là con lại thấy mình tự tâm sự với Thầy, hỏi han các vấn đề khúc mắc trong thực hành với Thầy. Rồi trong một bài Pháp, Thầy đã dạy, hãy quên hết lời Thầy đi, thế là cả 1 tuần con chỉ xem phim (con thích phim khoa học dựa trên các luận thuyết của các nhà khoa học về không-thời gian), không nghe Pháp nữa.

Tuần trước, tình cờ trong một lần ngồi thư giãn buông xả trước khi đi ngủ (chúng con hay làm việc này trước khi ngủ), con mới lơ mơ trải nghiệm thực tế được một “thực thể”. Con xin mô tả vì con không biết đặt tên nó là gì ạ. Trạng thái lúc đó là con như mơ, như tỉnh. Mơ vì thấy thấy thân tâm lắng xuống, dịu nhẹ. Tỉnh vì vẫn thấy phóng tâm (các hình ảnh, ý nghĩ liên tục sinh diệt, thay đổi), các cảm giác ở cơ thể (tê, mỏi...), sự chuyển động của cơ thể khi thở, tình trạng hơi thở lúc ngắn lúc dài, lúc nhanh, lúc chậm… Thế rồi như có ai đó nhắc nhở “bạn đang tìm gì vậy và đang làm gì vậy…?” ở trong đầu, con nhận ra có một “thực thể” vẫn ở đó dõi theo mình. "Thực thể” này không có hình, không có tướng, không mùi, không màu… chẳng có gì cả, chẳng là ai cả; “thực thể” này rất vô cảm đúng theo nghĩa đen, nó chẳng làm gì cả, chẳng tác động gì khi thấy tình trạng thân tâm của con lúc đó (lúc đó con vẫn thấy cảm giác ở thân tê-mỏi, sự thở và chuyển động cơ thể qua sự thở… sự phóng tâm - vẫn đang diễn ra nhưng rất nhỏ… và các cảm giác xung quanh). Tuy nhiên, “Thực thể” này lại bao trùm tất cả, “nó” biết hết và chẳng làm gì cả, những sự thay đổi, lăng xăng chuyển động của thân tâm giờ đang nằm trong “nó” bé nhỏ và rất yếu ớt; tất cả lúc đó chỉ là một thứ gì đó duy nhất. Rồi các suy nghĩ trong đầu con phát sinh như sau: “Thực thể” này tồn tại mọi lúc, mọi nơi, mọi không gian, mọi thời gian... hay nói cách khác đối với “nó” không có gì gọi là không gian hay thời gian cả, chỉ có điều mình có nhận thức được “nó” hay không mà thôi và con còn cảm nhận thấy “Thực thể” này còn có thể biết nhiều hơn nữa ngoài thân tâm con. Cảm nhận của thân con lúc đó cũng hơi mát mát, nổi da gà nhẹ chứ không mãnh liệt như cảm giác “mặt trời” hòa vào mình như lần trước.
Kính mong thầy cho con lời khuyên về nhận thức và các hiện tượng con đã trải qua để con không bị sai đường ạ!
Khi nào hội đủ phước duyên, con mong được gặp Thầy!
Con thành kính tri ơn Thầy!
Con: Tô Toàn

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-05-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con có 1 vấn đề thắc mắc xin thầy chỉ bảo giúp con ạ. Đêm qua khi ngủ vai bên phải của con đau nhức chịu không nổi, nhức ở trong xương tủy, còn đầu thì cũng nhức. Con thấy khó chịu vô cùng, sau một hồi con chợt nhớ đến lời thầy dạy là phải trở về trọn vẹn với cái đang là, cảm nhận nỗi đau chứ không phải chống đối lại. Vậy là con buông lỏng người ra để cảm nhận cái đau, con buông lỏng chỉ vì mong muốn cho hết đau thôi. Sau đó con lại nhận ra mình làm như vậy cũng chưa đúng vì còn có ý đồ muốn hết đau, mình chỉ buông lỏng, cảm nhận trọn vẹn cái đau đang diễn ra chứ không được có ý muốn gì vào hết. Con chợt nhớ đến lời thầy dạy là phải tự nhiên và vô tâm. Thưa thầy con suy nghĩ và hành động như vậy đã đúng chưa ạ, xin thầy hoan hỷ giải đáp giúp con ạ. Và thầy ơi, cơn đau hôm qua thật không dễ chịu chút nào ạ. Sau khi cơn đau lắng dịu xuống trong con có cảm nhận là cơ thể này sao mỏng manh nhỏ bé thế. Con xin thầy từ bi khai thị giúp con ạ. Con kính xin đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-05-2020

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Sau thời gian dài học Phật và chiêm nghiệm, quan sát thân - thọ - tâm - pháp, tối hôm qua con chợt nhận ra:

Tâm thế gian gọi là tâm “bình thường” thì giống như là tâm đang nằm mộng.
Tâm thế gian gọi là tâm “giác ngộ” thì thực ra là tâm bình thường. Vì “bình thường” nên thấy rõ mọi sự, vì “bình thường” nên đã đầy đủ không còn tham vọng gì thêm.

Con thấy vậy có đúng chưa ạ? Nhờ Thầy chỉ dẫn giúp con.
Con cám ơn Thấy nhiều ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-05-2020

Câu hỏi:

Bạch Thầy ! Con xin trình Pháp và chiêm nghiệm bản thân của mình thấy ra .Thầy thường dạy ''quay về chính mình, nương nhờ vào chính mình'' Cuối cùng con cũng phát hiện ra là từ bấy lâu nay chính cái Ta ảo tưởng (ẩn nắp sau cái Ta ảo tưởng chính là Bản Ngã Tham, Sân,Si….) tưởng nhầm tất cả chúng là Ta, biết bao nhiêu đời bao nhiêu kiếp rồi chính cái Ta ảo tưởng này đã đồng hóa với cái Ta thật (cái Ta thật chính là cái đang là và nó chính là con người thật của mình), mà ta đã đánh mất từ vô lượng kiếp đến ngày hôm nay nó không thể đánh lừa được nữa, bộ mặt thật của cái Ta ảo tưởng đã bị phát hiện rồi và kể từ đây nó không tạo tác sinh. Khi nó khởi lên liền biết nhưng cứ để cho nó tự sinh tự diệt bằng cách THẬN TRỌNG CHÚ TÂM QUAN SÁT VÀ TINH TẤN CHÁNH NIỆM TỈNH GIÁC mà Thầy đã dạy. Con xin thành tâm đảnh lễ Thầy !

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-05-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy, hôm nay con thấy mọi chuyện đến với bản thân nói riêng và con người nói chung đều là biến đổi khôn lường, mà trong cái ập đến đó sẽ có cái làm cho ta chịu khổ rất lớn, khi nỗi khổ đó lặp đi lặp lại đến đúng thời điểm sẽ như đòn bẩy đẩy ta đến cái mốc là có ai đâu để thoát khỏi cái trói buộc này, không có ai hết để chịu khổ cả, vậy đó là vô ngã. Cái thấy về vô thường, khổ, vô ngã của con hôm nay là như vậy.
Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-05-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy, có phải khi làm những công việc mà mình có vai trò hay trách nhiệm trong đó, mình vẫn có thể làm việc đó một cách tự nhiên vô tâm phải không ạ?
Con hỏi thế bởi vì trong khi con làm việc, nếu con suy nghĩ rằng vì mình ở vị trí này, có vai trò này, có trách nhiệm thế này, nên mình PHẢI... điều này cũng tốt vì giúp con có thái độ thận trọng, việc đó cũng có thể hoàn thành đúng, nhưng thường đem lại căng thẳng và tiêu hao nhiều năng lượng và không thể duy trì lâu dài. Trong khi đó nếu con làm một cách tự nhiên vô tâm, không Phải thế này phải thế kia, thì việc đó dường như rất nhẹ nhàng, con gần như hoàn thành nó trong tích tắc. Con nói là tích tắc vì ngay vào khoảnh khắc con tiếp xúc với công việc, con đã biết thế nào là đúng rồi, không phải đắn đo suy nghĩ tính toán mất thời gian, mệt nhọc.
Thế nhưng nếu con cố tự nhiên vô tâm thì lại đánh mất nó. Nói đến đây con bật cười thầy ạ.
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-05-2020

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư Ông cho con được chia sẻ điều tâm sự của mình, lòng con như quặn lại khi dần nhận ra sự thực đầy chua chát của thế gian pháp qua một câu trả lời của sư ông: “Luật của tục đế muôn đời luôn là: lý của kẻ mạnh luôn luôn thắng”, với một thanh niên vừa ra đời như con thì giờ đây con đã công nhận điều này. Qua thời gian chiêm nghiệm xung quanh và chính mình con đã nhận ra sự thực về cái gọi là công bằng của thế gian pháp. Dần rồi con cũng nhận ra đây chính là sự thực. Từ ngàn xưa cho đến nay luôn là như vậy, không bao giờ có công bằng tuyệt đối ở thế gian mà chỉ là sự tương đối. Chỉ có công bằng nhân quả từ những định luật chi phối vũ trụ.

Chính Đức Phật ra đời, thấy những sự thực khổ đau của kiếp người và thấy rằng vương quốc mình sẽ sở hữu quá nhỏ bé so với các đế quốc xung quanh nên đã quyết chí tu hành tìm ra con đường thoát khổ. Và sự thực dù rằng ngài trở thành một Đức Phật Toàn Giác nhưng trước thảm kịch bộ tộc Thích Ca bị tàn sát ngài cũng không thể làm gì hơn.

Ở tầm vi mô thì con người sống với nhau trong xã hội ngày ngay hầu như đều là cá lớn nuốt cá bé, có những người khi có cơ hội dẫm đạp lên người khác để được bước lên cao thì họ bất chấp sẵn sàng bằng mọi thủ đoạn để làm. Hoặc tìm mọi cách hãm hại bất chấp sự khổ đau sống chết của người khác để mình có thể trục lợi. Từ Đông sang Tây, từ cổ chí kim, luôn là như vậy.

Con đã nhận ra rằng ước mong thay đổi cuộc đời chỉ là chuyện không tưởng, điều mình có thể làm đó là giúp ai được thì giúp trong khả năng của mình chứ không phải cố gắng làm điều tốt để thay đổi gì cả. Qua những điều chiêm nghiệm nêu trên và từ nhân quả mà con học được và thấy ra từ những người xung quanh, con nhận ra một sự vận hành của pháp vũ trụ đầy đúng đắn nhưng cũng thực buồn cười trớ trêu của pháp. Đó là những người có quyền lực tiền bạc có thể ở ngôi vị cao như vậy để làm những việc xấu ác lại đến từ phước báu mà người đó có nhờ đã từng làm những việc thiện, tốt trong những kiếp trước. Họ đã tích luỹ phước từ việc thiện tốt để rồi một kiếp này họ hưởng quả nhưng bản ngã làm họ lầm tưởng mình tạo ra những điều này chứ chằng có nhân quả gì để rồi bất chấp làm việc sai xấu. Người còn may mắn thì lãnh quả ngay trong kiếp hiện tại, còn không thì khi những phước báu hết họ sẽ phải trả trong một kiếp nào đó khi đủ duyên nếu họ không nhận ra chánh đạo.

Một điều công bằng đến mức lạnh lùng khắc nghiệt của pháp đó là trả quả mà không biết nhân từ đâu như những người sinh ra đã bị những bệnh tật, những dị tật trên cơ thể, hay suốt đời phải sống trong nghịch cảnh (con không hề có ý chê trách bất kì ai chỉ là nêu ra một sự việc mà con chiêm nghiệm thấy ra nên nếu có ai đọc và phiền lòng thì con xin được phép xin lỗi vì thực ra chính con cũng là một chúng sanh chịu quả khổ từ quả mà con không thể nào tìm ra lý do nào ở kiếp này ngoại trừ do nhân từ kiếp trước). Và rồi khi rơi vào những thân phận như vậy họ bắt đầu tìm hiểu đến những tôn giáo và quan sát tại sao nhiều người lại có cuộc sống ấm no hạnh phúc. Từ đó đúc kết ra được những kinh nghiệm từ nguyên lý muôn đời của Pháp. Đó là lý do mà người Việt và nhiều nơi thấy ra được điều này qua những câu thành ngữ: Ở hiền gặp lành, Lù khù ông Cù độ mạng, Trời không cho hùm leo dây, Người ta ăn thì còn mình ăn thì hết… Khi rơi vào những thân phận quá khổ dần dần họ biết sống nhún nhường, khiêm cung, cố gắng không ganh tỵ, tự cao tự đại, và làm nhiều việc tốt nhằm tích luỹ phước báu cải thiện cuộc sống. Nhưng khi con người bắt đầu tốt lên trở lại nhờ tích luỹ phước báu thì bản ngã sẽ tiếp tục sai lầm có thể trong một kiếp kế tiếp nào đó bởi vì thực sự cái gốc vẫn là THAM SÂN SI. Chỉ khi nào chuyển hoá được cái gốc này thì dù có tái sanh bao nhiêu kiếp cũng không thành vấn đề vì lúc này người này chỉ có sống vừa đủ cho chính mình và giúp ích cho cuộc đời, phước báu tự động đến nên một vị Nhập Dòng không bao giờ rơi vào đường khổ là vì vậy.

Từ những thân phận quan sát được làm cho con hiểu ra tầm quan trọng trách nhiệm của những hành động của mình trong đời để không hại mình hại người và có thể mở rộng lòng ra trước nhiều thân phận trong cuộc sống. Và đặc biết đó là luôn SOI SÁNG lại chính mình, cảm nhận, chiệm nghiệm mình qua những tình huống để cuối cùng thấy ra được ÁC cũng chỉ là một mặt đối lập bắt buộc của pháp thế gian. Dù chưa thực chứng điều này, vì con vẫn còn nhị nguyên ghét ác hơn thiện nhưng nhờ hiểu như vậy nên con cũng bình tâm và trầm tĩnh hơn trước những xấu ác của thế gian này, hạn chế việc chê trách mà quay lại quan sát phản ứng của mình trước sự việc.

Xin sư ông xem giúp những điều con hiểu đã thực sự đúng đắn chưa, vì con chưa thực chứng chỉ hiểu trên Lý mà thôi. Kính tri ân Sư Ông, con kính chúc Sư Ông thân tâm luôn an lạc!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-04-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Từ sau khi nghe lại một mạch các bài giảng của Thầy trên web, đã lâu rồi con không trình pháp. Có một thời gian khi ngày nào con cũng nghe pháp thì thấy mình dễ tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác hơn những lúc không nghe. Con nhận ra việc "hiểu được nguyên lý tu tập" và thực sự để tâm mình "không động không sầu" khi xúc chạm việc đời còn cách nhau rất xa. Con thấy mình thậm chí còn hơi "dính mắc" vào việc nghe pháp như người đau chân phải luôn phụ thuộc vào cái nạng.

Rồi một ngày con thử tạm bỏ "cái nạng" sang một bên, tự mình dấn thân vào vòng xoay của cuộc đời này. Ban đầu, con thấy mình hơi chênh vênh, có lúc chánh niệm - tỉnh giác, có lúc lại quên mất chánh niệm - tỉnh giác. Nhưng khi nhớ lại những bài giảng của Thầy, con không còn cảm thấy hoảng sợ hay hoang mang nữa, vì con biết mình đang đi đúng đường. Khi con tức giận, con thấy mình tức giận. Khi con tham ái, con thấy mình tham ái. Vì chỉ khi thực sự dấn thân, con mới càng thấm thía những điều Thầy giảng. Cứ thế, con đem theo hành trang mà Thầy trao cho chúng con - đó là "sự thật" - để bước vào cuộc đời. Như một người vừa tập bơi, dần dần tập bỏ "cái phao" ra mà tự mình vùng vẫy. Có như thế mới thật sự biết bơi được.

Con xin cảm ơn Thầy!
Con xin thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-04-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy! Con là một thiền sinh ở clb yoga thiền Vipassanā Nha Trang. Trước tiên con xin cảm ơn Thầy. Nhờ Thầy mà con thấy được sự thật về Đạo Phật. Đây là bài thơ đầu tiên con viết về con, xin trình lên thầy xem.
Vô minh đi kiếm đạo mầu,
Cái ta, bản ngã rủ nhau lên chùa.
Tụng kinh, niệm Phật a dua,
Ngồi thiền, đắc định chẳng thua kém gì.
Lễ nghi, giới luật uy nghi,
Thực hành miên mật khác gì chân tu.
Thả ra đối cảnh như thù,
Sân si chấp trước khác gì chúng sanh.
Cũng giành, cũng muốn, cũng tranh,
Khổ đau, phiền não càng sanh ngút trời...
Nhờ thầy dạy dỗ tận nơi,
Buông ra thấy pháp rong chơi nhẹ nhàng.

Xem Câu Trả Lời »