loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1526 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 04-08-2022

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư Ông,
Cho phép con được chia sẻ với bạn hỏi về đúng/sai, tốt/xấu, thiện/ác, tất cả các pháp là hoàn hảo hay không.
Chỉ có thể qua thực chứng với trải nghiệm thực tại nơi tâm mới thấy ra, không thể qua ngôn từ và lời nói hay lý thuyết mà có thể thấy biết được thực tánh hoàn hảo của Pháp.
Con xin chia sẻ cái thấy qua 1 hiện tượng rất bình thường mỗi ngày vào tháng này đó là những cơn mưa, hàng chiều đều có mưa, cơn mưa bản thân chúng chắc chắn không thể có tốt xấu đúng sai, chỉ có cái bản ngã mới cho là đúng sai, vui buồn mà thôi, khi ướt đẫm sau cơn mưa cuối một ngày làm việc thì không ai có thể vui, tâm có sân thì biết ngay đó là sân.
Nhưng sáng hôm sau một buổi sáng mát rượi có ai còn phàn nàn về cơn mưa cuối chiều qua nữa đâu, tâm chỉ có hỷ lạc, ngay đó thấy tâm có hỷ lạc. Vậy cơn mưa đó bản chất của nó là đúng hay sai, tốt hay xấu không có thể nghĩ bàn.
Chỉ có tâm mình biết được thực tại đó là Pháp hoàn hảo mà thôi.
Pháp thật nhiệm màu.
Con biết ơn sư Ông đã chỉ ra cho chúng con được con đường Pháp màu nhiệm này.
Con TTG

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2022

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Sư Ông!
Con có đọc câu hỏi của bạn hỏi về tham ăn nhiều và tham xem video giải trí thì con đúng là cũng có bị 2 điều này.
Lúc đầu con ăn rất nhiều, xem cũng rất nhiều.
Nhưng một thời gian sau con phát hiện là con bị mệt mỏi bởi 2 điều này.
Sau đó con tự nhủ là từ nay sẽ ăn ít lại và không xem nữa, nhưng đó là con nghĩ vậy thôi chứ ăn vẫn cứ ăn, xem vẫn cứ xem, con rất khó chịu khi không từ bỏ được chúng.
Tiếp theo con vẫn cứ ăn tiếp, lúc này trong khi ăn con cảm thấy rất ngon, ăn no rồi con vẫn ngồi lại ăn thêm. Ăn xong con thấy no quá khó chịu, buồn ngủ, phải đi ngủ liền. Nó cứ tiếp diễn như vậy, sau con lại thấy lúc ăn thì ngon nhưng vừa nghỉ ăn là hết lạc liền, rồi ngủ hoài, mọi thứ khác không làm được cuộc sống gặp thêm nhiều vấn đề nữa.
Vậy là cái ăn của con tự nhiên giảm từ từ.

Về xem thì con xem miết, cái nào cũng hay, ai ai cũng hay. Con còn nghĩ thêm xem rồi mình sẽ học hỏi được nhiều thứ nữa.
Nhưng khi đối diện thực tế mới bị vỡ lẽ là mình không làm được như mình nghĩ.
Con cũng không thể bỏ xem ngay được, con bây giờ phải đi xem xét lại nội dung xem. Loại ra những trò vặt không thực sự lợi ích, tìm kiếm nội dung phù hợp với chính mình (vì xem cái nào với con mà không gây tham muốn, mong để có được, là tạm ổn).
Khi xem được video lợi lạc rồi thì khi xem lại những video trước kia tự nhiên thấy nhàm chán, không muốn xem.
Trên đây là trải nghiệm cá nhân của con.
Kính mong Sư Ông từ bi chỉ dạy thêm.
Con thành tâm kính xin Sư Ông trụ thế dài lâu, vì khi có Sư Ông đã là một niềm an vui rất lớn cho chúng con rồi.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-07-2022

Câu hỏi:

Thầy ơi,
Con đang vẽ một bức tranh sơn dầu về vẻ đẹp của đời sống và ngoài kia trời đang mưa... Đêm qua con nghe một bài pháp thoại, ngủ thật say, rồi sáng thức dậy, hoà vào cuộc sống với tâm hồn rỗng rang, tươi mới, như cơn mưa gột sạch bụi bám trên cửa kính. Con cảm nhận rõ mình yêu thích mọi điều nhưng chẳng khao khát sở hữu điều gì, sự hiện diện của mọi thứ trong cuộc sống là đã quá đẹp rồi. Khi ấy, con hiểu được thế nào là tương giao, thế nào là tình yêu. Và vẻ đẹp của tương giao lẫn tình yêu chính là không ràng buộc, không chiếm giữ thành của riêng mình. Sự hiện diện của ai đó, của điều gì đó là món quà rồi, như bông hoa đẹp bên đường đủ làm khách bộ hành mỉm cười, rung động, thầm biết ơn vì bông hoa đã ở đó.

Thư đã dài và lớp sơn đã khô, con chào thầy con đi vẽ tiếp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-06-2022

Câu hỏi:

Thầy ơi! Con đã thấy ra rồi, con đã thấy ra đau tự nhiên, đau do nghiệp và khổ do ảo tưởng, con thấy ra ảo tưởng ấy che lấp đi tánh biết, thấy ảo tưởng ngăn cản sự vận hành các Pháp đang là. Qua bài giảng Pháp của Thầy con đã nhớ nhận thức đúng bản chất của sự vật hiện tượng, bản chất không thực sự có cái “Ta” và đột nhiên lúc này con thấy, thật vì diệu, con chưa từng thấy nhẹ nhàng thế này, vạn sự y như nó đang là thế, không có khái niệm, không có “Ta” nào cả. Con thành tâm cảm tạ ơn Thầy! Sau đây con cần sống nhiệt thành với cái thấy biết này! Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-04-2022

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con xin trình bày những trải nghiệm của bản thân trong việc quan sát thân tâm của mình ạ
Con vừa mới kết hôn, khi ở nhà chồng, sau mỗi bữa ăn con đều rửa chén, dù là ít thôi nhưng khi một mình cặm cụi rửa chén, mỗi lần lại khác nhau: buổi sáng con rửa với sự thoải mái cùng suy nghĩ: rửa ít vầy vừa dễ rửa vừa gọn gàng; đến trưa con rửa chén lại có suy nghĩ: sao chồng mình không phụ mình ta; đến buổi tối con lại không còn thoải mái trọn vẹn trong việc rửa chén nữa, mà có suy nghĩ muốn chồng mình cùng rửa, có sự so đo tính toán thiệt hơn trong đó.
Lúc đầu con thấy công việc rửa chén cứ lặp đi lặp lại như nhau, thật là nhàm chán, nhưng khi nhìn lại con lại thấy mỗi lúc lại có những suy nghĩ khác nhau như vậy, con lại thấy thật thú vị, đâu có nhàm chán đâu, nhàm chán là do mình không nhận ra được những suy nghĩ đó đang diễn ra, cũng như không trọn vẹn tỉnh thức ngay chính hành động đó thôi. Mới vừa rồi con còn thấy việc rửa chén thật nặng nề, nhưng tự nhiên nhận ra điều đó, con lại như được buông xả ra vậy, thoải mái nhẹ nhàng.
Đó là trải nghiệm trong đời sống thường nhật của mình thôi, con xin trình thầy ạ, nếu không đúng chủ đề xin thầy bỏ qua cho con ạ
Thưa thầy, con chỉ nghe những pháp thoại của thầy online thôi nhưng những lời dạy của thầy như sợi dây thừng kéo con ra khỏi bãi cát lún, con thật sự biết ơn rất nhiều! Cầu nguyện cho thầy nhiều sức khoẻ và bình an.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-12-2021

Câu hỏi:

Kính đảnh lễ Thầy.
Kính chúc Thầy và các bạn đạo một buổi sáng thật an lành. Con đang ngồi đây với những dòng chữ trình pháp kính gửi đến Thầy.

Thầy đã dạy, con hãy tự mình khám phá thực tánh pháp nơi chính mình. Thầy bảo, nếu Thầy nói ra hết thì sao con có thể nếm được hương vị thực tánh pháp. Nhưng thật ra, Thầy đã từ bi nói hết rồi đó: con hãy "thấy, thấy, ... thấy ra...", "thấy tức là hành", "hành chỉ để thấy"... Thầy đã từ bi trao cho con chìa khóa "tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác" để mở cánh cửa vô sinh. Thầy từ bi và nhẫn nại khai thị vì:

"Ta vốn từ thiên thu
Đứng bên bờ giác ngộ
Nhưng yêu đời bể khổ
Ta chọn kiếp phù du."

Thầy ơi, khi tự mình thấy ra trạng thái và thái độ ngay nơi thân tâm, con đã phát hiện ra tinh tấn, chánh niệm tỉnh giác cũng là quay trở về, trọn vẹn, thấy ra tuần tự diễn biến tự nhiên của pháp: ngoài cửa sổ, mặt trời đang lên cao, tiếng chim hót, giọng nói của Thầy đang vang ra từ bài pháp thoại, tâm hoan hỷ đang khởi sinh,... đúng như lời Thầy dạy:

"Hiện hữu tùy duyên khởi
Trùng trùng pháp tướng sinh"

Còn gì nữa đâu. Con cứ tự nhiên soi sáng cái đang là. Vì các trạng thái nơi thân, thọ, tâm, pháp luôn sinh diệt nên khổ tự nhiên và khổ quả là đương nhiên, chỉ cần con thư giãn buông xả quan sát thấy rõ thái độ tâm lý đối với các trạng thái ích kỷ, vọng động, tham ái, vô minh, giãi đãi, đối kháng, ảo vọng, chấp không, bất mãn, thủ trước. Con biết con đường phía trước của con còn dài lắm để buông hoàn toàn những cái ta ảo tưởng trên. Nhưng con vững bước, nghiêm túc, hồn nhiên, thận trọng tinh tế, tự do sáng tạo, và chân thành đi trên "con đường" có dấu chân của Thầy và các Bậc Giác Ngộ đi trước.
Con xin đảnh lễ tri ân Thầy.
Con
Tánh Thuần Khiết

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-12-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, bây giờ con thấy, cuộc sống này không có gì là khổ, vô thường là đẹp, chỉ có thường hoài ở đời sống này mới là.. kinh dị. Vì con đã trải qua cái khổ y như nhau mấy chục năm và cái hạnh phúc giả tạo y như nhau mấy chục năm. Bây giờ mỗi ngày con đều đón nhận cái mới mà không bị ai trói buộc bởi sợi dây vô hình nữa, con cảm nhận sự tự do thực sự dù bên ngoài cuộc sống vẫn là công việc đó, vẫn là tiếp xúc với những con người như vậy. Nhưng bên trong họ và bên trong ngoại cảnh bên trong con đã có sự thay đổi. Không còn thường hằng bất biến như trước nữa. Thậm chí những cơn trầm cảm đột ngột xuất hiện và rồi nó cũng đột ngột ra đi khi biết đâu là nguồn gốc vấn đề. Từ trước đến giờ con không hề "chiến đấu" một mình. Con nhờ cậy Tam Bảo hay cả Thượng đế và cả một "đội quân" hùng hậu những người thân thậm chí bè bạn con không hề biết. Con thấy mình đúng là không có gì đặc biệt, không có gì hơn người, chẳng qua là con chân thật thôi và khi khó khăn nhất con có sự cầu cứu, con không tin với cái bản ngã cố gắng thì mình sẽ vượt qua được. Con tin vào sự tương thông của vạn vật, vạn Pháp, tâm người, tâm Phật,... sẽ giúp con khi cần. Điều mong ước lớn nhất bây giờ con cần cho cuộc đời con khi qua một trang sách mới của cuộc đời là... sự thảnh thơi thật sự trong tâm hồn mà hôm nay con mới bắt đầu cảm nhận được. Con xin chia sẻ niềm vui này với vạn vật muôn loài và sự thảnh thơi ấy sẽ đến với tất cả.
Con xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-12-2021

Câu hỏi:

Kính Thầy!
Trên bảy năm âm thầm theo gót chân Thầy trên mạng. Hôm nay con có bài trình kính dâng lên Thầy.
Dấu Ấn năm xưa đang hiện bày
Cuộc đời vui khổ như gió thoảng
Tự do thong thả không ràng buộc
Con quỷ vô thường khóc hu hu

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-12-2021

Câu hỏi:

NAMO SAKYA MUNI BUDDHA!
Con xin chấp tay, cúi đầu đảnh lễ Thầy.
Dạ kính Thầy, hôm nay con tiếp tục nghe pháp, thực tập, chiêm nghiệm và có bài chia sẻ ạ.
Con suy ngẫm nhiều, câu nói của Phật khi đản sinh "Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn", con thấy điều đó rất đúng nhân quả và con tin điều đó.
Khi Phật nói câu này chính là kiếp cuối cùng để thành một vị Phật, không hề có tính chất kiêu mạn bởi vì quá trình thành Phật, phải trải qua 4 A-tăng-kỳ và 100 ngàn đại kiếp.
Trong quá trình đó Phật làm gì, tu gì mới có thành quả như vậy? Đó là Phật giữ thái độ và hành vi bất nhị trước Pháp nhị nguyên trong mọi hoàn cảnh, mọi tướng trạng, mọi pháp giới. Nghĩ đến đây con mới nể phục Phật, bởi vì, đối với con, một kiếp này, tướng trạng này, pháp giới này, đã làm con khốn đốn rồi trong khi đó Phật trải qua thời gian dài như vậy mà vẫn giữ tâm bất nhị trước pháp nhị nguyên thì con bất khả tư nghì, không còn lời để nói chỉ còn sự tán thán, cảm nhận công đức lớn lao của Phật.
Con cảm ơn duyên lành đã gặp Phật, Pháp, Tăng trong cuộc đời, đã soi sáng lại thái độ và hành vi lầm đường lạc lối của con, để ngay hiện tại, thời điểm hiện tại con tự biết điều chỉnh lại thái độ nhận thức và hành vi của mình để tốt đời đẹp đạo ạ.
NAMO BUDDHAYA!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-12-2021

Câu hỏi:

Nắm giữ, càng thêm khổ
Buông ra, lòng nhẹ tênh
Cớ chi cầu như ý
Giữa cuộc đời mong manh!

Dạ thưa Thầy! Con cũng tập làm mấy câu thơ để diễn tả suy nghĩ của mình.
Xin Thầy góp ý giùm con. Con cảm ơn Thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »