loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 600 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-05-2018

Câu hỏi:

Dạ kính xin Thầy cho con xin trình pháp và nhờ Thầy soi dáng cho con ạ. Trong suốt thời gian con trải nghiệm giờ đây con tương đối đã có phần trở về với chính mình được khá khá rồi Thầy ạ. Khi con trở về được và con thấy ra như sau. Khi cơn đau trong thân con khởi sanh con biết rõ nguyên nhân là thứ 1 sau đó phía sau cái đau ấy con tự dựng lên những phiền não chống đối muốn loại trừ tạo lên tập đế sau đó khổ phát sanh con thấy khổ là ảo là khổ đế, kế tiếp đơn giản là nhận ra cái khổ là ảo con buông ra ngay lập tức liền trở về với thực tại chỉ còn trạng thái đau liền chấm dứt khổ và trọn vẹn với cái đau ấy thì ngay đó là đạo đế và diệt đế luôn. Đơn giản là buông thái độ của bản ngã ra thì sự thực chứng cái đau ấy là đạo đế và đau mà không khổ là diệt đế. Và khi con tiếp xúc với tham cũng vậy con nhận ra nguồn gốc khởi sanh tham khi con bị mất tĩnh giác liền bị nó cuốn trôi theo dòng chảy của nó và khi con nhận ra con bị mất tỉnh giác thì tạo nên tập đế và khổ đế, liền ngay tức khắc con lấy lại tỉnh giác và thấy rõ tham con buông ra chỉ trọn vẹn soi sáng tham thì con thấy rõ sự sinh diệt của nó, đó là đạo đế và liền thoát khỏi khổ là diệt đế luôn nên không còn bị tham ảnh hưởng nữa. Và con mới chiêm nghiệm hành thiền Vipassana là quá đơn giản như thế chỉ cần nhìn thấy rõ như vậy thôi đâu là khổ đế đâu là đạo đế và diệt đế. Và con thấy ra là mình không nên khống chế tâm dù đó là tâm đang ở trạng thái nào chỉ cần tỉnh thức trọn vẹn với nó là được không nên chọn lựa tâm thích hay tâm không thích theo ý đồ của bản ngã. Ví dụ bản ngã thích tâm vui mà không thích tâm buồn. Bản ngã thích lạc mà không thích khổ..., con thấy mình không có quyền chon lựa ở đây mà dù tâm như thế nào mình chỉ cần tỉnh giác và trọn vẹn như vậy mà thôi. Cứ trọn vẹn mà thấy ra đâu là khổ đế đâu là đạo đế và diệt đế là được. Con nghĩ mình sống thiền chỉ đơn giản là sống như vây thôi. Và tương tự tiếp sống với cuộc đời cũng vậy chỉ cần tỉnh giác và thấy rỏ như vậy rồi từ từ pháp sẽ tự điều chỉnh. Con chỉ mới thấy được như vậy thôi có gì không đúng mong Thầy hoan hỷ chỉ dạy thêm cho con (nhiều khi con hiểu theo cảm giác của con khi con viết ra thành lời con không biết trình sao cho Thầy và các bạn dễ hiểu mong Thầy thông cảm cho con. Vì con chưa hiểu lắm về ngôn từ phật học con nghe pháp Thầy nhiều nhưng con chỉ cảm nhận qua nội tâm của con những ngôn từ con không để ý nhiều nên khi trình pháp con viết hơi lung tung mong Thầy từ bi tha tội cho con). Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-05-2018

Câu hỏi:

Con xin cúi đầu đảnh lễ Thầy,
Bạch Thầy,
Giữ tâm thanh tịnh tức là không phóng dật, buông lung. Khi tâm thanh tịnh thì không còn thiện ác theo tục đế nữa mà chỉ còn việc cần làm và không cần làm đúng không ạ?
Ngày trước vì muốn đến nên con đã đi, bây giờ muốn dừng lại, nhưng chính ý muốn dừng lại cũng là động lực tiếp tục đẩy con tới trước. Do vậy, chỉ có can đảm, chấp nhận trải nghiệm thực tại, không phóng dật buông lung, tự mình tháo bỏ hết những kiết sử thì mới có thể thật sự dừng lại.
Không biết những nhận thức của con trên đây có đúng không, xin thầy từ bi chỉ cho con 1 con đường.
Con xin cúi đầu đảnh lễ tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-05-2018

Câu hỏi:

Con chào thầy!
Lâu nay thầy vẫn khỏe chứ ạ?
Đời sống của con lâu nay cũng khá thú vị thầy ạ! Vui, buồn, an lạc, lo lắng bình thường... Hầu như các diễn biến bên trong con đều thấy (cảm nhận) được. Hiếm có gì trong tâm khởi lên mà con không thấy, nhưng có khi vẫn chạy theo nó theo thói quen cũ. Nhất là khi đang trong cảnh gì đó mà ngoại lực quá mạnh con vẫn chạy theo, trước đó trong một thoáng con đã thấy nhưng vẫn bị nó cuốn đi. Có một số thói quen cũ đeo bám con (hút thuốc, ghanh tị, ngạo mạn...) con cũng thấy nó, nhưng còn theo một vài thói quen không tốt đó.
Con thấy rằng khi mình sống đơn giản, thường trở về thanh tịnh thì dường như mọi thứ xung quanh cũng suôn sẻ hơn nhiều, cảnh sống cũng yên bình hơn, thành công theo tục đế cũng đến, ít gặp cảnh trắc trở. Con vẫn thích thú với nhiều thứ tốt đẹp ở trần gian.
Con như vậy có tiến bộ gì không thưa thầy?
Con cảm ơn thầy rất nhiều vì mọi thứ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-04-2018

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Con chân thành cảm ơn những lời khai thị Phật Pháp của thầy ạ.
Mỗi khi con ngộ ra điều gì, con ngẫm lại lời thầy, con thấy lời thầy dạy rất tuyệt vời ạ.
Hôm nay con ngộ thêm về Tuệ giác, con thấy tuệ giác cũng đồng với trí tuệ với tánh biết.
Thầy dạy tu là phát huy trí tuệ và đạo đức, con hiểu là phát huy tuệ giác để thấy trọn vẹn sự thật và đạo đức là sống đúng theo sự thật đó.
Phát huy là mình luôn sử dụng tuệ giác hằng ngày, bằng cách thận trọng chú tâm quan sát trong sinh hoạt đời sống.
Mình cần thường sống với duy nhất 1 loại tâm, tự tánh cao quý đó, tâm này dung hợp cả giới định tuệ.
Con xin chia sẻ chút suy nghĩ của con. Con kính mong thầy chỉ dạy cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-04-2018

Câu hỏi:

Thầy ơi,
Con là người đã từng hỏi câu hỏi làm sao mau trả nợ tiền duyên nhanh nhanh, nên hồi hướng cho duyên nghiệp đó hay phải chuyển sang tình đạo để an vui trọn vẹn với cuộc sống vợ chồng con cái hiện tại... và thầy đã im lặng không trả lời câu hỏi này, con hiểu là thầy muốn con tự nhận ra...
Hôm nay, con thấy ra rằng mình đã hỏi một câu hỏi sai bởi khi con chưa nhận ra mình ảo đến mức nào, học được bài học nhân tình thế thái nào rồi, mình đã yếu đuối và dựa dẫm vào tình yêu ảo như thế nào thì không bao giờ có cái gọi là trả nợ xong.
Con và người ấy có tiền duyên thật thì sao? Nếu đúng thì nó cũng chỉ là một chuyện của một kiếp xa lắc nào đó thôi, không phải là cuộc sống bây giờ, nếu con dính mắc nghĩa là đã để chuyện nghiệp duyên quá khứ chi phối hiện tại rồi lại tạo thêm nhân xấu cho kiếp sau. Con có vô số kiếp như thế, nếu con không học ra bài học ảo tưởng vào một tình yêu ảo của mình thì dẫu con có trả hết nợ cho người này thì người khác lại xuất hiện và làm cho con điên đảo mà thôi.
Con đã từng trách người đó dối lừa con, lợi dụng tình cảm của con hơn là thương con, nhưng giờ con trách mình nhiều hơn vì đã ảo tưởng và yếu đuối đến nỗi bị "ngoại lực" và nghiệp duyên chi phối.
Khi con phát hiện rằng con phát huy chánh niệm tỉnh giác trở về với chính mình không còn mong cầu bám víu vào tình yêu ảo từ người đó nữa thì con biết rằng mặc dù con vẫn còn quan tâm người đó và đối xử tốt với họ mà không thù hận thì việc này đã giúp con phát huy trí tuệ (không bị chi phối bởi "ngoại lực", nghiệp duyên và thấy ra cái yếu đuối ảo tưởng trong con về mối quan hệ này) và đạo đức (không giữ mối hận thù thậm chí còn có thể duy trì việc giúp đỡ họ trong cuộc sống), con cứ tiếp tục sống trọn vẹn tỉnh thức và thực tập duy trì điều này tốt thì đến một lúc nào đó các tiền duyên đó sẽ tự động được hóa giải hợp lý mà con không cần nôn nóng làm cho nó biến mất đi nhanh nữa phải không thầy?
Nếu con hiểu sai kính mong thầy hướng dẫn để con có thể tìm đường trở về với chính mình mà không tiếp tục lạc lối.
Con cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-04-2018

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy.
Con thưa Thầy, con năm nay 36 tuổi.
Lúc trước, con chưa có niềm tin thật sự vào Đức Phật. Trong khoảng thời gian hơn 10 năm chồng con tìm hiểu Phật Pháp qua nhiều pháp môn nhưng con luôn có một lòng nghi hoặc sâu xa trong tiềm thức. Anh ấy chia sẻ Phật pháp thì con nghe nhưng con luôn đặt ra nhiều câu hỏi cho anh. Lòng nghi hoặc của con chỉ là: khi tiếp xúc với giáo lý con nghi ngờ, tự suy nghĩ, không tin tuyệt đối chứ con không có biểu hiện thô lỗ ra lời nói, hành động bất kính vì con thấy những lời dạy đó đã làm giảm nỗi đau trong con khi ba mẹ ly hôn và mỗi người một nơi.
Con không hiểu rõ ràng lí do nghi hoặc của con thực sự là gì. Cho đến 3 năm trở lại đây, khi chồng con tìm hiểu về thiền Tứ Niệm Xứ, về những lời giảng của Thầy trên web Trung Tâm Hộ Tông. Anh chia sẻ cho con, con bắt đầu nghe Thầy giảng rồi con quay về với chính mình, lắng nghe những gì xảy ra với mình. Dần dần, con nhận thấy có 1 lí do rõ ràng nguyên nhân con luôn nghi ngờ về giáo pháp của Đức Phật là vì: Đức Phật đã từ bỏ vợ, con nhỏ và gia đình để ra đi tìm đạo. Con suy nghĩ trong lòng việc đó là vô trách nhiệm, ích kỉ cá nhân. Vô thức con giận lây từ hành động của ba con với Đức Phật. (So sánh thật là khập khiễng mà vô thức của con nó như vậy). Thật ra, con đang phóng chiếu hành động bỏ mẹ và con ra đi để tìm hạnh phúc mới của Ba con với hình ảnh của Đức Phật. Con đã không hiểu được tình yêu thương vô nhiễm, vô ngã vị tha của Đức Phật. Con đã không hiểu giáo lý căn bản của lời Phật dạy là: Không nương tựa vào đâu hết. Gần đây, con mới hiểu được khi con đọc bài Khúc gỗ trôi sông mà Thầy và Thầy Ajahn Chah viết: không bị kẹt vào bờ này, bờ kia...Con càng tỏ tường hơn khi con thấy Thầy từ bi chỉ dẫn cho chúng con.
Lòng con giờ đây không còn nghi hoặc lời Phật dạy nữa. Con cảm thấy rất vui khi con quay về khám phá chính mình. Lúc này, con nhớ tới lời Thầy đã nói với các đạo hữu khác là: "cuộc sống là những bài toán khó mà đáp án không có trong đó, chỉ có trong lòng con". Con dần dần sáng tỏ mình hơn kể từ khi con biết quay về với chính mình. Chúng con thành kính tri ân Thầy.

Con cảm ơn Thầy đã lắng nghe con chia sẻ.
Con kính chúc Thầy dồi dào sức khoẻ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-04-2018

Câu hỏi:

Con kính Thầy.
Con bắt đầu tiếp xúc với trang Trung tâm hộ tông từ 3 năm trước. Trước đó con đầy kiến giải, nhưng từ khi nghe pháp thoại của thầy và nhờ nhiều những bài viết hướng dẫn cùng mục hỏi đáp mà qua đó con tiếp xúc với Thiền rồi mọi thứ dần sáng tỏ và mỗi lúc càng sáng tỏ hơn.
Con cũng có nhiều câu hỏi (nhiều khi ngu muội) gửi đến Thầy và Thầy luôn tận tâm giúp đỡ. Có những câu hỏi thầy không trả lời, nhưng cách không trả lời của Thầy cũng giúp con tự nhận ra sai lầm trong câu hỏi, mà qua đó con tự nhận thức ra bài học.
Ngày nay con đã Thận trọng, trú tâm, quan sát bất kể mọi sự kiện diễn ra nơi con trong từng phút giây. Khi Niệm khởi lên con thấy rõ, các cảm thọ khởi con nhận thấy rõ... Các diễn biến nơi thân, tâm, cảnh con luôn thận trọng và tỉnh thức một cách tự nhiên. Nếu có đau khổ xảy ra con tỉnh thức, không phản ứng nhưng nhìn thẳng vào đau khổ ấy, con quan sát và thấy dòng Niệm khởi lên rồi đi, con thấy vô thường và vô ngã nơi đau khổ. Tương tự vậy, khi lo lắng, khi vui và cả khi con đang viết cho Thầy những dòng thư này.
Ngày nay, từ một người đầy đau khổ như muốn từ bỏ cuộc đời này, giờ đây con lại thấy cuộc đời này là một phép màu. Con thấy mình được sống là một đặc ân lớn mà Thượng Đế (Pháp) đã mang lại. Mỗi buổi sáng con nhìn ngắm từng chiếc lá con thấy phép màu trong cái rất bình thường mà ngày xưa chưa bao giờ con thấy.
Con thấy đời sống phía trước luôn là dấu hỏi nhưng con không còn cố gắng đạt được bất kể điều gì nữa mà con chỉ thận trọng, chú tâm tùy duyên thuận pháp trong mỗi hành vi và luôn biết rằng mọi sự đến đi không ngoài sự vận hành của Pháp, con đã biết tận hưởng những phép màu mà Pháp mang đến cho con.
Ngày xưa con cứ nghĩ ngộ Tánh đã là đã giác ngộ. Nhưng càng lúc con càng thấy ra rằng thấm Đạo còn quan trọng hơn. Vì Đạo là đời sống.
Con biết thầy rất bận, con chia sẻ hơi dài, con chỉ muốn tỏ lòng biết ơn Thầy vô hạn, mong Thầy thông cảm.
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-04-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con xin trình pháp:
1. Khi một pháp đến thì tâm khởi sinh, tâm này khởi lên bởi duyên là ngoại cảnh và nhân là có sẵn trong vô thức do nhận thức đã được gieo đâu đó trong quá khứ rồi, vậy việc mình làm là nhìn thấy ra sự khởi sinh này và diễn biến nơi thân, thọ, tâm, pháp.
2. Khi trọn vẹn với pháp thì thấy ra:
- Nó theo duyên mà sanh khởi chứ nó không phải là ta, khi thấy nó không phải là ta thì ta không bị lôi kéo chi phối.
- Nếu tâm bất an, đau khổ hoặc dính mắc thì chắc chắn là nhận thức sai vì thế nên điều chỉnh nhận thức cho đúng. Nhận thức sai này hiện tại con thấy có những lý do: cho là của mình, muốn mọi thứ theo ý mình, cho là như thế này mới tốt thế kia là xấu. Muốn chiếm hữu cái mình cho là tốt.
Kết luận: mọi việc trong đời dù thuận hay nghịch cũng là điều tốt để mình thấy rõ ra cái ẩn tàng trong vô thức nhầm lôi nó ra hữu thức để nếu sai thì chỉnh sửa lại nhận thức. Đồng thời mình cũng hiểu rõ pháp đó hơn.
Thầy cũng nói cái đúng chỉ xuất phát từ cái sai chứ không phải cái đúng lý tưởng, cho nên khi đau khổ thì quan sát đau khổ tới khi thấy ra nhận thức sai thì tự động sẽ sửa đổi nhận thức cho đúng. Chứ không phải là khi đau khổ thì diệt đau khổ hoặc phải phấn đấu đạt được hạnh phúc.
Con thấy vậy đúng không ạ! Con xin tri ân thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Hôm nay, con chợt nghĩ việc gì là quan trọng nhất?
Người trẻ tuổi hay mông lung trăn trở thế, học theo thầy dạy: tỉnh thức trong thực tại đời sống của chính mình, con đã bình an và vững vàng hơn rất nhiều ạ.
Con tự thấy điều quan trọng nhất là điều cần làm trong giây phút hiện tại, mình tỉnh thức học hỏi trưởng thành trong mỗi giây phút đó.
Con thấy vậy cũng là giác ngộ bản thân và hoàn cảnh của chính mình. Cuộc sống muôn màu, mỗi người có sinh nghiệp, lựa chọn nghề nghiệp khác nhau, nhưng Pháp thì trùm khắp. Mình tỉnh thức thấy đúng sự thật, sống thuận theo. Nếu có mong muốn phụng sự tốt đẹp nào đó, mình cũng dựa vào "sự thấy đúng" đó mà cố gắng.
Con nghĩ vậy là sống hợp chánh pháp và cũng cầu tiến nữa ạ.
Con kính mong được thầy chỉ bảo thêm cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2018

Câu hỏi:

Thầy ơi con chân thành cảm ơn thầy đã khai thị cho con tìm về được với chân tâm của mình! Bây giờ con đã phân biệt và biết rõ ràng tâm sinh diệt và không sinh diệt ngay chính mình. Chân tâm hay tánh biết là cái tâm tĩnh lặng và thường biết rõ ràng, ở đó chỉ có cảm nhận, lắng nghe những pháp đến với mình mà không có phán xét, khái niệm gì cả. Đó là cái biết mà không khởi lên gì cả, không thêm thắt gì vào hết, đơn giản là chỉ có biết một cách hồn nhiên. Có lẽ dùng ngôn từ để nói ra thì khó diễn tả hết được nhưng con nghĩ thầy hiểu rõ được những gì con muốn nói. Hiện tại con chỉ mới bắt đầu như vậy thôi, bản ngã vẫn chưa diệt hoàn toàn nhưng con đã thấy rõ nó rồi thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »