loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 60 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'giáo dục & dạy con'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 31-07-2020

Câu hỏi:

Con kính thưa Sư Ông, xin Sư Ông chỉ dạy cho con ạ.
Con trai con thường hay có những hành vi, lời nói chưa đúng mực. Khi con ứng dụng pháp trong thấy chỉ thấy, trong nghe chỉ nghe, trong biết chỉ biết để quan sát cháu thì con thấy tâm mình bình an, thậm chí đôi lúc con có thể mỉm cười và nhắc nhở nhẹ nhàng cháu. Có điều là, cháu lờ đi như không nghe thấy và vẫn tái phạm.
Tuy nhiên, cũng có những lúc con khởi lên suy nghĩ phải có trách nhiệm dạy dỗ con nếu không nó có thể hư hỏng, nên khi con nói một vài lần cháu không nghe, thì cơn nóng giận của con nổi lên. Con vẫn quan sát được tâm sân từ lúc bắt đầu đến lúc cao trào là khi con bực tức, thậm chí mắng và đánh cháu.
Con quan sát được hai lộ trình tâm của con, như hai con người hoàn toàn khác.
Con xin Sư Ông chỉ dạy cho con trong tình huống này thì đâu mới là cách hành xử đúng tốt ạ. Con cảm ơn Sư Ông!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-07-2020

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, con xin trình lên thầy một việc sau kính mong thầy từ bi giúp cho ạ. Việc là, sao con thấy nhiều gia đình có ba hoặc mẹ quy y rồi tu theo một pháp môn nào đó lại muốn con, cháu mình (dù nó chỉ là đứa trẻ 5 hay 7 tuổi) phải hành theo như ngồi thiền... như vậy có tốt không thầy? Con xin cảm ơn thầy nhiều ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-07-2020

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con trai con đã đi du học 6 năm, mỗi năm về Việt Nam một lần. Năm nay cháu 21 tuổi. Con và chồng ly dị năm cháu 11 tuổi. Cháu rời VN đi du học năm 15 tuổi. Cháu là đứa con duy nhất của con.
Trong 6 năm cháu du học thì có tới 4 năm đầu truyền thông mẹ con không tốt. Cháu không bao giờ chủ động liên lạc với con, và khi cháu về VN chơi dịp hè thì cũng rất miễn cưỡng giao lưu với mẹ. Đã có lần con bức xúc quá khóc và nói với cháu mẹ đã làm gì để con đối xử với mẹ như thế thì cháu chỉ lạnh lùng nói "Con rất happy, chỉ có mẹ không happy thôi".
Hè năm ngoái cháu về VN thì cháu lại trở nên vui vẻ, chịu nói chuyện với mẹ và ông bà ngoại chứ không lạnh lùng, khinh khỉnh như các lần trước.
Năm nay cháu vẫn truyền thông rất OK với ông bà ngoại. Nhưng với con thì con cảm nhận cháu vẫn có khoảng cách. Cụ thể là cháu hay phản ứng và bắt bẻ những điều con nói, khiến con cảm thấy cháu coi thường mẹ. (Trước đây nhà chồng cũ của con cũng coi thường con dù thực ra vợ mới của chồng con kém con nhiều điểm. Con không thích kể lể và phô trương, cũng không thích ăn diện và theo đuổi chức vụ, con chỉ thích sống thầm lặng và làm những việc âm thầm tốt cho người khác, trong cuộc sống và cả trong công việc).
Nhưng có lẽ vì con ít chia sẻ nên cháu có ý khinh thường mẹ. Nó đâu biết mẹ nó không phải dạng vừa.
Khi thấy cháu có biểu hiện như vậy, con cũng không cáu gắt mà cũng chẳng muốn giải thích. Con chỉ thấy rất buồn. Và con nghĩ thôi kệ, cứ để nó trải đời thêm rồi nó sẽ hiểu ra thôi. Chứ nếu tâm nó không có nhiều tôn trọng với mẹ thì chẳng thể nào giải thích phân bua hay chứng tỏ được.
Con có thói quen không phân bua với những người không hiểu mình. Nếu họ đủ tầm để hiểu, họ đã hiểu.
Nhưng trong thâm tâm thì con đau và buồn rất nhiều. Mình thì dành bao tình cảm cho con, con thì không hiểu mà còn khinh thường mẹ.
Xin Thầy chỉ giáo cho con con nghĩ và làm như vậy có đúng chưa ạ?
Làm thế nào để con có thể ung dung tự tại và không bị chính con cái ruột thịt mình làm tổn thương mình ạ?
Con cám ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-05-2020

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông, mong Sư Ông luôn khinh an. Con xin kể với Sư Ông câu chuyện như sau:
Con của con còn nhỏ, thỉnh thoảng cháu có một vài cư xử khiến cho người khác cảm thấy không vừa lòng, khi đó trong con khởi lên một ý nghĩ muốn dạy bảo con trẻ rằng: Con ơi, con nên điều chỉnh hành vi để người khác khỏi mếch lòng". Tiếp đến con lại nghĩ: "Một đứa trẻ khi phản ứng với điều gì đó thường biểu thị chân thực diễn biến trong Tâm nó, vậy mình cần có cách khuyên bảo thế nào để có thể phù hợp với Chánh Pháp, không gây hậu quả ngược lại". Con tiếp tục nghĩ: Thay vì khuyên suông phải thế này, phải thế kia, con cần giải thích cho con của con một cách đơn giản, bằng những ví dụ dễ hiểu để trẻ có thể tự thấy rằng, như trò chơi Domino, đại ý rằng một lời nói cũng tác dụng giống như một quân Domino,... Con cũng đang tìm thêm những cách nào đó để làm cho cháu thấy Chánh Pháp một cách hồn nhiên nhất.
Kính thưa Sư Ông, việc dạy con cái như vậy có thuận Pháp không?
Con kính đảnh lễ Sư Ông.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-04-2020

Câu hỏi:

Con xin được đảnh lễ Thầy.
Thưa Thầy, hiện tại con và chồng con đang gặp mâu thuẫn khi nuôi dạy con cái. Chồng con rất hay đánh con cái, mà con thì nghĩ như vậy là không tốt, con cái cần nuôi dạy đúng cách, mình nói nhẹ nhàng mà nghiêm khắc thì sẽ tốt hơn dùng bạo lực. Con suy nghĩ như vậy có đúng không ạ? Xin Thầy cho con và chồng con lời khuyên.
Con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-07-2019

Câu hỏi:

Sư Ông ơi, lại một ngày trôi qua trong sự mệt mỏi từ ngày con nhận công việc ấy. Đây là công việc đầu tiên của con sau cánh cửa đại học. Viết đến đây con bỗng vô thức thở dài. Con tiếp nhận vị trí giáo viên ở phòng tâm vận động tại một trung tâm giáo dục đặc biệt. Đây là nơi giáo dục các em bị tự kỉ, tăng động, chậm ngôn ngữ,... Mới đầu con cảm thấy rất hào hứng vì đây là việc đúng với chuyên ngành con học, lương bổng cũng tốt hơn so với những nơi khác, con sẽ nhanh có tiền gửi về phụ giúp gia đình vì tháng nào mẹ con cũng cần tiền đi bệnh viện ngoài Hà Nội, bố con ngày càng yếu, em con lại còn nhỏ. Thế nhưng càng tiếp xúc con lại càng thấy chán nản và sợ hãi. Học sinh xuống dưới phòng con dạy rất hiếu động, đập phá mọi thứ, trèo leo, chạy nhảy, la khóc, đánh bạn, cắn bạn, ném mọi thứ. Con cảm thấy đuối sức. Có những lúc con tức giận và đánh mấy đứa nhỏ. Con nghĩ lại thật khôi hài Sư Ông ạ. Mới đầu tiếp xúc thấy các cô giáo khác đánh mấy em, con đã không đồng ý. Thế nhưng khi con bắt đầu dạy từ một người phản đối bạo lực con lại trở thành kẻ bạo lực. Con sợ hãi chính hành động của bản thân mình. Con mệt mỏi với cả đồng nghiệp khi đi làm với tâm thế phòng bị lẫn nhau vì mọi người trước mặt một đằng sau lưng một nẻo. Nhiều khi họ chèn ép, các cháu nào không ngoan họ không muốn dạy thì đưa qua phòng con. Con thật sự muốn từ bỏ. Nhiều khi con suy nghĩ liệu có phải con đã nhanh quá trong việc đưa ra quyết định chọn việc làm. Con mới chỉ bắt đầu được vài tuần nhưng đã muốn từ bỏ, thế nhưng gánh nặng tiền bạc, tìm việc làm mới cứ khiến con loay hoay. Xin Sư Ông giúp con. Nếu được xin Sư Ông trả lời con qua địa chỉ email ạ. Con thành tâm đảnh lễ Sư Ông!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-07-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con đang nuôi con nhỏ, tức là ban đêm thường thức giấc cho em bé bú. Nhưng nhiều đêm, như đêm nay chẳng hạn, con cứ dậy cho em bú rồi nằm mãi không ngủ lại được, dù ban ngày con nghĩ con không có sân hận gì. Vậy là con đang bị sao vậy thầy? Hay con tưởng là tâm con an tĩnh ban ngày mà thực ra không phải, chỉ là con cố tình không thấy ạ? Con phải thực hành sao để dễ ngủ lại khi thức dậy vào ban đêm ạ?
Và vì con thường ngủ theo giấc của em bé, tức không trọn vẹn chu kì ngủ của người lớn, nên khi tỉnh giấc cho con bú là con thấy con đang mơ quá nhiều. Theo khoa học thì đó là con đang trong chu kì mơ của một giấc ngủ, và thế là bình thường, vì nếu con ngủ trọn vẹn thì lúc thức giấc ko phải lúc đang mơ đó nên con sẽ không thấy gì, còn khi bị tỉnh giấc lúc đang mơ mình sẽ biết về giấc mơ. Con đọc các câu trả lời của thầy cho một số đạo hữu thì con nhớ ý thầy là: nếu con chánh niệm tỉnh giác ban ngày thì ban đêm sẽ không mơ mộng lung tung (không biết con hiểu có đúng không ạ?), và con cũng nghĩ như thế hơn là theo giải thích của khoa họ
Thầy chỉ dẫn cho con cách thực hành vào ban ngày để con có được giấc ngủ dễ dàng và không mộng mị vào ban đêm được không ạ?
Con xin lỗi nếu câu hỏi của con lôi thôi quá ạ, tại con cứ có nỗi lo khi con mất ngủ con sẽ không đủ sữa cho em bé.
Con cảm ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-06-2019

Câu hỏi:

Dạ, con kính chào Thầy!
Dạ trong một bài giảng con có nghe Thầy nói về việc cha mẹ giáo dục con cái và Thầy nói rằng có thể sẽ cho ra một quyển sách nói về vấn đề này. Dạ không biết là Thầy còn có ý định viết về vấn đề giáo dục này không? Con xin cám ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-04-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con cảm ơn Thầy nhiều ạ. Xin Thầy chỉ dạy thêm về cách thưởng phạt đúng lúc với bé giúp con với ạ. Vì trước đó con cũng cùng bé xem xét và đưa ra nội quy phù hợp cho cả nhà cùng tuân thủ. Nhưng sau cùng bé cũng vẫn tỏ ra không vui và tìm mọi cách để phá vỡ ạ. Con nghĩ thưởng phạt chỉ là hình thức bên ngoài nếu như bé chưa được trải nghiệm những mặt trái khi phá vỡ nội quy thì cũng vô ích ạ. Vì vậy nên giờ con tự nhủ con nên đặt hết niềm tin vào Pháp và Pháp sẽ biết cách giúp bé thay con ạ. Con chỉ lo việc con và rải tâm từ cho bé, cho bé cơ hội nghe pháp hằng ngày thôi ạ. Con hiểu vậy có được không ạ? Con xin cảm ơn Thầy ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-12-2018

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Sư Ông ạ!
Thưa Sư Ông, con có 3 bé còn nhỏ, con luôn muốn các bé của con lớn lên và được sống trong Phật Pháp để sống cuộc đời không uổng phí. Con biết là mỗi con người đều có "nhân" sẵn nhưng Sư Ông ơi, con phải làm sao để hướng các con của mình từ nhỏ ạ!
Con xin cảm ơn Sư Ông!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »