loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 9 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'giáo dục'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 05-09-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy!
Xin thầy chỉ dạy cho con.
Con trai của con năm nay 14 tuổi học lớp 8 ở một trường tư tương đối nghiêm túc. Ở nhà thì cháu khá ngoan, ăn nói lễ phép, hiền lành, cũng khá hiểu đạo vì đã tham gia 2 khoá tu mùa hè ở Thiền Viện Viên Không Ni. Nhưng cháu rất lười học, bài vở ở trường thì bữa viết bữa không, ít chịu học thuộc bài, làm bài tập không đầy đủ, có hôm còn chửi thề trong lớp. Cô giáo cứ phàn nàn suốt. Con cảm thấy con bất lực với con mình. Con đã cố gắng chăm sóc con con ăn uống, sức khoẻ, thỉnh thoảng tối tối tâm sự về cuộc sống, con cũng kiểm tra bài vở xem có thuộc bài chưa, nhưng các môn toán lý hoá con không còn nhớ kiến thức để cùng cháu học và cũng không có thời gian để xem lại kiến thức cũ vì con còn nhiều việc của mình. Con phải làm sao cho cháu ý thức học ạ? Chồng con ngày xưa tuy không chăm chỉ nhưng vì thông minh nên học khá giỏi, con thì chăm chỉ nên cũng học giỏi, sao con con nó chỉ giống bố nó ở điểm lười mà không giống cái tốt ạ? Con nên làm sao thưa thầy? Con chỉ có một đứa con, nó học hành như thế con thấy lo quá. Con còn dự định cho nó lớp 11 sang Úc du học tự túc, song lại nghĩ ở đây với bố mẹ mà còn học lớt phớt như vậy, qua bên đó không có ai kềm cặp đốc thúc thì có khi càng trượt dài vì cơ bản cháu không ý thức được việc học. Xin thầy chỉ dạy cho con. Con cảm ơn thầy! Kính đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-12-2016

Câu hỏi:

Con xin kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy cho con hỏi, vợ con vừa sinh con đầu lòng. Xin thầy nói cho con những nguyên lý cơ bản trong việc giáo dục con cái ạ.
Con kính đảnh lễ và xin chúc thầy nhiều sức khỏe ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-10-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con đọc sách được biết, trẻ con có sự ngây thơ mà những vị cao nhân vươn đến như sự tái sinh lần hai để trở về như thuở ấy. Những kiến thức những va chạm với cuộc đời sẽ dẫn đến tôi luyện chúng gai góc hơn và càng xa thuở ngây thơ đó. Con có con 3 tuổi và không muốn con mình sẽ đi vào con đường đó. Không biết khi lớn lên nó có chịu quay đầu để có thời gian sống tỉnh thức với bản thân không. 3 tuổi rưỡi nhưng nó không nói được nhiều như bạn bè xung quanh. Vợ chồng con đang cùng can thiệp sớm để bé nói nhiều hơn. Vì vậy con rất lo nó lớn lên sẽ không hiểu được những điều con truyền đạt và nếu mắc sai lầm thì càng khó quay đầu hơn. Con có nên cho học Phật từ khi còn nhỏ không và có nên can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của nó không? Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Chỉ mới gần đây, con được nghe các bài giảng của Thầy về Giới – Định – Tuệ. Con có hiểu ra một số vấn đề, hiểu được mình đang ở đâu, chuyện gì đang xảy ra với con.
Con hiểu được mình sống vô minh, nhiều sân, đầy bản ngã, chưa thấy pháp.
Con bắt đầu biết không phản ứng với xuân hạ thu đông, bình tĩnh với sinh lão bệnh tử, ngậm nghe cho đến hết kiếp này, nghiệm khổ để sáng ra nhiều thứ.
Thận trọng, chú tâm, quan sát
Sáng suốt, định tĩnh, trong lành
Hôm nay, con xin hỏi Thầy những điều con còn vướng về bản ngã mong muốn.

1. Nghe Thầy giảng, con dễ dàng phát tâm buông bỏ, vì trong con cũng không nhiều ham muốn.
Nhưng vì điều gì hơi khó là bỏ nên con dễ đứng yên, thậm chí là lùi lại phía sau, và tách khỏi mọi người.
Muốn chồng bớt vui tiệc tùng tiếp khách (cho dù là công việc), biết đủ với sắc dục.
Muốn dạy con cẩn trọng, chú tâm, quan sát.
Muốn người khác ngưng làm điều sai trái.
Muốn cha mẹ đừng yêu cầu, đừng làm những điều mà con cháu không chiều được (muốn này rất khó).
Ngay cả cái mong muốn chia sẻ điều tích cực cho những người thân cũng đã là bản ngã khó khăn và mệt mỏi. Buông bản ngã thì sống không tích cực, ôm bản ngã thì mệt, có khi như là ôm phao trên sông, và không thể buông phao tùy tiện.

2. Con người thường sống với bản ngã đầy tham vọng, mong muốn và sự nổ lực cố gắng không ngừng.
Con thì vẫn là người hay đứng ở lưng chừng đồi vì thiếu cố gắng đến cùng, dễ buông bỏ nữa chừng vì thấy mệt và biết đủ.
Nhưng con lại thấy khó khi dạy con cái, động viên học trò đi học phải nổ lực vượt khó để học giỏi hơn và học giỏi nhất. Khi học trò không đứng hạng nhất, con an ủi bạn nhường niềm vui cho gia đình và bạn bè của bạn đang đứng nhất, nhưng trò không nghe.
Nếu con là Thầy Cô giáo, con cũng cần nỗ lực dạy học và mong muốn học trò học giỏi.

3. Người khuyết tật.
Hơn ai hết, họ luôn cố gắng vượt qua số phận.
Đối với họ, thần chú là không có ước mơ nào không thể thực hiện nếu có niềm tin.
Vậy, bản ngã của họ lớn lắm sao? So ra họ sinh ra đã thiệt thòi lại còn còn khổ đồng hành với bản ngã vượt khó.
Thưa Thầy con hiểu sai hay hiểu chưa tới?

4. Đốt nhang niệm Phật cầu mong cho gia đình bình an đã mang màu mong muốn.
Sinh nhật, đám cưới phải nói lới chúc hạnh phúc cho dù biết hạnh phúc nào rồi cũng dẫn đến khổ đau, chẳng lẽ là “chúc khổ đau về sau”.
Tết là dịp chúc nhau ra rả, chúc người già sống lâu trăm tuổi (dù biết sống già sống dai sống dở), chúc người tu hành đắc đạo, Niết-bàn.
Con rất tiết kiệm lời chúc, phần vì lung túng, phần vì thấy sáo rỗng, ảo vọng.
Xin Thầy giảng thêm về lời chúc, cách chúc giữa những người biết Phật Pháp với nhau.

Kính thư.


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-03-2016

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Con chào sư ạ, con là sinh viên khoa tâm lí giáo dục. Ngay từ những ngày đầu học con đã mong muốn đưa đạo Phật vào trị liệu tâm lí, xây dựng đạo đức cho trẻ. Con có tìm hiểu về giải pháp của đạo Phật đối với các vấn đề xã hội thông qua một số bài tiểu luận, tuy nhiên con thấy trong các giải pháp đó dường như theo một lối cũ như xây dựng nền tảng cho giới trẻ bằng cách hướng các em tới chùa, giảng về luật nhân quả,... Nhưng con thấy nếu các em mà con tiếp xúc không phải là Phật tử hoặc theo các đạo khác thì con không thể áp dụng các giải pháp đó được. Ví như khi con làm đề tài nghiên cứu khoa học về thực trạng sống thử trước hôn nhân của sinh viên, con không thể viết trong kinh Đức Phật dạy thế này hay chúng ta nên cho sinh viên tiếp cận với chùa chiền được ạ. Hiện tại con rất trăn trở về cách đưa đạo Phật vào công việc của mình sao cho tất cả mọi người đều cảm thấy gần gũi, thực tế, xin sư hoan hỷ giúp con ạ. Con xin thành kính tri ân và đảnh lễ sư ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-09-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,



Con cám ơn vì Thầy đã đăng những chia sẻ của con lên ạ. Vì đây là quyển sách rất hay, con may mắn đọc được khi bé con được hai tuổi. Trước đây con nuôi con theo xu hướng quan tâm về sự phát triển thân - chiều cao, cân nặng hơn tâm - nhận thức, suy nghĩ nên có áp đặt con trong vấn đề ăn uống, ngủ nghỉ... nghĩa là tạo mọi điều kiện tốt nhất cho sự phát triển của con nhưng con đã lầm.


Đọc qua quyển sách "Người mẹ tốt hơn là người thầy tốt" của Thạc sĩ giáo dục Doãn Kiến Lợi, con đã vỡ ra, thì ra phương pháp giáo dục trẻ hiệu quả nhất là để tự nhiên, cho nhận thức chúng phát triển tự do..., va vấp sẽ là những bài học tốt nhất, thường ít quan sát là biện pháp quan sát tốt nhất. Nghe có vẻ vô lý nhưng thực ra sau khi đọc quyển sách mọi người sẽ hiểu. Giáo dục con không quá khó khăn như một số bậc phu huynh vẫn nghĩ vì họ quá áp đặt "cái tôi" của mình lên con cái. Sự đặt niềm tin đúng mức vào đứa trẻ sẽ tạo điều kiện cho chúng tự hoàn thiện rất nhiều. Thạc sĩ Doãn Kiến Lợi đã đúc kết tất cả kinh nghiệm trong quá trình nuôi dạy con gái trưởng thành của mình.



Con sẽ viết lại một số câu trích trong sách ạ:



1/ “Kỷ xảo làm người tốt nhất mà bố mẹ có thể dạy cho con chính là làm người tốt” – Doãn Kiến Lợi


2/ Những đứa trẻ không khắt khe về mặt suy nghĩ, lớn lên sẽ có cách đối nhân xử thế tự nhiên, có quan hệ hài hòa với mọi người, sẽ có được nhiều sự giúp đỡ, nhiều cơ hội hơn – Doãn Kiến Lợi


3/ Bố mẹ buộc phải nhận thức rằng, quá trình trưởng thành của trẻ cần có những “lỗi lầm”. Bài học và kinh nghiệm mà con trẻ đúc rút được từ cuộc sống, sẽ để lại ấn tượng sâu sắc hơn những điều hay lẽ phải mà bạn nói ra bằng lời hàng trăm lần. “Phạm sai lầm” là môn học bắt buộc phải có trong quá trình trưởng thành của trẻ, chỉ có học đủ một lượng “học phần” nhất định, trẻ mới rèn được khả năng học một biết mười, tự kiểm điểm bản thân, tự mình hoàn thiện. Phụ huynh phải hiểu được giá trị của “lỗi lầm”, nhìn thấy trong quá trình trưởng thành của trẻ, “lỗi lầm” và “thành tích” có chức năng giáo dục như nhau. – trích sách của Doãn Kiến Lợi


4/ Có hai nguyên nhân khiến trẻ nói dối, một là bắt chước người lớn, hai là buộc phải làm do sức ép. Trong quá trình giúp trẻ nhận thức được lỗi lầm và sửa chữa lỗi lầm, “không nói” thường là “lời nói” tốt nhất – trích sách của Doãn Kiến Lợi


5/ Thời gian bố mẹ kèm con học càng dài, vai diễn mà họ đóng càng giống giám sát viên. Và trẻ sẽ không bao giờ thích một giám sát viên, cùng lắm bề ngoài phục tùng nhưng trong lòng lại tuyệt đối không chịu nghe lời anh ta. Chính vì thế, kèm con làm bài tâp, không thể bồi dưỡng thói quen tốt cho trẻ, mà là phá vỡ một thói quen tốt. Một người, trước hết phải là con người tự do, mới có thể trở thành một con người tự giác. Phụ huynh sốt ruột thường hay quyết định thay con trẻ, đây là điều sai lầm. Bản tính của con người là muốn làm theo những suy nghĩ của mình, bài xích mệnh lệnh của người khác. Chính vì thế trong quá trìh dạy dỗ trẻ, để giúp trẻ hình thành nên ý thức tự giác, cũng là để chúng thực hiện sự quyết định của mình một cách tốt hơn, bố mẹ nên cố gắng để trẻ tự suy nghĩ và lựa chọn. Cho dù cùng là một quyết định, nếu đó không phải là mệnh lệnh từ phía bố mẹ, mà là ý nguyện của chính con trẻ, con trẻ sẽ sẵn lòng thực hiện hơn.– Trích sách của Doãn Kiến Lợi


6/ Bản tính của con người là theo đuổi sự tự do, bất kỳ công việc nào mà trẻ thích làm, khi nó biến thành một công việc bị giám sát để hoàn thành, khiến người ta cảm thấy không tự do, niềm hứng thú ẩn chứa trong đó sẽ hoàn toàn không còn nữa.– trích sách của Doãn Kiến Lợi



7/ Bố mẹ không nên tức giận, không nên chỉ đạo quá đà, con trẻ mới có cơ hội chủ động điều chỉnh. Nếu trẻ vừa làm sai, bố mẹ liền phê bình một thôi một hồi, yêu cầu con trẻ phải hứa hẹn, hoặc bố mẹ trực tiếp đưa ra phương án giải quyết, thì trẻ sẽ mất đi cơ hội chủ động điều chỉnh, khả năng điều tiết này cũng sẽ dần dần mất đi.– trích sách của Doãn Kiến Lợi



Muốn trẻ làm tốt một việc, trước hết nhất thiết phải để trẻ thích nghi công việc này, ít nhất là không thể phản cảm, tránh để trẻ cảm thấy không vui trong việc này… Con trẻ có chuyên tâm hay không, không phải tự nhiên mà có. “Chuyên tâm” cũng cần phải có một số nền tảng để phát triển, cũng cần có một quá trình trưởng thành và tích lũy. Kể cả là người lớn, muốn “chuyên tâm” vào một cái gì đó, tiền đề cũng buộc phải là không chán ghét, không bài xích cái đó. Làm sao một người có thể vừa ghét một việc, lại vừa “chuyên tâm” với nó được." – trích sách của Doãn Kiến Lợi



Con đang cố, cố để bớt đi bản ngã của mình trong việc dạy con. Thầy ơi, xã hội giờ này người ta đua theo thành tích, vật chất... những đứa trẻ càng tội nghiệp, chúng luôn theo sự sắp đặt của cha mẹ, thụ động, ít chính kiến, rồi trong điều kiện quá đầy đủ về vật chất lại ích kỷ, không biết sẻ chia, yêu thương. Biết là không phải ai cũng vậy nhưng con nhận thấy trong môi trường xung quanh phần lớn là vậy. Họ khổ sở gò ép bé vào khuôn phép rồi thất vọng khi không theo ý mình, nhiều khi trút giận lên đứa trẻ. Bản thân con trải qua nên con rất hiểu. Bảo "buông đứa bé" ra, giảm bớt vai trò giám sát chúng rất khó, còn khó hơn bình thường. Vì bản ngã mình vẫn cao Thầy ạ.



Nhưng hãy thương bọn trẻ, vì chúng không phải là những vật sở hữu của ta, ta chỉ có trách nhiệm định hướng cho chúng, và chúng cũng phải tự đi trên con đường của mình thôi.



Con viết dài dòng, nhưng thực sự rất mong là một tài liệu hay cho các bậc phụ huynh. Nhiều khi một quyển sách, một lời khai thị... có thể làm thay đổi từ một nhận thức sai lầm ạ. Con có rất nhiều sai lầm, nhưng cứ học, cứ va vấp, rồi có duyên gặp một người hay, đọc một quyển sách hay rồi thay đổi dần dần ạ.



À, có một chương trình diễn thuyết "Kỷ luật không nước mắt" của Thạc sĩ Trần Thị Ái Liên nói về cách dạy con hoàn toàn miễn phí ạ. Các bậc phụ huynh có thể lên youtube để nghe hoặc đăng ký tham dự.



Con bé con đã ba tuổi, bị bệnh tim bẩm sinh và nuôi rất khổ sở trong bài chia sẻ của con - người Phật tử ở Tây Ninh, giờ bé khỏe, rất năng động Thầy ạ.



Con xin chân thành cám ơn Thầy và tất cả các bạn đồng tu. Con đã học được rất nhiều qua lời chia sẻ của các bạn.


Dưới đây là đường link của quyển sách:



http://sachbaovn.vn/chi-tiet-sach/ky-nang-song-MUMwOQ/nguoi-me-tot-hon-la-nguoi-thay-tot-MUUwRjQ0MkE



Kính mến,
Trâm

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-09-2015

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, con xin phép Thầy cho con chia sẻ thêm một số đoạn nữa trong quyển sách "Người mẹ tốt hơn người thầy tốt" - Doãn Kiến Lợi. Mong phụ huynh nào đang nghiên cứu về phương pháp dạy con có thêm tài liệu hay tham khảo ạ.



"Không đòi hỏi điểm số ở con. Bất kỳ hành vi nào chỉ đơn thuần coi trọng điểm số đều nông cạn, đều mang tính phá hoại. Việc mà tôi chỉ cần làm là bồi dưỡng năng lượng trí tuệ cho con trẻ, chính là lòng hiếu kỳ với tri thức, tinh thần mày mò nghiên cứu, khả năng đưa ra vấn đề và tìm tòi lời giải, phương pháp học tập có hiệu quả, nghị lực bền bỉ dẻo dai… không tỏ ra phấn khởi hay thất vọng vì con được điểm cao hay thấp, làm bài tốt trẻ vui, mình cũng vui, làm bài không tốt có thể con trẻ hơi buồn. Chúng tôi liền nói “làm bài không tốt có thể phát hiện ra chỗ nào mình chưa nắm chắc, nếu như đề bài cô giáo ra toàn những cái con đã biết, được điểm cao nhưng không phát hiện ra chỗ nào mình chưa nắm chắc, chẳng phải đáng tiếc lắm sao!”



Áp dụng chính sách “thi tốt không khen thưởng”, đương nhiên cũng có chính sách đi kèm là “thi kém không phê bình”. Việc con thi tốt hay không tốt đều là việc bình thường, không phải vì cô bé làm bài thi tốt mà tỏ ra phấn khởi hay không tốt thì liền bực mình, thất vọng. Thái độ “thờ ơ” về vấn đề thành tích, việc khen thưởng tầm thường đem lại động cơ tầm thường, khiến con trẻ không chuyên tâm vào bản thân việc học, xem phần thưởng là mục đích, học tập là thủ đoạn, mất đi mục tiêu thực sự. Chỉ trong tình huống không tin vào khả năng của mình, trẻ mới cần khen ngợi và sự khẳng định từ bên ngoài để cũng cố sự tự tin cho mình. Bất kỳ trong việc gì, chỉ cần khi trẻ đã hình thành được năng lực tương đối xác định thì không cần phải thường xuyên khen ngợi…"



“Một vấn đề rất lớn trong giáo dục gia đình hiện đại là, bố mẹ có thể hy sinh cuộc đời cho con, nhưng lại không chịu hy sinh thời gian, công sức cho con.



“Chúng ta sinh ra một em bé, không những phải có trách nhiệm nuôi em bé lớn, mà còn có trách nhiệm để cho em được hạnh phúc”



“Cho dù các bậc phụ huynh yêu thương con mình đến đâu, nếu thường xuyên đặt ra yêu cầu “phải biết nghe lời” với trẻ, đồng thời yêu cầu trẻ nhỏ phải phục tùng mình, thì thực chất anh ta là người của chủ nghĩa quyền uy. Trong tiềm thức anh ta chưa bao giờ bình đẳng thực sự với con. Nhưng trong mắt con trẻ, họ chỉ là những bậc phụ huynh không biết nghe lời”



Nếu bất kỳ bố mẹ nào cũng muốn thuyết phục con trẻ làm theo suy nghĩ của mình, suốt ngày bắt trẻ phải phục tùng mình, vô hình trung sẽ dạy con trẻ cũng áp dụng phương pháp đó với người khác. Những sự việc như thế tích tụ quá nhiều sẽ hình thành nên tâm lý cực đoan, phát triển thành bản tính quá khích."



“Con trẻ có những biểu hiện không tốt, chửi một bài, đánh một trận là chuyện dễ dàng và thực hiện xong cũng cảm thấy rất hả hê, vị phụ huynh nào cũng có thể làm được – chính vì thế được rất nhiều phụ huynh yêu thích và áp dụng. Chỉ có điều, nó không thể giải quyết bất kỳ vấn đề gì, chính vì thế nó cũng sẽ khiến những bậc phụ huynh đã quen với việc giải quyết vấn đề một cách “hả hê”, “dễ dàng” đó dần sẽ cảm nhận được rất nhiều điều không hả hê và không dễ dàng trong những năm tháng sau này do không có phương pháp dạy con.

Đánh chửi có thể sẽ giải quyết được một vấn đề nhỏ trước mắt nhưng lại gây ra tai họa ngầm lớn cho quá trình trưởng thành của trẻ, vết thương sẽ bám theo trẻ suốt đời."



"Giáo dục bằng bạo lực có thể khiến con trẻ trở nên phục tùng, nhưng không giúp con trẻ trở nên thông minh và hiểu biết hơn, có thể khiến trẻ trở nên phục tùng nhưng sẽ không khiến chúng trở nên tự giác và có ý chí tiến thủ - giáo dục bằng bạo lực có thể thu được một số kết quả tạm thời, nhưng phải trả giá bằng sự sa đọa và suy sụp của con trẻ."



"Tất cả những nơi xuất hiện những hành động lớn tiếng trách mắng, sẽ có những hành vi thô lỗ và hiện tượng thờ ơ trong tình cảm. Những đứa trẻ được giáo dục từ những lời trách mắng mất đi khả năng cảm nhận được tình cảm tinh tế nhất của người khác, chúng không nhìn thấy cũng không cảm nhận được cái đẹp xung quanh, chúng vô cùng lạnh lùng, lãnh đạm, không hề có lòng thương, trong hành vi của chúng có lúc sẽ xuất hiện biểu hiện đáng sợ nhất ở con người – tàn nhẫn."



"Đừng nên vì con trẻ biết nghe lời mới yêu con, đừng nên vì trẻ đạt được một thành tích nào đó mới khen ngợi trẻ, càng không nên vì chúng không làm mình toại nguyện mà đánh chúng. Tình yêu của bố mẹ cần vô điều kiện và sự tôn trọng đối với con trẻ cũng phải là vô điều kiện."



"Đánh chửi là biện pháp tồi nhất trong giáo dục. Phương pháp giáo dục dã man này thực ra hoàn toàn không có “yếu tố giáo dục nào, nó chỉ giúp bố mẹ trút cơn thịnh nộ mà thôi."



"Bạn buộc phải coi trẻ là một “con người” để đối xử bình đẳng, chứ không phải coi là một “con người yếu đuối để chinh phục."


"Để kiểm tra tình yêu của một người mẹ dành cho con có phải là tình yêu chất lượng hay không, đó là người mẹ có chịu buông tay con ra một cách thoải mái hay không, có chịu thúc đẩy sự tự chủ và độc lập ở con hay không. Yêu con, hãy dũng cảm buông tay ra, để hiệp sĩ nhỏ tuổi này “một mình tung hoành khắp thiên hạ.”



"Một số phụ huynh sở dĩ thường xuyên phê bình giáo dục con trẻ, chính là do có suy nghĩ sai lầm ăn sâu vào máu rằng, nếu mình không nói, không thường xuyên nhắc nhở, con trẻ không biết sửa khuyết điểm, càng ngày càng sa đọa. Thực tế là mỗi đứa trẻ đều có lòng tự trọng, chí tiến thủ chính là bản tính của trẻ, chỉ cần không bị móp méo, chắc chắn sẽ phát triển bình thường"



"Trong xã hội ngày nay có rất nhiều “người lớn chưa trưởng thành”, “chủ nghĩa đơn phương”. Mọi cái lý đều đứng về phía họ, họ không quan tâm đến công việc và sự cảm nhận của người khác, công việc và tâm trạng của mình là quan trọng nhất, suy nghĩ của mình là đúng đắn nhất. Trong công việc hằng ngày và trong cuộc sống, lúc nào cũng tỏ ra hẹp hòi, ích kỷ. Không những khiến người khác không vui mà còn thường đem lại điều không vui cho mình. Khi họ sốt sắng bảo vệ lợi ích cho mình, một số lợi ích đích thực trong đời người lặng lẽ trôi mất"


"Tốt bụng và độ lượng luôn luôn song hành với nhau, một cô bé biết xoa chỗ đau cho chiếc ghế con, thì sẽ biết thấu hiểu và dành nhiều tình yêu thương hơn cho người khác, gặp phải vấn đề gì không bao giờ nằng nặc giữ ý kiến và lợi ích cho mình. Lối tư duy này không những giúp bé cảm thấy vui trong hiện tại mà còn đảm bảo cho cô bé suốt đời không phải chịu thiệt thòi."


"Người tốt bụng mới là người có ít va chạm nhất với thế giới, mới dễ dàng trở thành người hạnh phúc. Những đứa trẻ không khắt khe về mặt suy nghĩ lớn lên sẽ có cách đối nhân xử thế tự nhiên, có mối quan hệ hài hòa với mọi người, sẽ có nhiều sự giúp đỡ và nhiều cơ hội hơn."



"Nếu sợ con trẻ có cái gì đó suy nghĩ không được chu toàn, người lớn sẽ suy nghĩ thay cho trẻ, theo dõi sát sao trẻ, trước mắt sẽ thấy là giúp được con, nhưng về lâu dài, điều đó chỉ gây phản tác dụng. Tất cả những việc cần làm là phải để trẻ tự mình suy nghĩ, tự mình làm, phạm phải nhiều sai lầm, dần dần mới học được cách làm cho thật tốt"



Thực sự mong rằng các bé có môi trường xanh và sạch để tự do phát triển.



Kính mến,
Trâm

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-08-2015

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy.


Thưa Thầy, từ khi gặp duyên lành, được nghe Pháp của Thầy con được sáng ra rất nhiều điều, con như được giải thoát phần nào những nặng nề từ lâu con đã mang theo.
Tuy nhiên, có một điều con chưa giải quyết được kính mong Thầy chỉ dạy giúp con.


Con trai con đã 17 tuổi, sống chỉ biết ham chơi, hưởng thụ, thái độ và hành vi không đúng, mặc dầu gia đình chúng con luôn bên cạnh dạy dỗ, khuyên răn.


Con nghĩ đó là do con có nợ với cháu ở kiếp trước nên kiếp này con cố gắng tu tập, ở bên cạnh dạy dỗ cháu và phóng sanh để hóa giải nghiệp chướng bao đời. Con cố gắng "tùy duyên thuận Pháp" như lời Thầy dạy, nhưng đến bây giờ sức khỏe con rất kém, với bệnh tim và huyết áp này con không biết sẽ "nhẫn" đến bao giờ để con trai con biết lo học tập, trở thành con người có ích vì cháu đã bỏ học (lớp 11) một năm rồi? Con mong Thầy chỉ cho con phải làm gì để tiếp tục giáo dục cháu?


Con xin thành kính tri ân Thầy.
Kính chúc Thầy luôn như ý, cát tường.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-08-2015

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy!



Trước hết con xin đảnh lễ tri ân Thầy đã khai thi cho con và chồng con (chúng con có duyên được bạn giới thiệu nghe pháp thoại của Thầy một năm nay dù chúng con chưa được gặp Thầy lần nào). Hàng ngày vợ chồng con có niềm vui là tối đến sau giờ làm việc được nghe pháp thoại của Thầy.



Thưa Thầy, vào một buổi sáng trong lúc tâm con đang nặng nề, phiền não thì con được nghe bài "10 pháp ba-la-mật" trong đó Thầy nhấn mạnh nên buông xả bản ngã (sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha), ngay lúc đó con nhận ra được điều đầu tiên trong quá trình tu tập là buông bản ngã. Trước đây con cũng đọc sách Phật giáo rất nhiều, cũng nghe các Thầy dạy vô ngã nhưng Thầy là người đầu tiên đặt vấn đề và liên tục nhấn mạnh trong tất cả các bài pháp thoại việc buông xả bản ngã là then chốt cần tháo gỡ trước tiên trong quá trình tu tập. Từ đó con đã dễ dàng trở về với chính mình, tâm tĩnh lặng, nhẹ nhàng, sáng suốt hơn rất nhiều.



Thưa thầy, con đang hướng cho con gái con đi vào nghe Pháp thoại của Thầy. Con nhận thấy đây là con đường đúng đắn, phù hợp nhất cho nó giải quyết những khó khăn về tâm lý do những ảo tưởng dựng lên làm nó luôn tự ti, ngại khó, không thấy hạnh phúc và khó hòa nhập với mọi người, từ đó đã lãng phí tuổi xuân, điều này làm con phiền não trong suốt cả thời gian nó bắt đầu lên cấp ba cho đến khi tốt nghiệp ĐH. Nguyên nhân có thể do thời gian khi cháu còn nhỏ con bận làm ăn không theo dõi hướng dẫn cho cháu, bây giờ con không biết làm sao cho nó thuận theo để nhanh chóng tiếp cận, nắm được nguyên lí của Thầy mà trở về chính mình, từ đó giải quyết được khó khăn của mình.



Con hiểu phải đủ duyên nhưng con cũng mong sớm hướng được cháu vào con đường này. Trước đây con cho cháu đọc rất nhiều sách tâm lí phương Tây nhưng không hiệu quả và bây giờ con đã nhận ra đa số họ viết theo cách càng làm tăng bản ngã con người, điều này không những không lợi lạc gì mà còn làm khó khăn hơn. Thưa Thầy, con được biết những khó khăn về tâm lý để càng lâu càng khó tháo gỡ. Con kính xin ý kiến Thầy hướng dẫn để con có thể giúp đỡ cháu.



Con cám ơn Thầy rất nhiều!

Xem Câu Trả Lời »