loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 54 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cô đơn'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 20-10-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa sư! Hôm nay đủ duyên con được gửi thư đến sư trong mục hỏi đáp quả là điều may mắn của con. Con có một việc mong được sư từ bi khai sáng cho con. Con thấy biết đời sống gia đình là khổ vì con đã đi qua, con chỉ muốn quay trở về thật an lạc là chính con, nhưng ở thời mạt Pháp con lại không thể can đảm để cạo tóc đi tu được, con vừa sợ sống một mình, lại không muốn đi con đường thế tục để chịu khổ đau trầm luân mãi. Con đang lang thang thưa sư, con đang sợ bị sự già, bệnh, chết, sợ một mình và hơn nữa là con sợ con lạc lối gieo nghiệp ác mất đi thân người và trí tuệ. Có được thân người rất khó, được gặp nghe chánh Pháp còn khó hơn, mà đời người quá ngắn ngủi. Mong sư khai sáng cho con để con mãi mãi đi trên con đường chánh đạo. Mô phật! Con thành kính tri ân sư, kính mong người đem ánh sáng đến cho con và chúng sanh. Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-10-2019

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con hiện đang là 1 tu sĩ bắc tông và con 22 tuổi ạ. Nhưng thưa thầy, con luôn cảm thấy con cần 1 cái gì đó ở sự tu tập này. Con luôn thấy như con đang đi sai đường vậy, trong suốt 7 năm xuất gia con không hề có sự tiến bộ nào. Và con nghĩ con cần phải có cho con một hướng đi khác nhưng lại có rất nhiều cái cản trở con như sư phụ, huynh đệ, cha mẹ... Con thấy con hiện giờ không phải là con vậy, mà con đang sống theo một hệ tư tưởng, một môi trường đã có sẵn. Nhưng thật sự trong con luôn khao khát một sự tu tập mà trong đó con được là chính mình, nhưng con lại không đủ can đảm để thay đổi. Kính mong thầy cho con một lời khuyên ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-09-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con đang rơi vào hoàn cảnh không biết phải làm sao cho đúng.
Chồng con ngoại tình hết người này đến người khác, thậm chí mất rất nhiều tiền cho gái. Khi sa đà vào chuyện này anh ta như người mất hết bản chất của một con người. Con vì muốn anh ta đừng đi vào con đường tăm tối đã chân tình góp ý. Những tưởng anh ta biết nhìn lại chính mình để điều chỉnh lối sống sao cho đúng tốt không lầm đường mà hại chính mình. Nhueng tiếc rằng anh ta không nghe ra mà phản ứng rất tiêu cực. Con có cảm nhận từ ngày anh ta ngoại tình thì bản chất tốt đẹp của một con người cũng không còn. Phải chăng việc ngoại tình đã khiến trí tuệ con người đi xuống khiến người ta không phân biệt được đúng sai, tốt xấu nữa ạ. Con chỉ thương con của con vì anh ta đánh mất rất nhiều tiền cho gái trong khi các con con còn phải sống rất khổ trong gian nhà chật hẹp còn phải đi thuê. Chồng con ngoại tình nhưng người thiệt thòi nhiều nhất lại chính là những đứa con của con.
Thầy ơi, Tại sao anh ta không biết nghĩ cho tương lai của con cái mà cứ đem vứt tiền đi vậy? Lúc còn trê anh ta làm ra tiền nhưng con không được hưởng chút gì từ anh ta? Liệu anh ta có nghĩ đến tuổi già của mình không? Tại sao con không làm điều gì sai xấu sao cả đời này con lại có cuộc hôn nhân không hạnh phúc như thế. Con không nhận được chút hạnh phúc nào từ cuộc hôn nhân này. Con nên làm gì bây giờ để không hại mình hại người ạ? Hay cứ lấy hoàn cảnh đó làm bài học giác ngộ ạ?
Con mong nhận được từ Thầy lời khuyên ạ. Con cảm ơn Thầy rất nhiều!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-09-2019

Câu hỏi:

Mô Phật! Thầy ơi có phải các mối quan hệ trong kiếp sống này như người thân, bạn bè là do nghiệp mình đã tạo không Thầy. Từ nhỏ đi học con có rất ít bạn bè, con chỉ chơi chung được với vài 3 người bạn, những người con thấy giản dị, chân chất. Cho đến khi học đại học cũng vậy. Đến khi con đi làm, do chênh lệch tuổi tác với các chị trong công ty, nên con cũng ít tham gia vào các cuộc trò chuyện nói về gia đình, chồng con của họ. Đến bây giờ kể lại bạn bè con có thể nói chuyện chung được không đến 10 người, và con cũng chưa từng chơi thân với bất kỳ ai cả. Con không cảm thấy cô đơn, một mình con thì con lại càng thấy thoải mái, có thời gian nghiên cứu Phật pháp và không bị ai làm phiền.
Nhưng mà Thầy ơi, bạn đạo của con cũng không có nhiều, con cũng không thân với ai, nên có những Phật sự một mình con không thể làm được. Trước giờ con không quan tâm đến vấn đề này, nhưng hôm nay, con thấy một nhóm Phật tử, cũng khoảng hơn 20 người họ cũng nhau đi đến chùa Viên Không, đặt bát cho các Sư. Giây phút đó con vừa thấy hoan hỷ, vừa thấy hơi chạnh lòng Thầy ạ. Con thì sống xa gia đình, mà anh chị em ở gần thì con rủ họ lại không đi (chắc vì chưa có duyên). Thầy ơi, con nên tiếp tục như hiện tại, hay cố gắng tham gia vào một đạo tràng nào đó. Con cảm thấy cuộc đời con gắn với sự cô độc Thầy ạ, khi ở giữa những người huyên thuyên nói chuyện với nhau, con cũng cảm thấy chỉ có một mình thôi.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-12-2018

Câu hỏi:

Kính thầy,
Xin thầy cho con hỏi. Mấy hôm nay con nghe nhiều, và đọc nhiều về thế giới tâm linh, cũng như là tu hành. Hôm nay tự nhiên thấy có cảm giác hơi sợ hãi. Con cũng quan sát nỗi sợ hãi đấy, thấy có suy nghĩ là hay thôi mình đừng tu nữa, cứ sống như tất cả mọi người mà lại thấy vui vẻ hơn. Đôi khi được chết, và đau khổ cùng số đông, vẫn thấy vui hơn là tu và cô độc một mình thầy ạ.
Con xin cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-08-2018

Câu hỏi:

Thầy ơi! Học giáo lý và nghe thuyết pháp con tưởng chừng như mình rất thấu hiểu. Nhưng thật sự khi có vấn đề xảy ra thì để thấu suốt tâm mình rất cần sự nhẫn nại. Hôm nay con lại được học bài học với sự cô đơn. Cô đơn vì cảm giác thiếu sự đồng điệu. Lúc như vậy con chỉ muốn co mình lại, không muốn gặp ai, không muốn nghe ai nói. Và muốn bỏ đi đến một nơi xa nào đó. Vì con nghĩ rằng có tiếp xúc có nói chuyện thì cũng không đồng suy nghĩ. Lúc đó bản ngã của mình ghê gớm thật. Người khác càng quan tâm mình lại càng tỏ ra bất cần và càng tỏ ra mệt mỏi, dù lúc đó mình không nghĩ, nhưng đó là sự vi tế của bản ngã, nó muốn làm như thế để gây thêm sự chú ý của người xung quanh. Một mặt khác sự cô đơn xảy ra khi trong tâm có ngầm một sự so sánh mình với người khác, càng so sánh càng bất mãn và cô đơn. Nhưng phải ngồi chơi với sự cô đơn ấy cũng mất hết 1 ngày con mới vượt qua được. Qua rồi con mới thấy, để có sự vô ngã vị tha là 1 quá trình chú tâm từng giờ, từng phút, từng giây. Chỉ cần lơ đãng 1 chút là những đòi hỏi của bản ngã sẽ đưa mình đi đến những điều bất thiện.
Những người từng gặp con, tiếp xúc với con ai cũng nghĩ con là người tử tế, người tốt. Nhưng thật sự chỉ có con mới biết nội tâm của mình còn những điều xấu xa thầm kín, bởi bản ngã trong con còn quá lớn. Mà con phải chiêm nghiệm và vượt qua hằng ngày!
Hôm nay, dù sao con cũng rất vui mừng vì con đã hiểu được sự cô đơn xuất hiện trong mình. Nhờ những lời dạy của Thầy giúp con rất nhiều. Con thành kính tri ân Thầy. Có gì mong Thầy chỉ dạy thêm cho con!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2018

Câu hỏi:

Bạch thầy.
Lúc con người tuyệt vọng và đau khổ Cô Đơn nhất thì phải làm gì đây bạch thầy?
Con kính chào thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-04-2018

Câu hỏi:

Nam mô Phật Đà.
Con chào Thầy,

Con không biết tâm mình phải trụ vào đâu để định nữa. Tâm con không phải trống rỗng không có gì để nói, mà có quá nhiều thứ, muốn kể ra cũng không biết bắt đầu từ đâu, hay làm sao để ngưng dòng tư tưởng.

Con hay thích ở một mình, thích đi chơi một mình, không ưa những chốn đông người cũng không thích giao tiếp nhiều với người ngoài. Con tưởng như vậy là tương ưng với pháp của Đức Phật, nhưng con mới phát hiện ra con đã lầm, con thích ở một mình không phải vì con thấu hiểu và an trú sự đơn độc của Phật và các vị La Hán, mà là do con sợ nỗi cô đơn. Thật vậy đó Thầy ạ, như chim sợ cành cong, con không muốn ở với nhiều người là vì con sợ bọn họ sẽ nhìn thấy những lỗi lầm của con, những mặt trái trong tính cách của con, con sợ thái độ của mọi người sẽ thay đổi, con không thích mọi người như vậy, nên con mới có thái độ sống xa lánh xã hội. Con sợ mọi người bỏ con đi. Con chính là sợ cô đơn đến không dám bước ra ngoài ánh sáng chứ không phải dũng cảm lìa bỏ tất cả tơ vương để đi tìm sự giải thoát.

Từ lúc phát hiện ra điều này con cứ nửa buồn nửa vui Thầy ạ, con buồn vì mình thiếu phước lắm, chứ không phải lắm phước nên có phần tương ưng với lời dạy của Phật để mà thích đơn độc như La Hán đời xưa. Vui thì là vì con có thể nhìn ra góc tối tâm hồn mình (tất nhiên là có người chỉ dạy cho con). Nhìn ra góc tối của mình mới có thể thành thật với bản thân mình, và trong tiêu chuẩn của con chỉ thành thật với chính mình mới đủ tư cách học pháp của Đức Phật.

Mong Thầy chúc phúc cho con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2017

Câu hỏi:

Con kính thưa Thầy, con có một câu hỏi xin Thầy chỉ cho con biết. Con có đọc kinh sám hối có một câu kinh là người biết sống một mình, ý của câu đó là sao hả Thầy. Con cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con cảm thấy cô đơn quá thầy ạ. Xung quanh con bạn bè rất nhiều, bạn thân cũng có, người yêu cũng có nhưng con không thể tâm sự chuyện trong lòng con với ai cả vì con cảm thấy mỗi khi con tâm sự với họ thì cách họ đáp lại chẳng giúp được gì cho con thoải mái hơn mà đôi khi còn khó chịu hơn. Con nên làm thế nào để đối mặt với sự cô đơn này đây thưa thầy, con mong thầy cho con một lời khuyên. Con cảm ơn thầy

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »