loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 45 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cô đơn'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 28-12-2017

Câu hỏi:

Con kính thưa Thầy, con có một câu hỏi xin Thầy chỉ cho con biết. Con có đọc kinh sám hối có một câu kinh là người biết sống một mình, ý của câu đó là sao hả Thầy. Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con cảm thấy cô đơn quá thầy ạ. Xung quanh con bạn bè rất nhiều, bạn thân cũng có, người yêu cũng có nhưng con không thể tâm sự chuyện trong lòng con với ai cả vì con cảm thấy mỗi khi con tâm sự với họ thì cách họ đáp lại chẳng giúp được gì cho con thoải mái hơn mà đôi khi còn khó chịu hơn. Con nên làm thế nào để đối mặt với sự cô đơn này đây thưa thầy, con mong thầy cho con một lời khuyên. Con cảm ơn thầy

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-08-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Chúc thầy nhiều sức khỏe. Con xin hỏi Thầy về sự cô đơn:
Một ngày vừa rồi khi con thường trọn vẹn biết mình thì như là con thấy tính không, một lúc sau thì trong tâm tự nhiên thấy một cảm giác như nỗi buồn và một cảm giác như cô đơn, nhưng không phải là buồn và cô đơn mà con từng biết trong cuộc sống trước kia. Sự cô đơn này nó rất mênh mông, lẻ loi, thăm thẳm, như lọt vào một hố sâu, như hạt bụi trong khoảng không. Sau đó một cảm giác nhẹ nhàng, lãng đãng len lỏi trong tâm. Như vậy là sao hả Thầy?
Thực sự con không biết đây có thể xem là câu hỏi hay là đang trình pháp gì đó với Thầy. Vì hiện tại con cũng không có nhu cầu hỏi hay biết nhiều lắm. Thầy tùy duyên mà trả lời cho con thôi.
Con cảm ơn thầy sâu sắc vì những bài giảng mà con đã nghe gần 1 năm qua. Nó đã giúp con vượt qua đau khổ vì tham sân si rất nhiều.
Cảm ơn Thầy - Người Thầy vô ngã và từ bi.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-06-2017

Câu hỏi:

Kính thầy,
Khi thấu hiểu cuộc sống ngắn ngủi, thân tứ đại này sẽ trở thành tro bụi hoà vào dòng nước hay theo làn gió tan biến vào hư không thì mọi sự việc đột nhiên cảm thấy nhẹ tênh. Những lo âu tính toán, những thứ chất chứa trong lòng bấy lâu, những thứ trước kia khiến cho mình cảm thấy khổ quá giờ đây... bỗng trở nên vô nghĩa trước sự kiện trọng đại nhất trong đời người đó là sự chết. Con nghĩ vì vậy nên không cảm thấy khổ nữa. Không khổ nữa nên mới có câu "vô khổ - tập - diệt - đạo". Cuộc sống có rất nhiều điều để trải nghiệm, tuy nhiên trải nghiệm cái sự chết là bất khả thi. Đột quỵ thì sao? Đột nhiên cả không gian và thời gian như nhập lại chùng xuống, nhìn thấy người qua lại cười nói mình muốn cất tiếng kêu lớn nhưng không kêu được thành tiếng, cảm nhận một sự bất lực, nỗi cô đơn. Thật nhanh tất cả tối sầm lại và hoàn toàn vô tri giác. Nếu cấp cứu vô hiệu thì đó chính là diễn biến của cái chết. Đó là trải nghiệm của bản thân con. Không có một tích tắc thời gian nào để kịp nghĩ đến gì cả. Vậy làm thế nào để chánh niệm tỉnh giác? Cũng không thể. Tâm thức trú ngụ trong cái thân tứ đại này, thân này tan biến rồi lại lang thang trong cái vòng lẩn quẩn. Thầy dạy mỗi người có một sinh nghiệp nên phải tự học ra bài học của chính mình. Kính thưa thầy, bài học của con là phải lập nguyện thoát ra khỏi cái vòng lẩn quẩn kia.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-05-2017

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy,
Con được biết Thầy qua Mỹ rồi, hằng ngày con vẫn nguyện Tam Bảo gia trì cho Thầy sức khỏe. Thầy ạ, càng ngày con càng thấy rõ cái tâm mình - những cảm xúc sinh khởi trong mình chẳng đáng tin chút nào. Lặng lẽ trọn vẹn cảm nhận chúng cũng sinh rồi diệt ạ, cái bản ngã vô cùng tinh vi, bày vẻ đủ chuyện. Thấy ra rồi thấy buồn cười quá, Thầy ơi, bao nhiêu năm mình bị đánh lừa, ảo tưởng quá nhiều.
Thầy ơi, con vẫn như trước đây, sống nghiêm túc, đi làm, lo cho con, đi dạy thiện nguyện..., vất vả hơn vì không có sự hỗ trợ của chồng nữa, nhưng con vẫn bình thản hoàn thành tốt ạ.
Thực ra, con còn yếu lắm, thi thoảng con vẫn cảm thấy chạnh lòng, con biết là cái bản ngã cảm thấy cô đơn và muốn tạo mối quan hệ thôi.
Thưa Thầy, Thầy có thể giảng một chút về niềm cô đơn thầm lặng mỗi người phải độc bước trên con đường giác ngộ giải thoát không ạ, để con có thể vững bước thêm để vác thập tử giá của mình.
Con xin thành kính tri ân và đảnh lễ Thầy.
Kính
Con

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-04-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, đôi lúc trong lòng con cảm thấy cô đơn vô hạn, không phải không ai bên cạnh mà là luôn cảm thấy trống vắng, điều này là do đâu và con nên làm thế nào thưa thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-04-2017

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy,
Hôm nọ có một chị Phật tử trách con là tại sao con không tham gia vào một đạo tràng nào cả, như thế thì không tiến bộ được. Đôi lúc con cũng thấy mình hơi cô đơn trên con đường tu tập nhất là khi gia đình không ai theo PGNT cả. Nhưng con cũng không có nhiều thời gian, ngoài đi làm, lo cho gia đình, con còn phải tham gia một số hoạt động thiện nguyện, nên con cũng ít đi chùa. Nên hàng ngày con chỉ có thể giữ giới, rồi tranh thủ buổi tối nghe thầy giảng Pháp hoặc đọc một chút ít các bài viết về Đạo Phật, có hôm thì buổi sáng con đọc kinh niệm Phật tại nhà, hôm nào bận quá thì cũng không làm được. Con xin thầy chỉ dạy cho con. Con phải cần như thế nào nữa để có tiến bộ. Thật sự từ khi biết về Chánh Pháp con chỉ cảm thấy đã có hoan hỉ, hạnh phúc, buông bỏ được vài nỗi muộn phiền, nhưng sân si thì con vẫn còn nhiều lắm. Nên con cũng không hiểu rằng con đã có tiến bộ gì không. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-03-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con xin lễ thầy từ nơi xa, dù con chưa lần nào được diện kiến thầy, nhưng nhiều năm nay con luôn học theo những gì thầy chỉ dạy mọi người, con tri ân thầy nhiều lắm.
Thưa thầy, con những tưởng tâm mình đã thật sự an nhiên vì đối cảnh đối người trong cuộc sống con đều không bị ảnh hưởng. Nhưng hôm nay, con phát hiện ra mình thật tệ hại, con kẹt trong chính gia đình của mình, kẹt trong chữ hiếu và trách nhiệm người làm con, làm chị. Mọi nỗ lực của con trong 10 năm nay để sống tròn vẹn là một con người đều không được gia đình ghi nhận. Mẹ của con luôn trách móc, than vãn, luôn nhìn con là một đứa con vô tích sự vì con không làm ra nhiều tiền để phụ giúp gia đình. Mẹ so sánh con với nhiều người xung quanh, Mẹ kể công lao mẹ đã lo lắng cho con như thế nào. Những lúc ở gần Mẹ đều làm cho tinh thần con suy sụp, muốn bỏ tất cả, muốn kệ chữ hiếu, kệ trách nhiệm, kệ hết để sống cho riêng mình. Con rất yêu thương gia đình, luôn sống tử tế để Cha Mẹ bớt một mối lo, vậy mà... lần nào con cũng đau lòng và tổn thương bởi chính những người mình yêu thương như vậy. Con thấy dường như giá trị đạo đức đều bị đảo lộn và thay thế bằng khả năng kiếm tiền thầy ạ.
Ngày hôm nay, con đã có ý nghĩ xuống tóc để sống cuộc đời của mình trong đạo, nhưng con không dũng cảm, tâm con vẫn giận gia đình, tâm con vẫn nói hãy cố gắng thêm một thời gian nữa, tâm con vẫn ganh tị tại sao Cha Mẹ lại chiều chuộng em gái con mọi thứ dù nó sống không tốt, tại sao lại đối xử với con như vậy...
Thầy ơi, con cô đơn lắm, không một ai hiểu con, ai cũng nhìn nhận giá trị của con qua khả năng làm ra tiền ít hay nhiều. Con sống không tham cầu vật chất, không cần địa vị, chỉ sống và làm như khả năng có thể, về với cát bụi có mang theo được đâu, sao gia đình muốn con phải đội một cái mũ quá lớn? Thầy dạy con phải làm sao đi thầy ơi!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-02-2017

Câu hỏi:

Dạ thầy ! Hơn 2 tháng nay nhờ nghe Pháp thoại của thầy và một số thầy khác mà tâm con bình an vô cùng. Con cảm nhận lần đầu trong đời con biết thế nào là tìm lại chính mình và chỉ nương tựa vào mình để vững chải mạnh mẽ hơn. Con không còn cảm giác cô đơn, lạc lỏng nữa (thật tình thì không hoàn toàn như vậy đâu thầy ạ). Nhưng thưa thầy, đâu đó trong tâm con, con vẫn lo sợ những biến cố, những thay đổi khiến con mất chánh niệm trong tương lai. Con nghe nhiều Pháp thoại lắm thầy ạ! Nhưng sao con vẫn không đủ tự tin nếu gặp phải những bất trắc trong cuộc sống sau này. Con biết rằng con nên sống hết lòng với hiện tại, còn chuyện ngày mai cứ để mai nó tới thì tính, Con có một nỗi lo sợ mơ hồ thầy ạ. Con xin thầy cho con một vài lời khuyên nếu thầy có thể thầy nhé! Con rất cám ơn thầy! Con chúc thầy luôn khoẻ mạnh ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-01-2017

Câu hỏi:

Con chào Thầy,
Con lúc nào cũng cảm thấy cô đơn và hay bị rơi vào suy nghĩ tiêu cực. Từ nhỏ con hay bị bệnh, gia đình đơn chiếc, không có anh chị em.
Ra đời con hay bị đàn ông dụ dỗ, lợi dụng con mặc dù có những lúc con sáng suốt nhận ra thì đã trễ, con không biết cách để thoát ra mối quan hệ đó.
Con muốn làm đứa con có hiếu vì mẹ con rất thương con, tuy nhiên khi gần gũi bà con lại hay nóng nảy, la hét bà vì không có sự tương giao.
Bài pháp của Thầy con nghe đều hiểu nhưng thực hành không được. Con trở về với cuộc sống là quên hết bài học. Nếu con bỏ gia đình đi tu thì có được không Thầy? Tại con nghe là bỏ cha mẹ già đi tu là bất hiếu?

Xem Câu Trả Lời »