loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 21 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'đức tin & niềm tin và mê tín'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-05-2020

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy từ xa. Con xin trình bày với Thầy là mấy năm trước khi con biết đến đạo Phật Nguyên thủy, lòng con rất trong sạch và tin tưởng. Nhưng thời gian sau con quen biết các vị sư và các bạn đạo, con thấy họ hay chê bai tôn giáo khác cho rằng đạo mình là đúng đạo người ta sai, các sư phân biệt Phật tử sư chê con xấu, nghèo, kể những riêng tư cá nhân của gia đình con cho người khác nghe. Con tổn thương và mất mặt, dần dần con không dám đi chùa và gặp bạn đạo nữa. Con bị mất đi niềm tin vào Tam Bảo. Lòng con không như trước nữa. Tự dưng trong đầu con cứ suy nghĩ là Đạo Phật nguyên thủy không hẳn là đúng, kinh điển có cái đúng cái sai, tin lắm là chỉ 3 phần. Có phải phước báo của con đã hết. Giờ con phải làm sao để được như lúc đầu thưa Thầy? Con xin sám hối về câu hỏi này đã làm phiền đến thầy. Con chúc thầy nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-12-2019

Câu hỏi:

Kính gởi sư ông,
Con được nghe sư ông giảng về cách nhìn trọn vẹn khi tham, sân nổi lên. Con không hiểu cách nhìn trọn vẹn này là thế nào mới trọn vẹn. Con xin trình bày cách của con mong sư ông xem xét và chỉ bảo cho con rõ. Những việc mà con tạm gọi là "khổ" (có cả buồn và vui luôn). Khi có 1 việc đến với con, con sẽ nhìn nhận 1 cách thật công tâm, sau đó con phân tích tại sao con buồn (hay vui). Cái cảm thọ này có phải làm con ghét (thích) do chạm vào bản ngã của mình không. Nếu như cảm thọ vui thì con sẽ tự phân tích 1 mình và trả nó về thực tại 1 cách dễ dàng, còn khi cảm thọ buồn thì con phân tích tiếp: nếu buồn do người ta hiểu sai về con (hoặc ai đó) thì con sẽ tìm cách cho họ hiểu đúng, cách này con thấy "rút ngắn" thời gian hiểu lầm, hờn giận, nhưng rất tốn thời gian và nói chuyện nhiều (giống như thanh minh, làm con mệt, mỏi miệng), nhưng được cái là mọi người vui vẻ hiểu nhau và dần dần cũng bớt chuyện (bớt pháp). Còn chuyện buồn là thật sự do con gây ra thì con cũng phân tích xem tại sao con làm vậy, chia chẻ nhỏ ra để thấy thật sự mình sai ở chỗ nào mà tự sửa chữa.
Nói chung là con không im lặng nhìn sự việc một cách hoàn toàn, mà tùy vào sự việc đến với con, cần nói, cần phân tích thì con cứ tích cực làm sao cho nó nhỏ đi nhất có thể. Sư ông cho con hỏi:

1. Việc con phân tích, chẻ nhỏ đó được gọi là gì, và như vậy thì kết quả lâu dài là ra sao, có tốt không sư ông?

2. Con hiểu cái nhìn trọn vẹn mà sư ông nói là sự im lặng, nhìn nhận có phải không ạ? Nhưng có 1 số sự việc trong cuộc sống mà im lặng thì sẽ đem lại hậu quả lớn cho cuộc sống người đó ví dụ như con thấy chị dâu con bị hiểu lầm, nếu con không lên tiếng giúp thì chị và các anh, chị em sẽ hiểu lầm, ghét nhau, dần dần trở thành hiềm khích bằng mặt mà không bằng lòng... mà người đời gọi là thành kiến (các mối quan hệ mẹ chồng, nàng dâu, anh chị e dâu, rể...) cũng xuất phát từ các thành kiến, sự im lặng, nhẫn nhịn nhau mà thành, và con là người trong nhà phá đi cái thành kiến này khi con học đạo, và anh em nhà con ít có chuyện giận hờn, nói xấu nhau (chí ít là đối với con, họ không dám nói xấu ai khi có con, con cũng không biết là họ "sợ" con giảng đạo hay sợ con "phân tích" hay thật sự là hiểu nhau... Nhưng có con là họ bớt nói xấu nhau.

3. Mẹ con qui y hơn 30 năm (theo Tịnh độ). Khi ba con mất mẹ con xuất gia (làm lễ cạo tóc) nhưng vì mẹ già 70 tuổi nên vẫn ở nhà. Hàng ngày bà đọc sách, và niệm Phật và mong muốn vãng sanh. Bà chỉ đọc những sách nói về cảnh tịnh độ, của những quý sư tu tịnh độ, không coi sách bất kỳ của sư thầy nào khác (thiền, mật...), hễ sách nào ai nói hay là bà hỏi thầy đó tu gì, nếu mẹ biết không phải tịnh độ là nhất định không xem, nên con khó "dụ" bà nghe pháp sư ông giảng dù rất hay, rất dễ hành (con xin nói thêm là mẹ con sinh 1942, là nữ sinh trường Trịnh Hoài Đức xưa kia chứ không phải "bà già trầu" không hiểu biết, thế mà theo tịnh độ gần 40 năm giờ gần như lẩm cẩm luôn rồi sư ông ạ). Nhìn mẹ mà con xót xa quá. Con phải làm sao giúp mẹ đây, sư ông cứu con?
Con cám ơn sư ông nhiều lắm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-11-2019

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy
Con có hay nghe pháp thoại của thầy và biết thầy cũng hay lấy dẫn chứng trong kinh thánh, gần đây con có tìm hiểu về Hội Thánh Đức Chúa Trời là một hội thánh xuất từ Hàn Quốc, và theo như hội thánh thì có 1 đấng tạo ra tất cả là Đức Chúa Trời và loài người là những linh hồn phạm tội trên nước thiên đàng, hiện tại loại người đang làm sai ý Chúa là thờ hình tượng, không giữ ngày sabat thứ 7 kể cả bên thiên chúa giáo và muốn được cứu rỗi về linh hồn cần có tên trong sách sự sống là làm phép baptem và dự lễ vượt qua và cần trích 1/10 tài sản có được dâng lên Đức Chúa Trời.
Con xin thầy là người đi trước cho con hiểu thêm về việc này ạ, vì thấy hội thánh đang phát triển rất lớn mạnh ở Hàn Quốc và các nước khác thì họ phải được sự công nhận của các tín đồ và trong hội thánh cũng dạy tình yêu thương chứ ko thấy có mê tín, các vấn đề đưa ra đều dựa trên kinh thánh cũng rất logic, và hội thánh công nhận đấng ansanghong là Đức chúa trời cha, và có cả đức chúa trời mẹ ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-08-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con là một người rất tin tưởng ở Đức Phật, lòng con luôn luôn hướng về Phật Pháp. Nhưng con có một nỗi niềm muốn thưa với thầy. Trong tâm con luôn có suy nghĩ ngược lại. Thông thường khi người ta thấy chán nãn với cuộc sống, hoặc khi người ta có lòng hận một ai đó, người ta thường hay đi chùa để cho lòng thanh thản hơn, buông bỏ đi lòng oán hận. Vì Phật luôn mở đường cho chúng con đến những điều tốt đẹp. Nhưng đối với con, con thấy thật ngại ngùng, xấu hổ khi bước vào cửa chùa mà trong lòng còn hận. Con không can đảm, trong tâm con luôn suy nghĩ đến khi nào con có thể tự buông bỏ được con mới can đảm để bước vào cửa Phật. Thật sự con chỉ muốn vào chùa với tâm trong sáng và không có bất kì nỗi hận nào. Con như vậy là như thế nào thầy ơi. Thầy có thể nào giúp con không?
Con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-05-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Cho con xin hỏi, đâu là ranh giới giữa niềm tin Phật giáo và mê tín dị đoan?
Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-05-2019

Câu hỏi:

Con xin thành kính tri ân thầy!
Dạ thưa thầy, con có thắc mắc mong thầy từ bi chỉ dạy ạ:
Con rất vui vì cha mẹ con đã biết tới Đạo và Pháp, cũng biết tránh dữ làm lành.
Không rõ nhân quả ra sao nhưng mẹ con từ nhỏ tới lúc lấy chồng luôn phải chịu cảnh khổ.
Mỗi khi có gặp khó khăn hay vướng mắc gì lớn là mẹ con hay đi xem bói. Mẹ con bảo bà tin Phật nhưng cũng tin căn quả với Tứ Phủ. Và cứ như vậy là mẹ con hay đi cúng bái ở Tứ Phủ ạ.
Con biết vậy là không đúng, không hợp với Pháp nhưng con chưa tìm cách để giải thích sao cho mẹ con hiểu.
Mong thầy từ bi chỉ dạy giúp con với.
Con cảm ơn thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-03-2019

Câu hỏi:

Bạch sư, con rất cám ơn sư và các anh chị đã vấn đáp trên trang YenLang.net để con có cơ hội hiểu hơn về đạo Phật. Hiểu hơn về thực tại cuộc sống.

Có một hôm con gặp 1 vị (cư sĩ) kể con nghe rằng “Nam Tông là tuyệt đối không tin có Phật A Di Đà, và Quan Âm, tất cả đều là mê tín." Vị đó kể với tâm rất hân hoan 1 câu chuyện ở Đồng Nai – có vị sư về chùa Bắc Tông tu, thời gian đầu sư không nhiều ý kiến, đến một hôm họp chúng, vị sư đó nói rằng “không có ông Di Đà, bà Quan Âm gì hết, tất cả đều không có thật, tượng thờ để làm gì” và vị sư đó đứng lên cầm búa đập tan tượng Di Đà, Quan Âm, chỉ chừa tượng Thích Ca.

Bạch sư, lúc đó con nghĩ rằng, nếu nói thật thi hiện tại tất cả đều không có thật, vậy sao không đập hết đi? Sư làm vậy có vô tình làm tăng sự ngạo mãn của các Phật tử Nam Tông, và phẫn nộ cho các vị Bắc Tông không?

Con ngu muội hiểu rằng tu để tâm tĩnh lặng đi những lao xao dồn dập, để thấy thực tại như là. Mấy ai thấy được bao nhiêu kiếp quá khứ đã đi qua, trước Phật Thích Ca đã từng có ai, thế giới thế nào, vạn vật ra sao, điểm bắt đầu từ đâu, và kết thúc ra sao… thì sao dám khẳng định không có cái này, chỉ có cái kia.

Bài gần nhất sư dạy “Hạnh Trí Tuệ”, “Hạnh Đức Tin”, “Hạnh Tinh Tấn”, và con cũng nghĩ rằng 1 đời 1 kiếp này mình có rất nhiều thói hư, tật xấu tiềm ẩn trong tâm, chắc nó phải được tích lũy lâu lắm rồi đây… để làm sạch chúng không dễ, phải cần rất nhiều thời gian, không gian để chúng được trong lành như pha lê.

Con ngu muội không hiểu, xin sư dạy cho con ạ

Mô Phật _()_

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-03-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi, đức tin là bước đầu đưa con vào đạo, con tin niết bàn là cái giản đơn rất dễ mình có thể có được. Chỉ mỗi lòng tin đó mà nó đã giúp con vượt qua biết bao nhiêu khó khăn nhất của cuộc đời. Nhớ lại mà con mang ơn Thầy. Chúc Thầy luôn khỏe, luôn vui.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-03-2019

Câu hỏi:

Con kính thưa Thầy!
Con đọc bài viết của Thầy, cuối bài viết Thầy có dặn "Nhớ đấy, hãy tin tất cả và đừng tin gì cả". Lời dặn của Thầy nếu đọc qua một lần có thể chau mày? Có gì mâu thuẫn không?
Nhưng từ lời dẫn đầu bài viết, con thấy, cốt yếu của niền tin là không dính mắc, bám víu vào bất cứ điều gì dù đó là chân lý. Khi đó xuất hiện dính mắc vào niềm tin, mà khi còn dính mắc tức còn khổ đi liền sau.
Kính mong Thầy nhận xét.
Con kính chào Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-02-2019

Câu hỏi:

Dạ Thầy ơi, hôm nay trong lúc nghe lại pháp thoại, tự dưng con chợt nhận ra vài điều thắc mắc trong lòng con đã lâu:

1. Trước giờ nghe câu luân hồi sinh tử mà con không hiểu được cái gì luân hồi sinh tử vì con nghĩ Phật không nói về luân hồi sinh tử của xác thân này. Nay con chợt thấy luân hồi sinh tử là nói về sự hiện diện/biến mất của cái Tâm, nếu Tâm bị dính mắc và chấp vào Pháp, nghĩa là Tâm bị Pháp nuốt chửng và Tâm biến mất (tử), nếu Tâm không bị dính mắc vào Pháp và đứng độc lập quan sát Pháp thì Tâm hiện diện (sinh), khi Tâm luôn hiện diện thì không có sự sinh hay diệt của Tâm, là không có luân hồi, phải không Thầy?

2. Con luôn có cảm giác bản chất cuộc đời không phải là bể khổ, nên khi con đang khổ con cảm thấy có điều gì đó sai sai, trục trặc trong nhận thức của con mới gây ra sự khổ này, nhưng vì ai cũng nói, kể cả bài pháp Tứ diệu đế trong truyền thuyết khẳng định đời là bể khổ nên con bị hoang mang lắm. Hôm nay con nghe Thầy giảng Thầy đặt lại vấn đề là tiếp nhận cuộc đời này theo hướng ngược lại, cuộc đời này bản chất là Niết-bàn, con cảm thấy niềm tin của mình được cũng cố, điều này nâng đỡ con rất nhiều, con xin tri ân Thầy.

Con kính lễ và kính chúc sức khỏe Thầy!

Xem Câu Trả Lời »