loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 962 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'nguyên lý tu tập'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 06-10-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con là Phật tử tu theo Bắc tông đã được 10 năm. Các thầy bên Bắc tông thường nói tu theo nhị thừa vẫn còn kẹt do chán sinh tử cầu Niết-bàn và không có hạnh nguyện rộng lớn để độ chúng sinh mà chỉ muốn nhập Niết-bàn (các thầy thường ví dụ câu: Ta sinh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa để chứng minh các bậc A-la-hán không muốn tái sinh để độ chúng sinh như Bồ tát). Trước đây con tin tưởng hoàn toàn và không có nghi ngờ gì, luôn cho rằng pháp tu của mình là cao nhất, tốt nhất.
Tuy nhiên từ khi được đọc sách của Thầy, nghe pháp của Thầy và được gặp Thầy, con mới thấy hóa ra thực tế không phải như thế. Thầy đã tháo gỡ cho con rất nhiều vướng mắc trên đường tu mà trước giờ con cứ luẩn quẩn hoài không thoát ra được. Trước con luôn mong cầu được giác ngộ nên cố gắng giữ cho tâm vô niệm để mong chờ một ngày nào đó phát sinh trí tuệ. Nhưng tâm con lại không tĩnh lặng được nên sinh phiền não, tức là ngoài cái phiền não thông thường còn thêm một lớp phiền não nữa do muốn an mà chẳng được an. Rồi một lần khi đọc bài giảng của Thầy về Tứ Diệu Đế (trước đây con vẫn cho là pháp tiểu thừa), con chợt nhận ra khi đi biết mình đang đi, ngay đó biết luôn mà không cần đợi ngày mai ngày kia mới biết, sao lại còn mong cầu gì ở tương lai nữa. Con cũng hiểu ra thế nào là vô vi vô tác (trước con được nghe giảng vô là không, vi là làm, vô vi là không làm nên còn khá mơ hồ). Vô vi vô tác là làm gì thấy gì nghe gì thì ngay đó liền biết, không cần cố gắng dụng công gì, không phải tập trung cao độ mới biết mình đang nóng hay lạnh. Con thấy ra được những sai lầm trong việc tu của mình, vì mong cầu sự giác ngộ trong tương lai mà bỏ qua thực tại hiện tiền, tâm luôn phản kháng với những điều bất như ý (muốn định nhưng lại vọng tưởng, mặc dù giờ con vẫn còn cái tâm phản kháng do thói quen từ trước đã ăn sâu nên không thể ngày một ngày hai hết ngay được).
Con không hiểu tại sao trong Phật giáo các thầy lại phân biệt pháp môn cao và thấp. Theo con thì pháp vốn chẳng có cao hay thấp, pháp dựng lập qua ngôn ngữ, mà ngôn ngữ thì không phải cứu kính. Sự cao hay thấp có chăng là mức độ nhận ra sự thật ở mỗi người. Nếu một người ngay một câu nói đơn giản đời thường mà giác ngộ hoàn toàn thì đó là pháp "cao", còn nếu người đó tu theo pháp môn "cao" mà vẫn không giác ngộ lại mắc kẹt trong đó thì "cao" lại thành "thấp". Vì vậy quan trọng là người đó phù hợp với pháp môn nào, pháp môn nào giúp người đó nhận ra sự thật chứ không phải có pháp môn "cao" giúp người triệt ngộ, pháp môn "thấp" khiến người bị kẹt.
Thư con trình bày hơi dài, mong Thầy từ bi hoan hỷ chỉ cho con những điều con hiểu chưa đúng.
Con xin thành kính tri ân công đức Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-09-2019

Câu hỏi:

Con xin đảnh lẽ sư!
Trên trang Web này ngày 17/09/2019 có đạo hữu đã trình pháp sư như sau
“Con xin thành kính đảnh lễ Thầy!

Dạ thưa Thầy.

Thời gian vừa rồi khi quay trở lại với cuộc sống, trải nghiệm thêm nhiều điều rồi đến hôm nay chiêm nghiệm lại con càng thấy rõ hơn. Con thấy trong tất cả mọi chuyện xảy đến với con đều không phải do con quyết định. Có những chuyện mà Pháp đưa đến bắt buộc con phải trải nghiệm cho dù con thấy rất rõ rằng điều đó là không đúng tốt, con thực tâm không muốn làm nhưng rồi Pháp bắt buộc con phải làm. Và ngẫm lại thì con thấy trong tất cả mọi sự mọi việc xảy đến dù việc lớn hay chỉ là một chi tiết vô cùng nhỏ nhưng tất cả đều như có một bàn tay vô hình đã sắp đặt khít khao đến kỳ lạ, không bỏ sót, không có một chỗ hở nào. Có những việc tưởng chừng như đấy là mình quyết định và kết quả xảy ra bắt nguồn từ quyết định của mình nhưng thực ra không phải. Vẫn là do Pháp sắp đặt như vậy. Con chẳng thể nào có thể làm theo ý mình. …
Và sư đã trả lời
Trả lời:
Rất đúng, giống như Tôn Ngộ Không dùng cân đẩu vân nhảy một bước xa tít tận chân trời, tưởng đã thoát khỏi bàn tay Phật nhưng nhìn lại thì vẫn còn ở trong đó. Người đánh cờ cũng vậy, đi nước cờ nào đều do mình quyết định nhưng thực ra vẫn tuân theo quy luật của bàn cờ. Xe phải đi theo quy luật của xe; pháo, ngựa v.v... cũng đều phải như vậy. Nên đạo Nho nói “Thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu”, đạo Thiên Chúa nói “Vâng ý Cha” cũng với ý đó.
Chẳng lẽ chúng ta làm sai rồi chúng ta cứ đỗ lỗi cho pháp, Chẳng phải mọi hành vi của con người đều do nhận thức của người đó đưa đến mà do bàn tay vô hình nào sắp đặt sao? chẳng phải sư hướng dẫn chúng con tu theo bát chánh đạo để có nhận thức đúng đưa đến hành vi đúng đó sao? Sư hướng dẫn chúng con thận trọng, chú tâm quan sát thân tâm mình và các mối tương quan với XH là để sống đúng tốt đó sao? Nhưng như đạo hữu đã nói “….Con thấy trong tất cả mọi chuyện xảy đến với con đều không phải do con quyết định. Có những chuyện mà Pháp đưa đến bắt buộc con phải trải nghiệm cho dù con thấy rất rõ rằng điều đó là không đúng tốt, con thực tâm không muốn làm nhưng rồi Pháp bắt buộc con phải làm”. Nếu nói như thế làm chúng ta rất đễ buông lung và phó mặc cho sự đúng sai. Vẫn có những người sống đúng tốt vậy có phải họ cũng do pháp bắt họ tốt chứ họ cũng ko muốn thế… Dạ con thật sự bối rối với câu “con thực tâm không muốn làm nhưng rồi Pháp bắt buộc con phải làm”, con muốn tu là để sống tốt mà bây giờ qua lời trải nghiệm của đạo hữu này làm con bối rối thật sự ko biết con có sống tốt được ko (vì pháp ko muốn con sống tốt thì phí cả đời con rồi). Rất mong sự chỉ dạy cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-07-2019

Câu hỏi:

Bạch thầy,
Khi con định làm một việc gì đó, con quan sát tâm mình và nhận ra tác ý của con có ý muốn thỏa mãn nhu cầu nào đó của bản ngã. Con dừng lại và không thực hiện hành động đó nữa. Ngừng lại như vậy có đúng không thưa thầy? Hay cứ tiếp tục làm nếu nó không gây hậu quả gì quá nghiêm trọng rồi quan sát tâm khi đó (có người nói với con như vậy), nhưng con nhận thấy khi trọn vẹn với thân tâm thì sẽ có khá nhiều việc làm, lời nói không còn cần thiết nữa.
Con cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-07-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy, gần 10 năm nghe pháp của thầy, con chốt lại 1 câu dành cho riêng con là trọn vẹn với tâm (bất kỳ tâm gì) trong hiện tại. Con cám ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-07-2019

Câu hỏi:

Bạch thầy cho con hỏi, pháp môn thiền diệu pháp liên hoa là gì? Khi thiền dùng khí prana để mở 6 căn chứng sắc tức thị không là đúng với chánh pháp không thưa thầy? Tại vì con thấy dạo này trên facebook chia sẻ nhiều quá nhưng con ko dám tập! Mô Phật.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-07-2019

Câu hỏi:

Kính thầy, hôm nay con đã hiểu ý thầy muốn dạy về vui - buồn, thành - bại, xấu - tốt,... như những đợt sóng biển, đến và đi không ngừng. Hôm nay ổn, mai không ổn... cứ tiếp nối, bản thân mình vẫn là mình, mình chạy theo lo âu, toan tính sẽ không bao giờ hết. Đó là vô thường, là chân lý. Mình muốn dừng hết để yên ổn là chuốc khổ.
Mình có mặt như có một vai trò nào đó trong mắc xích này. Cứ làm hết vai trò của mình với tâm trong sáng và thận trọng, rồi thôi. Cái buông bỏ hoàn toàn trong tâm mới là quan trọng nhất.
Có chuyện hay không con vẫn quan sát mình, thấy sinh khởi và đoạn diệt trong thân tâm, đó cũng là một loại sóng biển. Cuốn sách nơi chính mình là cuốn sách cần thiết và cấp bách để đọc nhất.
Con xin tri ân thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2019

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Gần đây con có nghe pháp của thầy TTL, Ngài nói rằng chúng con cần phải tu Pháp Tứ Chánh Cần cho tâm tương đối thuần tịnh an ổn sau đó mới tu Pháp Tứ Niệm Xứ điều này rất quan trọng vì pháp Tứ Niệm Xứ chỉ thích hợp cho những những người giữ giới trong sạch và tâm bớt dao động như vậy mới đúng trình tự mà Phật đã chỉ bày. Mong thầy chỉ dạy thêm cho con. Con xin thành kính tri ân thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2019

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy,

Kính bạch Thầy, con có câu hỏi kính Thầy chỉ dẫn giúp con ạ.
Trong quá trình con học Phật, thực tập chánh niệm, trở về với thực tại con nghĩ con chưa hiểu thấu đáo.
Như trong công việc trước kia con luôn lập kế hoạch, dùng năng lượng hướng về phía trước phấn đấu để thực hiện mục tiêu.
Thời gian gần đây con bị mất năng lượng nên quay trở về với thiền tập, tập chánh niệm và con cảm thấy con không có nhu cầu lập kế hoạch, mục tiêu trong công việc, hay trong hoạch định kế hoạch tài chính nữa. Bởi vì nếu lập ra, con sẽ chưa thể bỏ được quán tính là dùng năng lượng để chạy theo, rồi lại mất năng lượng.

Nhưng nếu con đang ở trong trạng thái an tĩnh như hiện tại, dù là con đang cảm thấy bình thường, (giống như giọt nước đang lơ lửng trên không trung, không tiến về phía trước, cũng không lùi về phía sau). Nhưng bên trong con có thêm 1 suy nghĩ khác, nếu như thế này sẽ không ổn.
Ví dụ như đi làm là phải làm tốt, không thể làm làng nhàng, đi học là phải học tốt chứ không thể để mặc kệ ra sao thì ra.

Vậy con vừa sống cuộc sống vừa tu tập, vậy con phải ứng dụng như thế nào mới gọi là “tùy duyên thuận pháp” ạ? Với con con cũng cho rằng bất cứ điều gì cũng phải vạch ra rồi thực hiện mới có kết quả nhưng như vậy dễ bị bản ngã chi phối, nhưng còn chỉ quan sát ở hiện tại rồi làm thì con không nhìn được viễn cảnh tương lai như thế nào mặc dù con biết kết quả tương lai là phụ thuộc vào phẩm chất của phút giây hiện tại.

Hôm trước con đọc một bài của Thầy, có câu nói của Chúa đại ý là một người hiền nhưng vẫn cần có sự không ngoan như loài rắn. Mà con vẫn theo quán tính, khôn ngoan không thể tự nhiên có, phải qua rèn luyện, lập kế hoạch chứ để mặc kệ mọi thứ đến lúc phải đối diện thì không thể hành xử một cách khôn ngoan được.

Con không biết phải làm sao để vừa tu tập vừa đạt kết quả tốt trong công việc hay học tập.
Kính mong Thầy chỉ dẫn giúp con ạ.
Con kính đảnh lễ và tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-06-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Trước tiên con xin cảm tạ ơn đức Thầy đã chỉ dạy cho con, những điều Thầy chỉ dạy tuyệt vời vô cùng, giúp con sáng ra rất nhiều điều. Hàng ngày con tinh tấn tu tập theo pháp Thầy chỉ bày là trở về trọn vẹn với thực tại, với thân thọ tâm pháp nơi mình. Vì căn cơ chưa vững nên con có chút băn khoăn về con đường tu tập kính mong Thầy chỉ dạy:

Con hiểu có hai đường lối tu tập:
+ Một là, theo kinh Phật dạy: "Tu từ sơ phát tâm đến thành Phật phải trải qua 3 A-tằng-kỳ kiếp", có nghĩa tu từ từ, qua các hạnh bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, trí tuê,... đến khi viên mãn các hạnh đó chứng quả Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát,... rồi mới tiến lên thành Phật. Như vậy thì dài thăm thẳm.
+ Hai là, theo thầy dạy là trở về ngay tâm mình để buông xả tâm tướng, hiển hiện tâm tính. Tuệ giác phát sinh và thành Phật. Như Thiền tông cũng nói: Trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật. Con đường này có thể giác ngộ ngay trong đời sống này.

Con cám ơn bạch Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-06-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy, vậy là con chỉ cần trọn vẹn tỉnh thức với thực tại, thân thọ tâm pháp đang diễn ra với mình đã là thiền rồi ạ, cũng là đang tu mà như không có gì để tu ạ.
Con xin đảnh lễ tạ ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »