loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 547 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'nguyên lý tu tập'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 24-08-2017

Câu hỏi:

Con kính bạch THẦY,
Sáng nay con xem Youtube_Trà Đạo Bửu Long 24/08/2017, con nghe thấy "vô minh nuôi dưỡng MINH" - "MINH lớn lên nhờ vô minh", điều này hoàn toàn đồng nghĩa với "phiền não tức BỒ ĐỀ" - "vô minh thực tánh tức PHẬT TÁNH" đúng không ạ?

Con chân thành tri ân!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-08-2017

Câu hỏi:

Con thưa Thây!
Ngồi thiền, ban đầu chưa có sự tự nhiên, ít nhiều có sự mong cầu. Nhưng có người bảo con mong cầu là bình thường. Nếu cứ hành ngồi thiền, dần dần mong cầu sẽ giảm và tự nhiên hơn. Thầy giúp con chỗ này ạ.
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-08-2017

Câu hỏi:

Con xin cảm ơn Thầy rất nhiều vì bài kệ mà Thầy đã làm cho con.

Hình như câu hỏi về tánh và tướng ở phía dưới là Thầy hỏi con hả Thầy?
Thật ra con cũng không chắc là con có cái thấy rốt ráo không nhưng con chỉ buông xả như Thầy dạy và thấy kết quả khác trước. Con xin trình chi tiết với Thầy vài biểu hiện trong cuộc sống gần đây của con.

Lúc mới biết hành thiền thì con tập thiền đi theo kiểu giở - bước - đạp. Sau này thuần thục thì mỗi khi đi đều quan sát bước chân theo tiến trình này, mặc dù mặt vẫn ngước lên trên nhưng tâm thật ra đang trụ trong bước chân. Nhờ Thầy mà con phát hiện ra mình kẹt vào phương pháp thiền hành mỗi khi đi, chính vì vậy nên có người chào từ xa hoặc có gì cần phản ứng thì phải hơi mất chút thời gian kéo tâm về đối tượng kia. Sau khi hành pháp của Thầy thì con nhận ra mình đi nhanh hơn (thật ra là trở lại tốc độ đi bình thường như trước đây) nhưng con vẫn quan sát việc đi chứ không quan sát chi tiết vào từng cử động, và đồng thời vẫn quan sát các đối tượng của mắt và tai cùng 1 lúc. Con thấy mình linh hoạt hơn rất nhiều.

Tương tự với bước chân. Lúc trước con cũng thử thực hành 1 pháp của thiền sư bên Miến Điện là cử động chậm rãi kiểu như … Thái Cực Quyền và quan sát thân trên các cử động đó, thậm chí là quan sát cái tác ý trước khi chuyển động. Lúc trước khi biết pháp của Thầy thì con cứ nghĩ một trong 1 thời điểm tâm mình chỉ có thể chuyên chú vào 1 đối tượng cụ thể thôi, giờ con mới thấy không phải vậy. Tâm vốn rất linh hoạt và rộng lớn, nó có thể tùy cơ ứng biến rất nhanh mà vẫn giữ sự nhận biết rõ ràng và không lay động.

Lúc trước con có rơi vào trạng thái tâm nhanh mà con thấy tâm này giống của các doanh nhân hay của các lãnh đạo. Cái gì làm cũng rốp rẻng, hoàn thành xong cái này xong cái kia trong thời gian đã định. Lúc đó con nhận ra tâm này giống của robot được lập trình sẵn, nó làm theo quán tính và rất dễ nổi sân khi mọi thứ xung quanh không theo ý mình. Lúc đó con mới hiểu tại sao những người làm lãnh đạo thành công hơn người khác nhưng bên cạnh đó đặc điểm của họ cũng dễ nổi sân hơn người thường khi có những thứ xảy ra không theo lập trình, tính toán sẵn.

Chính vì thấy điều này nên sau đó con mới chủ trương thiền phải chậm để giữ sự quan sát cho tốt và mạnh. Kiểu hành thiền chậm này đạt được kết quả là bình an và tạo lập thói quen quay vào chính mình trong thời gian đầu, nhưng cũng rất dễ mất bình an mỗi khi nghịch duyên xảy đến hoặc pháp đến nhanh và quá nhiều hoặc khó khăn mà tâm thì cứ quen với chậm, không linh hoạt để theo kịp. Kết quả là... treo máy, nặng hơn thì rơi vào trầm cảm phải rút về một nơi nào đó bình yên để dưỡng thương, phục hồi năng lượng. Con nhận ra đây là điều rất phổ biến đối với những người hành thiền hướng đến sự bình an, và bị kẹt trong trạng thái này.

Hoặc trước đây con cũng hay làm theo kiểu thắng giải, nhờ đặt chuông chánh niệm 15 phút 1 lần nên sau này con tạo lập được thói quen mỗi khi phiền não đến thì hướng đến một đề mục khác như bước chân hay hơi thở để tắt phiền não đó đi. May mắn là con vẫn thực hành Vipassana nên đa phần con vẫn quan sát chính tâm đang nổi trội đó, ghi nhận trung thực nhưng cũng có nhiều lúc gặp mấy cái khó quá thì lại thắng giải mà không biết, sau này nghe pháp của Thầy mới biết mình vướng vào cái này. Ví dụ như có lần vợ con rủ con đi coi phim ma, sau khi coi phim ma về thì tâm bắt đầu tưởng nhiều thứ, lúc đó con phát hiện mình đang tưởng về mấy hình ảnh mới xem thôi, nhưng vì sợ quá nên tập trung vào bước chân lên cầu thang để khỏi tưởng tầm bậy, sau khi vào phòng bật đèn lên thì thấy trong mình vẫn còn sợ nên bật bài Kinh Rải Tâm Từ lên nghe và hướng về các đối tượng đó. Nhờ sự trợ giúp của Kinh Rải Tâm Từ mà tâm con vượt ra khỏi sự sợ hãi đó rất nhanh. Giờ con mới biết tất cả mình làm đều là kiểu đối trị, thắng giải.

Nhưng giờ nghĩ lại có lẽ con phải cảm ơn việc thực hành các pháp đó để giờ nghe pháp của Thầy con đều hiểu hết và bước vào một giai đoạn thực hành khác để thoát khỏi tất cả vướng kẹt vào các phương pháp của 2 năm qua. Con thấy khi hữu sự thì tâm mình linh hoạt, xử lý tình huống nhanh và chính xác, khi vô sự thì dễ lấy quân bình lại nên đến buổi tối vẫn còn nhiều năng lượng. Ngoài ra con còn thấy mình ít bị kẹt vào việc nhớ về những việc thiện mà mình làm (mặc dù những việc đó cũng khá lớn và quan trọng) và những dằn vặt về những tâm/hành động bất thiện đã mắc phải. Con chỉ ghi nhận hoặc điều chỉnh tức thì và đi tiếp, không để nó kẹt mình lại dù nó là gì. Con có cảm giác mọi thứ như nước chảy mây trôi, pháp tới đâu mình theo đó và không dừng lại ở chỗ nào, hoặc có bị kẹt thì cũng thoát ra đó nhanh hơn lúc trước.

Tối hôm qua con có ngồi buông xả trên ghế và không hiểu sao trong vòng khoảng 10 hay 20 giây con rơi vào trạng thái khá lạ, trạng thái đó cũng không phải cận định vì lúc trước con vào khóa Thiền có rơi vào cận định và thấy không phải. Con cảm thấy nhận biết rõ ràng mọi thanh âm trong phòng, cảm thọ trên thân rõ hơn mức bình thường, thình lình lúc đó có tiếng 2 con chó sủa dưới đất rất lớn và đột ngột (lúc đó hơn 12h khuya) nhưng tâm con cũng nhận biết liền mà không bị giật mình. Nếu lúc trước rơi vào 1 trạng thái hơi tập trung như vậy mà có 1 tiếng điện thoại hay tiếng người thì con dễ giật mình và đồng thời lúc đó tim đập rất mạnh, tâm rất căng thẳng hồi sau mới bình thường lại được. Nhưng lần này có tiếng động đột ngột xen vào nhưng con vẫn bắt kịp và không có gì ngăn trở.

Đó là vài so sánh nhỏ trong 1 tháng nay con hành pháp của Thầy và thấy hiệu quả. Con xin trình đến Thầy và các huynh đệ.
Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-08-2017

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy,
Thầy ơi, sao cái Tâm con nó lăng xăng kinh khủng. Nó lo lắng quá nhiều cho tương lai mà nó chưa biết sẽ như thế nào. Con đang học bài học làm người và học cả bài học giác ngộ. Con là người không tốt, có quá nhiều suy nghĩ xấu dễ phát sinh. Con không trong sáng được. Ví dụ như có ai điện thoại đến, mặc dù con chưa nhìn màn hình điện thoại nhưng con lại tự trả lời và phỏng đoán trước là ai. Thất bại nhiều mà sao vẫn u mê. Con hằng ngày vẫn nghe pháp vẫn đọc những câu hỏi và trả lời của thầy. Có lẽ con là đứa học trò bất trị, u mê và cố chấp quá. Đôi khi đã có lúc con buông được cái lăng xăng của mình, nhưng đôi khi lại vong thân quên mất điều đó. Nhưng mà đúng là cảm giác buông xuống nhẹ vô cùng cả thân và tâm. Tự dưng viết đến đây con lại cười. U mê quá thầy ơi! Đôi khi đọc trong mục câu hỏi có câu nào giống mình con cũng cười. Ví dụ như năm ni con định sẽ đi theo khóa thiền thầy tử tế. Thế nhưng con lại có lớp học ngoại ngữ. Con lại chọn học cái sự đời. Và không có gì mình có thế biết trước được dù chỉ là 1 tình huống nhỏ xíu xìu xiu.
Có lẽ con ham muốn quá nhiều, có lẽ con bị cuộc đời làm te tua mà vẫn lỳ đòn.
Tiếp tục chiêm nghiệm và trải nghiệm nữa phải không thầy?
Con thành kính đảnh lễ và tri ân Thầy.
Con Tâm Như Phúc

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-08-2017

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con có nhóm bạn cùng nhau tu học và chia sẻ về pháp học và pháp hành để giúp nhau cùng tiến bộ. Về pháp học thì con thấy chia sẻ khúc mắc rất dễ dàng, vì pháp học vẫn thuộc về tư duy logic nên chỉ cần giải thích rõ là các bên đều hiểu và thống nhất với nhau.

Duy chỉ có pháp hành là con thấy hơi khó. Con nhớ có một lần nhờ Thầy mà con gỡ được một khúc mắc rất vi tế, con rất vui mừng chia sẻ cho các bạn thì cảm giác ai cũng ngơ ngác, không hiểu được. Gần đây lại có 1 bạn khác trong nhóm do thực hành đúng theo pháp của Thầy nên trải nghiệm được sự buông xả và cái thấy trong sáng, khi bạn ấy chia sẻ thì cả con và những người khác cũng không thể mường tượng được. Con nhận ra là những trải nghiệm thuộc về thực chứng, nếu ai chưa từng bị vướng mắc hoặc có quá trình tu tập khác nhau thì gần như không thể hiểu các vướng mắc hoặc giải thoát vướng mắc của người kia, hoặc cũng có khi đều trải qua cảm giác đó rồi nhưng do hạn chế của ngôn ngữ và cách diễn đạt. Thậm chí khi chia sẻ về các trạng thái mà người khác chưa trải qua, dù là định hay tuệ, thì con thấy đôi khi lợi bất cập hại.

Nhưng bên cạnh đó con thấy có nhiều lời khai thị của Thầy cho các bạn khác thì con lại gỡ được cho mình, hoặc có một lần con trình pháp ở đây với Thầy mà lại có 1 đạo hữu khác nhắn tin cảm ơn con vì vô tình giúp được đạo hữu ấy. Tức là chia sẻ pháp hành vẫn có tác dụng, lợi lạc của nó.
Vì vậy, con xin Thầy chỉ giùm nhóm học tụi con khi chia sẻ về pháp hành thì nên chia sẻ điều gì và không nên chia sẻ điều gì ạ. Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-08-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Hôm qua con có đặt cầu hỏi về Phước Huệ song tu và được Thầy giảng giải rất rõ ràng, tuy nhiên con vẫn còn một câu hỏi khác có liên quan mong Thầy chỉ dạy cho con.
Một người ít Phước và hiện tại cũng ít làm những điều Phước Thiện thì liệu con đường tu học của người đó có được hanh thông và đạt được giác ngộ, giải thoát như những người có đầy đủ phước báu không Thầy?
Con xin chân thành cảm ơn Thầy.
Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-08-2017

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ,
Con rất biết ơn những lời dạy của Thầy. Tuy nhiên hôm nay con có một vấn đề cần xin lời khuyên của Thầy ạ.
Con vốn tính hiền lành. Khi làm việc thường cẩn trọng chứ không đạt tới độ ngẫu hứng hoặc quá mạo hiểm. Con trước đây có tu học với một vị thầy. Ông ấy bảo là con chậm tiêu quá và cứ hối thúc con đi nhanh lên, con biết rõ sức mình không làm nổi. Con từ biệt vị ấy để tu theo sức mình. Giờ vị ấy cứ nhắn tin hối con, và làm mặt giận. Phải làm sao ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-08-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con kính xin Thầy giảng giải cho con cụm từ:
TẤT CẢ LÀ MỘT, MỘT LÀ TẤT CẢ
Cụm từ này nó mơ mơ hồ hồ quá (đối với con):
- MỘT chính là BẢO NHẤT (LÃO TỬ)
- MỘT chính là TỰ TÁNH (NGÀI LỤC TỔ HUỆ NĂNG)
*TỰ TÁNH vốn tự đầy đủ
*TỰ TÁNH hay sanh muôn pháp
- MỘT chính là NHƯ LAI, NHƯ NHƯ xưa nay không khác không đổi
- MỘT bởi vì tất cả các đơn vị, cá thể đều có chung các thành phần cấu tạo (ít, nhiều, lớn, nhỏ khác nhau)
TẤT CẢ chỉ là những hình tướng được duyên hợp, tổng hợp mà thành rồi hoại diệt đi và sau đó là những tổng hợp khác kế tiếp, và cứ thế tiếp diễn...
Kính mong Thầy khang kiện và nhiều an lạc.
CON.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-08-2017

Câu hỏi:

Kính Thầy cho con hỏi. Trong kinh Pháp cú Đức Phật đã nói “Tâm dẫn đầu các pháp, Tâm làm chủ tâm tạo. Nếu nói năng hay hành động với tâm ý bất thiện thì khổ não sẽ theo sau như bánh xe lăn theo chân con vật kéo xe…”.
Thầy dạy, những gì đến với chúng ta đều là Pháp, dù là Thiện hay bất thiện, tốt hay xấu; chúng ta đều tiếp nhận sống trọn vẹn với nó và học ra bài học từ đó. Vậy thì khi điều bất thiện đến, nếu ta tiếp nhận nó hay nói cách khác chấp nhận một ngã rẽ bất thiện thì phải chịu đau khổ để học ra bài học đó sao? Xin thầy cho con lời dạy rõ hơn ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-08-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Xin phép Thầy hôm nay cho con trình bày sơ lược về quá trình tu tập từ trước đến giờ của con:
Con năm nay 29 tuổi. 29 năm con sống trong bản ngã Thầy ạ. Trước đó, con đã tu tập được 2 năm kết hợp theo thiền-tịnh-mật. Khi đó, người Thầy của con dùng tướng phẫn nộ đối với con để giúp con đập tan bản ngã, mà con không biết lại càng ngày càng củng cố cho nó vững chắc thêm. Trong quá trình đó, phiền não thường xuyên sinh khởi. Chỉ cần có gì đó không vừa lòng thoáng qua là sân hận lại sinh khởi, và thường kéo dài vì con đã quá chú tâm vào nó với thái độ sân nên khổ chồng thêm khổ. Bữa trước, con lại phiền naõ, bao nhiêu uất ức, ganh tỵ, tủi thân,... lại hiện lên, con thấy con khóc xong lại thấy nhẹ nhàng. Lúc đó con nghe được bài pháp Thầy dạy nên dùng tâm từ bi với nó để cảm thông với cái tâm đang sinh khởi đó. Con nhìn lại thì ra bản ngã nó đang bảo vệ con, nó sợ con bị tổn thương Thầy ạ. Cái tình thương của bản ngã là tình thương vô minh. Khi con ngồi viết những dòng này, con cũng cảm thấy có cái ta vi tế xen vào nhưng con chỉ mỉm cười với nó thôi Thầy. Bây giờ con đủ lớn để tự học hỏi và trưởng thành mà không cần bản ngã bảo vệ nữa.
Lúc trước khi đọc Bát nhã tâm kinh, con rất thích nhưng không hiểu. Con thích danh hiệu Quán Tự Tại Bồ Tát. Bây giờ con mới hiểu 1 phần thôi vì con chỉ thực chứng được 1 phần. Khi nghe các pháp thoại, con thấy cả lý trí và tánh biết đều nghe. Lý trí thì không hiểu. Có những cái con đã trải qua nên con biết, còn cái không biết thì từ từ pháp cũng sẽ dạy con thôi.
Thực ra cái đơn giản của việc trở lại như cái "đang là" hay "tu mà không tu" là cái cao nhất của các pháp môn nhưng vì phương tiện tùy căn cơ chúng sanh mà có thứ lớp. Con rất cám ơn Thầy đã luôn nhẫn nại, vô ngã vị tha giải đáp từng khúc mắc của chúng con. Con mong rằng ai cũng sẽ có duyên lành gặp chánh pháp để nhận ra tự tánh của mình.
Trong quá trình học hỏi chắc con sẽ còn tham vấn Thầy nhiều. Mong Thầy chỉ dạy cho con cũng như các bạn hữu. Bài học của 1 người cũng như là bài học của nhiều người.
Khi viết xong những dòng này thì con cũng sẽ không dính mắc vì nó đã là quá khứ, con lại trở về ngay nơi hiện tại.
Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »