loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 22 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trong thấy chỉ có thấy'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 02-01-2018

Câu hỏi:

Thưa Thầy, nhờ Thầy giải đáp dùm con:
- Hai cách nói: Khi thấy chỉ thấy, khi nghe chỉ nghe, khi biết chỉ biết... và Thấy như không thấy, nghe như không nghe, biết như không biết... ý nghĩa có giống nhau không?
- Sự khác nhau của Phân đoạn sinh tử và Biến dịch sinh tử.
Con cảm on Thầy và con kính chúc Thầy luôn Vui Khỏe, Hạnh Phúc trong năm 2018.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-08-2017

Câu hỏi:

Thưa Sư Ông!
Muốn luôn giữ gìn tâm trong sáng (ngôi nhà Phật tánh) thì ngoài việc duy trì chánh niệm và thiền định và xả hành trong giai đoạn tuệ quán, ngoài ra còn có cách nào nhanh chóng và hữu hiệu hơn không a?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-05-2017

Câu hỏi:

Bạch Thầy,

Thầy cho con hỏi, trong thấy chỉ có thấy, trong nghe chỉ có nghe, trong xúc chỉ có xúc, trong biết chỉ có biết... Vậy khi 2 cái khởi cùng lúc thì sao ạ? Ví dụ như mắt thấy tai nghe cùng lúc hoặc khi mắt nhìn thấy sắc khi đó khởi thọ thì như thế nào ạ, là trong thấy chỉ thấy không có thọ hay là trong thấy chỉ thấy rồi sau đó trong thọ chỉ thọ? Con cảm ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-01-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Năm mới, con thành tâm đảnh lễ Thầy quý kính, con từ phương xa ngưỡng mong Thầy thân tâm thường an lạc. Ngày nào con cũng học từ thầy qua trang Hỏi Đáp và qua những bài pháp thoại của Thầy. Nói sao cho hết lòng tri ân của con đối với Thầy, ngay bây giờ viết những dòng này con cũng muốn chảy nước mắt Thầy ạ.
Con có một thắc mắc nhỏ trong quá trình tu tập, xin thầy giải đáp. Thấy, nghe như thật, như thực tại đang là, khi nghe chỉ biết nghe, khi thấy chỉ biết thấy, không để bản ngã xen vào sanh tâm phân biệt, như vậy làm sao cảm nhận được hay dở, đẹp xấu là những tính chất mầu nhiệm của cuộc sống? Hôm nọ đi dự một buổi nhạc thính phòng, con thấy con có cảm xúc (con biết đàn), con phân biệt âm thanh của từng loại nhạc khí, con cảm nhận sự tuyệt vời của từng nốt nhạc, con có sai không khi phân biệt hay dở, đẹp xấu? Rồi những buổi hoàng hôn nơi con ở, đẹp tuyệt thầy ạ, tâm hồn con tràn ngập sự rung cảm, sự biết ơn, tâm con quá phân biệt phải không thầy? Đó chỉ là một vài thí dụ nhỏ để Thầy hiểu con, vậy con phải sửa làm sao?
Con cám ơn và thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-11-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con thấy mình còn những dính mắc, ảo vọng. Đi làm thì không sao, nhưng tối về, lúc rảnh rỗi thì những vọng niệm này nổi lên. Vì thế, lúc rảnh, nó đến thì con vừa biết thọ và tâm, con vừa lấy nó làm đề mục để quán pháp nhân-duyên-quả. Con thấy quán pháp rất hợp vì giúp con thông suốt vấn đề.

Tuy nhiên, hình như giống Thầy có lần dạy, quán pháp khó nên nhiều lúc bí, con lại rơi vào buồn ngủ. Con bèn đi nằm, buông lỏng thì thấy yên tịnh, rỗng rang và ngủ ngon. Nhưng hôm sau, những dính mắc, ảo vọng do chưa được thông nên lại tái hiện tiếp.

Vậy con có nên ngồi tập thiền đối trị một thời gian (sự thở) để tăng sức chú tâm, tỉnh táo, rồi dần dần sẽ có sức dẻo dai để quán pháp hơn không Thầy? Nếu không thì con nên làm thế nào?

Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-04-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin Thầy chỉ dạy vì trong cuộc sống hàng ngày con cảm thấy còn băn khoăn và vướng mắc nhiều, đặc biệt về chánh tư duy. Con cảm thấy mình thực ngu ngốc yếu đuối và lười biếng... Nhiều thói hư tật xấu rất đơn giản nhưng vẫn chưa từ bỏ được. Con hiểu đó là nguyên nhân gây cho con nỗi sợ hãi, hèn nhát, tự ti hay thiếu tự tin trong sâu thẳm và nó là lực cản trên con đường giác ngộ giải thoát.



Khi con hiểu và chấp nhận rằng, "trong thấy chỉ có thấy, nghe chỉ có nghe...", luôn quan sát thân thọ tâm pháp, chỉ lắng nghe không đánh giá phán xét, thái độ thì từ bi nhân hậu quân bình vô ngã vị tha... khi đó, kiến thức cần cho cuộc sống công việc (tính toán, khoa học, y học...) sẽ tự tìm đến, tự ngộ, tự hiểu trong tiến trình hoạt động thấy, nghe, nhìn... có đúng vậy không Thầy? Và cũng khi đó, ý nghĩ, hành động, lời nói sẽ tự khởi và đó là hoàn hảo không nên xem xét đánh giá lại và hối tiếc hay băn khoăn cắn rứt phải vậy không Thầy?



Như vậy trong đời sống, công việc hàng ngày điều quan trọng luôn quan sát lắng nghe và có thái độ tâm quân bình từ bi, còn lại để pháp lo phải vậy không ạ? Con nghĩ mình đang trong tiến trình học xả ly, ly tham nhưng tiến triển còn rất chậm Thầy ạ. Kính mong Thầy chỉ dạy và kính chúc Thầy mạnh khoẻ, tràn đầy ánh sáng trí tuệ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-03-2016

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.


Thưa thầy gần đây con trình pháp hơi nhiều, con sợ con phiền thầy. Hôm nay con xin trình pháp với thầy và con sẽ hạn chế lại để không quá phiền thầy.


Đề tài mà con trình pháp hôm nay với thầy ngụ ý có phần muốn chia sẻ trải nghiệm của con với vợ của con. Nếu con sai thì đã có thầy chỉ ra cái sai, còn nếu đúng thì cũng hữu ích cho vợ con.


Thưa thầy đề tài mà con trình bày là cách đối trị tâm sân. Vì những cách này không phải do con nghĩ ra rồi hệ thống lại mà là trải nghiệm tu tập của con.


1. Tự kiềm chế mình khi sân khởi lên để không gây ra hậu quả xấu.


Hạn chế: Tự đè nén được trong một số hoàn cảnh nhưng rồi sân sẽ khởi ra ở một hoàn cảnh khác hay ích nhất cũng mang thù hận trong lòng.


2. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác để biết cảm thông


Hạn chế: Không phải trường hợp nào cũng có thể cảm thông và cũng có những trường hợp không đáng phải cảm thông.


3. Tự động viên mình đó là những bài học mà pháp mang đến.


Hạn chế: Tự động viên tức là chưa thấy ra sự thực, cho nên thay vì thấy pháp rõ ràng thì khuynh hướng là chịu đựng những đắng cay cuộc đời.


4. Rải tâm từ


Hạn chế: Tâm từ như nước mát, giúp mình và giúp người nhưng chưa thể thấy ra bản chất tâm sân.


5. Quan sát tâm sân sinh diệt


Hạn chế: Vì chưa thông suốt được lời dạy của Thầy cho nên con hiểu và hành theo ý con, con đã kinh nghiệm hóa cách thức thấy sân như một phản xạ khi sân khởi lên (mặt dù con đã thấy ra được nguyên nhân của sân là do con nhận thức đánh giá sai lầm vấn đề). Cho nên sân thì cứ khởi, con thì cứ quan sát kết quả là sân thì vẫn còn, còn con thì lại bày ra cho mình một kinh nghiệm vô ích.


6. Không có hoàn thiện bản thân, không có tu, không có quan sát tâm sân gì cả, tất cả chỉ là những khái niệm, kinh nghiệm do con cho là, phải là, sẽ là mà thôi. Nhận ra mình đang lập trình cuộc sống, nhận ra mình đang lập trình cách tu. Khi sân khởi lên, tâm không thêm, không bớt, không đánh giá, xem xét, không gì cả. Trong thấy chỉ có thấy (con mượn câu “trong thấy chỉ có thấy” trong các bài giảng của thầy chứ con còn lâu mới sự lý dung thông được). Quan sát sân hay quan sát pháp chỉ là một.


Con cảm ơn thầy đã bỏ thời gian đọc trình pháp của con. Con thành kính cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-11-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy, sau một đêm ngủ dậy con đã hiểu thế này: để tiêu diệt được bản ngã thì trong thấy chỉ có thấy, trong nghe chỉ có nghe...mà không có các khái niệm cho là, phải là. Như vậy đúng không thưa Thầy ?
Con cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-07-2015

Câu hỏi:

Bạch thầy,


Con ngạc nhiên là thầy có thể trả lời nhanh và cụ thể cho từng câu hỏi. Con biết ơn thầy rất nhiều. Kính thầy cho con hỏi 2 câu như sau:


1. Các phát minh, sáng chế, thành tựu khoa học... của loài người cũng là do sự vận hành của Pháp mà có được hay do những đóng góp của các nhà khoa học hay do cái gì ạ?


2. Khi tiếp xúc chạm việc đời, chỉ cần tâm không động không sầu, trong thấy chỉ có thấy... thì mình có thể hiểu được những con người thâm thuý mưu mô, sự việc nhiều tầng lớp hoặc tính "trừu tượng" được không ạ?


Kính thầy.
Con

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-07-2015

Câu hỏi:

Thưa thầy, hôm nay là lần đầu tiên con vào trang web này, Con kính chúc Thầy 1 mùa An Cư an lành thanh tịnh.


Hôm nay con được phước duyên đọc được 1 đoạn trong câu trả lời của thầy vào ngày 14/7: "Vì vậy Phật dạy "trong thấy chỉ có thấy, trong nghe chỉ có nghe, trong biết chỉ có biết" đừng vội kết luận gì theo nhận thức chủ quan của cái ngã ảo tưởng cả. Xác định là "có", "không" hoặc phủ định "không có", "không không" đều chỉ là bánh vẽ của lý trí vọng thức theo tục đế, không liên hệ gì đến thực tại chân đế như nó đang là."


Trước đây con có nhân duyên đọc bài "Tâm vô tâm tức Phật" có đoạn, "Đối với các cảnh, chỉ cần không thấy rằng có hay không có tức là thấy pháp." Con đã nghĩ rằng, một cái tâm không phân biệt, không cho là "có" hay "không", "đúng" hay "sai"... Không được lìa cái tâm của mình mà nhìn cái tâm của người khác, chỉ cần quán cái tâm của mình ở trạng thái vô tâm, nghĩa là "tâm không" là được.


Con xin Thầy giúp con, con đã suy nghĩ về đoạn đó có đúng hay không? Và có phải là Ly Tứ Cú như trong bài giải đáp (đoạn con đã nêu trên) không ạ, nếu không phải thì khác nhau ở chỗ nào? Con kính thỉnh Thầy giảng giải cho con.

Xem Câu Trả Lời »