loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 14 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trầm cảm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 04-10-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy!
Cho con được đảnh lễ Thầy!
Thưa Thầy!
Con biết Thầy rất bận rộn, nhưng con xin Thầy cho con tương tác trên trang web này vì con ngoài việc nghe Pháp thoại để nhìn thấu sự thật thì con không muốn làm gì nữa!
Con biết đó là tâm trạng của người trầm cảm. Trầm cảm đến mức độ muốn giết chồng, muốn tự huỷ hoại mình thì là không phải nhẹ phải không Thầy!
Nhưng thật may mắn cho con là Pháp đã đến đúng lúc, giúp con nhìn ra sự thật, giúp con thấy những cái sai của bản thân để mà chỉnh sửa, thay đổi mình cho đúng tốt.
Nhưng bảy năm thiền định đã biến con thành ra thế này thì con nghĩ mình cũng phải mất ngần ấy năm để trở về trong sáng trẻ thơ cũng còn lời quá phải không Thầy khi mà mấy chục năm qua con đã sống thiếu chánh niệm.
Con thấy Thầy quá bận rộn, con thật sự không dám làm phiền Thầy, nhưng con thật sự cần sự giúp đỡ của Thầy bởi con chỉ vui khi nghe Pháp thoại của Thầy. Cho dù những bài Pháp đó làm con khóc hết nước mắt! Bởi trong bài Pháp nào con cũng thấy hình ảnh của con, thấy những nỗi đau mà con đã trải qua, thấy những khổ tâm, oan trái mà con phải chịu đựng từ vô vàn nhận thức sai lầm của mình đã dẫn tới vô vàn hành vi sai trái!
Pháp thật vi diệu Thầy ạ!
Tâm con mỗi lần khởi lên những thắc mắc gì thì bài Pháp kế tiếp liền đáp ứng những vướng mắc của con.
Từ khi con ngưng hẳn việc ngồi thiền định, sống chánh niệm tỉnh thức trong giây phút hiện tại thì cuộc sống con gần như thay đổi hoàn toàn! Con vô cùng xúc động và biết ơn Thầy vì nhờ những bài Pháp thoại của Thầy đã cứu con thoát khỏi cái địa ngục mà chính con đã tự giam cầm mình!
Tuy đã nhìn thấy ra sự thật nhưng con vẫn còn lo ngại cái bản ngã của con vì nó quá tinh vi Thầy ạ! Để chữa trị bệnh trầm cảm này thật không dễ dàng, không phải ngày một ngày hai mà hết đựơc, con biết như vậy. Vừa rồi có một cơn sân đến và con đã nói với chồng mình là hãy tránh xa con ra vì con bệnh trầm cảm, con không kiểm soát đựơc hành vi sẽ có ngày con giết chồng!
Thưa Thầy, con rất sợ! Cứ như ai đó đã nói những lời đó, chứ con hoàn toàn không muốn như vậy!
Sáng sớm hôm sau con quyết định dậy sớm, đi bộ từ năm giờ sáng đến sáu giờ rưỡi về nhà bắt đầu cho mọi việc trong ngày trong chánh niệm và duy trì đến hôm nay. Mỗi ngày con đều nghe Pháp thoại lúc rảnh, bình quân con nghe ba bài một ngày. Có khi một bài con nghe chưa hiểu thì con nghe đi nghe lại hai ba lần đến khi nào hiểu thì thôi.
Trong công việc, con luôn thận trọng chú tâm quan sát để làm tốt mọi việc.
Con không còn thù hận chồng con nữa mà còn biết ơn chồng đã giúp con học ra bài học cuộc đời của con.
Nếu con duy trì như vậy thì bệnh trầm cảm của con sẽ dần hết phải không Thầy?
Con xin tạ ơn Thầy đã cứu và giúp con.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-08-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy
Trong Tuyển tập thư thầy, trong lá thư số 4 có một đoạn Thầy nói về việc cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên khi đi tìm nơi để dựng nên Huyền Không, chỉ một bụi rêu bên đường mà tâm Thầy đã cảm nhận được vẻ đẹp đơn sơ mộc mạc giản dị và đã ra những dòng thơ:
"Một chùm rêu xanh xanh
Nằm yên bên góc đá
Chừ xuân hay là hạ
Sương điểm giọt long lanh"

Khi được đọc đến đây, đối với con cái nhìn của một vị giác ngộ đối với trời đất sao mà tuyệt vời quá. Nhưng Thầy ơi, bản thân con trong gần 10 năm qua sống trong sự mê mờ, đau khổ dẫn đến căn bệnh trầm cảm. Gần một năm nay, con gặp được pháp Thầy và quay trở lại chính mình, thời gian mê mờ chiếm phần lớn thời gian con thấy được chính mình trong ngày. Có lẽ những dư âm của gần 10 năm qua đã biến con trở thành một chúng sanh với tâm si mê nặng nề. Mỗi ngày con sống trong xã hội, con cảm giác những hành động, nhận thức của con nó cứ ngô nghê như một đứa trẻ mười mấy tuổi mặc dù năm nay con đã 23 rồi. Con ý thức được tâm si nặng nề này, nhưng không biết phải làm gì vì con làm gì cuối cùng cũng nhận ra toàn là lăng xăng xốc nổi do tâm si khởi lên. Nên cuộc đời con toàn gặp đau khổ và thất bại.
Điều đặc biệt, con trích dẫn từ lá thư số 4 đó là vì bản thân con, con nhận ra rằng tâm mình rất hời hợt với mọi thứ xung quanh, thiếu chiều sâu trong mọi vấn đề, cái nhìn đối với mọi thứ lúc nào cũng hời hợt, cạn cợt là những điều con thấy ra khi quay lại chính mình.
Khi đọc được những điều Thầy chia sẻ, con cảm thấy thật đẹp nhưng con nghĩ cũng là do con tưởng ra mà thôi, vì bấy lâu nay con sống trong tâm si mê mờ nên sâu bên trong con luôn mong muốn được sống với một tâm sáng suốt cảm nhận được rõ ràng mọi thứ xung quanh với một thái độ bình lặng.
Con không phải biết viết gì thêm, nhưng con vẫn sống tiếp mỗi ngày, và chấp nhận những khổ đau, chấp nhận chính tâm mê mờ này vì thật ra bây giờ ngoài việc chấp nhận và sống tiếp với tâm này, con không biết tương lại mình sẽ ra sao, đời sống của con hiện này hoàn toàn bế tắc và khủng hoảng.
Ngoài ra, con cũng được biết đến lá số tử vi của chính mình, con hụt hầng, suy tư va giờ cuối cùng là chỉ có cách chấp nhận. Lá số tử vi của con cho con thấy rằng cuộc đời con không thể nhờ cậy bất kì một ai từ cha mẹ, anh em, bạn bè, vợ con, dòng họ,... đều có những sao liên quan đến sự cô đơn, khắc nghiệt lẫn nhau và cho thấy rằng cuộc đời của con phải trải qua rất nhiều thử thách chông gai. Ngược lại ở cung mệnh thì lại tập trung những sao liên quan đến nghị lực, tự cứu,... Trải qua những khổ đau thì con thật sự tin vào sinh nghiệp, nhờ lời giảng của Thầy giờ đây con biết chấp nhận và quay lại đối diện để học ra bài học này.
Đây là những khúc mắt cũng như những điều con muốn chia sẻ. Xin Thầy cho con thểm lời khuyên nếu thấy cần thiết.
Con xin trân thành cám ơn Thầy. Con chúc Thầy luôn mạnh khỏe để những chúng sanh khổ đau như con có nơi nương tựa tinh thần trong cõi đời khổ đau này được giây phút nào hay phút nấy, vì con hiểu rồi Thầy cũng sẽ ra đi, con cũng phải tự nương tựa trên chính đôi chân của mình mà thôi.
"Phật khai thị rồi đi
Tăng cũng không ở lại
Chỉ có Pháp từ bi
Giúp chúng sanh vô ngại."
Namo tassa bhagavato arahato sammà sambuddhassa
Con,

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-08-2019

Câu hỏi:

Dạ, con kính chào Thầy !
Hiện nay, con vẫn đang trong tình trạng trầm cảm, khủng hoảng bản thân, tự ti, luôn thường xuyên lo lắng, bất an, sợ hãi, không dám đối diện với cái thực. Con có nghe Pháp thầy giảng và cũng đã phần nào giảm bớt được.
Nhưng bây giờ con cứ mỗi lần bất an sợ hãi, không dám đối diện với điều gì đó thì con liền nhớ lại trong đầu ngay lúc đó hoặc nghe pháp thoại của Thầy, chỉ nghe những đoạn nói về vượt qua khó khăn hay những lời động lực của thầy về con đường giác ngộ gian nan,.v.v.v Thì lúc này con mới có đủ can đảm, nhẫn nại để quay lại đối diện với cảm giác bất an, sợ hãi của chính mình cũng như là đối diện với những chuyện xảy ra trong thực tại lúc đó.
Và khi quay lại con trọn vẹn, lúc được lúc không nhưng có thể nói là nhờ vậy mà con mới gượng dậy đi tiếp được. Nhưng con không biết con nên tiếp tục dựa vào như vậy hay không?
Xin Thầy hoan hỷ chỉ bảo giúp con. Con xin thành kính tri ân Thầy !

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-04-2019

Câu hỏi:

Dạ, con kính chào Thầy! Cho con được chia sẻ với bạn KV mà Thầy trả lời ngày 22/4, vì hoàn cảnh của bạn khá giống con.
Bạn KV
Mình hiểu tâm trạng của bạn hiện giờ đang rất rối bời, cũng như khổ đau và mệt mỏi. Trước đây tình trạng của mình có thể nói là giống 90% những gì bạn chia sẻ với Thầy chỉ là gần đây mình nhận ra vấn đề thật sự của mình và có hướng giải quyết, nói gần đây vậy thôi chứ mới vài ngày. Trong giai đoạn bị trầm cảm nặng nề mình cũng rất khổ sở và cũng loay hoay tìm cách giải quyết, cũng như tham vọng rất nhiều thứ. Nhưng mà hễ làm cái gì thì cũng không tới nơi tới chốn, làm gì cũng không được, và nếu còn hoàn thành một việc gì thì mình cũng rất mệt mỏi và kiệt quệ trong khi làm việc đó cũng như sau khi xong. Và đặc biệt mình cũng như bạn rất tự ti và mặc cảm không chỉ vậy mà còn lo lắng, sợ hãi và đầy bất an. Cho đến khi gặp được lời pháp của Thầy chỉ mới khoảng gần nửa năm thôi, vừa nghe vừa trải nghiệm theo lời dạy của Thầy, nhưng những tập khí thói quen lăng xăng của cái ta vẫn khởi lên để đi tìm cái này, làm cái nọ. Nhưng rồi đâu lại vào đấy vẫn thất bại và mệt mỏi. Chỉ có khác là lần này do nhờ lời dạy của Thầy mình biết quay lại để thấy ra chính mình. Mà thật ra không quay lại không được vì khi đó như người chết đuối vớ được cọc, nhờ trải nghiệm trong đó mình vô tình thấy ra được pháp và càng lúc càng nhận ra rằng khi nào vẫn còn cái ta ảo tưởng lăng xăng thì không bao giờ thoát ra được vì hễ khởi lên ý nghĩ thoát ra những trạng thái khổ đau đang đối mặt thì nó lại càng trầm trọng thêm. Nhờ vậy mình hiểu ra không bao giờ có thể dùng ý chí của bản ngã để thay đổi được. Bạn KV bạn có thể thấy có những người họ có ý chí mạnh và dùng ý chí đó thay đổi mọi thứ. Nhưng đó là những người mà mình gọi họ là đầu óc tinh thần trong trạng thái “tạm ổn định” nên họ có thể đàn áp được những tiêu cực xuất hiện. Nhưng nhờ trải nghiệm qua kể cả việc thiền định vào một điểm nào đó, nó chỉ làm mình căng thẳng thêm. Nên đối với bản thân của mình, mình hiểu những người rơi vào trầm cảm nặng như mình không bao giờ có thể dùng ý chí cái ta để đàn áp tiêu cực cả. Nên việc mình quay lại “tu hành” cũng do hoàn cảnh thôi.
Như trên mình có chia sẻ rằng vô tình mình thấy ra được pháp. Đó là khi trầm cảm quá nặng mình buông xuôi luôn thì ra đó là sự BUÔNG XẢ THÂN TÂM mà Thầy nói tới. Không biết nói sao nhưng rồi mình dần dần thay đổi mà gần như không cần phải gắng sức đàn áp tâm trí hay gì cả. Nhưng có vài điều mình muốn nói để bạn chuẩn bị sẵn để đối diện đó là:
1/ Nếu bạn có thể buông xả ra được thì việc đầu tiên có thể tâm bạn đã mệt mỏi lâu ngày nó sẽ được nghỉ ngơi bạn sẽ buồn ngủ, nên lúc đó thấy buồn ngủ thì đi ngủ thôi. Hoặc nếu không buồn ngủ thì tâm sẽ được nghỉ ngơi nhưng vấn đề là những sợ hãi, bất an, lo lắng, những chuyện khổ đau mà bạn dồn nén lâu nay sẽ khởi lên rất mạnh. Đó là chuyện bình thường vì bấy lâu nay nó đã dồn nén nay được lấy ra thôi. Ban đầu mình cũng đã rất nhiều lần trốn tránh những điều khởi lên đó, nhưng vì hoàn cảnh bắt buộc như mình nói, mình không còn lựa chọn nào khác nên đã tự động viên mình và đối mặt với những trạng thái đó. Không biết nói sao nhưng khi qua được giai đoạn này mỗi khi tiêu cực đến chỉ quay về trọn vẹn với nó hoặc khi nó trồi lên bất ngờ. Nhờ đó trầm cảm ở mình đã dần dần giảm đi.
• Ở giai đoạn đầu này bạn nên kết hợp với uống thuốc điều trị trầm cảm.
• Ở dòng này mình muốn chia sẻ về việc buông xả cảm giác thân tâm nếu như bạn chưa thấy ra. Hãy nhớ lại lúc còn nhỏ khi chơi đùa, đùa giỡn chạy nhảy, chơi trong sự sảng khoái mà không cảm thấy mệt, tới lúc không chơi nữa thì cơ thể rất mệt và lúc này đứa bé ngồi buông xuống buông xuôi thật lỏng ra hết toàn bộ do đã quá mệt không còn sức để chơi nữa (nếu phần này Thầy thấy con chia sẻ sai mong thầy chỉnh sửa hoặc xoá đi ạ).
2/ Thật ra mặc dù thấy ra được nhưng cái ta ảo tưởng vẫn lăng xăng và nó rất mạnh, mình vẫn chạy theo nó mặc dù hiểu mình đang sai, rồi sau đó mỗi lần như vậy mình chỉ có cách là chấp nhận mình đã sai. Nhưng không còn trách bản thân mình nữa. Rồi đến lúc, chỉ là gần đây nhờ trải qua vô số lần dùng ý chỉ của cái ta trầm cảm theo đuổi những mục tiêu nhưng đều thất bại. Mình thấy ra được rằng tất cả những ý đồ lăng xăng đó đều do cái ta. Nên mình đã hoàn toàn chấp nhận sự thật rằng mình đang trầm cảm và ngay giai đoạn này đầu óc tinh thần mình không ổn định nên dù cho làm gì cũng thất bại cả. Và việc của mình là không làm gì nữa, không kế hoạch gì nữa, chỉ thư giãn buông xả và nghe pháp, cũng như làm những công việc hằng ngày ở nhà, khi nào tỉnh thức được thì tỉnh thức, có vọng động gì thì thấy biết, hoặc bị cuốn đi một hồi thì sực tỉnh lại quay về.
• Có thể bạn sẽ cảm thấy khó khăn cũng như không muốn từ bỏ những kế hoạch công việc, giai đoạn này mình cũng trải qua, như đã nói nó vẫn lăng xăng và bị cuốn đi làm cái này cái kia. Nhưng nhờ trải qua việc lăng xăng mà vẫn thất bại nên mình hiểu ra rằng nếu như lúc này không quay về để thật sự “chữa lành tâm hồn” mình thì sẽ không còn cơ hội vì càng lớn tuổi các tế bào thần kinh còn đủ sức tỉnh táo nữa. Một người bình thường không thấy pháp họ sống với cái ta cho tới già nhất là những người có cái ta cao, thì gần như trí nhớ sụt giảm rất nhiều và dễ nổi cáu. Vì sao? vì tế bào thần kinh họ đã lão hoá đi, họ không còn đủ sức của ý chí để đàn áp tiêu cực nữa. Và mình tin vào việc luân hồi , ở kiếp người này những gì trải qua đã làm cho mình nhận ra rằng làm người rất khổ và đầy sức bất toàn, hiểu ra được nếu không thấy ra được pháp để giác ngộ bằng cách đối diện thì có thể sẽ tái sinh một kiếp khác và mang theo những khổ đau này. Nhờ hiểu vậy nên mình chấp nhận buông ra mọi kế hoạch, công việc để giải quyết nội tâm ổn định lại.
Đó là những gì mình đang làm và thực sự có tiến triển đối với căn bệnh của mình . Một phần cũng nhờ gia đình mình hiểu nên thông cảm và giúp đỡ mình. Và đặc biệt là những lời pháp của thầy.
Mình không đưa ra lời khuyên gì, chỉ là chia sẻ câu chuyện của mình vì những gì bạn chia sẻ với Thầy rất giống mình.Đó là hướng giải quyết vấn đề của mình, hy vọng sẽ phần nào giúp bạn.
Đ
Con cám ơn Thầy đã chia sẻ tới bạn giúp con!




Xem Câu Trả Lời »