loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 14 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Phật tánh'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 26-03-2019

Câu hỏi:

Kính thưa thầy
Con xin trình thầy và các bạn đồng tu.
Trong khi tu tập dần dần con nhận ra mình phải có bi, trí, dũng mới vượt qua lưới ma được. Dù đã kiến tánh (lý) thì cũng chỉ ở giai đoạn đầu của sự tu tập thôi (sự). Phải dũng cảm đối diện với sự thật, thói hư tật xấu của mình và dũng cảm gánh trách nhiệm cho những gì mình làm thì mình mới chiến thắng tâm ma của mình được. Dù đường đi con đã thấy nhưng dũng cảm thì con cũng chưa có đủ nên chưa buông bỏ được tập khí của mình. Con thành tâm xin sám hối.

Thấy ra Phật tánh vẫn chưa xong
Tập khí dày sâu ẩn trong lòng
Tâm luôn giấu diếm điều gian dối
Luân hồi sinh tử vẫn long đong
Phải thắng chính mình trên tất cả
Lý sự vẹn toàn mới viên thông
Vô minh bản ngã đều dứt sạch
Trở về tự tánh vốn thong dong.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-01-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Tam quy gồm: Quy Y Phật, Quy Y Pháp, Quy Y tăng. Điều này thì Phật tử nào cũng biết. Nhưng cách hiểu của mỗi người thì lại khác nhau.
Hôm nay con chợt tự nhiên chiêm nghiệm về Quy Y Pháp (Con dùng từ “chiêm nghiệm" trong tình huống này không biết đã đúng hay chưa, hay là phải dùng từ THẤY RA ạ?) con xin trình pháp với Thầy:
Quy: Nghĩa là trở về; Y: Nghĩa là theo. Theo tức là thuận theo, là không chống lại.
Vậy Quy y Pháp tức là trở về với Pháp, thuận theo Pháp, không chống lại Pháp nữa. Chính là TÙY DUYÊN THUẬN PHÁP.
Một người khi đã thật sự hiểu đúng và sống tùy duyên thuận pháp thì khi ấy mới thật sự là Quy Y Phật và Quy Y Tăng theo đúng nghĩa. Tức là khi đó mới thật sự trở về để Quy Y không chỉ Đức Phật và Tăng đoàn của Ngài mà còn là Quy Y Phật tánh sáng suốt sẵn có trong mình, tức là TÁNH BIẾT. Và lúc này Quy Y Phật, Quy Y Tăng là quy y sự sáng suốt, định tĩnh, trong lành, thanh tịnh. Còn lúc đầu mà Quy Y Phật, Quy Y Tăng thì chủ yếu dựa trên đức tin nhiều hơn. Mà đức tin do hiểu đúng về Phật, kính Phật thì là Chánh Tín. Nếu không thì là mê tín thôi.
Bởi vậy con thấy trong Tam quy thì hóa ra QUY Y PHÁP mới chính là quan trọng nhất. Vì chỉ cần Quy Y Pháp thì đã đầy đủ cả Tam Quy trong đó rồi.
Một lần nữa, con lại thấy, không có gì không là Pháp, Pháp bao trùm tất cả. Vậy mà con người nhỏ bé dường kia lại cứ cho mình là quan trọng nhất, tưởng mình có cái bản ngã ghê gớm lắm, cố gắng nỗ lực ghê lắm để mọi thứ phải theo ý mình (chứ không phải theo Pháp). Nếu có chút phước báu do được Pháp ban tặng (nhờ cái nhân tốt nào đó mình từng làm) mà thành công, theo được ý mình thì tưởng mình tài giỏi lắm. Nếu không được thì đau khổ, lại càng tạo tác sâu dày thêm. Cho nên cứ luân hồi sinh tử mãi.
Con nguyện Thầy luôn khỏe mạnh, bình an để dìu dắt chúng con từng bước phá mê khai ngộ.
Tâm con xin được lạy Thầy ngàn lạy!
Con – Một đệ tử dù không chính thức nhưng trong tâm con đã tự coi Thầy là bậc Đạo Sư, là người Thầy tôn kính. (Có lúc con nghe pháp mà thấy Thầy gần gũi thân thương như ông nội nữa).

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-11-2018

Câu hỏi:

Con xin đê đầu đảnh lễ Thầy.

Dạ thưa Thầy, con dự định giải thích Phật tánh cho các cháu nhỏ nghe như thế, Thầy thấy có được không ạ?

Theo tự nhiên con người luôn rất hùng hồn, quả quyết để biện minh cho việc làm của mình, ngay cả khi việc đó đi ngược lại với cách nghĩ hay cách làm của nhiều người.

Ngay cả một người hung dữ hay một bậc Hiền Triết (như đức Phật) cũng vậy, họ thấy việc làm của họ là phải và muốn mọi người đều thấy và làm như họ, ai thấy trái thì người đó không phải.

Tuy nhiên các bậc Hiền Triết thì không áp đặt và áp lực để bắt mọi người cùng thấy như mình vì họ biết rằng nếu đã là chân lý thì nó luôn luôn đúng ở mọi không gian và thời gian. Người kia chắc chắn sẽ TỰ giác ngộ được chân lý nhờ vào PHẬT TÁNH sẵn có trong mỗi người họ, chỉ là vấn đề thời gian (trong một kiếp hay hay hơn) mà thôi. PHẬT TÁNH cũng không bị hạn cuộc trong không gian và thời gian.

PHẬT TÁNH là một trí huệ vĩnh hằng, rất bình đẳng và tất cả chúng sanh đều có. Khi chúng ta đang tranh đấu ác liệt để biện hộ cho hành động của chúng ta thì PHẬT TÁNH của chúng ta cũng luôn làm việc để phán xét chúng ta. Nhờ vậy mà đôi khi chúng ta chợt cảm thấy «có điều gì đó không ổn» trong việc làm của chúng ta, có cái gì đó mà chúng ta không thể để cho thiên hạ biết. Đó chính là tiếng nói của PHẬT TÁNH. PHẬT TÁNH sẽ hiện cảnh địa ngục hay thiên đàng ra để giúp cho ta học ra bài học nhân quả cho đến khi nào ta giác ngộ được chân lý đó thì thôi. Điều đó lý giải được câu chuyện tại sao trước mặt Diêm Vương ta luôn cúi đầu nhận tội một cách dễ dàng bởi vì Diêm Vương là hiện thân phẫn nộ của PHẬT TÁNH, là chuyển tải được tiếng nói của PHẬT TÁNH.
Biết được ta có PHẬT TÁNH là tinh thần của Kinh Pháp Hoa. Nhận ra được bí mật này sẽ giúp cho ta điều chỉnh thân tâm cho thật phù hợp với PHẬT TÁNH để cảnh cực thiện luôn hiện hữu trong ta, giúp cho ta dư sức thành Phật. Từ đây, sự tu tập của ta bắt đầu có nền tảng vững chắc.

Thầy thấy con giải thích cho các cháu như vậy có ổn không ạ?

Con xin kính chúc Thầy thân tâm thường lạc, chúng sanh dị độ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2018

Câu hỏi:

Kính Thầy!

Con đến với Phật pháp cũng được 6 năm nay. Rồi từ đó mày mò tự tu tập nhưng từ ngày biết đến Pháp của Thầy gần một năm nay con từ đó theo mà tự tu. Con tự đánh giá mình là đi từ Giáo qua nghĩa rồi vào được lý nhưng cũng vài phần, rồi sau đó lại bị kẹt ở sự. Dạo gần đây con cứ trăn trở là làm sao mình có thể tinh tấn tu tập sống trọn vẹn với thực tại như đang là, không phân biệt, trong sáng, định tĩnh trong lành khi mà có nhiều nỗi lo toan và nhiều sự việc cứ liên tiếp xảy ra, không an được.

Con tự ví Phật tánh của mình như một quả cầu pha lê trong suốt mà muốn thấy thì phải quay vào trong mới thấy nhưng quả cầu ấy đã bị những huân tập của những thói quen của tham, sân, si từ kiếp này qua kiếp khác và ngay cả trong kiếp này qua bao nhiêu năm như một bóng mây đen che lấp. Con tự ví hàng ngày tu tập như mình đang chùi quả cầu nhưng thời gian tu thì ít mà tham sân si trong ngày lại sinh khởi làm cho bóng mây càng ngày càng dày thêm thì sao mà chùi, biết bao giờ mà thấy được quả cầu đây. Ở đây con thật sự không mong cầu mình sẽ chùi để quả cầu sáng lại, mà con thấy bất lực là mình tinh tấn chưa đủ do bị tác động của môi trường trần tục thì làm sao mà chùi cho thấu.

Nhưng hôm qua khi con lên một cơn sân, con quan sát từ khi nó sanh và diệt thì con chợt nghĩ đâu phải mình không có thời gian để chùi quả cầu mà từng phút từng giây mình thật sự có thể trong chánh niệm thân tâm, nhất như thì đó cũng là đang thiền thì cũng có ngày màn mây đen kia cũng sẽ bớt thôi. Đâu cần phải tối sáng ngồi thiền mới là tu. Như ngay bây giờ đang ngồi viết hỏi pháp Thầy con cũng nghĩ con đang thiền vì chỉ 1, 2 lần con có nghĩ đến chuyện khác ngoài chuyện viết thư hỏi Pháp Thầy. Có lần con hỏi thầy tu trong đời thường thì Thầy nói như tập bơi, tập cố gắng rồi cũng bơi được thôi, không nên quá lý tưởng so với thực tế.
Xin Thầy chỉ giùm con.
Con
Thích Nguyên Châu

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-09-2018

Câu hỏi:

Kính bach Thầy,
Con có xem tren facebook tren trang phatphap Buddha trong Bài Tứ Diệu Dế.
Có một đoạn như bên dưới. Con thấy dòng nước là trí tuệ bát nhã, còn sóng là tư tưởng. Con xin Thầy hoan hỉ khai thị cho con câu “đây cũng là cái bẫy của thường kiến” là như thế nào ạ, con không hiểu lắm.
Con chào Thầy.
8) Có người đưa ví dụ nước và sóng. Nước là bản thể, sóng là hiện tượng. Phật tánh là bản thể (nước) nên thường vắng lặng, thanh tịnh; chúng sanh là hiện tướng (sóng) nên nhấp nhô; chìm nổi. Trở về với Phật tánh là trở về với bản thể thường thanh tịnh ấy! Đây cũng là cái bẫy của thường kiến!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-07-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Sư,
Trong quá trình tìm hiểu Pháp Phật có mấy điều mong được sư từ bi chỉ bày giúp con.
1. Con có đọc các bài giảng của sư, Sư hay nói đến Tánh biết của tâm thường hằng trong sáng. Tánh biết của tâm biết thực tánh của vạn pháp. Chiếu theo các sự thật chân đế, tánh biết mà sư hay nói là gì ạ? Theo nơi con hiểu, để có thể tuệ tri được thực tướng cần các tâm sở tác ý khéo, chánh niệm và trí tuệ. Đối với bậc phàm phu thì các tâm sở đó lúc có lúc không, còn các bậc thánh thì thường có. Ngoài ra khái niệm Tánh thấy không sinh không diệt nên được hiểu ra sao ạ. Nó có gần với khái niệm bản thể thường hằng không ạ? nói theo chân đế thì chỉ có Niết Bàn mới có tính chất ấy chỗ này con thực sự chưa hiểu thưa sư.

2. Con thấy về mặt tiếp cận vấn đề giữa Nguyên Thủy Phật Giáo và Phát triển phật giáo có 1 điểm rất quan trọng là Nguyên Thủy nói về thực tướng vô ngã, trong khi Phật giáo phát triển lại nói về cái Phật tánh thường hằng trong sáng (rất nhiều người hiểu là cái tôi chân thật). Con thì thấy Nguyên thủy Phật giáo nói đúng, còn Phật tánh thì con hiểu là khả năng thấy ra thực tánh Pháp luôn sẵn có nơi chúng sanh. Thầy đã từng nghiên cứu sâu cả 2 hệ phái, mong thầy dậy giúp con. Thực tình con thấy 2 hệ thống rất trùng hợp nhau về mặt cốt lõi, duy có điểm này con chưa hiểu rõ cách hiểu của con đã được đầy đủ chưa. Kính mong thầy chỉ bày cho con.
Con cảm ơn thầy.
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-04-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, thường hay trở về, thận trọng, chú tâm, quan sát càng nhiều thì sẽ càng chánh niệm tỉnh giác (tiến bộ) hơn và đó là kiến tánh? Chân tâm, Phật tánh, tánh biết chỉ là một? Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-12-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Sư,

Con chân thành cảm ơn Sư đã trả lời câu hỏi của con vừa rồi ạ. Con xin kể Sư nghe một kinh nghiệm nhỏ vì con cũng không biết cái này là như thế nào ạ? Mong Sư từ bi chỉ cho con được rõ.
Có một lần con ngồi thiền, con chợt nhớ lại khoảng thời gian con làm công quả trên một thiền viện tại Đà Lạt, lúc đó con đang nhổ cỏ, trong lòng lúc đó không suy nghĩ gì cả, mà tiếng chuông chùa con nghe rõ ràng từng tiếng, mắt con nhìn thấy một vị thầy đi tới thì con đưa tay lên chào, và có người tới hỏi đường đi thì con trả lời. Cũng vậy lúc con trên phòng nghỉ ngơi, mắt nhắm tuy nhiên vẫn nghe rõ ràng tiếng chim hót, tiếng chuông chùa, tiếng người nói chuyện. Rất sáng suốt và cái tâm này rõ ràng là không mặt mũi, cứ có gì là sáng rõ biết ngay ạ, rất kỳ lạ và vi diệu.

Nên con mới khám phá ra manh mối của Phật tánh mình là ngay chỗ rõ ràng thường biết, rất rộng lớn không giới hạn, cái gì biết rõ cái đó. Dạ con chỉ biết tới đây thôi ạ, xin Sư từ bi chỉ con thêm, vì con bây giờ thấy cũng gọi là hơi hơi nhẹ nhàng khi đối duyên xúc cảnh, vì nghĩ thân thì không phải là mình và của mình thì có gì đâu! Cứ vui vẻ hoan hỷ trải lòng với mọi người, ai hơn mình thì mình chúc mừng không phải ghen tị hay gì cả ạ. Kiểu như Sư chỉ dạy tụi con, "tuỳ duyên thuận pháp vô ngã vị tha" ạ.
Con kính chúc Sư sức khoẻ ạ.
Kính,

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-10-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Lời Phật dạy chúng sanh đều có Phật tính là cho cả chúng sanh vô tính và chúng sanh hữu tính phải không Thầy?
Kính Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-07-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Thưa Thầy, đối với giáo lý Đức Phật thì con hoàn toàn tin tuyệt đối, nhưng còn 1 điều làm con nghi hoặc và con nghĩ cũng có nhiều người thắc mắc như con, nên hôm nay con trình câu hỏi này mong Thầy giải đáp cho chúng con ạ.

Con được nghe thầy giảng Thiền Tông phát huy lại giáo lý Nguyên Thủy của Phật Giáo, bên Thiền Tông hay dùng từ "Phật tánh", theo con hiểu thì đó là "tánh biết" mà Thầy hay dạy. Thiền Tông dạy tất cả chúng sanh điều có Phật tánh (tánh biết), Phật tánh vốn thanh tịnh sáng suốt nhưng do "nhất niệm vô minh" khởi lên mới thành chúng sanh luân hồi trong sanh tử, vậy con thắc mắc trước khi hình thành chúng sanh và thế giới thì tất cả chúng sanh điều là Phật sao, mà do "nhất niệm vô minh" khởi lên mà thành chúng sanh đi trong luân hồi.

Con thấy điều này là vô lý, đã có Phật tánh thanh tịnh sáng suốt thì sao có thể bị vô minh che mờ được để đi trong luân hồi, vậy Đức Phật chúng ta đã thành Phật có khi nào Ngài cũng lại "nhất niệm vô minh" để tiếp tục thành chúng sanh mà đi trong luân hồi và cứ tiếp tục như vậy. Vì vậy mà con biết bên phật giáo Nguyên Thủy không tin có "Phật tánh", nhưng nếu không thừa nhận tất cả chúng sanh đều có Phật tánh (tánh biết) mà "Phật tánh (tánh biết)" tu mới có thì theo giáo lý nhà Phật "Phật tánh (tánh biết)" ấy do duyên hợp mà có thì sẽ bị vô thường, vậy sao có thể thành Phật thoát khỏi luân hồi sanh tử, sao có Niết-bàn?
Đây là thắc mắc bấy lâu nay của con, mong Thầy từ bi hoan hỷ giải đáp cho con ạ!

Xem Câu Trả Lời »