loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 221 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bệnh tật'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 12-07-2016

Câu hỏi:

Thầy ơi, con chỉ biết theo dõi cảm giác. Những lúc buồn giận hay thích cái gì thì con nghĩ đó chỉ là nó, nó không thật sự là mình, nó chỉ che lấp đi cái biết thật sự của mình thôi, thì một lát những cảm giác đều biến mất, và tâm con trở lại bình thường. Những khi con bệnh con cũng theo dõi như vậy, nhưng không được. Chắc có lẽ vì căn bệnh làm con khó chịu quá nên con không làm được. Thưa Thầy, vậy con đã làm gì sai chăng?


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-07-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy!
Gần nhà con có chị bị ung thư giai đoạn cuối. Theo con, sự sống của chị ấy chỉ tính bằng ngày (mấy ngày nay chị ấy không ăn uống gì được, thèm nước uống chút nước cũng bị trào ngược lên mũi). Chị ấy sống 1 mình không chồng con. Vì đau đớn và cô quạnh nên chỉ muốn sớm được ra đi.
Không biết làm sao để giúp chị, nên con muốn mở pháp thoại của Thầy cho chỉ nghe, nhưng không biết bài pháp thoại nào phù hợp với hoàn cảnh chị hiện tại. Xin Thầy chỉ dẫn giúp con.
Con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-06-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con có người anh trai bị u não di căn. Con biết bệnh này đồng nghĩa với án tử. Rất thương anh nhưng con không biết phải làm gì tốt nhất giúp anh lúc này cả về mặt bệnh tật lẫn tâm linh. Con gửi câu hỏi mong Thầy cho con lời khuyên với ạ. Và con biết cũng có nhiều đạo hữu là bác sĩ hoặc có ai có người nhà đã từng mắc căn bệnh như vậy cho con lời khuyên sáng suốt nhất là lúc này con nên làm gì giúp anh con ạ?
Con vô cùng cảm ơn Thầy và các đạo hữu ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy.
Cho con xin trình pháp mà con đã trải nghiệm trong hôm nay như sau:
Đó là căn bệnh đầy hơi chướng bụng của con, bệnh này đã theo con 1 năm nay mặc dù con đã dày công điều trị nhưng không hết. Con vẫn đang uống thuốc nhưng bệnh không thuyên giảm, con nghĩ mình sẽ sống chung với nó nên thôi mặc kệ nó. Nhưng tự nhiên trong ngày hôm nay tâm con lại khởi sanh lên bất an và lo sợ (lo sợ cảm giác khó thở). Mặc dù con quan sát thì con thấy sự thở tương đối bình thường, nó chỉ hơi khó thở 1 chút vì bụng căng cứng quá. Từ sáng tới chiều con tiếp tục quan sát sự bất an ấy, tự nhiên tới tối nay trong đầu con tự nói "quyết không sợ hãi nữa" tự nhiên tâm con trở nên nhẹ nhàng thanh thoát 1 cách lạ thường, cơ thể con nó rần rần như có 1 luồng điện đang chạy từ đầu xuống ngực và 2 cánh tay. Con vẫn theo dõi những diễn biến đang khởi sanh trên thân tâm con và mọi lo âu sợ hãi chúng biến đi đâu mất tiêu luôn, con thấy rất ngộ nghĩnh. Đôi khi con muốn tìm hiểu đó là gì nhưng con nhớ Thầy dạy không cần tìm hiểu nó mà chỉ "Thấy" là được nên con tiếp tục quay về để thấy chúng. Nhiều khi con nghĩ bệnh cũng giúp mình quay về nhìn kỹ chính mình hơn để thấy được Pháp nhiều hơn.
Con xin trình sự thấy của con ngày hôm nay. Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-06-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Xin Thầy cho con một lời khuyên để gia đình con có thể thực hiện được cho Bố con. Vốn là Bố con đã bị đột quỵ sau 3 lần bể tĩnh mạch trong óc. Từ trẻ Bố con vốn quen ăn mặn, không thích ăn chay. Sau khi trên 80 tuổi bị bác sĩ khuyến cáo nhiều lần về vấn để ăn uống phải kiêng, nhất là thịt cá nhiều mỡ. Bố con phải uống rất nhiều loại thuốc nhờ vào y khoa rất cao tại Mỹ. Ông ỷ vào thuốc không kiêng ăn và đã dẫn đến đột quị, bán thân bất toại.

Bố con không còn nuốt được nên phải đặt ống dẫn thức ăn thẳng vào bao tử. Bố con không còn nói bình thường được, nằm liệt giường, phải được thăm nuôi 24/24. Mẹ con rất khổ tâm nhìn Bố con trong cảnh này. Mẹ còn ngày vẫn tụng kinh mong Bố con được bình phục mặc dù cả gia đình thừa biết là không có phép lạ nào vì Bố đã 89 lại còn đột quỵ.

Con lúc trước rất thuận thành trong việc tụng kinh, niệm Phật, đi chùa đều đặn v.v... trong khoảng 5 năm. Sau này con cảm thấy có những vấn đề tham sân si, mê tín nên xin ý kiến vị Thầy khai tâm cho con. Vị Thầy này thường xuyên về nước làm những việc rất quý như tài trợ nhiều ca mổ mắt. Thầy cho con máy mp3 Tổ Đình Bửu Long có các khóa giảng, vấn đáp, sách đọc và bảo rằng vì con muốn học Phật giáo Nguyên Thủy thì nên học thầy Viên Minh. Thú thật là con nghe các bài này hàng ngày, đọc thêm sách của Thầy. Vợ chồng con vô cùng cảm kích đã có duyên được Thầy dạy mặc dù chỉ qua internet và mp3.  

Con xin Thầy cho lời khuyên để con có thể thực hiện được cho Bố con mà tùy duyên thuận pháp, vô ngã vị tha, sáng suốt định tĩnh trong lành. Nếu như lúc trước thì chắc chắn là con đã tụng kinh Lương Hoàng Sám cho Bố con.
Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-05-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. <p>

Con nhận ra rằng, trong con có quá nhiều ảo tưởng, nhiều hơn mọi người bình thường, bản ngã trong con rất tinh vi, "thông minh", đây là cách nó tạo nên chứng rối loạn tâm thần của con cũng như những người khác, làm cho lời nói cũng như nhiều hành động sai lầm. <p>

Mấy hôm trước con viết thư cho Thầy, là những ngày đầu của con rất đau, con viết cho Thầy xong con vẫn cảm giác mình nói sai, còn sợ Thầy la, con nói gì con cũng có cảm giác sai và tội lỗi. Sự đau đớn đó, nếu con không đối diện với nó, thì ảo tưởng ngày càng lớn và bệnh ngày càng nặng. Trước đây con chữa bệnh, con cứ đi tìm và chọn những gì tốt đẹp để sống, con đã NGHĨ LÀ nếu sống tốt thì sẽ hết bệnh, con đã vứt bỏ những gì mình cho là không tốt, nhưng thực tế thì có vứt được đâu, nó vẫn ở đó và chờ cơ hội để dạy cho con những bài học. Con cũng hiểu rằng tại sao những người có bệnh như con họ dễ tìm đến cái chết, vì đối diện với nỗi đau đó thật là không dễ gì. Con thấy rằng cứ mỗi lần con dừng lại cảm nhận thì đầu rất đau và chóng mặt, còn khi chạy theo ảo tưởng (mà con tưởng là chính mình) thì nó không còn đau nữa, chính con cũng không ít lần có ý nghĩ kết thúc sự sống, may mắn là chỉ thoáng qua thôi. <p>
Thưa Thầy, có một chuyện con muốn hỏi, bình thường, trong đầu con có rất nhiều tiếng nói của bản ngã thì con hiểu được. Nhưng có 1 lần, con đang ngồi chơi bỗng có 1 tiếng nói trong đầu lặp đi lặp lại "buồn.. buồn.. buồn" mặc dù là con vẫn tiếp tục những gì con đang làm nó vẫn cứ nói. Sau đó thì tâm trạng con xuống thật. Có thể do lúc đó con chưa thấy hết nên con chưa hiểu rõ. Con hỏi câu này vì Mẹ con bảo có nhiều thầy nói con bị người âm theo, con cũng từng gặp 1 thầy nói con như vậy. Con không rõ điều này có liên quan gì không và nếu có thì con nên làm gì? Lúc trước, con đã tự mình Quy y và con hồi hướng phước cả cho người âm (nếu có theo con). Với điều kiện bệnh của con như vậy, con có nên về sống bên gia đình không thưa Thầy? Hoặc là con nên làm những việc gì đòi hỏi kỹ năng đơn giản trước? <p>
Con viết hơi dài mong Thầy hoan hỷ lắng nghe và cho con lời khuyên.

Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-05-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, <p>
Con bị bệnh viêm da tiết bã nên mặt hay đỏ ừng ửng, cảm giác ngứa khó chịu nên con rất mặc cảm khi giao tiếp với người khác. Con sợ rằng khuôn mặt mình xấu sẽ gây cảm giác khó chịu cho người đối diện, và chính lúc đó con dễ mất chánh niệm nhất và tâm cảm thấy đau khổ và không yên. <p>
Nhờ Thầy chỉ giúp cho con làm thế nào để bình an, không mặc cảm khi cơn bệnh lại kéo tới.
Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-05-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, giờ đây con đã thấy được định luật vô thường qua quá trình luôn sanh diệt của danh sắc nơi thân bệnh hoạn này của con. Giờ con đã thấy được sự sanh diệt liên tuc nơi thân thọ tâm pháp này. Có bệnh thì uống thuốc cho hết bệnh nhưng bản thân con uống hoài mà chẳng hết gì cả, nhờ thế con mới thấy được thân này là khổ đế. Đó chính là quy luật tự nhiên của thân tâm này. Vì mình luôn làm sai với quy luật ấy nên sinh khổ. Vì mình luôn khởi tâm tìm kiếm những gì vừa lòng nhất theo ý đồ của bản ngã, minh luôn muốn cái không bệnh, muốn sống mãi mãi nên không được thì sinh ra khổ. Nhưng pháp thì luôn sanh diệt mà mình không nhìn thấy được lại đi tìm những cái cầu toàn theo ý mình, vì thế cứ khổ dài dài. Con nhận thấy được là do con thường quan sát thân tâm này và thấy ra sự thật như vậy. Con thấy vui lắm Thầy ơi! Chỉ có câu nói của Thầy, đơn giản là "trở về quan sát trọn vẹn thân thọ tâm pháp". Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-05-2016

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ. <p>
Con năm nay 21 tuổi. Do gặp phải một số chuyện đau khổ lúc còn nhỏ con bị trầm cảm và cho đến bây giờ con trở thành một người nhút nhát, tự ti, con ngại giao tiếp với tất cả mọi người thậm chí là cả bố mẹ mình. Con không biết cách ứng xử khéo léo, không có khả năng ăn nói giỏi như người khác và đó là lí do con thường làm mất lòng mọi người xung quanh. Đứng trước một việc gì đó con luôn nghĩ rằng mình sẽ thất bại. Bản tính này của con được hình thành từ lúc còn nhỏ nên rất khó thay đổi. Con cảm thấy mình là thừa thãi trên cuộc đời và có cảm giác con đang đi vào ngõ cụt. Con rất muốn nghe một lời khuyên từ thầy. Con xin cảm ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2016

Câu hỏi:


Thưa thầy, thầy cho con hỏi 1 chút có được không ạ? Bố con năm nay 57 tuổi, bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối đã di căn lên não, nhà con quyết định không xạ trị mà đưa bố con về hưởng những ngày tháng an lành còn lại tại gia đình. Thưa thầy, con muốn xin thầy lời khuyên là làm thế nào để con có thể giúp bố con chút gì đấy để bố con được yên lành và cảm nhận được ánh sáng của Phật pháp? Con xin cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »