loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 424 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'thơ'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 10-08-2018

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy!
Mọi thứ rất rõ ràng trước mắt, như thể con đã đi tới tận cùng con đường sinh tử ấy rồi nên biết rõ nó, con biết rõ đó là con đường của khổ, dẫn tới khổ, nên chắc chắn con không bước vào. Con lại nhớ đến lời Đức Phật: "Như Lai dừng lại rồi. Còn ông chưa dừng lại". Con xúc động muốn quỳ lạy thật lâu dưới chân Ngài, dưới chân Tam Bảo.
Dạ, con xin phép được chia sẻ với Thầy niềm hoan hỉ an bình này, nó không phải là hỷ lạc, không phải là sung sướng, không phải là hạnh phúc như người ta vẫn gọi tên... Nó chỉ là nó giản dị vô cùng, bình thường vô cùng, bình thường đến mức không có gì để sở đắc, để tự hào, để bám víu cả.
Con xin được trích một câu kinh Pháp Cú con đọc từ lâu mà nay con mới hiểu:
"Ý dẫn đầu các pháp
Ý làm, ý tạo tác
Nói lên hay hành động
Với tâm ý thanh tịnh
An lạc bước theo sau
Như bóng không rời hình."
Lành thay, một sự thật bình thường!
P/s: cách đây vài tiếng con gửi lá thư này nhưng mạng rớt, nay có mạng con gửi lại. Nếu bị trùng lặp con mong Thầy tha thứ cho ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-08-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Khi con nghe pháp con thấy mình hiểu biết hơn nhiều. Bên cạnh đó, con thấy mình cho là mình biết, cho là mình hiểu và đó là sự vận hành của bản ngã.
Trước đây con không biết gì về pháp, con chỉ thường đọc mỗi một pháp là thân tâm mình khi đó con thấy đơn giản. Giờ con hiểu biết nhiều hơn con thấy mình nghĩ nhiều hơn, tưởng nhiều hơn.
Con tự nghĩ ra một bài:
"Cứ mãi đi tìm pháp
Rồi tưởng mình hiểu ra
Cả kho pháp sẵn có
Sao không về thấy ra"
Pháp tu của đức Phật có phải là chỉ tinh tấn nhìn lại thân tâm mình và thấy ra mọi thứ chứ ngài không đọc hay nghe giảng bài pháp nào. Nhưng con không biết liệu con không nghe pháp mà chỉ quay về với thân tâm mình thôi vậy có phải con đường chánh pháp và dần thấy ra mọi thứ không. Không nghe pháp mà chỉ tập theo nguyên lý đó con sợ có lạc đường không thầy? Vì con đường này con chỉ mới bắt đầu đi và chưa thấy ra được gì nhiều!
Con mong thầy chỉ dẫn giúp vướng mắc của con.
Con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-08-2018

Câu hỏi:

Con kính bạch Thày,
Con thành kính tri ân những điều Thày đã khai ngộ cho chúng con. Gần đây, có nhiều việc con phải vào trong bệnh viện, nhưng có lẽ nhờ thực tập sống và nhìn thực tại ở mọi nơi, con thấy mọi việc sáng tỏ và thú vị hơn ngày xưa rất nhiều. Sóm hôm nay, con đưa bố con đi khám bệnh trong bệnh viện, trong lúc chờ đợi con có làm bài thơ này ghi lại cái thấy của mình. Con kính trình lên Thày xem cho con ạ.

Mờ sáng đi khám bệnh,
Phố xá còn vắng người
Cây lá thức dậy sớm
Trao bình minh nụ cười

Xếp sổ theo thứ tự
Đã thấy một hàng dài
Ngồi yên và lặng lẽ
Nghe bao chuyện bi hài

Đi rảo quanh bệnh viện
Thấy cuộc đời chóng ghê
Đợi chờ một vài phút
Sao thấy dài lê thê.

Bỏ tiền đi du lịch
Thăm tiên cảnh nõn nà
Không bằng thấy sự thật
Ngay ở cõi Ta bà

Ngắm nhìn cuộc sinh tử
Xem bộ phim cuộc đời
Tự tại và vô nhiễm
Thì đâu thiếu nụ cười./.

Con thành kính cảm ơn Thày!
Con

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con xin viết bài thơ:

Tâm lặng lẽ sáng trong -
Tấm gương không tì vết
Vẫn hằng soi thật tỏ
Bất thiện lẫn vô minh

Càng nhìn lại tâm mình
Càng minh càng thấy nhọ
Thấy rõ ra hình tướng
Khuôn mặt ảo chẳng xinh

Chán, buông bất thình lình
Âu chỉ là cái bóng
Buông hoài rồi còn lại
Duy chỉ một chữ "Không"

Tấm gương ấy vẫn trong
Vẫn hằng soi thật tỏ
Trong gương ta thấy rõ
Sông núi vẫn điệp trùng.

Dạ thưa Thầy, con cảm hứng viết bài thơ không vần điệu này khi mà thấy cái tâm càng sáng thì càng rõ ra cái bản ngã nhọ nhem, để rồi con cứ buông dần từng chút một, như tước đi từng lớp vỏ... Nhưng càng tước đi càng thấy nơi mình chẳng còn lại gì, "không" và trống rỗng. Nhưng rồi, cái gương tâm kia vẫn cứ trong như thế, để khi soi vào đó con thấy vạn pháp vẫn điệp trùng.
Thực lòng, khi cái gánh nhẹ bớt, đâu đó có một cảm giác hụt hẫng thưa Thầy - một sự hụt hẫng lặng thinh, không tham ưu. Con chợt nghĩ đến con lạc đà trong một câu trả lời của Thầy khi nó rũ bỏ tất cả để hòa chung vào cát bụi giữa sa mạc.
Thầy ơi, khi vô minh ta đồng hóa mình với ảo ảnh của bản ngã, khi nhận ra ảo ảnh, ta tách mình khỏi nó, nhưng khi không còn nó thì không còn "ta", ta khi ấy lại là một với vạn pháp chân thật phải không Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-07-2018

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy!

Có những ngày chẳng một chút bình an
Tâm xáo động nghĩ lan man mọi chuyện
Lòng chánh niệm biết mình đang thất niệm
Trời âm u dày đặc những mây che

Chẳng thấy ánh mặt trời nơi đâu cả
Tâm vô minh không thấy biết điều gì
Biết mù dở nên lắng nghe thật kỹ
Bóng tối đây trùm lên cả ngày dài

Rồi cũng qua, những lắng lo, mọi sự
Tự chuyển mình theo quy luật không sai
Chẳng có ta, ta chẳng làm gì cả
Chỉ có ta trong ảo tưởng vẽ vời

Tự trói mình vào lo lắng xa xôi
Pháp ngoài kia vẫn vận hành hoàn hảo
Ồ thì ra ta chẳng là gì cả!
Không có ta, thế giới vẫn vẹn toàn.

Dạ thưa Thầy, có những điều xảy ra khiến ngày dài âm u như đêm tối mịt mù, nhưng trời đất đêm qua ngày sẽ đến, cứ lặng yên để lắng nghe bóng tối, rồi đây lại thấy mặt trời ló rạng khi đêm tàn. Con chẳng làm gì cả thưa Thầy!

Tạ ơn Thầy-nơi tâm từ vô lượng, vẫn lắng nghe vạn nỗi khổ trần gian!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-07-2018

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy
Con kính mong Thầy giải thích cho con bài thơ sau.
Tích Đức.
"Tích vàng trẻ dại thường tiêu hết.
Tích sách con thơ luống để thờ.
Tích gì để được dài lâu nhỉ.
Chỉ tích âm không khoảng mịt mờ".
Mong thầy giảng giải cho con về chữ Đức trong bài thơ này.
Con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-07-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con ở trong lòng Pháp như con cá ở giữa lòng đại dương. Có những lúc vô minh, con cá ấy không biết rõ đây là cá, đây là nước, tưởng mình đang chết đuối mà vẫy vùng, cầu cứu. Nó viết thư cho Thầy nhờ thầy cứu nó khỏi chết đuối, nhờ thầy giúp nó tìm đường ra biển khơi. Thầy bảo: "Ngay đó là biển khơi, con đang tìm gì vậy?" Như tiếng chuông đánh thức nó khỏi giấc đại mộng, vừa lắc đầu một cái nó đã thấy mình đang nhẹ nhàng, mát mẻ giữa dòng nước mênh mông rồi. Con cá ấy với tập khí sâu dày dồn tích từ kiếp này qua kiếp khác, chả mấy chốc nó lại quên mất và vùng vẫy, kiếm tìm một cách nực cười và ngốc nghếch. Nhờ những lời thức tỉnh quý báu của Thầy mà nó có được những giây phút biết đâu là cá, đâu là nước mà được sống thực sự!

Niết-Bàn ở đâu ta?
Người vô minh tìm kiếm
Ngay đó Pháp hiện tiền
Niết-Bàn luôn tịch tịnh.

Con xin tri ân Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-06-2018

Câu hỏi:

Kính xin Thầy có thể hướng dẫn cho con làm sao có thể "Khi xúc chạm việc đời, tâm không động không sầu, tự tại và vô nhiễm...' Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-06-2018

Câu hỏi:

Làm thế nào để dứt đoạn lòng ham muốn sắc dục.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-06-2018

Câu hỏi:

"Tâm mãi chạy tìm cầu
Ngữ ngôn và khái niệm
Hãy tĩnh lặng, chiếu soi
Mọi nghi ngờ tự diệt".
Thầy sửa lại, bài thơ có cái nhìn rốt ráo hơn. Con cảm ơn thầy rất nhiều.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »