loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 94 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'giao tiếp & ứng xử'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 26-07-2015

Câu hỏi:

Dạ kính thưa Thầy. Con đến nghe thầy giảng trong những buổi Trà Đạo, câu mà con nghe thầy nói rõ nhất là "ai hỏi gì hỏi đi", nhưng không hiểu sao đến lúc gõ kẽng mà con vẫn không hỏi được mặc dầu tâm con đầy ắp những điều muốn hỏi. Hiện tại con đang bị như vầy: Bình thường con dậy sớm lo chuẩn bị đi dọn hàng để buôn bán không hiểu sao khi chồng con ra phụ một tí là con thấy khó chịu, bực tức, làu nhàu muốn bị phát điên. Trưa đến con vừa nằm xuống nghĩ là có người đến mua hàng. Tối đến con về nhà thì ở nhà không có hai đứa con trai, chồng con thì đi nhậu, chỉ còn có đứa con gái hủ hỉ bên cạnh. Chồng con ngoài 50 tuổi bệnh gan mà vẫn bia rượu, cứ lấy cớ phụ bán để lấy tiền cờ bạc, lại thêm thái độ khó chịu với khách hàng. <p>
Thưa Thầy, con cảm thấy bất ổn, lo sợ, mệt mỏi. Xin thầy chỉ cho con cách bỏ những trói cột đó giúp con có thể bình tĩnh, sáng suốt, trong lành mà điều chỉnh hành vi thái độ của con: Bán hàng ra bán hàng, về nhà mẹ ra mẹ với con, vợ ra vợ với chồng.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-07-2015

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy. <p>
Con xin được chia sẻ chuyện của gia đình con. Tuy là anh em thân thích nhưng mọi người trong họ hàng nhà con luôn nói xấu và ganh ghét lẫn nhau. Từ khi bố mẹ con cưới nhau và có chúng con, bố mẹ con luôn hi sinh cho mọi người trong họ hàng, nhưng mọi người lại luôn cho đó là điều dĩ nhiên, không có một chút chia sẻ và rất vô cảm. <p>
Đó là nỗi đau trong lòng của bố mẹ con và trở thành tâm lí sân hận rất sâu mỗi khi có 1 chuyện nhỏ xảy ra. <p>
Bố mẹ con không theo đạo, họ hàng nhà con cũng không ai theo đạo, mọi người đều rất thương trường. <p>
Khi bố mẹ con kể những chuyện họ hàng đối xử không tốt với gia đình con, con không biết phải nói gì, phải làm sao để bố mẹ con chấp nhận họ và không sân hận nữa. <p>
Con giờ không biết phải hành xử sao để làm bố mẹ con không đau khổ vì những người mang tiếng là máu mủ. <p>
Con xin cám ơn thầy ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-07-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Sư, <p>

Sáng nay ở Trà Đàm, con có hỏi một câu hỏi, nhận được câu trả lời của Sư, đã hiểu nhưng nghĩ lại thì thật sự vẫn chưa hiểu. Mong Sư từ bi giải thích rõ hơn. <p>

Khi đứa con 5 tuổi của con chạy ra ngoài đường rất nhiều xe hơi, con nổi sân, mắng nó và con biết là mình đang sân. Khi con giữ được tay đứa nhỏ thì cái sân nó biến mất và con cũng biết nó biến mất. Quá trình sinh diết của tâm sân, con có thể theo dõi được nhờ thường tình sống chánh niệm. Quả thực con có muốn dẹp cái sân đi và như trả lời của Sư thì biết được trọn vẹn tâm sân sinh diệt thì đã là chánh niệm, tỉnh giác rồi nhưng muốn dẹp trạng thái sân ấy đi thì lại là phóng dật thất niệm và không còn tỉnh giác nữa. Con cũng đồng ý luôn. <p>

Con cũng hiểu là nguyên nhân của sân là vì con muốn đứa nhỏ nó hành xử như mình mong muốn. Nguyên nhân tận cùng của đau khổ là bản ngã tham sân si, nhưng mình phải hành xử như thế nào với cái bản ngã ấy? Cái tâm muốn dẹp bản ngã cũng là tâm sân,chỉ thêm dầu vào lửa, tức là một hình thức khác của bản ngã tham sân si, hay là tập sống chung với lũ? <p>

Sư dạy là nên tùy cơ ứng biến để điều chỉnh nhận thức và hành vi theo đúng hoàn cảnh, như vậy thì con nên điều chỉnh sao khi đứa nhỏ chạy ra đường nhiều xe hơi. <p>

Phải chăng con có hai loại Tham Sân Si, một loại là do phản ứng tự nhiên theo nhu cầu cần thiết, mình chỉ cần biết và nó tự động biến mất, giống như khi mình bị thương thì đau mà thôi. Loại Tham sân si thứ hai là không thấy biết rõ ràng mà phản ứng theo tư kiến tư dục của bản ngã. <p>

Như Sư có nhắc tới, đây là một bước rất khó khăn, một lỗi rất dễ vướng phải, mong sư chỉ dạy thêm để giúp con vượt qua bước khó khăn đó. <p>

Trên đây chỉ là một ví dụ nhỏ, nếu được thì mong Sư giải thích để chúng con có thể vận dụng trong nhiều trường hợp khác nhau. <p>

Kính tri ơn Sư.


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-07-2015

Câu hỏi:

Con chào thầy, kính chúc thầy một mùa an cư thanh tịnh. <p>
Con là người có duyên với Phật pháp. Con hiểu rằng sự xung khắc, chống đối hay cãi vã với người khác sẽ không thực sự giải quyết được vấn đề gì cả. Trong cuộc sống, con luôn tránh những cuộc tranh giành, cãi vã và không muốn gây gổ hay làm hại đến ai. Con cũng không muốn tỵ hiềm hay làm ai tổn thương. Nhưng có nhiều người trong nhiều hoàn cảnh khác nhau (công việc, học hành, mối quan hệ) cố tình gây ra những xung đột. Một số người thì ganh tức, nói xấu, thậm chí một số còn cố tình tìm cách hãm hại con nữa... Con cũng bỏ qua cho họ vì con nghĩ họ cũng đang chịu khổ đau. Nhưng không lẽ con cứ để họ làm vậy mãi rồi lại bỏ qua... Con phải làm thế nào khi con gặp những người xấu như thế thưa thầy?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-07-2015

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Con xin đảnh lễ Thầy. Con có 2 câu hỏi, con xin Thầy chỉ giáo cho con ạ. <p>
1. Con rất muốn dự các khoá tu thiền dài ngày với Thầy để được học hỏi nhiều từ Thầy. Xin Thầy cho biết hiện nay Thầy có tổ chức các khoá tu dài ngày như vậy không ạ? <p>
2. Con là bà mẹ đơn thân 41 tuổi, có con trai 16 tuổi, hiện đã du học ở Mỹ được 1 năm. Con và chồng cũ ly hôn cách đây 5 năm. Cuộc ly hôn đã để lại trong con và con trai những vết thương lòng sâu sắc. Sau khi tụi con ly hôn, con trai con vẫn học tốt. Sau khi đi học ở Mỹ từ tháng 9 năm ngoái, kết quả học tập của cháu vẫn tốt, và theo lời nhận xét của nhà trường thì cháu có quan hệ tốt với cả các bạn và Thầy cô. Tuy nhiên, trong đợt về VN nghỉ hè này, cháu có thái độ hỗn láo và khinh thường con và bố mẹ con, cụ thể là, không chào hỏi ông bà và bác khi gặp ở sân bay, trả lời câu hỏi của người lớn với thái độ khinh khỉnh, không có ý thức giúp mẹ với các công việc ở nhà như mang đồ ăn vào bếp hay quét nhà, mặc dù con đã nhờ cháu một cách lịch sự và kiên nhẫn, và khi cháu ở nhà thì con rất tôn trọng sự riêng tư của cháu. Con không biết con sai ở chỗ nào trong cách dạy con. Con xin Thầy giúp con! Con xin cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-07-2015

Câu hỏi:

Thưa thầy, <p>
Trải qua những biến cố gần đây trong cuộc sống, con bỗng nhận ra được nhiều điều về bản thân mình, về bộ mặt thật của mình. Hóa ra những niềm tin trước đây của con về bản thân mình đều chỉ là những ảo tưởng của cái ta. Trước đây con vẫn luôn cho mình là một người hiền lành, không dễ dàng nổi nóng. Nhưng giờ đây con có thể nổi cáu cả với những việc dường như rất nhỏ nhặt. Trước đây con vẫn luôn cho mình là một người kiên nhẫn. Nhưng giờ đây con biết rằng sự kiên nhẫn của mình cũng có giới hạn. Trước đây con đã nghĩ mình có thể sống cô độc mà vẫn vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng giờ đây con biết rằng con không thể sống mà không có mối quan hệ với bất cứ ai. Hóa ra những niềm tin trước đây của con đều chỉ là những điều cái ta dựng nên để rồi tự mãn. <p>
Con những tưởng mình đã sống được theo những lời thầy dạy, rồi con tìm cách chỉ cho người này người kia nhưng hóa ra chính bản thân con vẫn còn đầy mê muội. Con phải thú thực với thầy rằng con vẫn còn bị những điều kiện hoàn cảnh bên ngoài chi phối mạnh mẽ. Con đã và đang vẫn đau khổ, dằn vặt, lo lắng, sợ hãi về những điều mình chưa đạt được. Con đã và đang vẫn sân hận với những điều gây cho con sự khó chịu. Con đã và đang vẫn ham muốn những lợi danh và vật chất như bao kẻ mà trước đây con vẫn coi thường. Nhưng bản ngã dường như nó cũng không chịu, nó cũng muốn được sống thiền và như thế một nỗi khổ khác lại chồng chất lên. Con nghĩ nó là sự xung đột giữa lý tưởng sống và bản chất thật của chính con. <p>
Giờ đây con thật căng thẳng, bất an. Con cũng không biết phải làm sao nữa. Con chẳng thể thoải mái để trở về quan sát chính mình nữa. Nhưng con nguyện sẽ kham nhẫn với những nỗi khổ này vì chắc chắn đó là những bài học tuyệt vời và rất cần thiết mà cuộc đời này đặt ra cho chính con. Thưa thầy, có phải khi con quan sát được những diễn biến nơi thân tâm mình thì dần dần con sẽ trở nên nhạy bén hơn không ạ? Và vì nhạy bén hơn nên có phải con sẽ có thể quan sát cả những điều vi tế nhất, hóa giải những chướng ngại ngủ ngầm nằm sâu trong con nhất không ạ? Nhưng con thấy sao sống thiền khó quá, nhất là khi cuộc sống đang cực kì bộn bề. Mình làm sao buông thư mà trở về quan sát lại mình hả thầy? Xin thầy từ bi chỉ cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, giờ con cảm thấy mình không còn hứng thú trước mọi thú vui của thế gian đầy tạm bợ này nữa. Con thấy mình chỉ thích hợp theo dõi thân tâm này mà thôi. Sau khi lo trọn vẹn cho con cái xong, con chỉ thích trong phòng 1 mình để thuận tiện theo dõi thân tâm mình. Sở thích này con cũng không biết đến với mình khi nào. Con chỉ thấy được khi anh con trở về nước, con chợt nhận ra rằng tuy anh em cách xa nhau khi gặp lại thì cũng cảm thấy vui vui nhưng phía sau đó chỉ là sự phiền khổ. Khi nhiều người tới chơi với anh con, trong con có cảm giác không thoải mái, con chỉ muốn tìm 1 nơi riêng cho mình, vì cha mẹ già không tiếp khách được nên con phải thay thế cha mẹ để tiếp đón nhưng trong lòng con cảm giác không thấy thoải mái giống như mình cố gắng để tiếp đón vậy. <p>

Hôm nay anh con đi về bên vợ rồi thì con mới thật sự thoải mái vô cùng (con nói như vậy không phải là con không tình nghĩa), con chỉ nói theo cảm giác của con không còn thích hợp với cảnh đầy nhộn nhịp nữa thôi. Phía sau những cảnh vui chơi đó con nhận thấy đầy dẫy những sự dối trá lẫn nhau, không có ai sống thực sự thật lòng với nhau cả. Giờ con chỉ biết tìm về chính mình để tìm ra sự thật là niềm vui lớn nhất của con hiện nay. Những cảnh vui giả tạm này chỉ là phù du hoàn toàn không có thật. <p>

Từ khi hành theo lời Thầy dạy con đã học rất nhiều điều cho mình. Trước đây, khi chưa thực hành theo lời Thầy chỉ dạy thì con còn luyến tiếc rất nhiều thứ. Chẳng hạn như trước đây anh con cũng về và sau đó qua lại Mỹ, con cảm thấy luyến tiếc và thương nhớ vô cùng, nhưng nhờ thấy được pháp, giờ đây khi anh con đi con thấy tâm con không có luyến tiếc bất kì thứ gì cả và ngược lại con còn rất vui vì mình đã được tự do tiếp tục trở lại chính mình để khám phá thêm những bài học nữa. Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-06-2015

Câu hỏi:

Con chào thầy! Chuyện là gần 1 năm trước chính mắt con đã nhìn thấy bố con qua lại với 1 người đàn bà khác. Từ đó đến giờ con giấu sự thật này sợ mẹ con biết được nhưng cuối cùng mọi chuyện vẫn bị lộ. Lúc đầu con cứ nghĩ sẽ không thể nhìn mặt bố nhưng sự thực là gia đình con vẫn sống như trước được, và con rất thương bố con. Con đã có thể vượt qua chuyện đó trong thời gian ngắn. Nhưng từ hồi đó đến giờ con rất dễ xúc động, rất dễ khóc và càng động lòng thương cảm muốn giúp đỡ mọi người hơn. Con không biết con có thật sự mạnh mẽ như con vẫn nghĩ hay con có 1 vết thương lòng mà con không biết. Con không biết phải làm gì nữa. Con cám ơn thầy rất nhiều nếu thầy đọc được những lời này của con!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-06-2015

Câu hỏi:

Thưa thầy, gần đây trên phương tiện thông tin đại chúng có nói nhiều trường hợp sinh viên bị bắt cóc. Mẹ con rất lo lắng nên dặn dò con rất kỹ lưỡng và cần học kỹ năng phòng tránh khi gặp những trường hợp như vậy. Nhưng con thiết nghĩ chuyện gì đến sẽ đến, nếu nó xảy ra với mình thì có tránh cũng không được nên việc học những kỹ năng đó là không cần thiết. Nên con chỉ việc sống tùy duyên thuận pháp và không quan tâm đến việc học những kỹ năng đó. Vậy suy nghĩ của con là đúng hay sai. Xin thầy cho con lời khuyên ạ. Con cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-06-2015

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Thầy cho con hỏi. Tại sao khi chọn bông, người ta chỉ chọn bông đẹp mà loại bỏ những bông xấu? Như vậy là công bằng hay không công bằng ạ? <p>

Đối với con người, những người giỏi giang, xinh đẹp thì được yêu mến hơn, dễ kiếm việc làm hơn. Những người không giỏi hoặc có ngoại hình không đẹp thì còn có điều kiện để hoàn thiện bản thân, trở nên giỏi hơn hoặc xinh đẹp hơn. Nhưng bông hoa thì lại hoàn toàn bị động, phụ thuộc vào người làm vườn. Vậy có phải chăng, đẹp hay xấu chỉ là những màu sắc khác nhau của cuộc sống? Và đã là bông xấu thì phải chấp nhận số phận là không một lần được cắm trên bình bông? <p>

Khi con đi làm, người làm vừa lòng sếp và hiệu quả cho công việc thì được giữ lại. Ngược lại thì bị sa thải. Đôi khi con tự hỏi, tại sao sếp không đào tạo nhân viên hoặc cho họ thêm cơ hội để sửa đổi? Rồi con nhận ra mình phải tự thay đổi để làm việc tốt hơn. Nhưng con lại không còn yêu quý sếp nữa. Con chỉ làm việc, nhận lương mà không có cảm xúc. Vì con nghĩ, một ngày kia mình không còn giá trị, người ta sẽ đuổi mình không thương tiếc, cũng chẳng thèm đoái hoài những gì mình đã làm đâu! Những điều này là lẽ thường phải không Thầy? <p>
Nếu một ngày kia con được làm sếp thì con nên cư xử như thế nào đối với những nhân viên làm việc không có hiệu quả ạ? <p>

Con cảm ơn Thầy nhiều!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »