loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 123 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'giao tiếp & ứng xử'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 13-05-2017

Câu hỏi:

Thầy Kính Mến.
Con là một người hoàn toàn bình thường không mắc bệnh tự kỷ hay trầm cảm, nhưng con luôn cảm thấy khó khăn khi giao tiếp với người lạ ạ. Đặc biệt là người khác giới mặc dù không có tình cảm đặc biệt, chỉ là bạn nhưng mỗi lần gặp con đều thấy lo lắng, căng thẳng. Có những người quen qua online cả năm nhưng khi gặp mặt con đều thấy rất gượng gạo ngại ngùng. Có lần bạn con mời đến dự khai trương, con đến cổng thì thấy rất nhiều người, con sợ quá không dám vào, lặng lẽ đi về. Cuộc sống hàng ngày của con cũng rất đơn giản con làm bạn với thiên nhiên và các con vật nuôi, ít giao tiếp, con làm việc một mình và thường nghe Pháp thoại của Thầy mỗi ngày ạ. Mặc dù con đã cố gắng trở về trọn vẹn với sự nhút nhát của mình nhưng con vẫn không thể vượt qua nó được. Mong thầy cho con lời khuyên ạ. Vì việc này mà con thấy con có quá ít các mối quan hệ và sống khép kín quá cũng không tốt phải không Thầy. Con xin tri ân Thầy, kính chúc Thầy luôn được an vui ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-04-2017

Câu hỏi:

Còn chào Sư Ông ạ.
Hôm trước con có hỏi Sư Ông về việc cảm thấy mình ác khi nói lỗi một bạn trước tập thể lớp. Sau đó con có điều chỉnh thái độ thì mối quan hệ giữa con và bạn ấy đã có thay đổi tích cực hơn.
Mới đây con lại lâm vào tình cảnh bất lực khi lớp con có nhiều bạn ở trong nhà dòng của Thiên Chúa giáo. Công việc bên lớp, bên trường thường tổ chức vào chủ nhật, ngày ấy các bạn đó thường có lễ Rửa tội, Tịnh tâm... các bạn không thể ra ngoài và đặc biệt lại không có cảm tình với những gì liên quan đến tư tưởng, đường lối khác. Năm đầu, con có tạo điều kiện để cho các bạn đó không tham gia hoạt động nhưng sang năm nay các bạn ấy vẫn luôn tránh né. Vì số lượng lớp con ít, mà hơn 1/3 lớp là con chiên nên các hoạt động chỉ có những bạn không theo đạo làm. Bây giờ các bạn thường tham gia ấy thắc mắc và không muốn tiếp tục nữa vì phải đi làm thêm nên lớp con không có nguồn nhân lực.
Con cảm thấy bất lực để dung hòa mối quan hệ này. Xin Sư Ông cho con lời khuyên ạ. Con thành tâm đảnh lễ Sư Ông!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-03-2017

Câu hỏi:

Dạ, con chào Thầy kính mến!
Con có một cô bạn, cô này rất đau khổ và tuyệt vọng vì không thể giao tiếp được với ai, khó nói chuyện với người khác, kể cả Cha Mẹ và Chồng cô ấy. Cô ấy rất bi quan về cuộc sống của mình mặc dù con đã cố gắng dùng hết từ hay ý đẹp nói với cô ấy rồi, kể cả đem các bài pháp của Thầy ra nói nhưng cô ấy vẫn không thay đổi. Nên con mong Thầy kính mến có thể cho con biết là cô ấy nên làm như thế nào để thoát khỏi nỗi ám ảnh ấy. Đây là câu hỏi cô ấy nhờ con hỏi giùm, mong Thầy rủ lòng thương xót chỉ dạy. Con cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-03-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con xin lễ thầy từ nơi xa, dù con chưa lần nào được diện kiến thầy, nhưng nhiều năm nay con luôn học theo những gì thầy chỉ dạy mọi người, con tri ân thầy nhiều lắm.
Thưa thầy, con những tưởng tâm mình đã thật sự an nhiên vì đối cảnh đối người trong cuộc sống con đều không bị ảnh hưởng. Nhưng hôm nay, con phát hiện ra mình thật tệ hại, con kẹt trong chính gia đình của mình, kẹt trong chữ hiếu và trách nhiệm người làm con, làm chị. Mọi nỗ lực của con trong 10 năm nay để sống tròn vẹn là một con người đều không được gia đình ghi nhận. Mẹ của con luôn trách móc, than vãn, luôn nhìn con là một đứa con vô tích sự vì con không làm ra nhiều tiền để phụ giúp gia đình. Mẹ so sánh con với nhiều người xung quanh, Mẹ kể công lao mẹ đã lo lắng cho con như thế nào. Những lúc ở gần Mẹ đều làm cho tinh thần con suy sụp, muốn bỏ tất cả, muốn kệ chữ hiếu, kệ trách nhiệm, kệ hết để sống cho riêng mình. Con rất yêu thương gia đình, luôn sống tử tế để Cha Mẹ bớt một mối lo, vậy mà... lần nào con cũng đau lòng và tổn thương bởi chính những người mình yêu thương như vậy. Con thấy dường như giá trị đạo đức đều bị đảo lộn và thay thế bằng khả năng kiếm tiền thầy ạ.
Ngày hôm nay, con đã có ý nghĩ xuống tóc để sống cuộc đời của mình trong đạo, nhưng con không dũng cảm, tâm con vẫn giận gia đình, tâm con vẫn nói hãy cố gắng thêm một thời gian nữa, tâm con vẫn ganh tị tại sao Cha Mẹ lại chiều chuộng em gái con mọi thứ dù nó sống không tốt, tại sao lại đối xử với con như vậy...
Thầy ơi, con cô đơn lắm, không một ai hiểu con, ai cũng nhìn nhận giá trị của con qua khả năng làm ra tiền ít hay nhiều. Con sống không tham cầu vật chất, không cần địa vị, chỉ sống và làm như khả năng có thể, về với cát bụi có mang theo được đâu, sao gia đình muốn con phải đội một cái mũ quá lớn? Thầy dạy con phải làm sao đi thầy ơi!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-03-2017

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Khi một người nào không thích mình, ghét mình, thậm chí hãm hại mình thì mình phải tập quán chiếu mình hiểu như thế nào để không ghét người đó, và nếu tốt hơn thì còn thương lại người đó.
Xin Thầy chỉ cho, con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-03-2017

Câu hỏi:

Con xin kính chào thầy.
Thưa thầy, khi con đi hỏi đạo các vị Sư Thầy về cách dạy con, nhiều vị đã nói rằng có 5 điều kiện cho một lời nói đúng thời. Con hỏi lại như bản thân con là một giáo viên, khi con nói học sinh đâu có nghe, các em trốn học chơi game. Khi con phạt thì các em nói xấu con, chửi rủa, oán hận con sau lưng. Nhưng rồi những năm sau tụi nó ra trường thì đứa nào cũng về cảm ơn, xin lỗi và yêu thương con. Rõ ràng lời nói của con đâu có đúng thời nhưng rất thành công và bao nhiêu năm qua con vẫn như vậy.
Có vị Sư cô nói với con rằng, như đệ tử ở đây Sư Cô nói không nghe nên Sư Cô bỏ qua một bên vì chưa phải thời, lỡ như trong giây phút đó các đệ tử oán trách sư cô mà họ chết, thì họ sẽ đọa vào các cảnh khổ, mà như vậy Sư Cô mệt và họ cũng mệt, nên thôi bỏ qua một bên. Thưa thầy, đầu tiên con thấy Sư Cô như vậy là quá vô trách nhiệm, những ai càng hư hỏng thì mình phải càng nhắc nhở mới đúng, nhưng sau con nghĩ lại thấy cũng có lý.
Vậy nếu con la mắng học trò của con, mà các em oán trách hiềm hận con, rồi không may các em chết trong khi chưa hiểu con thì chẳng phải phản tác dụng hay sao, lại gây thêm oán hận trong tương lai. Con xin thầy chỉ cho con. con cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-03-2017

Câu hỏi:

Thầy ơi, con cảm ơn Thầy nhiều ạ. Nhờ Thầy mà con được trở về với phần thiện nơi con. Vì lúc trước con luôn đứng giữa ranh giới thiện và ác, con làm sai con biết sai nhưng con vẫn làm. Giờ thì mỗi việc con đều thận trọng nhưng vẫn chấp nhất lắm. Lúc tỉnh lúc mê thầy ạ.

Con nói với chồng cũ con rằng con may mắn được biết Thầy và nghe Thầy giảng pháp. Con là đứa mà yêu đương chỉ biết yêu đương. Con thấy cuộc đời hay lắm thầy ạ, bao nhiêu thứ không như ý đến với con rồi bây giờ đây con có cơ hội được biết đến Phật giáo và nghe Pháp. Nghe và đọc nhưng con vẫn u mê.
Câu chuyện là như thế này thầy ạ. Con là giảng viên trường đại học. Ngày xưa con cố gắng để học thật giỏi để xin làm giảng viên. Sau khi đi dạy 2 năm giờ con lại thấy môi trường giáo dục còn phức tạp hơn những công việc trước đây con làm. Đúng là càng chạy theo ham muốn rồi sẽ chẳng tới đâu, chi bằng quay về với bản thân mình. Con vẫn chọn con đường đi học và con học với tâm trong sáng con thấy con học giỏi hơn nhiều, tiếp thu nhanh hơn.

Dạ, ở Khoa con hơi phức tạp. Sếp con thì hay lợi dụng quỹ thời gian riêng của những người mới và dễ bắt nạt để làm lợi cho họ. Ban đầu con cũng vâng theo vì sợ người ta gây khó dễ cho mình, sau một thời gian con thấy không hợp lý nên con không tuân theo nữa. Mà sự thật cho dù con có tuân theo hay không tuân theo họ cũng la mắng con. Con biết là do mình sai, đâu có ai ép buộc con vào làm ở môi trường này đâu, do con tự chọn. Thế là 36 kế, chạy là thượng sách. Tức là la mắng và nói lại thì con không làm được, thế là con bỏ chạy. Con vẫn biết cách con chưa hợp lý lắm nhưng chưa biết cư xử như thế nào cả. Thầy cho con lời khuyên với ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-03-2017

Câu hỏi:

Làm sao không bị cuống khi giao tiếp hay xử lý công việc. Con hay bị áp lực công việc, và mất tự tin. Con cảm ơn quý thầy ạ

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-02-2017

Câu hỏi:

Chào thầy! Tại sao khi con gặp những người như linh mục bên đạo Công Giáo hay các vị thầy tu bên Phật Giáo thì trong tâm con nhận thấy con không đủ lòng thành kính với họ, từ cách xưng hô như (Thưa cha, con..., hay Thưa thầy, con...)? Con chỉ muốn xưng hô theo cách bình thường là Cha và tôi... hoặc thầy và tôi... mặc dù con rất ngưỡng mộ sự tu tập của họ. Vậy con có phải là người tự cao, tự đại không? Xin cảm ơn sự giải đáp của thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-07-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con có tính nóng nảy từ lúc nhỏ và chỉ dám nổi nóng với người thân trong nhà và với những người yếu thế hơn con; khi nổi nóng là con la hét, dằn mâm xán chén rầm rầm và ăn nói khó nghe; còn với người ngoài con lại hay cười ai nói gì cũng cười, đặc biệt là với những người lạ và là người giỏi, có địa vị, có tài sản, có bề ngoài con không dám hó hé gì dù là một lời và có xu hướng che dấu tự ti, mặc cảm bằng thái độ có khi là rụt rè, nhút nhát, hầm hầm và có khi lại là thái độ bài xích, coi khinh họ. Với người yếu thế, con ăn nói rất mạnh dạn nhưng chỉ cần trong nhóm yếu thế đó xuất hiện ít nhất một người giỏi là con lập tức bị đóng băng và trở nên nhút nhát, ngại ngùng.
Tâm tính này khiến con bị cản trở trong nhiều tình huống xã hội như phát biểu ý kiến trước 1 nhóm hay 1 đám đông, con nhớ hồi đi học có lần bị gọi đứng dậy và mặc dầu biết câu trả lời nhưng con như bị đóng băng toàn thân, não và quai hàm cứng lại, lồng ngực nóng ran, tim đau nhói, đầu nhức bưng bưng và con không thể nói 1 lời, cô vẫn để con đứng đến khi trả lời mới được ngồi vậy mà con đứng như thế gần 10ph mà vẫn không nói được lời nào. Điều này khiến con rất vật vã với những môn học đòi hỏi phải thuyết trình, hay những môn đòi hỏi phải thảo luận thì con vắng mặt vì không chịu nổi tình huống đó. Khi đi làm, điều này càng khiến con trở ngại và bế tắc khi trước những buổi họp, báo cáo hay phỏng vấn, từ lúc nhận thông báo cho đến lúc họp thì cái trạng thái đóng băng đó lại xuất hiện và con không thể tập trung chuẩn bị. Tình trạng này còn xuất hiện khi con phải sử dụng điện thoại trước mặt người khác, con chỉ có thể nói chuyện được khi con đi ra ngoài 1 mình con hoặc là khi trong phòng không có ai; hay khi gọi cho người lạ có khi con không nói được tiếng nào. Ngay cả khi biết đến Đạo, đáng lẽ ra con nên thân cận với bậc thiện tri thức để học hỏi và xin giúp đỡ thì tình trạng đóng băng trên lại chiếm lĩnh và con thấy mình rất thấp kém nên không dám tiếp cận. Chính điều này khiến cho cuộc sống của con rất khó khăn.
Hiện tại tâm trạng của con rất là nặng nề, lừ đừ, bất an, náo động, người lúc nào cũng mệt mỏi và nóng ran, đầu óc con cứng đờ và chậm chạp, khó giao tiếp, tự cô lập và ngày càng sân hận. Buổi tối con rất khó ngủ, hôm nào cũng ngủ trong căng thẳng, vật vã và mộng mị.
Xin Thầy cho con lời khuyên, con thấy bế tắc quá Thầy ơi!

Xem Câu Trả Lời »