loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 320 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Thiền'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 15-04-2017

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con thường thực hành lời Thầy dạy, thường trở về lặng lẽ lắng nghe những xảy ra trong thân tâm. Có những lúc gần đây, khi con chợt nhớ để trở về lắng nghe thì con có một cảm giác rất lạ, có một khắc rất lặng yên, giống như không có cái gì. Và đã nhiều lần con cảm giác như vậy. Những cảm giác này thường xảy ra khi con đang đi, khi con đang lái xe, thường là khi con đang ở một mình.
Con có thời gian được thực sự một mình, khi con lái xe, 1 giờ đi và 1 giờ về. Trước đây, thường là con mở pháp thoại trong khi lái xe. Nhưng gần đây con lại muốn hoàn toàn lắng im hơn. Và trong thời gian này, con đã thường nhận ra cảm giác rất lắng yên không có gì khi con lái xe, và rồi, hình như là con đã cảm biết được thế nào là thiền trong lúc lái xe thưa Thầy. Thật tuyệt vời. Bây giờ đây, mỗi ngày đi làm, với 2 giờ lái xe đi về là thời gian trọn vẹn sống của con, trong khi thận trọng chú tâm quan sát để lái xe, con vẫn có thể lắng yên nhìn dòng xe qua lại, bất cứ gì trôi qua con, con vẫn bình thản nhìn ngắm nhẹ nhàng, con cũng có thể thưởng thức bầu trời trong veo trên cao, hàng cây xanh thẳm bên đường, mọi vật cũng như vậy hơn 10 năm qua, bỗng nhiên hôm nay con thấy đều rất đẹp.
Hình như con đã hiểu ra thiền lái xe là gì, và đó là bước đầu con có thể hiểu thiền ở ngay trong cuộc sống là như thế nào.
Con đang rất vui và cảm động, vì cảm nhận pháp Thầy dạy đang thẩm thấu cụ thể và tự nhiên trong thân tâm con.
Con biết ơn đã được gặp Thầy trong cuộc đời này.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-04-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con đã nhận được câu trả lời của Thầy. Con rất cám ơn tấm lòng tốt của Thầy lúc nào cũng giúp đỡ chúng con với những thắc mắc mà tự chúng con không thể lý giải được, dù đôi khi là những câu hỏi của vọng tưởng hay ý trí của bản ngã. Con vẫn còn vô minh nên vẫn còn thắc mắc. Nhờ Thầy mà con hiểu rõ cách tu và ứng dụng được trong đời sống hàng ngày. Mỗi ngày con thấy mình an lạc hơn và giảm dần sự trách móc than thở những việc làm của người khác đem đến.
Con thấy ra việc làm của bản ngã nhưng vì tập khí vẫn còn nên đôi lúc con vẫn còn vấp phải. Có đạo hữu nói con vì ít ngồi thiền nên "định" không có, dễ bị vấp lỗi. Đức Phật sáng Đạo rồi Ngài vẫn còn ngồi thiền. Con không trả lời được ở chỗ này. Hôm nay con đọc được câu trả lời của Thầy cho một đạo hữu "sống biết mình là Ngộ chứ thêm thiền chi cho mệt", như vậy con có thể trả lời cho bạn con là "sống biết mình là thiền rồi", được không Thầy? Câu trả lời này không đi ngược lại với đạo lý của Đức Phật đúng không Thầy?
Con cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-04-2017

Câu hỏi:

Con thành kính đê đầu đảnh lễ thầy.
Thưa Thầy con rất thích thiền, nhưng không hiểu vì sao con thực hành một thời gian rồi thôi. Đây là lần thứ 3, cứ thực hành được một tuần con lại bỏ không hành thiền nữa thưa Thầy. Không những trong Thiền tập mà trong đời sống hằng ngày của con cũng vậy. Con thấy con thật vô ích... Xin Thầy chỉ dạy cho Con. Con kính tri ân Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-04-2017

Câu hỏi:

Con thành kính tri ân Thầy!
Thưa Thầy, con từng trải nghiệm khi ứng dụng pháp thiền Thầy hướng dẫn như sau. Một hôm trước khi ngủ con nằm nhắm mắt thư giãn thân tâm buông xả rỗng rang định tĩnh trong lành và con vẫn luôn quan sát các đối tượng thân - thọ - tâm - pháp đến đi tự nhiên, chợt một chốc sát-na tâm con thật rỗng lặng đồng thời có một dòng năng lượng xung điện lăn tăn toả từ đầu xuống đến toàn thân con, rồi phản xạ tư nhiên con mở mắt ra thì dòng năng lượng xung điện đó dần dần tan mất.
Kính xin Thầy từ bi khai thị cho con, đó có phải là hiện tượng hôn trầm - hay là con đã rơi vào một sát-na định của cái tâm rỗng rang - hay là con bị ảo giác?
Con thành kính tri ân Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-04-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, trước đây khi ngồi thiền thì con quan sát hơi thở ra vào nơi mũi, nhờ sự tập trung quan sát tại 1 điểm như vậy mà con ít bị buồn ngủ và thất niệm. Gần đây con không tập trung quan sát ở mũi nữa mà thư giãn toàn thân và quan sát sự thở toàn thân, con thấy người nhẹ nhàng, an tịnh hơn nhưng lại dễ buồn ngủ và vọng tưởng lại đến nhiều hơn. Thầy cho con hỏi rằng có phải do con thư giãn buông xả nhưng thiếu tinh tấn phải không thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2017

Câu hỏi:

Kính chào thầy. Từ khi nghe pháp thầy, con cảm thấy hoan hỷ trong từng công việc hằng ngày như quét rác, dọn nhà, lau cầu thang... Và con nhận ra xung quanh mình có quá nhiều thứ để mình chánh niệm tỉnh giác. Đôi khi cái tâm con nó cũng lăng xăng và khi nhận ra con mỉm cười với nó và rồi nó lại đến con lại mỉm cười. Xét cho cùng là nó cũng lì lợm lắm thầy. Trước đó con cứ thắc mắc nếu không ngồi thiền thì khi đi vào đời sống con có đủ bình tĩnh sáng suốt không. Giờ thì con nhận ra thiền không phải để đạt được bất cứ điều gì mà thiền là soi sáng những việc mình đang làm. Luôn cám ơn thầy và kính chúc thầy khỏe mạnh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-04-2017

Câu hỏi:

Mỗi ngày con đều nghe pháp thoại của thầy, chiều nay con nghe thầy giảng bài "Chướng ngại khi tu tập", con giật mình hết hồn, ủa sao giống mình vậy, con tự hỏi. Con là người sống bằng lý trí, hay đọc sách cho nên con biết một ít nguyên tắc sống để ít bị phiền não quấy rầy, nhưng con đâu có ngờ "phiền não tức bồ đề". Vì ít bị phiền não cho nên con không học được gì, không trải nghiệm được gì trong cuộc sống, vậy mà con cứ tưởng mình may mắn. Con thật là nông cạn phải không thầy?
Hôm nay con có một thắc mắc mong thầy giải đáp giúp con. Con hiểu thiền là quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi (nhận thức đúng sẽ có hành vi tốt) và thiền cũng là soi sáng thân tâm (tâm tham biết tham, tâm sân biết sân). Vì muốn phát triển tâm từ nên con có khuynh hướng không sân si hay ghét ai rồi để ở trong lòng. Ví dụ, ông boss của con, mỗi lần họp hay rày la nhân viên, kế hoạch này, kế hoạch kia bắt nhân viên làm thêm nhưng không muốn trả thêm tiền cho nhân viên... cho nên nhân viên ai cũng phiền não.
1- Con lại nghĩ khác, ông boss già rồi mà ông cứ tham tiền như vậy thì đâu có sung sướng gì, tiền lời bao nhiêu ông cũng không đủ (vì con làm tài chánh của hãng nên con biết), nếu ông lỡ chết trong lúc đang họp, chắc ông không đi tái sanh được vì tiếc của. Vì vậy ông là người đáng thương hơn là đáng ghét. Nghĩ như thế nên tâm con không nổi sân hay bực bội.
2- Con cứ để tâm mình nối sân lên rồi quan sát quá trình sanh diệt của nó.
Xin thầy từ bi chỉ dạy cho con biết, con nên thực hành cách 1 hay cách 2.
Con mới bắt đầu học thiền còn nhiều vụng về khi đặt câu hỏi. Có gì sai mong thầy hoan hỉ bỏ qua. Kính thầy nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-04-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Trải qua bao thời gian, giờ đây con nhận thấy rằng ngay những lúc tâm hồn con xáo trộn nhất, bao ý nghĩ nhảy múa, bao cảm xúc xao động; nhưng đó chỉ như là những cơn sóng dập dờn trên bề mặt, còn rất sâu bên dưới lại rất bình yên và phẳng lặng, con cứ nhìn những cơn sóng cho tới khi nó tự yên lặng lại... Thưa Thầy, con xin hỏi Thầy cái thấy của con như vậy có đúng không ạ?
Và mặc dù trước đây, con nghe lời Thầy dạy, con không ngồi thiền, chỉ luôn thận trọng, chú tâm, quan sát mình mà thôi. Nhưng gần đây, không hiểu sao có những lúc bên trong con rất thích ngồi thiền. Con quan sát kỹ thì không thấy là mình thích ngồi vì lý do gì cả, chỉ thích ngồi vậy thôi. Nên con đi ngồi. Và con cũng không buộc mình ngồi theo thời khóa. Lúc nào tâm thích ngồi thì con ngồi buông xả, nhẹ nhàng. Thưa Thầy, con không hiểu tại sao con lại có ý thích như vậy, và con có nên tiếp tục vậy không ạ?
Con cám ơn Thầy. Con kính chúc Thầy luôn nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-03-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Khoảng được 1 tuần nay, con luôn cố gắng dành mỗi ngày vài phút để ngồi thiền. Nhưng chỉ được vài phút, là con lại rơi vào hôn trầm, thụy miên và muốn bỏ ngồi thiền để ngủ vì cảm giác ấy khiến con lừ đừ, mệt mỏi, khó chịu. Mong Thầy chỉ dạy cho con cách khắc phục nhược điểm ấy! Con xin đảnh lễ Thầy ở phương xa!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-03-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, cho con hỏi như sau: Khi thiền ngồi, mình tinh tấn quan sát sự thở của thân, điều chỉnh dáng ngồi của thân có nghĩa là mình đang quán thân; tinh tấn quan sát cảm giác đau, nhẹ, mỏi, mềm, cứng của thân nghĩa là mình đang quán thọ; thấy rằng sự suy nghĩ, vọng tưởng, buồn vui, giận hờn, buồn ngủ nghĩa là mình đang quán tâm; còn thấy được sự sinh diệt của hơi thở, tất cả các hiện tượng đến đi liên tục đó là pháp. Con hiểu vậy có đúng không thầy? Việc kiên trì, tinh tấn hành thiền là để tánh biết ngày càng sáng rõ, càng thấy rõ được tham sân si của mình và từ đó mình sẽ sống tốt trong chánh pháp, có đúng không thầy?

Xem Câu Trả Lời »