loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 42 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'ngã mạn'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 04-11-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy làm sao giữ được cái tâm tự nhiên, để cái Giận, cái Tôi đi xuống. Khi mình làm được việc tốt, ví dụ như làm từ thiện chẳng hạn, làm sao để công việc tốt từ thiện đi lên còn cái tôi phải đi xuống trở về thảnh thơi bình thường. Và khi được ai đó khen hoặc chê cũng vậy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-04-2016

Câu hỏi:

Con xin cúi đầu đảnh lễ Sư. Con xin sư chỉ dạy giúp con. Có nhiều lần con thấy các pháp xảy ra như tham, sân, si, hay có người nói không được tế nhị lắm với con và con thầm nghĩ các pháp chỉ như vậy thôi chứ không hơn không kém. Dạ con suy nghĩ vậy có phải ngã mạn không thưa sư. Con kính Sư

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2016

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy. <p>
Con chân thành cám ơn những lời giảng dạy của Thầy. Con thấy vui vui khi Thầy nhắc đến "những vị khách không mời mà đến". Từ khi nhận ra cái "Bản Ngã" này con cũng khám phá ra nhiều vị khách trá hình mà từ lâu rất được ngưỡng mộ. Con xin trình đến Thầy để được Thầy chỉ dạy thêm. Như "tha thứ", xưa kia con cũng thấy có gì không ổn với vị khách này. Nếu thấy "mình" tha thứ cho người nào đó đã làm hại mình thì xem như là cao thượng. Nhưng bây giờ con thấy rõ nơi đây vẫn núp bóng của cái ngã "ta hay hơn". Thật ra đâu có gì để gọi là tha thứ cho người khác vì khi tâm không hận không sân thì chỉ còn lại sự an nhiên trong sáng hoặc lòng từ thôi, đâu có thấy ai xâm phạm mình, chẳng qua là nhân duyên quả trổ thôi. Khám phá ra điều này thật là nhẹ nhàng, rơi rụng biết bao nhiêu ngã mạn "ta là". Với những Pháp khác cũng vậy phải không Thầy? <p>
Kính chúc Thầy nhiều sức khỏe.
Con .TN

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2016

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, trước đây con rất tinh tấn hành thiền, nhưng từ khi gặp được thầy, thâm nhập nguyên lý tu tập của thầy thì con lại không muốn ngồi thiền hay lễ lạy nữa. Con trở về sống tự nhiên và rất vui. Con luôn sống trong cái biết trong sáng, ở đâu con cũng nhận thấy nó lặng lẽ chiếu soi, chỉ dạy mọi điều cho con trong mọi oai nghi. Nhưng trong con vẫn phân vân, sao mình lại không lễ lạy pháp? Con bị kẹt ở chỗ nào? Xin thầy chỉ dạy cho con, con tri ân thầy.


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-12-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy, tía con ngày nào cũng ngồi đọc sách Phật nhưng gặp chuyện tới là sân, cái gì cũng cho người khác là sai và mình là đúng, không thèm nghe ai nói. Con không biết khuyên tía con thế nào nữa, xin Thầy giúp đỡ con. Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-11-2015

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con cũng mới tìm hiểu Phật Pháp. Con biết đã là một Phật tử thì phải thọ trì tam quy và ngũ giới và nguyện giữ đến hết cuộc đời, nhưng nếu sau đó lại phạm giới và người Phật tử đó nhận ra sai lầm của mình, quyết tâm không tái phạm nữa. Kính bạch thầy vậy cho con hỏi, nếu đã phạm giới rồi có thiết lập lại được giới để sống một cuộc sống trong sạch không ạ? Kính mong thầy chỉ dạy cho con được hiểu hơn về giới ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2015

Câu hỏi:

Dạ con kính thưa Thầy, <p>
Xin thầy hoan hỉ chỉ dạy cho con biết, sau những năm tháng tìm hiểu về đạo, giờ đây càng ngày con càng thấy tâm mình vô cùng an lạc, trong lòng con luôn tràn ngập những yêu thương. Con dừng lại để nhìn lại niềm vui sướng phát khởi trong lòng mình và con tự hỏi mình, liệu rằng cứ vui hoài như vậy có sao không, dù gặp chuyện bất như ý nhưng sao con không thể buồn. Thưa thầy, niềm vui ấy xuất phát từ nội tâm của con, liệu rằng con cứ vui hoài như vậy có sao không thầy? Con xin Thầy chỉ dạy cho con. <p>
Dạ, con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-08-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, đêm nay con ngồi buông xả thì con đã sáng suốt nhận biết rõ ràng về thân tâm mình, đó là mấy hôm nay con rất trông chờ câu trả lời từ Thầy, nhưng có lẽ do máy con có vấn đề nên không đọc được. Con cảm thấy mình bị hụt hẫng vô cùng, vì dường như con đã đặt nặng ở Thầy mà quên đi chính mình. Mỗi lần nhận được câu trả lời của Thầy thì con hoan hỉ vô cùng và trong tâm có dồi dào năng lượng sống. <p>

Nhưng qua đêm nay, con đã thấy mình sai ở chỗ là con đang sống nương tựa mà không biết mình đang sống nương tựa, điều này là điểm yếu của con. Nếu mai này Thầy không còn thì con sẽ ra sao là 1 điều tai hại vô cùng. Đêm nay con đã thông suốt hoàn toàn là mình nên lấy pháp mình đang hành để làm thầy, chính nơi đó đã có đầy đủ hết rồi, khi hành sai thì cũng tự mình biết và điều chỉnh lại. Khi hành sai thì trong cơ thể tự nhiên có những cảm giác rất khó chịu kèm thêm thân cũng khó chịu luôn, khi thấy đúng pháp thì thân tâm đều cảm thấy mát mẻ và hoan hỉ, đây là những dấu hiệu tự nhiên từ thân tâm đã có sẵn cho mình rồi. Pháp hành chính là thầy của mình, mình phải tin vào pháp mình hành là người thầy quý báu nhất. Con nói như vậy không phải là con quên ơn Thầy đã dạy bảo cho con, nhưng đêm nay tự nhiên con sáng suốt và nhận thấy được điều này nơi chính mình. Phải tự tin nơi chính mình để đối diện với mọi tình huống ở đời dù là gian lao khổ cực. Con xin cám ơn Thầy, con có chỗ nào sai mong Thầy từ bi tha tội cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-06-2015

Câu hỏi:

Xin hỏi làm phước như thế nào là đúng cách?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-05-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>

Con thành tâm tri ân công đức của Thầy khai thị cho con thấy ra căn bệnh đã ăn sâu trong gốc rễ trong Tâm con là căn bệnh "Ngã Mạn", và con đang uống "Thuốc" do Thầy kê toa, con tin là con sẽ bớt bệnh và trở về "Trọn vẹn trong sáng với thực tại" để hưởng trọn hương vị pháp thì mới đúng là "Tuệ Nguyên" phải không Thầy? <p>
Sau đây là bài thơ "Thuốc" của Thầy con đang dùng: <p>
Chết đi cái Ngã rộn ràng, <p>
Tâm không, muôn việc nhẹ nhàng thảnh thơi, <p>
Lăng xăng uổng phí một đời,<p>
Sống tuỳ thuận pháp tuyệt vời biết bao!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »