loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 116 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Tình yêu'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 11-07-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Con xin lỗi vì câu hỏi của con có phần xa rời việc tu học. Nhưng bởi hiện tại con đang rất hoang mang, không tìm ra hướng giải quyết, và lại thấy trong danh mục hỏi đáp có thể có những câu liên quan tới cuộc sống, nên con xin phép gửi đi câu hỏi. Nếu như câu hỏi của con gây ảnh hưởng tới chủ đề chung mà trung tâm giải đáp, dù Thầy hoàn toàn rộng lượng, con xin nhận lỗi và muôn lần không dám gửi những câu hỏi tương tự nữa ạ.

Con có một người bạn rất thân, đã gắn bó nhiều năm. Cậu ấy cùng người yêu muốn làm hôn lễ, nhưng chưa chắc chắn lắm về sự cho phép của nhà trai. Chưa kể là đi khám tiền hôn nhân, bác sỹ nói sức khoẻ sinh sản của cậu bạn khá yếu, chưa chắc lấy nhau đã có con. Thế nên hai người đã chủ động có thai, hy vọng ông bà nội sẽ vì vậy mà chấp thuận. Nhưng hành động dại dột này chỉ dẫn đến sự gay gắt hơn của nhà trai. Thậm chí, bố mẹ cậu ấy hoàn toàn không muốn nói chuyện thêm nữa. Hiện giờ khi con biết chuyện thì cái thai đã được một tháng, cậu ấy đang phải công tác xa nhà, và cô bạn kia đang rơi vào tình cảnh tuyệt vọng đến mức không thể suy nghĩ được chuyện gì. Vợ chồng con vừa phải đưa cô bạn đó về nhà con ở tạm đêm nay, để tránh cô ấy nghĩ quẩn. Tin tức về đám cưới đã lan rộng ra khắp làng xóm. Ai cũng tưởng mọi việc vẫn suôn sẻ, ngay cả nhà gái, vì chính cô gái đã luôn cố nói tốt về nhà trai. Bố mẹ cô gái hoàn toàn không hay biết là cô ấy đã có thai, càng không biết là bố mẹ bên kia không chấp thuận.

Khi nghe chuyện, con chỉ nghĩ ra được cách là cậu bạn phải thuyết phục được bố mẹ mình đến cùng. Nhưng nếu họ vẫn hoàn toàn không chấp nhận (và không chấp nhận cả cháu mình), thì con thực sự không biết nên làm gì. Vì đứa trẻ thì nhất định phải sinh ra. Và cũng không thể vì vợ con mà quay lưng không nhìn nhận bố mẹ mình nữa. Nếu cậu bạn con không thể tìm ra giải pháp, thì con rất lo cậu ấy cùng với cô gái và đứa trẻ sẽ tự đi đến những quyết định vô cùng sai lầm. Nhưng thuyết phục bố mẹ cậu ấy lúc này lại là điều gần như không thể. Mà bố mẹ bên nhà cô gái thì lại không chấp nhận một đám cưới theo kiểu tạm bợ, không danh chính ngôn thuận (đó cũng là điều dễ hiểu).

Con không dám hỏi xin ý kiến của Thầy với một vấn đề quá chi li và cá nhân như thế. Con chỉ xin hỏi là, nếu như trong trường hợp bố mẹ cậu bạn hoàn toàn không chấp nhận cháu mình, và cả cuộc hôn nhân đó, thì cậu ấy có nên tự đến nhà cô gái kia để xin lỗi, nhận trách nhiệm một cách đàng hoàng, đối mặt với sự tức giận, xin cưới cô gái (theo bất kỳ cách nào khả thi) và nuôi đứa nhỏ. Trước tiên lo cho sự an toàn, sức khoẻ, cũng như hạnh phúc của đứa con, rồi sau đó ngày rộng tháng dài mới từ từ hoà giải với bố mẹ mình. (Lúc này ngày nào cô gái cũng khóc, vật vã, con chỉ sợ ảnh hưởng xấu tới cái thai của hai người họ). Nói ngắn gọn, nghĩa là lo cho đứa con trước, tuyệt đối không phá thai, rồi từ từ thuyết phục bố mẹ sau. Như thế có được hay không ạ?

Con diễn đạt vụng về, dài dòng, kính mong Thầy bỏ quá ạ.
Con kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-07-2017

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy!
Thầy ơi, xin Thầy giúp con, con phải làm sao? Con có một mối tình kéo dài 6 năm và thêm 2 năm xa cách. Chính trong khoảng thời gian xa cách này con cảm thấy tình cảm của con đã thay đổi. Con không còn muốn yêu thương hay đi đến kết hôn với họ. Con muốn sống tự do theo ý của con. Dù con đã cố gắng giải thích nhưng họ không hiểu Thầy ạ, họ cứ oán trách thù giận con, rồi sinh ra bia rượu chán đời. Con cảm thấy con rất có lỗi, con phải làm sao? Họ thậm chí có lần còn đe dọa con (con nghĩ là do tức giận không kiềm chế được nên họ mới như vậy hoặc là để con thay đổi ý định ạ). Con xin Thầy cho chúng con một lời khuyên ạ. Con rất biết ơn Thầy. Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-07-2017

Câu hỏi:

Thưa Thầy!
Vợ chồng con đã từng trải qua sóng gió trong hôn nhân suôt thời gian dài. Con đã rất đau khổ như chưa ai bằng. Mặc dù vậy trong con chỉ muốn chồng sống đúng tôt hơn là ghét bỏ. Rồi chồng con cũng quay về bên gia đình. Được chẳng bao lâu, giờ chồng con lại rơi vào con đường cũ, Thầy ạ. Con cảm thấy bình thản hơn, nhưng con vẫn khổ tâm thưa Thầy. Con đã có hai con, con biết làm sao đây Thầy ơi. Con dũng mãnh rời xa chồng hay cam nhẫn vì con?
Kính Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-05-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, Hôm nay con cảm thấy nặng lòng lắm, từ lâu con đã bỏ cuộc với 1 tình cảm đầy đau khổ, mộng tưởng trước kia (đó là nguyên nhân dẫn con đến bị bệnh và phải uống thuốc về tâm lý suốt đời). Và đó không phải thứ tình cảm mà thầy hay gặp, nó diễn ra trong tâm tưởng, trong nội tâm của mỗi người trong cuộc mà không ai có thể nói thành lời được, đầy bí ẩn và mạo hiểm. Con có ý định dần dần hướng người đó vào con đường giác ngộ của đức Phật và dường như con đã làm được phần nào rồi. Nhưng con yếu đuối lắm có khi muốn sụp đổ khi người đó vẫn còn ý định duy trì tình cảm đó với con và sâu trong tim trong tiềm thức, người đó vẫn còn là một nỗi đau nhức nhối đối với con, một nỗi khổ tâm mà không phải ai cũng hiểu được, khó giải thích thành lời và hình như con còn mắc nợ người đó nhiều lắm. Con đã có chồng và có con nên con rất yêu quý gia đình này và không muốn mình "ngoại tình dù chỉ ở trong tâm tưởng". Con và người đó trước đây chưa từng hẹn hò trai gái, chỉ như 1 tình yêu không lời vậy thôi. Ước gì con có định lực mạnh mẽ hơn, phát huy trí tuệ nhiều hơn nữa, tâm từ bi hỷ xả hơn nữa để có thể giác ngộ mình giác ngộ người. Con cám ơn thầy đã lắng nghe con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-04-2017

Câu hỏi:

Thầy ơi, con đã yêu người yêu con được gần 1 năm rưỡi. Anh ấy rất thương yêu con, nhưng con chưa một lần được anh ấy đưa về nhà, chưa một lần được anh ấy đi chơi với bạn bè. Con cũng không bao giờ được cầm điện thoại của anh ấy. Dạo gần đây anh ấy nói với con anh ấy bận, bận suốt, anh ấy cũng hay tắt máy, không gặp được con thường xuyên như trước đây nữa. Con linh cảm là anh ấy nói dối. Nhưng anh ấy bảo không, bảo anh ấy không nói dối. Con đau khổ và dằn vặt lương tâm lắm thầy à. Con không sợ mất đi tình yêu, vì con biết vạn sự vô thường, không gì là tồn tại mãi mãi. Nhưng con đau khổ vì người ấy lừa dối con thầy à. Con nên phải làm sao đây thầy? Tình yêu làm con mụ mẫm quá.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-04-2017

Câu hỏi:

Con kính thưa Thầy, xin thầy giác ngộ cho con.
Con năm nay 22 tuổi. Con có lỡ lầm tuổi trẻ là yêu thương 1 người hết mình. Tin tưởng người yêu và đưa đến kết quả là có thai. Nhưng người yêu ruồng bỏ, gia đình con sợ mai sau con khổ, và sợ bào thai sẽ gặp vấn đề (vì chúng con là họ hàng dây mơ thuộc đời thứ 4) khi yêu sâu đậm rồi mới tìm hiểu gia đình thì mới biết thân tộc nhau. Gia đình khuyên con bỏ bào thai để làm lại tương lai. Con có đấu tranh tư tưởng với gia đình xin giữ lại đứa bé. Nhưng gia đình con tạo áp lực quá lớn dẫn đến việc con phải bỏ. Bào thai con chỉ mới 9 tuần. Nhưng khi bỏ con rất đau khổ, con có chôn cất và vào chùa cầu siêu. Con rất nhớ con của con. Con biết nghiệp con là nghiệp không bao giờ rửa sạch.
Tâm con vẫn nhẹ nhàng không oán hận cha mẹ nhưng lại buồn rồi không muốn đối diện với mọi người.
Con phải làm như thế nào để con của con được siêu thoát và được vào ra vào chốn cửa phật ở và tu hành ạ?
Con không biết phải làm gì để rửa bớt tội này con gây ra. Có phải con cần ăn chay trường, tu tâm và tạo phước đức để rửa tội không ạ?
Thưa thầy hoan hỉ dạy bảo thêm cho con. Con muốn tạo lại nghiệp tốt để rửa việc ác con gây ra.
Con cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-03-2017

Câu hỏi:

Con kính bạch thầy,
Con xin kính chúc thầy sức khỏe để chúng con thường được nghe thầy giảng đạo.
Con đã có gia đình và từ trước vẫn thường tâm niệm rằng vợ chồng là do nhân duyên sâu nặng, nếu đã lựa chọn thì nên làm trọn bổn phận với nhau, với con cái, với bố mẹ hai bên. Tuy nhiên, sau khi kết hôn một thời gian, con mới biết chồng con bị tâm thần phân liệt từ hồi còn học sinh. Do được khám và thuốc men nên cuộc sống vẫn có thể tương đối ổn định. Con vẫn mong muốn giữ suy nghĩ như trước về duyên nợ vợ chồng, cuộc đời có lẽ chỉ là để học một số bài học trong vô số kiếp tái sinh, con nên chấp nhận để sống cho trọn nghĩa vẹn tình. Và con cũng như không muốn gây thêm đau khổ nào cho chồng và gia đình bên chồng chỉ vì dễ duôi theo lối sống ích kỷ ly hôn để sống hạnh phúc cho bản thân. Chi bằng mang thời gian làm nhiều điều phước thiện hồi hướng công đức cho cả gia đình được bình an hạnh phúc, như vậy chồng con cũng được bình an.
Vậy xin thầy chỉ giúp tâm nguyện của con như vậy có phù hợp không? Có bị mù quáng không và có nguy cơ ảnh hưởng xấu tới các con của con (do ở cùng chồng con) không ạ? Nếu được con xin thầy chỉ dạy để con thêm vững tin, nhẫn nại, đủ tấm lòng từ trong cuộc đời ạ.
Con xin đảnh lễ tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-03-2017

Câu hỏi:

Con chào Thầy
Con muốn hỏi thầy một điều.
Con thương 1 người nhưng con không thể sống chung với người đó. Hằng ngày vẫn gặp nhau. Con cảm thấy rất buồn. Con biết mình đang rơi vào sự dính mắc. Con muốn nhận được lời khuyên thực tế của thầy. Con biết rằng trước sau gì thầy cũng nói chỉ cần quay lại với chính mình. Con thấy có một cái gì đó tức tối trong lòng. Con biết hết. Con lớn lên dưới chân các Sư, vì vậy vô thường khổ vô ngã cái gì con nói cũng được, con hiểu sạch cả thưa thầy. Con thấy mình không có hứng thú trong cái gì nữa. Con đau khổ. Con xin thầy hiểu lòng con. Con không thể nào dứt ra được. Con tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-03-2017

Câu hỏi:

Con xin kính chào Thầy.

Con tên là Thuỷ, hiện ở Hà Nội. Con biết đến Phật pháp được mấy năm rồi, vì con chỉ biết tự đọc kinh sách và các bài giảng nhưng không được nhiều. Khi con biết rằng cuộc sống của mình không chỉ có ở đời này mà là vốn bất sinh bất diệt thì con bắt đầu một cuộc sống với thái độ tìm lại chính mình và một lòng quyết tâm về với Phật. Có lẽ vì Phước Đức nhân duyên kém nên gần đây con mới hiểu về tánh không, Phật tánh, hay pháp đối đãi... và chưa hiểu rõ lắm về tỉnh thức. Hạnh phúc thay con được xem những bài chia sẻ trên Facebook và biết đến thầy. Các bài giảng của thầy con nghe chưa nhiều nhưng sao gần gũi đến thế và con đang tập theo lời dạy của thầy.

Con có một chuyện này xin thầy chỉ dạy giúp con. Trong cuộc sống con không vướng bận chuyện gì và để nó tự nhiên. Nhưng con lập gia đình được 10 năm và có 2 cháu gái, 1 cháu học lớp 3 và 1 cháu mẫu giáo lớn. Con với gia đình chồng rất tốt ở cùng mẹ chồng, em chồng vì ông bà nội ly thân. Chồng con 38 tuổi còn con 32 tuổi. Anh ấy chơi cá độ bóng đá, cờ bạc, lô đề nhiều năm nay. Anh ấy chơi hết tiền lương, nợ nần vay lãi cầm xe hay nói dối vay tiền. Khi không trả được nữa thì về gia đình bảo con vay hay mẹ chồng con. Khi trả xong thì tiếp tục chơi ngày càng chơi nhiều lần và số tiền cũng tăng. Anh ta nói hứa sẽ không chơi nữa nhưng con biết là nói cho được việc chứ không quyết tâm thay đổi. Rồi năm ngoái dồn dập và anh ta trốn nợ gần một tháng mới về tắt điện thoại không liên lạc được rồi chủ nợ đến nhà đòi tiền. Mẹ chồng con vay mượn trả cho anh ấy vì con không có tiền và không thể vay mượn của ai được Thầy ạ.

Từ khi hiểu đạo lý thì con đã dứt tình luyến ái hay giận tức. Con thấy mình bất lực khi không giúp được chồng mình thay đổi để nhìn thấy chân lý mà mải mê với dục vọng đam mê. Con thấy con tìm thấy đạo qua cảnh khổ mà anh ấy tạo cho con nén lòng con đầy biết ơn và cầu nguyện có ngày anh tỉnh ra. Con không thể nói chuyện đạo lý hay tu hành gì với anh ấy vì anh ấy luôn nghĩ là mình hiểu biết đúng, còn con thì ngu si, không làm được gì cho gia đình và anh ta cả. Và nghĩ rằng ăn chay niệm Phật... là của người già và rất nhiều thành kiến.

Không còn gì khác để cảnh tỉnh với mong muốn anh ấy thay đổi nên con đã nộp ly hôn đơn phương và nguyện vọng nuôi hai cháu. Con đã cho anh ấy cơ hội và nói là nếu còn chơi thì em sẽ ly hôn trước cả nhà và chỉ sau thời gian ngắn thì anh ta trốn nợ như bao lần. Con mồ côi cha mẹ ở với anh chị từ nhỏ nên anh ta nghĩ con không còn chỗ nào để đi nên thường dọa đuổi ra khỏi nhà khi không làm đúng ý. Con hiện tại vẫn ở nhà chồng và chăm sóc hai cháu đợi toà giải quyết. Con thì không buồn, giận hay lo lắng mà chỉ muốn an ổn cuộc sống để học đạo thôi. Hai chúng con không còn tình cảm nữa mà chỉ vì trách nhiệm nuôi hai cháu. Nhưng nhà chồng con không ai có duyên với Phật pháp và có truyền thống tụ tập ăn chơi, chơi bài thâu đêm mua cả bài cho trẻ con chơi nữa.

Thưa thầy, con ly hôn với mong muốn cảnh tỉnh rằng khi anh chơi thì sẽ mất nhiều thứ mà quan trọng là gia đình. Như thế sẽ không chơi nữa. Mỗi lần con nhìn thấy mẹ chồng con suy nghĩ lo lắng không ăn ngủ được thì con lại rất khó chịu chỉ biết động viên an ủi bà chứ không thể chịu thay bà. Em chồng con cũng cưới vợ trong Sài gòn ở được 1 năm có một cháu trai rồi ly hôn nên bà rất khổ tâm lo lắng tai tiếng khi con cũng ly hôn.

Thưa thầy, con ly hôn với suy nghĩ như vậy có trái gì với đạo lý không thầy? Xin thầy chỉ dạy chỗ mê cho con. Con không muốn cứ tiếp tay để anh chơi mãi được vì con biết hiện nay anh ta vẫn chơi và không thể bỏ được.

Con xin đảnh lễ và cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-02-2017

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Hôm nay là ngày lễ 14/2, bỗng nhiên con nhớ ra vài năm mình đã từng đồng ý lời hẹn ước với một người rằng kiếp sau sẽ là vợ chồng. Nhưng sau đó con đã thấy tình yêu nam nữ chỉ là ảo mộng, tầm thường và nhỏ bé, nó không đem lại hạnh phúc thật sự... Khi thấy rõ về nó thì ngay lúc đó tình cảm đó chuyển thành tình yêu thương rất đỗi nhẹ nhàng. Lúc đó con cảm nhận một niềm hạnh phúc kỳ lạ chưa từng thấy bao giờ và không từ ngữ nào con có thể dùng để diễn đạt, và con đã nguyện chỉ tu học theo chánh Pháp của Đức Phật mà thôi, đời đời kiếp kiếp sau cũng vậy. Thầy cho con hỏi có cách nào hóa giải lời hẹn ước đó không? Nếu lo lắng lời hẹn ước sẽ thành sự thật ở tương lai thì con đang bỏ quên hiện tại mất rồi, nhưng con nghĩ nếu có thể hóa giải bây giờ thì sẽ hay hơn là đến khi điều đó xảy ra. Con xin thầy cho con lời khuyên ạ. Con cảm ơn thầy!
Con kính chúc thầy nhiều sức khỏe, luôn an lành ạ!

Xem Câu Trả Lời »