loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 116 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Tình yêu'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 30-01-2015

Câu hỏi:

Thầy ơi trước đây con có yêu một người, thầm lặng thôi nhưng yêu nhiều lắm, tới mức người đó gặp chuyện không vui thì con cũng thấy đau khổ, xót xa nữa. Giờ ngồi im lặng nhìn lại con không thấy tình cảm nhạt bớt đi, con vẫn yêu nhiều như trước, nhưng chỉ có điểm khác biệt là con đã chú ý đến cảm xúc của mình, tức là đã quan sát, nhìn ngắm cái cảm giác đó thật kỹ, xem nó đang yêu ai, đang hướng về ai... mong thầy trả lời cho con rằng con làm vậy có đúng với cách thực hành "trọn vẹn như nó là" không ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-01-2015

Câu hỏi:

Trình bạch thầy, <p>
Con là một người bướng bỉnh và hơi quá trong chuyện tình cảm. Cũng vì con đã gặp và yêu 1 người quá yêu con nên con bị ảo tưởng hơi quá về tình cảm mà người đó dành cho mình. Trong tâm trí con, con luôn nghĩ người đó coi trọng con nhất trên cõi đời này. Cũng chính vì sau những lần cãi nhau với người đó con rất giận và không làm chủ được bản thân. Khi người đó đi chơi với bạn, con đã thề độc là nếu người đó không trở về ngay với con thì sau này con sẽ không có bất cứ quan hệ gì với người ấy nữa, nếu làm sai thì con sẽ "..." (là một lời thề độc mà con xin phép không nói ra đây). Nhưng khi lâu quá người đó không trả lời lại điện thoại của con, con chịu không được nữa nên gọi cho bạn người ấy rồi bắt người ấy phải về với con, cuối cùng người ấy cũng phải nghe con. Liệu như vậy có được tính là người ấy đã nghe theo lời con không (vì con đã ép người ấy & thực hiện điều đó hơi trễ). Con thấy người ấy khóc lóc xin con tha thứ con cũng không đành lòng. Nhưng nếu mềm lòng tha thứ cho người ấy sau này lời thề có thể sẽ thành sự thật, con thực sự rất đau lòng và dằn vặt. <p>
Bạch thầy từ bi, xin cho con 1 lời khuyên để tâm hồn con được thanh thản, cũng chỉ tại con quá tin tưởng vào tình cảm của người đó, con thấy vô cùng hối hận vì đã làm điều dại dột này. Xin thầy tiếp nhận lời sám hối của con và cho con 1 lời khuyên để được giải thoát, con xin chân thành cám ơn!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-01-2015

Câu hỏi:

Kính thưa thầy: Làm sao con có thể phân biệt được yêu và thương? Nếu bản thân con phân biệt được, liệu có thể giảng giải cho người khác hiểu được chăng? <p>
Con xin cảm ơn.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2015

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, <p>
Con xin được hỏi Thầy về lòng thương cảm. Con thường hay phát sinh lòng thương xót người (hoặc vật) có hoàn cảnh hoạn nạn, khó khăn hay khổ đau vì tối tăm trong nhận thức. Do vậy con có hướng tâm để tùy duyên mà chia sẻ vật chất hay tinh thần đến họ. Một thân hữu của con thì phát biểu "Có gì đâu mà phải thương xót đa đoan, duyên nghiệp của ai thì người đó phải chịu, gieo nhân nào thời gặt quả ấy. Họ chỉ đang học ra bài học dành riêng cho chính họ thôi. Giúp ai thì giúp cho ai thì cho nhưng không cần phải thương xót". Vâng, trong sâu thẳm của nhận thức con vẫn biết là như vậy. Từ khi quay về tập sống trọn vẹn với chính mình, con vẫn nhận ra sự vận hành của pháp vốn hoàn hảo vẹn toàn và chung quy tất cả những nỗi khổ của con người chỉ là ảo tưởng. Nhưng sao trên bề mặt cảm xúc, tự nhiên con vẫn không ngăn được lòng thương cảm đối với họ dù được biểu hiện ra bên ngoài hay không. Tuy vậy, con vẫn không quên thận trọng quan sát xem tình cảm đó có rơi vào bi lụy hay dính mắc gì không. Bạch Thầy con có cần phải điều chỉnh nhận thức và hành vi gì thêm ở điểm này không, xin Thầy hướng dẫn cho con. <p>
Con xin thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2015

Câu hỏi:

Bạch Thầy, <p>
Đây là lần đâu tiên con lên trang web này để tâm sự nỗi trắc ẩn trong lòng con. Tâm con lúc nào cũng cảm thấy bất an, đôi mắt lúc nào cũng u buồn (ai cũng nhìn và nói vậy). Con đang làm công việc mà con cảm thấy rất áp lực và quá tải với cái đầu của con (con có chứng bệnh rối loạn tiền đình). Công việc của con mang tính chất công tác xã hội nhiều, con là người hay quá cầu toàn và trách nhiệm trong công việc nên thấy mệt mỏi và mong muốn thay đổi công việc nhưng con không biết làm gì đây (trước khi qua đây làm con là giáo viên mầm non). Quay lại công việc cũ thì chỉ làm bên trường tư thôi, vào trường công trước đây con làm thì không dễ dàng nữa. Công việc không thoải mái, tình cảm của con cũng không được như ý. Đã hơn 40 tuổi nhưng tình duyên con luôn lận đận, nhiều lúc con ngồi niệm Phật mà nước mắt cứ chảy dài, ngồi thiền hít thở thì bao nhiêu tạp niệm cứ nhảy múa trong đầu con và nỗi niềm đau khổ thương cho thân phận mình. Có phải nghiệp con còn quá nặng phải không Thầy. Xin Thầy cho con đôi lời để tâm con được sáng. Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-04-2014

Câu hỏi:

Thưa thầy, con đang học lớp 12, sắp chuẩn bị thi đại học, nhưng những tình cảm bạn bè lại làm con thực sự mệt mỏi và không thể tập trung vào học tập. Từ lâu con đã có cảm tình với một bạn gái trong lớp nhưng không được bạn ấy đáp lại. Mặc dù con biết nhiệm vụ của con bây giờ là phải tập trung vào học để thi cho tốt. Nhưng thầy ơi, con không thể nào thoát ra được. Đầu óc con lúc nào cũng rối tung lên. Nhiều lúc con cũng thấy mình ích kỷ khi bắt người khác phải dành tình cảm cho mình. Nhưng tình cảm là thứ gì đó mà lý trí không thể kiểm soát và điều khiển được. Vậy con mong thầy từ bi chỉ cho con được rõ làm thế nào để thoát ra được tình trạng này để yên tâm học tập. Con biết đây là một mong muốn của bản ngã nhưng điều đó rất quan trọng đối với con lúc này. Có thể lời chỉ dạy của thầy sẽ làm con tỉnh ngộ và có một ảnh hưởng rất lớn tới kết quả thi sắp tới của con. <p>
Con xin tri ân thầy và chúc thầy thật nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-03-2014

Câu hỏi:

Con chào Thầy. <p>
Vì quá khổ về tinh thần nên con có tìm hiểu xem tại sao mình khổ, trước một mối tình nào con cũng đều thất bại. Có chồng rồi li dị, có bạn trai rồi cũng chia tay, sao con khổ về tình cảm quá thưa Thầy! <p>
Con cũng đã đến thiền viện Viên Không tại Bà Rịa, được sư cô trụ trì tặng mấy cuốn sách, trong đó có cuốn Sống Trong Thực Tại, con vẫn đang đọc. <p>

Hiện tại con thấy trong con ngổn ngang quá, không biết mình muốn gì và phải làm gì? Thầy giúp con với. Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-01-2014

Câu hỏi:

Thưa Thầy, <p>

Con làm nghề giáo viên, con đang có tình cảm với học trò của con, con thương sự trong sáng và hồn nhiên của bạn đó, con thấy bạn đó còn nhỏ quá và còn một tương lai phía trước nữa. Người đó có cảm nhận là con thích, và cũng có thích con, nhưng con cứ dằn vặt hoài, tâm con giao động. Con biết con sai, con muốn dứt ra nhưng sao khi gặp người đó trái tim con trở nên yếu đuối hơn, con không đủ mạnh mẽ để buông xuống. Con bất an quá Thầy ơi, con không muốn tình cảm này tiếp tục phát triển, con sợ có những hậu quả không tốt. Thầy có cách nào tư vấn cho con không ạ và con nên làm sao để buông được Thầy ạ. <p>

Con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-12-2013

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, Thầy cho con xin lời khuyên về vấn đề trong cuộc sống mà con không giải quyết được. Con có yêu 1 người đã gần 10 năm rồi. Tình cảm của tụi con gặp nhiều trắc trở. Con và người đó thương nhau rất nhiều nhưng sao vẫn làm khổ nhau. Mỗi lần mâu thuẫn con đều nói chia tay và dần dần người đó nghĩ rằng con không còn thương nữa. Và người đó bắt đầu nghi ngờ và không tin con nữa. Mỗi lần cãi nhau con đều hay tự hành hạ bản thân mình. Con và người đó chưa cưới nhưng đã sống chung với nhau. Tụi con định sang năm làm đám cưới. Nhưng càng ngày con càng cảm thấy người đó mất dần tình yêu với con. Tối hôm qua con bỏ nhà đi lúc gần 12 giờ và người đó cũng không gọi điện để gọi con về. Con tự hành hạ bản thân mình và con tự nhủ hãy để con trả nợ cho người đó bằng cách đó. Và người đó đã đánh con và nói những lời không còn tình nghĩa gì nữa. <p>

Thưa thầy, trong mối quan hệ này con nghĩ con và người đó đã mắc nợ nhau tại một kiếp nào đó nên giờ trả nợ cho nhau. Nhưng người đó nói rằng con nói không đúng. Bây giờ trong lòng con không còn cảm thấy buồn hay đau nữa và cho dù đau khổ nhất con vẫn mong người đó hạnh phúc. Con muốn chấm dứt mọi thứ để giải thoát nhưng mà sao mọi thứ cứ lẩn quẩn. Đối với con tình cảm người đó dành cho con thật đáng giá và vì tình yêu con chấp nhận. Mà hình như tính khí của con cũng thật bất bình thường. <p>

Từ khi về sống chung, người đó hết cưng và chiều con như trước nữa. Thay vào đó là những lời khiến con đau lòng. Con biết rằng cuộc sống hôn nhân đòi hỏi người phụ nữ phải biết hy sinh và chấp nhận nhiều. Và đàn ông hầu như ai cũng vậy. Họ nghĩ rằng phụ nữ sinh ra là để làm việc nhà, chăm con, chịu đựng họ khi họ đi ra ngoài nhậu nhẹt... Con cảm thấy dường như con đi ngược lại quy luật này nên con hay tự làm khổ mình. <p>

Thầy ơi! Bây giờ con phải làm sao cho đúng, con nên tiếp tục hay dừng lại mọi chuyện. Tiếp tục để trả cho hết nợ duyên này hay là... Chính xác con nghĩ là con bế tắc rồi. Con sống với người đó bây giờ nhưng con lại hình dung ra người đó lúc mới yêu. Và con không chấp nhận được sự thay đổi giữa lúc yêu và lúc cưới. <p>

Con kính mong thầy cho con lời khuyên. Con hy vọng không làm thầy phải suy nghĩ thêm về một vấn đề thường ngày như thế này, nhưng con lại gởi mail làm phiền thầy. Con xin lỗi.


Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-11-2013

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! <p>
Lâu nay con vì được sống trong chánh pháp nên dù hoàn cảnh có nhiều điều không như ý nhưng con cũng không còn nhiều khổ đau như trước nữa. Nhưng thầy ơi, con biết mình chưa hoàn toàn buông bỏ được điều đó thầy ạ. Tâm con vẫn thường hay nghĩ đến việc bị chồng phản bội, con chưa buông xuống hoàn toàn được. Con nghe thầy giảng phải sống tùy duyên thuận pháp, vô ngã vị tha. Trong trường hợp của con, mặc dù biết chồng phản bội nhưng con vẫn không có thái độ gì phản ứng với chồng cả. Hầu như chồng con không hề biết rằng con đã biết mối quan hệ bất chính của anh ấy. Bởi con nghĩ: Thầy thường khuyên Phật tử rằng: Đừng chọc gậy vào bánh xe pháp, hãy để pháp tự vận hành và câu trả lời chính xác nhất đó là bài học nhân quả của pháp. Chính vì nghĩ như thế nên con cứ để mặc anh ta muốn làm gì thì làm con không có thái độ phản ứng gì cả, vẫn sống vô tư, vẫn quan tâm chăm sóc bình thường. Giờ con chỉ quan tâm tới việc học và hành theo chánh pháp. <p>

Nhưng nhiều lúc con vẫn băn khoăn không biết việc làm của con là đúng hay sai? Đó có phải là con đã sống tùy duyên thuận pháp không ạ? Và thực sự con thấy mình cũng không hẳn là đau khổ nhưng con cũng không hẳn quên hết việc quan hệ bất chính của anh ta. Phải chăng con đang kìm nén cảm xúc ạ? Và nhiều lúc con nghĩ: Nếu cứ để mặc anh ta sống như vậy liệu có nên không? Còn nếu nói thẳng ra con lại sợ sự va chạm dẫn đến bất hòa thậm chí là li tán, khi đó con cái con lại khổ. Vì con biết tính anh ấy nóng nảy, bất cần. Con phân vân quá chẳng biết nên làm thế nào cho đúng với việc sống tùy duyên thuận pháp trong trường hợp của con nữa. Con kính xin thầy từ bi chỉ dạy. Con cảm ơn thầy nhiều lắm. Kính chúc thầy luôn bình an, mạnh khỏe. Con chào thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »