loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 57 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cô đơn & độc lập'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 02-01-2017

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Con xin thầy từ bi chỉ dạy. Lòng con như đóa hoa tàn. Lúc này đây con cảm thấy mình trống rỗng vô cùng, con thu mình lại, sợ hãi khi đối diện với mọi thứ xung quanh mình. Trước đây, khi gặp khó khăn, con luôn nỗ lực tìm phương án giải quyết. Nhưng bây giờ, con thả trôi mọi thứ, lười biếng suy nghĩ, tự ti, thấp thỏm sợ người khác đánh giá, dèm pha, thương hại…
Trước đây con có nghe nhiều những lời dạy về đạo lý Phật pháp nhưng khi trải qua quá nhiều đau khổ cùng lúc, con cảm thấy mình yếu đuối, mong manh. Có đôi khi, con không muốn nghe ai khuyên răn, không đủ kiên nhẫn nghe hết pháp thoại, đọc sách…
Mẹ con mới mất, con cũng đã chính thức chia tay bạn trai, công việc mới nên gặp nhiều khó khăn, vướng mắc. Con cứ thu mình một mình một góc, cô đơn, chán nản công việc (mặc dù đây là công việc con yêu thích). Con biết như vậy là không tốt nhưng con cứ lặp lại như vậy hoài.
Kính xin thầy từ bi chỉ dạy giúp con vượt qua được giai đoạn này.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2016

Câu hỏi:

Kính Thầy,
Hiện giờ tâm con đang rất rối bời, làm con không biết phải thế nào. Mong sư thầy chỉ bảo cho con với ạ.
Con và bạn gái hẹn hò cách đây 2 năm. Thực sự mà nói, trước khi con tỏ tình với cô ấy, con chưa hề có sự rung động nào với cô ấy. Con chỉ thấy rằng cô ấy là một người con gái tốt, và con thì đang cô đơn, nên con muốn thử tìm hiểu xem sao. Trong quá trình 2 năm đó, con nhận thấy ngoài những điểm khác biệt cố hữu giữa đàn ông và phụ nữ, thì cô ấy khá hợp tính con. Tuy nhiên, có vẻ như đó chỉ là sự đồng điệu giữa 2 tâm hồn chứ chưa có sự rung động.

Tới gần đây, khi bố mẹ và em gái cô ấy qua ở cùng, con mới biết tới rung động thực sự. Lần đầu tiên gặp em gái cô ấy, tim con loạn nhịp, và kể từ đó tâm trí cũng như mắt nhìn của con chỉ dõi theo em gái cô ấy. Từ trước tới giờ con chưa bao giờ tin vào tiếng sét ái tình, vì con cũng thuộc tuýp người cần rất nhiều thời gian để yêu một người. Vậy mà người em gái ấy lại cho con những cảm xúc mà trước tới giờ con chưa hề có.

Cho tới thời điểm hiện tại, con chưa hề làm gì quá giới hạn hay có lỗi với bạn gái con. Nhưng lương tâm con lại đang dằn vặt rất nhiều. Tâm trạng của con rất tệ, vì giờ đây mỗi khi ở cạnh bạn gái con, đón nhận sự yêu thương từ cô ấy, con lại càng thêm xấu hổ và thầm rủa bản thân mình. Bạn gái con là người rất tốt, tình yêu cô ấy dành cho con chân thành mà mãnh liệt hiếm có trong xã hội này. Lý trí con nói rằng, cô ấy chắc chắn sẽ là một người vợ, một người mẹ tốt. Nhưng trái tim con, trái tim con lại muốn sống đúng với cảm xúc.

Con không thể nhắm mắt mà tiếp tục với bạn gái, trong khi nghĩ về một người con gái khác. Con đang muốn có một khoảng thời gian đi du lịch 1 mình, để con có thời gian nhìn lại bản thân cũng như sắp xếp lại những cảm xúc rối bời của con.
Sư thầy có thể chỉ giáo cho con nên làm thế nào không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-12-2016

Câu hỏi:

Kính Thầy,
Tâm con làm sao ấy. Con quan sát mãi rồi nhưng con thấy nó đỏng đảnh. Đôi khi con thấy rất vui, nhưng như chim sợ đậu cành cong, tâm lại rút về dần không vui nữa. Con nghĩ một phần do đau khổ trong qua khứ làm thành kinh nghiệm vậy, và lúc mới tu con tự dặn mình phải rời xa những thú vui, bảo là những điều đó cũng đến vậy mà thôi. Rồi đến đoạn tâm buồn, thì cả người cũng héo tàn như hoa úa, nhìn gì cũng thấy chán, và không muốn sống nữa.

Cả ngày ngồi chơi với tâm thôi là cũng hết năng lượng rồi Thầy ạ. Đôi khi bản ngã vẫn muốn chen vào xử lý những cảm xúc xấu, khó chịu, giống như uẩn chồng uẩn, làm con thấy đau đầu. Con thấy mình chẳng thiện xảo ở chỗ này gì cả.

Nhưng điều rất tệ là con không hề có hứng thú làm việc chút nào dù biết nhiều người đang chờ con. Con hầu như không thể thức khuya quá 22:00, nếu không cơ thể rất mệt vào sáng hôm sau. Nhưng chỉ cần có công việc đòi hỏi phải hoàn thành gấp, chỉn chu, không hoàn thành không được, là con thức trắng luôn cả đêm, ngày hôm sau vẫn hoạt bát nhanh nhẹn như thường.

Trong đầu con vẫn chán làm việc với những người không tốt Thầy ạ. Con không cười nổi. Người thì uể oải. Tâm con ủ rũ. Con sợ ở gần người không tốt, và chỉ cần sơ suất là danh lợi có thể làm hỏng con. Con lo "Chim bồ câu ở mãi với quạ, thì dù bộ cánh của nó màu trắng, tâm hồn lại dần chuyển sang màu đen". Con sợ mình không đủ mạnh mẽ.

Trong khi con cần nhiều tập trung và hoạt bát để làm việc thì tâm con cứ thấy ủ rũ. Mọi người rất kỳ vọng vào con. Sếp thì bảo không phải con không làm được hay kém thông minh, mà chỉ là không có động lực gì đặc biệt, và chỉ làm tốt khi có áp lực thôi.
Con phải làm sao với tâm mình hả Thầy. Quan sát mãi mà con thấy nó vẫn luẩn quẩn trong dòng tư tưởng không dứt vậy.
Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-12-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con thấy buồn quá. Con ly hôn xong, nhà cửa ổn định rồi, công việc đều tốt. Có lẽ nhờ phúc tích được nên mọi việc đối với con đều suông sẻ sau nhiều biến cố.

Nhưng con cũng không biết con sống làm gì nữa Thầy ạ. Nhìn ba mẹ ngày càng già đi khiến con đau đớn, dù rằng ông bà vẫn khỏe mạnh, yêu đời. Những suy nghĩ về kiếp người lại hiện lên khiến con buồn bã. Lúc mới tu chỉ mong thoát ra khỏi tư tưởng. Thoát ra được ồn ào lại đến đoạn hoang vu, cô đơn, lạnh buốt. Cứ lì lợm mà quan sát chẳng biết đến khi nào. Thèm có người hiểu mình, bên mình cho qua một kiếp, lại thấy lảng vảng lời dạy "Chúng ta cứ như những con dòi trong đống phân, hất ra rồi lại muốn quay trở lại", và rằng đều "Sợ chấm dứt những giấc mộng của mình".

Cuộc sống bắt mình trưởng thành theo những cách thật đau đớn Thầy ạ. Và người tu hành là người cô độc nhất trần gian.

Khi nào con cũng có cảm giác nhớ về một cuộc sống tươi đẹp mà con đã có, cứ như là kiếp trước con có một đời sống rất đẹp, mọi người ở đó rất thương con, và bây giờ con rất nhớ mọi người. Nhiều đêm con cứ lẩm bẩm rằng con nhớ mọi người lắm, ở thế gian này chẳng có gì vui cả. Đến nỗi con không biết nên nguyện để được giác ngộ hay nguyện để được quay trở lại đời sống như xưa nữa.

Hôm nay tâm con không an. Con viết cho Thầy để được tâm an. Con kính chúc Thầy sức khỏe. Con cám ơn Thầy vì đã đọc những dòng này.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-10-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Nếu sống ngoài đời nhưng không chủ ý theo hướng lập gia đình, thì mình nên trả lời thế nào khi người ta cứ rù rì bảo phải có vợ chồng, con cái, cháu chắt thì mới vui, không bị cô đơn, về già có người lo cho mình? Con hay cười chứ chẳng biết trả lời sao, vì cái nhìn khác nhau, giải thích dài họ cũng chưa chắc thấm, nói ngắn thì không biết nói sao. Còn thêm câu già bệnh không người thân hỗ trợ thì thế nào Thầy, con cũng chưa biết giải thích sao?
Câu hỏi của con không liên quan trực tiếp đến học pháp, nhưng xin Thầy giúp con tỏ với.
Con cảm ơn Thầy nhiều!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-08-2016

Câu hỏi:

Yêu đương là duyên nợ, nếu người ta đột nhiên rời bỏ mình, hoặc tìm lý do để rời bỏ mình mình cũng đừng nên quá đau khổ tuyệt vọng đúng không thầy? Con biết là vậy nhưng sao con vẫn cảm thấy buồn, con thấy cô đơn trong hành trình của mình. Thầy ơi, đủ thứ áp lực trên đời, áp lực gia đình, áp lực tiền bạc và nỗi đau tình duyên dang dở khiến con càng khát khao mong muốn có một người tâm sự chia sẻ, lắm khi là thèm sự yêu thương. Nhưng rồi tình yêu mong manh ấy cũng vụt đi khiến con buồn đau. Con phải làm gì đây để chấp nhận sự thật khi cô đơn càng trở nên cô đơn, mình con lạc lõng giữa thành phố nhỏ bé hoa lệ. Con đã đắm chìm trong vô minh ái dục, con biết vậy nhưng con không thể không buồn đau hụt hẫng và tuyệt vọng được!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-04-2016

Câu hỏi:

Con xin được đảnh lễ Thầy!

Từ ngày được nghe pháp thoại và đặt câu hỏi với Thầy con thấy mình sáng hơn nhiều lắm. Con cảm ơn Thầy nhiều!

Hôm nay con có 3 câu muốn hỏi Thầy:
1. Từ khi con thật sự quay về với chính mình, sống với những cảm xúc những suy nghĩ thật của mình con thấy con tham, sân, si nhiều lắm. Con phát hiện ra nhiều nhận thức sai lầm ở bản thân mình và điều chỉnh dần dần. Có 1 điều con thấy lạ là trước đây cứ mỗi lần con học được điều gì đó, con cảm thấy cảm giác hoan hỉ, bản ngã cũng nhỏ bớt, thì lần này, con nhận ra rằng nếu con muốn làm gì cho người khác hay là cho bản thân mình thì điều tốt nhất con có thể làm là quay trở về chăm sóc tốt thân tâm của mình, thì tâm con an hơn con thương yêu mọi người hơn nhưng có cái gì đó con rất buồn, đôi khi con muốn khóc.
2. Có những nhận thức sai lầm mà con đã nhận ra, nhưng sao con vẫn lặp đi lặp lại nhiều lần, thật đau khổ nhiều lần rồi con mới buông bỏ. Phải chăng những lần trước con chưa có chánh kiến về Tứ diệu đế của nhận thức đó? Theo như trí nhớ của con thì những lần trước là con thường phân tích bằng lí trí, cuối cùng con tĩnh lặng và nhìn thật sâu vào nó thì con mới thấy ra thật rõ ràng tứ diệu đế.
3. Con thấy con không thường giữ được sự chú tâm quan sát lâu, cứ được một lúc là lí trí của con cứ thích phân tích và nói những câu như muốn chia sẻ cho người khác (bây giờ chủ yếu là trong đầu của con), qua nhiều ngày con để ý thì nó dần bớt đi. Con rất hay quên không chú tâm quan sát, nên tìm cách để có cái gì đó nhắc nhở cho mình mà chưa được, có khi con giữ được sự tỉnh giác gần như cả ngày nhưng rồi sáng ngày mai con lại quên mất, con ghi chép mà đôi khi con cũng không nhớ. Mong thầy hoan hỉ chỉ dạy giúp con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-04-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy con lại vừa trải qua một cơn vật vã nữa rồi, con có nên tu tiếp nữa không Thầy ơi? Thầy tu có vất vả không sao con thấy cô đơn, vật vã quá. Sao con là phụ nữ mà lì lợm quá vậy Thầy? Vừa cố gắng đấu tranh với bất thiện niệm, vừa học cách sinh tồn, công việc quản lý thì quá nhiều điều, bên trong vật vã nhưng bên ngoài cứ phải luôn mạnh mẽ để đẩy mọi người lên phía trước. Bao nhiêu người tốt với mình nhưng luôn đẩy ra xa vì biết rằng hệ thống quan điểm hoàn toàn xa cách. Nhưng có lẽ ai tu cũng phải vượt qua những thứ như vậy đúng không Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-02-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con đã ổn hơn rồi. Thầy nói đúng, chậm vậy mà con còn chưa trọn vẹn hết với thực tại được thì nói gì cho xa xôi. Có lẽ do công việc con nhiều quá, đôi khi mệt mỏi, lại phải tập làm quen với nhiều đổi thay từ người đời. Phải sống lý trí trong môi trường công việc cũng khiến con thấy mình khô khan. Nhiều cơn bão cảm xúc cũng khiến con tê liệt. Không ai hiểu mình cũng khiến con cô đơn, yếu đuối. Con người thật kỳ lạ đúng không Thầy, luôn muốn bám víu vào điều gì đó! <p>

Mỗi khi mệt vì công việc con lại nhớ bài thơ: <p>

Tâm không làm muôn việc <p>
Công đức trả về không... <p>

Có lẽ như vậy là hạnh phúc nhất trong cuộc đời này. Con cám ơn Thầy nhiều. Con kính chúc Thầy mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-02-2016

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, nhiều lúc con thấy mình sao cô đơn, buồn và bế tắc trong việc giải quết và xử lý tình huống. Có phải do con quá tham, sân, si và ảo tưởng làm con như thế không? <p>

Con đã trải nghiệm và chiêm nghiệm cuộc đời này, được nghe thầy giảng pháp, đọc sách thầy viết và con hành thiền tuệ, mặc dù con đã thấy pháp một cách chân thật như nó đang là... nhưng không hiểu sao con vẫn còn bị cuốn trong vòng xoáy mà nhiều lúc không kiểm soát được thân và tâm mình! <p>

Tâm tham, sân của con xuất hiện, con biết nó đang tham và sân, vậy mà con không kiểm soát được mà làm theo ý muốn của nó, để rồi buồn vui lại đến! <p>

Như thầy từng nói, cuộc đời này nhờ cái khổ, đau thương mất mát, sự trải nghiệm thực chứng cuộc đời này để tuệ giác phát triển và thấy được các pháp diễn ra một cách chân thật như nó đang là, tánh biết tự nó sẽ biết tất cả. Con không sợ khổ, không sợ đau thương mất mát, buồn hay vui bởi vì con đã khổ từ nhỏ đến giờ! <p>

Con thấy tất cả những gì mình có được trong cuộc đời này không phải tự nhiên mà có, phải có một quá trình, thời gian học tập rèn luyện, tu tập bằng cả trái tim, ý chí và nghị lực của bản thân mình mới có được cái điều mình muốn. Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó, có sự đánh đổi mất mát mới có được điều mình muốn, nhưng tất cả được hay mất không quan trọng, điều gì làm chúng ta thấy biết để giác ngộ giải thoát mới quan trọng, con nghĩ vậy có đúng không thầy? <p>

Nhưng thầy ơi, con không biết sao đến giờ con vẫn chưa kiểm soát được bản thân mình, con vẫn bị xoáy vào vòng xoáy cuộc đời này, thế là buồn, vui, sầu, giận, trách móc nghi ngờ đến trong con, thật là vô lý và mâu thuẫn đúng không thầy? <p>
Con xin trình bày suy nghĩ, trải nghiệm của con để thầy nhận xét chỉ dạy. Con thành kính tri ân đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »