loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 57 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cô đơn & độc lập'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-09-2014

Câu hỏi:

Kính Thầy, con cũng đã thấy được cái lòng vòng của bản ngã như bạn nào đó rồi, khoẻ rồi Thầy ạ, dù con biết khi con đang viết thế này có thể đang trở lại với vọng. Tâm đã thay đổi rất nhiều, từ lúc quay cuồng đến tuyệt vọng với những suy nghĩ về cuộc đời suốt mười mấy năm trời, để rồi nhận ra chẳng thể tìm thấy hạnh phúc gì ở bên ngoài cả, cho đến lúc tự tách được ra khỏi vọng mà ngắm nhìn, và giờ là lúc thấy bắt đầu nhàm chán những huyên thuyên thì thầm không dứt và nhìn thấy thấp thoáng tự do. <p>

Trước đây tâm vẫn hay lo sợ khi tu rồi thì không được ăn ngon, không được nghe nhạc hay, sợ cô đơn, sợ mất những kỷ niệm đẹp... Hay đọc những lời khuyến tu cũng luôn cảm giác đau khổ, buồn bã... Giờ con mới nhận ra là mọi thứ vẫn ở đấy thôi, còn lại chỉ là ảo giác, một cảm giác nhẹ tênh... <p>

Kính Thầy, như vậy là: Giữ giới - Phòng hộ các căn - Thực hành chánh niệm - Đoạn trừ năm triền cái - Và cuối cùng là các bậc thiền. Thưa Thầy bốn bậc thiền này trong kinh ghi lại có đúng không, hay chỉ là do người đời sau thêm vào? <p>

Con thấy hoan hỷ nên con trình pháp với Thầy. Kính lạy Thầy và chúc Thầy an lạc!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-09-2014

Câu hỏi:

Thầy kính, <p>

Hôm nay con đọc Hỏi Đáp nói về sự cô đơn. Con chợt nhớ ra vài năm trước con cũng từng bị vất vả và đau khổ về cái “cô đơn hữu ngã” này. Khi xưa con sống rất nhàn hạ, dư dật, đi holidays 1 năm mấy lần mà con cũng không thấy vui vẻ gì. Con luôn mang trong mình nỗi cô đơn, chán nản. Mặc dầu chồng và con rất hiền hoà, họ chẳng làm phiền gì con nhiều, gia đình anh chị em con cũng thuơng mến con. Nhưng chẳng hiểu sao con cứ chán nản và cô đơn. Giờ đây thì con nhận ra rằng, lúc cảm xúc đó trong con nổi lên, thay vì con trở về lắng nghe quan sát nó trọn vẹn sự đến đi của nó thì con vô minh không hiểu nên quay sang đi tìm mối quan hệ với người này người nọ, cảnh này cảnh kia để khỏa lấp sự cô đơn trống vắng đó. Mong chồng con quan tâm chìu chuộng, đợi người thân an ủi vỗ về, chờ bạn bè cảm thông tâm sự v.v... nhưng nếu không toại nguyện thì lại càng cô đơn buồn chán hơn. Con thật là yếu đuối và tham lam ích kỷ Thầy ạ. Thầy nói đúng, thỏa hiệp và thiết lập mối quan hệ không phải là vị tha mà thực chất chỉ là để lấp đầy tính tham lam ích kỷ và sợ hãi cô đơn của mình, Thầy nhỉ? <p>

Sau này cuộc sống con thay đổi rất nhiều. Con làm ăn thất bại, tiền bạc con không còn dư giả, làm ăn ngày càng đi xuống nên con phải đành lặn ngược lội xuôi đi ra giúp chồng quản lý kinh doanh. Lo trong nhà ngoài Shop, công việc bộn bề, đầu tắt mặt tối để lo cơm áo gạo tiền, cực nhọc không còn thời gian trống trải nhàn hạ nằm nhà suy nghĩ vẩn vơ và không còn đi holidays được nữa. Nhờ thế con nhận ra một điều trong cái khó ló cái khôn. Khi biết sống trọn vẹn với chính mình con bắt đầu thấy vui trong công việc bận rộn hàng ngày và tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống đầy khó khăn tất bật. Khi đi ra ngoài giao tiếp với nhiều người, con học được rất nhiều điều. Con không cảm thấy cô đơn và buồn chán nữa Thầy ạ. Đúng là ngay nơi con, tất cả đều đầy đủ và hoàn hảo như Thầy đã nói. Pháp vẫn luôn nơi con, con enjoy từng sát-na, từng sự kiện diễn biến. Mọi sự đều tự đến rồi đi, thay vì ngồi chờ niềm vui đến từ người khác thì bây giờ con tìm được niềm vui trong đời sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha. <p>

Con thành thật tạ ơn Thầy đã chỉ cho con hướng sống, biết trở về lắng nghe, quan sát và cảm nhận trọn vẹn thực tại thân tâm cảnh để giờ này con có thể sống an vui dù một mình hay giữa chợ đời náo nhiệt. <p>

Con, Christina.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-08-2014

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, <p>
Con thường vào mục "Hỏi Đáp Phật Pháp" để học hỏi vì rất sinh động và gần gũi, dễ hiểu. Con có đọc được câu hỏi của một quý đạo hữu hôm 23/8/2014 về vấn đề "cô đơn" và đề nghị Thầy giảng bài pháp về sự “Cô Đơn” cũng như đề cập đến ý định viết cuốn sách về “xây dựng môi trường tu học”. Thầy đã trả lời về nguyên lý rất rõ ràng, khúc chiết cho "hai loại cô đơn: Cô đơn hữu ngã và cô đơn vô ngã". <p>
Con cũng có cơ duyên đọc được một cuốn sách về vấn đề mà quý đạo hữu đã hỏi nên mạn phép đóng góp ở đây. Đó là cuốn "Sống chung an lạc – phương cách xây dựng tăng thân", con mua đã lâu ở ngoài nhà sách. Trong đó nêu lên tầm quan trọng của Tăng thân (Sangha) và có đề cập đến vấn đề "cô đơn" trong tăng đoàn của Phật thông qua Kinh Tư Lượng có trong tạng Pali lẫn trong Hán tạng. Trong tạng Pali, kinh nằm ở trong Trung Bộ (Majjhimanikaya, 15) mang tên là Kinh Anumana, kinh tương đương ở Hán tạng là kinh Tỳ Khưu Thỉnh. <p>
Việc xây dựng tăng thân dựa trên Luật Tạng và những nguyên tắc sống chung an lạc trong tăng đoàn của Phật ngày xưa. Sách cũng đề xuất cách xây dựng "tăng thân" ở gia đình để có được sự an lạc. <p>
Hiện con có bản in trên giấy cũng như bản bằng tập tin PDF của cuốn sách này, vì thế nếu quý đạo hữu cần con có thể cho mượn hay gửi bản PDF (bản này có thể tìm trên mạng). <p>
Con xin đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-08-2014

Câu hỏi:

Thưa Thầy, <p>

Con thỉnh thoảng nghe pháp của Thầy, con nghe rồi chiêm nghiệm, khi con vướng kẹt thì con lại nghe tiếp và chiêm nghiệm tiếp. Nếu có thể, Thầy giảng một bài pháp về sự “Cô Đơn” được không Thầy? Đề tài này hầu như chưa có ai giảng cả. <p>

Con quan sát thấy rằng, nhiều vị xuất gia nhiều lúc rất cô đơn, lạc lõng trong chính môi trường tu của họ. Con thấy cũng tội mà không biết sao. Con rất muốn xuất gia, nhưng con đang quay về với thực tại chính mình để hiểu rõ mình và chiêm nghiệm rõ để có hướng đi đúng đắn. Đi tu là theo sự “hợp cách” như Thầy đã giảng, không phải theo sự cảm xúc nhất thời, chạy theo bản ngã được cái này cái kia thì càng đánh mất đi bản thân mình. Con nghĩ rất nhiều, và điều quan trọng con phải xem mình thật sự là đúng với người muốn xuất gia hay không, hay là đang trốn tránh sự đời. Con cũng đã đi và gặp một số người, con thấy tội quá Thầy ạ, họ như vào rồi mà không ra được, nhưng sao họ không dám dũng mạnh ra ngoài để làm ăn và trải nghiệm, sống như vậy nhiều lúc buồn quá… <p>

Nếu con được xuất gia, thì con rất muốn viết một cuốn sách về “xây dựng môi trường tu học” tại vì đề tài này rất ít người viết, mà có viết cũng rất sợ đụng chạm. Nhiều vị đi học, đi giảng để xây dựng cho đệ tử tinh thần tu học, nhưng lắm lúc lại quên đi phải xây dựng tổ chức trong nhà chùa, trong nhà của mình sao cho mọi người cùng nhau tu học, cùng nhau nuôi dưỡng tình yêu thương. Con không hiểu sao, con thấy đây là vấn nạn mà Phật giáo Việt Nam đang gặp phải, sự thật là cần một nơi mà sống với trọn vẹn đời người tu, hay là để cho Pháp tự vận hành theo duyên nghiệp của mỗi người, như vậy có phó thác quá cho duyên nghiệp không Thầy? <p>

Con xin lỗi nếu con có nói gì sai, nhưng đó là những gì con trăn trở, những cái thấy của con, làm sao mà xây dựng môi trường tu cho mọi người có được sự học tập và tu thật sự. <p>

Con cảm ơn Thầy nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-06-2014

Câu hỏi:

Con đem hết lòng thành kính xin đảnh lễ Thầy!<p>
Kính thưa Thầy, chúng sanh gieo nghiệp nhân gì mà kiếp này phải sống cô độc không thân quyến vậy thưa Thầy? Con xin thầy chỉ dạy để con biết mà sám hối. Nhiều khi con cảm thấy mình rất cô độc, thế giới có không biết bao nhiêu người mà con lại không có lấy một người thân. Khi có những cảm xúc buồn phiền như thế khởi lên, con nghe lời thầy trở về sống trọn vẹn với cảm xúc đó, nhưng chưa bao giờ con có thể sống trọn vẹn được với cảm xúc nào vì luôn có tạp niệm chen vào. Con rất muốn được thầy chỉ dạy thêm cho con vài điều. Con cảm ơn thời gian thầy dành cho con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-06-2014

Câu hỏi:

Kính Thầy, <p>
Hôm nay chẳng hiểu sao khi vọng lặng im xuống, không còn thiết bám víu gì thì một nỗi cô đơn vô cùng tận và sợ hãi cứ trào lên trong con sâu sắc, như sợ mình bị hắt hủi, sợ không còn chỗ ấm cúng để nương náu, sợ không còn ai yêu thương, sợ mình không còn thuộc về một nơi nào, khoảnh khắc đó thật yếu đuối, và con cứ ngồi im lặng chẳng biết làm gì. Hôm qua con đọc một cuốn về bà Dipa Ma, trong đó có đoạn đôi khi trong thiền quán, những hình ảnh đầy sợ hãi mà qua bao kiếp sinh tồn tiếp xúc sẽ hiện về, lúc đó cứ ghi nhận, ghi nhận mà thôi. <p>

Hôm trước cũng có người kể cho con về chuyện nuôi ngải, nghe cũng rất sợ. Con nhớ trong một bài pháp thoại, Thầy giảng nếu mình sống đúng tốt và giữ chánh niệm tỉnh giác tốt thì sẽ không phải lo lắng gì. Nhưng nếu đang ở một mình mà quá sợ hãi, con nên làm gì thưa Thầy? Con xin cám ơn Thầy và chúc Thầy đi hoằng pháp tốt đẹp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-05-2014

Câu hỏi:

Thầy ơi, sao bây giờ con thấy trống trải và cô đơn quá không biết có sai gì không, mọi người đang náo nức làm bao nhiêu công việc để đón mừng ngày lễ, riêng con thì cảm thấy không vin vào ai được: vợ, con, gia đình và sự nghiệp, cho đến bạn bè. Con có đến các ngôi chùa chiêm bái tượng Phật nhưng trong lòng vẫn thấy trống vắng, con chỉ biết tỉnh giác và đón nhận. Không biết nó có kéo dài không. Xin thầy chi dạy cho con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-04-2014

Câu hỏi:

Kính Bạch Sư! Con kính đảnh lễ Sư và cầu mong Sư được luôn sức khỏe! Cứ mỗi lần ngồi gõ trình pháp cho Sư là mắt con sao cứ như muốn giọt ngắn giọt dài... vì vui mừng và hạnh phúc! Thật là phúc phước cho chúng con hôm nay có Sư để chỉ đường dẫn lối trong cuộc đời nhiều lừa dối (mà dối trá, gian xảo nhất là cái Tâm của mình)! Con đọc mục vấn đáp thấy Sư ban rải tình thương đến từng mỗi Phật tử chúng con hằng ngày không mỏi mệt nên con khóc! Con biết có đôi khi Sư cũng rất mệt vì tuổi cao sức yếu! Có lúc Sư cũng bệnh nữa nhưng vì thương Phật tử chúng con mà Sư không lấy được vài ngày để nghỉ ngơi! <p>
Con cũng thấy được các vị Phật Tử đã nhờ Sư giảng dạy mà tìm ra con đường sáng cho cuộc đời hạnh phúc hơn! <p>
Bản thân con cũng đang sống tỉnh thức hàng ngày, khi vui, con biết con đang vui, và phút giây này nó sẽ qua, khi con buồn, con biết con đang buồn lo và nguyên nhân của nó, và rồi nó cũng sẽ qua. Con thận trọng không gieo nhân xấu để khỏi phải trả nghiệp về sau. <p>
Thưa Sư, vì vậy con rất ít bạn bè, hình như không ai thích con! Con cô đơn trong cách nhìn của thế gian, nhưng con thấy như vậy thì con mới bình an được. Con xin cảm ơn Sư bỏ thời gian đọc những tâm sự này của con!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2014

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con xin thầy cho con được hỏi Thầy một câu. <p>
Hiện tại con đang rơi vào trạng thái không có định hướng trong cuộc sống. Cuộc sống giờ không có mục đích nên con cảm thấy bế tắc quá thầy ạ. <p>
Bố mẹ con bỏ nhau từ khi con học lớp 3. Con ở với bố, 30 tuổi con lấy chồng nhưng vì con bị bệnh không có con nên bọn con chia tay. <p>
Bố con mất con về ở với mẹ, nhưng do hận bố nên mẹ không dành tình thương cho con, hoặc chí ít con không cảm nhận được sự cảm thông từ mẹ con. <p>
Em con đã có chồng và 2 đứa con nên không có thời gian chia sẻ với con những khó khăn trong cuộc sống, dù chỉ là sự chia sẻ. <p>
Hiện nay công việc của con cũng không được tốt lắm. Con thấy cuộc sống đến với con sao lại khó khăn đến thế. Con chỉ cần có người bên con để chia sẻ, thông cảm cho nhau. Nhưng hoàn toàn không có. <p>
Con đã tìm đến Phật pháp để có một lối thoát và tìm cho mình cuộc sống bình yên. Nghĩ là không tham, sân, si. Nhưng vẫn cảm thấy cô đơn quá thầy ạ.
Con mong thầy một lời khuyên cho cuộc sống hiện tại. <p>
Con chân thành cảm ơn thầy đã bớt chút thời gian lắng nghe con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-04-2014

Câu hỏi:

Kính chào Sư!
Xin Sư cho con hỏi một vấn đề! <p>
Con hiện tại đang bị mất phương hướng của cuộc sống. Con cảm thấy rất cô đơn, nhàm chán cuộc đời. Đôi khi lại chán ghét bản thân. Và con cũng không biết mình muốn gì, cần gì!
Hiện tại con không biết: mình sống để làm gì?
Và đâu là mục đích của cuộc đời này?

Nếu được Sư hoan hỷ giải đáp, con xin cảm ơn Sư rất nhiều!

Xem Câu Trả Lời »